Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 34



Mọi điều trước hôn nhân chẳng phải quá rõ ràng rồi mà? Anh giữ đúng lời hứa, lo cho chị cuộc sống sung túc, nhà cao cửa rộng, chị đâu thể muối mặt mà đòi hỏi gì thêm nữa?

Anh đã nói có thể mãi mãi sẽ không yêu, là tại chị ngốc nghếch mộng mơ quá thôi. Rồi thì rõ ràng là bé Bi bị bệnh, bây giờ tâm sự thật lòng chẳng khác nào bà vợ già nhỏ nhen mất.

Dẫu sao chồng chị cũng là đàn ông, lòng phụ nữ chắc gì anh đã thấu, nhất là với người phụ nữ anh không yêu.

-“Vợ à…nghĩ gì mà đơ thế…trán nóng quá rồi đây này…anh gọi bác sĩ nhé…”

-“Không…thôi đừng anh…”

Anh Hậu thấy giọng vợ nghèn nghẹn thì thương nên cũng chẳng gượng ép, chỉ là chạy vào nhà vệ sinh vừa xấp nước khăn mặt vừa mang ra lau trán cho vợ, nhỏ giọng quan tâm.

-“Có chuyện gì nói chồng nghe xem nào, có chồng để làm gì?”

Mẹ Hà chẳng biết trả lời như nào, nhỡ buột miệng kêu Hến Sò. Ba Hậu nghe tên con gái thì như đỉa phải vôi, sốt sắng tra khảo bà xã, chị bối rối quá đành phải kiếm cái cớ nói bừa.

-“À, cũng không có gì, tại lúc ở sân bay hai đứa bị nôn, em nghĩ mà thấy xót.”

-“Hả? Sao lại bị nôn? Ăn cái gì mà bị nôn? Sao em lại bất cẩn như vậy? Hai con còn nhỏ như thế, thế có nôn nhiều không?”

Cứ động tới các nàng là ba lại xù lông như nhím vậy đó. Mẹ thở dài, thôi trót đâm lao thì đành phải theo lao chứ biết làm sao?

-“Cũng hơi nhiều, khóc nữa, hại em sợ xanh cả mặt. Lúc đó đợi mãi không thấy mình nên em mua thức ăn ngoài sân bay cho tụi nhỏ, hai đứa ăn không quen. Mình đừng giận, suy cho cùng cũng tại em gà mờ chẳng biết hàng quán nào tốt tốt ở đây cả.”

Ba Hến nghe mẹ Sò kể chuyện thì sởn hết cả gai ốc, lao ra ôm mỗi đứa một phát rồi mới quay trở lại. Vợ nhận lỗi mà chồng chẳng thấy nguôi ngoai chút nào cả, tính ra người sai là anh mới đúng.

Con mình không lo lại đi lo con người khác, có thằng cha nào tệ như anh không? Nếu như hôm nay hai cục bông ấy có việc gì thì anh sống sao nổi?

Ông xã ăn năn chẳng ngủ nổi, trằn trọc qua lại hoài, bà xã thương thương chồng lại đổi đầu nhẹ nhàng matxa chân.

Thế rồi ba Hến với mẹ Sò sau bao nhiêu ngày xa cách, mới khẽ chạm vào nhau đã thấy rạo rực xao xuyến. Có người cứng ngắc chẳng chịu nổi bắt đầu rà soát tới lui, người kia nhịp tim cũng rối loạn chẳng kém.

Khổ nỗi đời lắm sự oái oăm, nửa đêm nửa hôm chồng vừa mới lột được mảnh vải cuối cùng của vợ thì chuông đã kêu inh ỏi liên hồi. Bực bội lắm mà vẫn phải với áo quần mặc vội, bất đắc dĩ ra mở cửa.

Chị Hà nằm trên giường nghe giọng nỉ non thỏ thẻ bên ngoài thì ức chế muốn điên, chẳng buồn giữ hình tượng lễ tiết gì nữa, tức mình trở dậy mở tủ lấy chiếc áo sơ mi của chồng khoác vào, cố ý cẩn thận cài lệch một hàng khuy mới mò ra dịu dàng chào hỏi “khách quý”.

-“Mẹ Bi sang chơi ạ.”

Anh Hậu đưa mắt nhìn bà xã đến nội y cũng chẳng thèm mặc, cả người chỉ khoác mỗi chiếc áo mỏng dính xộc xà xộc xệch thì đột nhiên toàn thân tê dại tưởng đứng không vững.

Ngược lại chị Liên ngứa hết cả mắt, ngẫm mãi cũng chẳng hiểu vì sao người yêu cũ của mình có thể chung sống với loại đàn bà rẻ tiền như này ngần ấy năm trời nữa?

