Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 33



Ngày hôm đó Hến Sò được mẹ Hà gọi xe đưa về khách sạn nha, mẹ tắm táp cho hai em, thay váy hoa rực rỡ như công chúa ấy.

Thế rồi mẹ dắt hai đứa tới quán ăn sang trọng ơi là sang trọng, gọi những món đắt tiền nhất. Bàn có ba mẹ con thôi mà tới mấy cô chú đứng cạnh phục vụ ý, thức ăn trong đây ngon hơn ở sân bay nhiều, các nàng tỏm ta tỏm tẻm hết đĩa này tới đĩa khác mà chẳng bị nôn hay dị ứng gì hết.

Xong rồi không như những lần trước nằm trong phòng đợi ba Hậu, mẹ cho hai công chúa đi chơi khắp cái khu đấy luôn, mẹ còn cùng tụi nhỏ đua nhau gắp gấu bông cơ.

Mẹ Hà chơi giỏi lắm, gắp được em gấu trúc to bự, Hến cười tít hết cả mắt. Mẹ cũng gắp thêm thỏ con đáng yêu cho Sò. Hai đứa nhảy chân sáo theo mẹ mà hí ha hí hửng, tíu tít nịnh nọt.

-“Mẹ Hà là số một nha.”

-“Yêu mẹ Hà nhất…yêu ơi là yêu ý…mẹ Hà thơm Sò một cái đi…”

-“Thơm Hến nữa nha mẹ…”

Hai em ngọt xớt nũng nịu làm mẹ khẽ cười, dường như mọi muộn phiền đều tan biến. Mẹ thơm chùn chụt lên má phúng phính rồi tung tăng dắt con đi thăm thú nơi này nơi kia, mãi tới tối muộn mới thèm về khách sạn.

Sếp Hậu về gần hai mươi phút rồi mà chẳng liên lạc được với vợ con, ngồi trong phòng đợi lửa giận cứ ngùn ngụt. Đã thế Hến Sò trông thấy anh lại còn phớt lờ mới choáng chứ, ba xuống nước chạy ra gọi mà các nàng trốn chui trốn lủi sau lưng mẹ, không chịu ôm hôn như mọi khi.

-“Sao thế? Hai đứa như vậy làm ba buồn lắm đó.”

Giọng ba rầu rĩ làm em Sò mủi lòng quay lại, chị Hến thì cứng rắn hơn, thủ thỉ vào tai Sò cái gì đó rồi hai đứa gật gật đầu, chạy vù lên giường đắp chăn.

Mẹ Hà nhìn bọn nó giở thói trẻ con thì cười khổ, ai bảo thường ngày chồng chiều chúng quá nên sinh hư rồi.

-“Sao anh gọi mình không được? Có biết anh lo như nào không? Ba mẹ con lạ nước lạ cái nhỡ đi lạc thì sao? Có gì phải đợi anh về chứ?”

Hay.

Đúng là đàn ông, vô tư quá thể đáng.

Vợ ngậm đắng, giải thích máy hết pin rồi xin lỗi ông xã cho xong chuyện. Đoạn, chị bỏ xuống spa bên dưới nằm một lúc xả stress. Được cái khách sạn anh thuê cũng khá ổn, nhân viên phục vụ 24/24, thái độ thân thiện hoà đồng, dịch vụ cũng rất tốt.

Anh Hậu thì cũng chẳng có tâm trí mà để ý vợ nữa, hai con cứ như vậy khiến ba ảo não dễ sợ. Bao nhiêu ngày xa cách mong nhớ mà giờ gặp lại chúng nỡ lòng nào lạnh nhạt vô tình thế chứ?

-“Hến Sò chui ra được không? Giận ba cái gì à?”

-“Ba Hậu đi ngủ đi, bọn con phải ngủ đây, ngủ sớm mới là bé ngoan.”

Em Sò ra vẻ hiểu biết, ba em thì vẫn rất kiên trì.

-“Thế ba ngủ chung với nha.”

-“Ứ ừ, ba ra chỗ khác đi, ba ra giường ba đi, ngủ chung là sập giường đó.”

-“Không, giường này xịn lắm không sợ sập đâu, hai đứa không thương ba nữa à?”

Chị Hến nghe ba hỏi thì trề cái môi ra phản đối.

-“Đâu phải bọn con không thương ba Hậu đâu, là ba Hậu không thương Hến Sò, ba Hậu không thèm ra sân bay đón bọn con nha.”

-“Ba bận việc mà, nhiều công việc lắm, phải đi làm mới có tiền nuôi Hến Sò chứ.”

-“A a bắt quả tang ba Hậu nói phét nha, ba Hậu đâu bận việc đâu, ba Hậu đi với Bi cơ mà, rõ ràng con nghe thấy thế á, cô gì điện thoại cho mẹ ý, bảo là mượn tạm nha. Ba Hậu hư rồi, cuối tuần này ba Hậu không có phiếu bé ngoan đâu.”

Có ông bố bị con gái bóc mẽ đến điếng người. Biết lỗi nhận sai rồi nịnh nọt đủ kiểu mà các nàng mãi không tha, rốt cuộc đành đợi tới lúc bà xã về để xin cứu nguy.