-“Gớm đàn bà phụ nữ tưởng cô Hà thế nào, ai ngờ cũng dâm đãng ra phết nhỉ?”

Ba Hến nghe mà tím cả mặt, cứ sợ mẹ Sò sẽ giận cơ, ai ngờ thái độ của chị vẫn rất nhẹ nhàng lịch sự.

-“Chị thông cảm, em đoán chắc hai mẹ con có việc gì nghiêm trọng lắm nên chị mới gọi khuya thế này, em lo quá liền vội phóng ra luôn. Tại nhà em ban nãy ném đồ đi đâu mà vợ tìm hoài chẳng thấy.”

Anh Hậu bị vợ trách thì cười xuề xoà, cũng chẳng nghe ra được ý tứ gì kỳ lạ trong lời nói của bà xã nữa, căn bản chị thường ngày vẫn hay quan tâm quá mức tới người khác như vậy. Nhớ có đợt cô hàng xóm bị sốt mà ba giờ sáng mẹ Hến cũng nhảy sang đánh gió giúp người ta cơ mà, bởi vậy nên giờ lo cho bé Bi với chị Liên là điều đương nhiên thôi.

Chỉ có điều không hiểu làm sao mẹ Bi được quan tâm mà mặt mũi cứ đen kìn kịt, đúng là đàn bà già rồi mà nhiều khi điệu đà đỏng đảnh quá cũng gây phiền. Ba Hến chẹp miệng an ủi.

-“Thôi công việc có gì sáng mai giải quyết, còn giờ khuya rồi thì về nghỉ sớm đi.”

Đoạn anh quay sang giải thích với vợ.

-“Liên đợt này sang lấy hàng về bán online, nhưng bị kẻ xấu lừa mất trắng tiền mấy lô liền, tâm trạng không được tốt.”

Thương xót người ấy của chồng, chị đâu phải thánh nhân, cho nên chỉ có thể giả bộ mà thôi.

-“Vậy ạ, ôi tiếc thật. Thôi nếu gấp quá thì hai người vào trong này mà bàn bạc cũng được, em đi ngủ trước đây.”

Có người vợ khẽ vươn người tỏ vẻ mệt mỏi, đào bưởi cứ phải gọi là lấp la lấp lửng. Ông xã nhìn theo mà nóng hết cả người, quay lại dặn dò khách qua loa vài câu rồi vội vàng đóng sầm cửa, không nhịn được lao vào bà xã dây dưa âu yếm.

Lần đầu tiên khởi đầu chuyện ấy ở nơi khe tường chật chội, chồng phấn khích cực độ, mơn trớn dọc theo xương quai xanh của vợ khiến đầu óc chị trống rỗng, thân thể theo phản xạ tự nhiên mềm nhũn như nước, cố vòng tay qua bám lấy bả vai chồng làm điểm tựa.

Chị vẫn vậy, hay ngượng ngùng, ít nói. Nhưng chỉ cần chút thay đổi lả lướt nhỏ cũng khiến cơ thể anh ngay lập tức có phản xạ, bàn tay ấm nóng gấp gáp gỡ từng chiếc cúc.

Nơi nào đó, có đoá anh đào nở rộ mời gọi.

Nơi nào đó, có ông chồng nhịp thở một lúc một rối ren hỗn loạn.

Anh ôm vợ đặt vào giường, ngây ngốc vuốt ve từng tấc da thịt khiến chị run rẩy từng hồi, vô thức buột miệng gọi chồng.

-“Mình à…mình…như chúng mình có tính là yêu nhau không nhỉ?”

Ba Hến nghe mẹ Sò thắc mắc thì phì cười.

-“Già khắm khú rồi còn yêu đương cái nỗi gì chứ, mình uống lộn thuốc hả?”

Thực ra không cần anh trả lời chị cũng biết đáp án, chỉ là chính tai nghe nó cứ xót xa làm sao ấy. Dưới ánh điện nhàn nhạt có hai người triền miên không ngừng, trái ngược với ông xã cuồng nhiệt ngọt ngào, bà xã nằm trong vòng tay ấm áp rộng lớn mà lòng bất an đến lạ.

Tính ra sếp Hậu chắc là người đàn ông “mẫu mực” của năm, đêm trước vừa hoạt động hết công suất mà sáng hôm sau vẫn có thể dậy sớm xuống gõ cửa phòng người yêu cũ để giải quyết công việc.

Cứ ngỡ giúp được chị Liên bắt kẻ gian.

Ai dè mẹ Bi ngây thơ quá, gửi tiền cho người ta lại trao tận tay chứ không ra ngân hàng, không có giấy tờ làm chứng, xong rồi chỉ biết mỗi tên anh Bốn, nơi ở, nghề nghiệp của hắn ta chị không rõ, hình dáng thì nhớ mỗi là người cao ráo.

Thế gian này thử hỏi có biết bao nhiêu anh Bốn cao ráo đây?

Ca này khó, đến giám đốc Hậu cũng phải chịu. Thấy người yêu cũ buồn rầu khóc miết, rốt cuộc anh đành bảo thôi tiền hàng anh đền cho, dỗ dành mãi mà chị vẫn nức nở hoài.

-“Em…không phải em tham…mà số tiền đó quá lớn…không có thì em không nhập được đợt hàng tiếp…”

-“Ừ, được rồi, đừng ngại.”

Anh Hậu an ủi, chị Liên phân trần.

-“Nể anh lắm em mới lấy ạ.”

Ba Hến gật đầu, xong chuyện thì tính về đưa mấy mẹ con đi chơi. Nào ngờ chị đã dắt hai đứa đi ngắm bình minh từ bao giờ chứ chẳng thèm đợi chồng.

Có người ba trong lòng ngứa ngáy khó chịu kinh khủng, tưng tức tản bộ dọc theo bãi biển để tìm vợ con. Chị Liên thấy vậy cũng thay bikini rồi dắt bé Bi đi cùng, trông họ chẳng khác nào gia đình ba người vô cùng hạnh phúc cả.

Mãi mới tìm được Hến Sò, ba Hậu hơi dỗi nên chỉ ngồi nhâm nhi nước dừa ở ghế gỗ phía xa với người yêu cũ chứ không xuống biển với các nàng.

Hai bé mặc đồ bơi nhìn trắng xinh quá, đúng là con mình có khác, anh Hậu khẽ mỉm cười. Chị Hà thì vẫn diện áo sơ mi quần ngố thôi, mà từ nãy hình như mải chơi nên bị dính nước hơi nhiều thì phải, vải dính sát vào người lộ cả áo con bên trong.

Sếp Hậu đã nóng mắt thì chớ, chị Liên bên cạnh tấm tắc khen sếp bà trông ngon nhỉ khiến anh giận phừng phừng, lao ra kéo tay vợ mắng nhẹ.

-“Mình xem lại mình đi, ăn mặc thế hả? Còn ra cái thể thống gì cơ chứ? Để mấy thằng choai choai nó bổ hết cả mắt rồi đấy.”

Mẹ Hà giật mình ngó lại bản thân mà mặt mỗi lúc một đỏ rực, thầm mắng mình sao có thể bất cẩn đến vậy? Chồng bực bội kéo vợ lên bờ, Hến Sò trông vậy cũng tíu tít bám theo.

Chị Liên mải hóng hớt, cái cổ vươn cao quá thành ra ghế bị lộn. Chị bị ngã một cú bán mặt cho đất bán lưng cho trời.

Đau quá, đến tiếng kêu cũng ai oán tha lương.

Ba Hến thấy tình thế nguy hiểm thì bảo vợ lên trước, vội vàng chạy tới đỡ người yêu cũ. Mẹ Sò nhìn theo bước chân hối hả của chồng, trong lòng thấy chán nản vô cùng.

Tiếng lũ nhóc léo nhéo đằng sau khiến chị bừng tỉnh, một tay ôm đứa nhỏ bồng lên một tay dắt đứa lớn. Hến hỏi chị có đợi ba Hậu đi chung không, thấy mẹ lắc đầu bé liền ngây ngô thắc mắc.

-“Ba Hậu lại đi với cô Liên ạ?”

Chị Hà sợ con buồn nên chỉ giải thích cô bị ngã ba ra giúp đỡ là chuyện đương nhiên, ba là người tốt. Bé nghe vậy thì vui vẻ quay lại đon đả.

-“Ba Hậu ơi Hến Sò với mẹ Hà về trước nha. Bai bai ba Hậu nha, bai bai cô Liên và em Bi nữa.”

Sò ở trên cũng ngoan ngoãn vẫy tay chào. Anh Hậu nghe giọng gái yêu ngọt xớt thì lòng xốn xang lắm, ngẩng lên trông dáng ba mẹ con nhà nó hoà vào ánh nắng sớm nhàn nhạt thấy bình yên ghê gớm.

Mẹ Hà chỉ bế được Sò thôi, còn chị Hến phải đi bộ khiến ba xót xót, định hỏi han mẹ Bi vài câu rồi chạy ra bồng công chúa lớn mà chị Liên lại bị nặng quá, sái cả chân chẳng đi nổi nên rốt cuộc ba Hậu lại bất đắc dĩ phải dìu chị về khách sạn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.