Chị Hà nhìn chồng thấy tội tội liền động lòng trắc ẩn, vừa kéo chăn của hai con vừa dỗ dành.

-“Hai đứa nghe mẹ nói này, hôm nay Bi ốm thì ba phải đưa Bi vào bệnh viện là đúng rồi mà. Ba làm việc tốt sao hai đứa lại trách rồi giận ba thế?”

Bé Sò tròn mắt ngây thơ, nghĩ nghĩ có vẻ hơi hối lỗi. Ngược lại bé Hến không phục chút nào, quay ra chất vấn.

-“Người khác đưa Bi đi bệnh viện cũng được mà…ba đi với Bi xong ba bỏ mẹ con mình ở sân bay ý…sau rồi ba còn nói dối ba bận việc…ba Hậu là hư lắm rồi á…Hến mà méc ông Hải là ba Hậu sẽ bị đánh đòn…”

-“Thôi mà, sao Hến trẻ con quá vậy? Người khác đâu có tiện đường mà đưa em đi. Ba nói dối vì ba sợ Hến với Sò với mẹ lo lắng thôi mà. Đừng hờn ba như vậy tội ba lắm, các con nghe mẹ nha, ra ôm ba một cái đi.”

Các nàng đúng là được cưng quá thành ra đôi lúc lên nước khó bảo, con nhà người ta chỉ cần giơ gậy là đã sợ xoắn cả quẩy, đằng này hai đứa làm mình làm mẩy hoài, hại phụ huynh dỗ dành mãi mới được.

Mẹ Hà giải quyết xong thì mệt mỏi về giường mình, các bé nằm gọn trong lòng ba nghe kể chuyện cổ tích. Ba nhớ con đâm ra điện thoại nháy liên tục mà cũng chẳng bắt máy, đợi lũ nhóc ngủ rồi mới khe khẽ nhấn số gọi lại.

-“Có gì không em?”

-“À không, định rủ anh xuống bar chơi.”

-“Thôi em à, anh vừa bị hai đứa hờn một trận vì tội bỏ ba mẹ con ngoài sân bay kìa, ngẫm cũng thấy mình sai.”

Anh Hậu thở dài, chị Liên từ đầu dây bên kia bực tức bảo.

-“Vớ vẩn, sai ở đâu mà sai? Tình huống lúc đó khẩn cấp biết làm sao? Mà bọn nhóc thì biết quái gì cơ chứ, chẳng qua là con mẹ nó nhồi vào đầu thôi, cái loại đàn bà dùng con đày đoạ chồng đúng là không thể chấp nhận nổi.”

Ai đó nghe người yêu cũ phân tích mà sôi cả máu, không vì hai con yêu đang ngon giấc thì chắc ầm ĩ lên rồi. Ba Hậu nhẹ nhàng nhắc nhở đối phương.

-“Em ngậm miệng lại đi. Là vợ anh đó, đừng đi quá giới hạn. Với lại anh còn chưa hỏi em cái tội bép xép đâu nhé, cuộc điện thoại lúc đó của em là có ý gì?”

-“Có gì đâu, chỉ là điện bảo Hà không phải lo lắng với thông cảm cho mình, đừng giận anh thôi mà. Sao? Bà xã lại khóc lóc tỉ tê kể tội em à? Anh phải là người hiểu em nhất chứ, hỏi vậy khiến em buồn nha.”

-“Được rồi, anh xin lỗi. Ngủ sớm đi.”

Ba Hến chán nản tắt máy. Tính Liên là vậy đó, đầu ba từ bao giờ rồi mà còn trẻ con lắm, ăn nói chẳng biết chừng mực gì cả. Cô khiến anh lo lắng nhiều, lo cô tương lai không lấy được người tốt, rồi chỉ sợ với cái tính đó thì dăm bữa nửa tháng hắn cho Liên ra đê ở mất.

Anh Hậu thơm nhẹ lên trán các con, lưu luyến ngắm hai thiên thần của mình mãi mới rời khỏi trở về giường lớn. Đêm khuya thanh vắng, những tiếng nấc ngày một rõ, có người chồng vội vã bật đèn ngủ, phát hoảng khi thấy mắt vợ đỏ hoe.

-“Mình…sao thế mình?”

Chị Hà nghe giọng ông xã thì giật nảy, len lén lau nước mắt rồi cố làm ra vẻ tự nhiên giải thích.

-“Em không sao, lạ nhà không ngủ được thôi ạ.”

-“Không sao là thế nào, mình khóc ướt hết cả cái gối rồi còn gì, người ta không biết lại tưởng anh bắt nạt mình.”

-“Đâu có…”

-“Thế dì Hợi lại gây chuyện à? Hay nhà cậu Hợp làm sao? Ba mẹ vẫn khoẻ chứ?”

Chồng hỏi tới tấp dồn dập khiến vợ hơi bối rối. Chị có thể nói chị giận vì ba Hến không ra sân bay đón mấy mẹ con, chị buồn bởi anh còn thương người ấy nhiều thật nhiều sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.