Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 42



Trong khi đó ở phòng hồi sức cấp cứu mặc cho anh Hậu hết mực an ủi cưng chiều, mặc cho bé Bi mếu máo sụt sịt thì người mẹ nào đó vẫn gào thét inh ỏi đòi tìm đến cái chết.

-“Sao cản em, anh biến đi. Anh đâu có quan tâm gì tới em nữa, cứ để em được đi cho thanh thản.”

-“Mẹ Liên ơi mẹ đừng buồn đừng bực nữa…Bi xin mẹ mà…”

-“Ba Hậu sẽ không bao giờ gặp mẹ con mình nữa đâu, con có hiểu không? Chỉ vì người đàn bà khác mà ba Hậu định bỏ rơi mẹ con mình đó Bi à…tình nghĩa bao nhiêu năm mà sao có thể tàn nhẫn đến thế?”

Tiếng khóc lóc tức tưởi làm y tá với bác sĩ trực chán nản lắc đầu. Họ còn lạ gì nữa, lại một gia đình tan nát vì hồ ly. Trách người vợ trẻ con một thì phải trách ông chồng trăm lần. Phụ nữ mà, bao giờ chả khổ hơn.

Mấy em sinh viên thực tập thì sợ bệnh nhân nổi điên nên cứ đứng thập thò ngoài cửa, chỉ có vài chị y tá giàu kinh nghiệm là nhẹ nhàng vào khuyên nhủ.

-“Em trai này, dù gì em cũng là người sai rồi. Giờ xin lỗi người ta rồi nịnh nọt một tý cho yên cửa ấm nhà thì có mất cái gì đâu chứ?”

-“Thân đàn bà khổ lắm em à, hết mang bầu lại đẻ đái, rồi bây giờ nước bẩn thức ăn thì chẳng sạch, bao nhiêu loại bệnh phụ khoa tới chán. Ai mà vào hoàn cảnh cô ấy chẳng khủng hoảng.”

-“Đúng đấy, thôi thì em là đàn ông em nhường chút đi…”.”

Anh Hậu nghe thấy cũng có lý, lại ngó xung quanh các bệnh nhân khác không ngủ được đang nhìn mình hầm hầm thì ngại lắm, đành ngọt nhạt dỗ dành người yêu cũ.

Chị Liên làm mình làm mẩy mãi mới chịu húp tý cháo. Rạng sáng tỉnh giấc người ngợm đỡ đỡ hơn một chút, lại thấy anh bồng bé Bi ngủ gà ngủ gật trên ghế tựa thì lòng ngọt ngào khó tả.

Có người với chiếc chăn dịu dàng đắp cho hai ba con, nở nụ cười mãn nguyện. Cụ bà giường bên cạnh dậy đi vệ sinh qua nhìn cảnh ấy cũng cảm động, liền tạt vào thủ thỉ hỏi han.

-“Chú nhà là diễn viên điện ảnh hay sao mà đẹp trai phong độ thế?”

Mẹ Bi nghe mà mát cả lòng, cũng thì thầm tâm sự.

-“Không anh là giám đốc công ty game ạ.”

Bà nghe vậy thì cười móm mém, sau đó rủ chị ra bên ngoài tản bộ. Hai người lúc này mới thoải mái chuyện trò.

-“Ôi được cả gỗ lẫn sơn còn gì? Nhưng lần sau con nên khéo léo con à, đừng ầm ĩ như vậy. Chú này là còn hiền chứ phải cháu trai tôi chắc nó tát vỡ mồm vợ ra rồi đấy. Bà nói là có ý tốt thôi đừng trách bà nhiều lời, đàn ông thành đạt đẹp mã thì gái bám là chuyện bình thường.”

-“Vâng ạ, con biết chứ. Cái con hồ ly phá hoại hạnh phúc của con ấy, kể cũng mặt dày lắm. Biết thừa anh không yêu rồi mà bám mãi không dứt, đã vậy còn tòi ra hai đứa nhóc rồi thủ đoạn tới mức dùng tụi nhỏ để gây khó dễ, bắt anh bỏ con. Nói thật với bà thường ngày con cũng hiền lắm chứ, chỉ là hôm qua tức nước vỡ bờ đâm ra muốn chết quách đi cho xong…”

Nhìn cô gái trẻ rơm rớm nước mắt mà bà cụ xót quá liền cảm thán.

-“Ôi chao ôi đừng dại con ạ, mà sao lại có loại đàn bà khốn nạn thế cơ à?”

-“Vâng, con còn tới gặp em ấy bảo buông tha cho anh Hậu rồi mà thái độ nó nhơn nhơn lắm bà à, còn bảo con có gì thì tự về giải quyết với nhau nó không rảnh, bà bảo có ức không cơ chứ?”

-“Ừ, ức quá đi chứ. Công nhận con cũng thuộc dạng hiền, phải bà thì bà đập cho nát luôn rồi đấy. Hay nó chơi ngải thằng bé rồi cũng nên, giờ xã hội loạn thật, nghe con kể thôi mà bà cũng thấy ghê sợ. Thôi có gì mình bình tĩnh giải quyết, con đừng nghĩ nhiều kẻo tổn hại sức khoẻ.”

Hai người buôn dưa được một lúc thì chị Liên nghe anh Hậu gọi mình nên hai người rảo bước nhanh hơn đi về chỗ hành lang. Vừa tới nơi ba Hến đã được bà già vỗ vai khuyên nhủ.

-“Con à, phụ nữ như cô này là thiện lương hiếm có đấy, con nhớ chăm sóc đối xử tốt với người ta nhé.”

Mẹ Bi được khen sướng phổng hết cả mũi, thẹn thùng cảm ơn cụ bà. Bà cầm tay hay anh chị cho nắm vào nhau rồi chậm rãi bảo.

-“Bà biết con hai giằng hai giuộc có chỗ khó xử nhưng mà người ta có câu của chồng công vợ còn gì, con thành đạt tới ngày hôm nay chẳng phải nhờ vợ tần tảo chăm sóc gia đình sớm hôm mà, cho nên dù gì thì gì cũng đừng quên tình nghĩa vợ chồng.”

Người già là vậy, thỉnh thoảng nhiệt tình quá mức. Nhưng anh Hậu cũng chẳng phiền, chỉ là tự nhiên nhớ tới một lô lốc các lễ giáo gia đình mà ba Hải hay dạy thôi. Đôi lúc anh cũng chẳng hiểu vì sao các cụ lại khắt khe đến thế, nhưng mà nhiều khi nghe nhiều quá đâm ra tư tưởng cũng bị ảnh hưởng rồi.

Chị Liên nghe tới câu đó thì bực lắm, chào vội bà cụ rồi dắt Bi vào giường dọn đồ. Về phía anh Hậu thì vẫn luôn ga lăng như vậy, thủ tục viện phí lo lắng chu toàn hết thảy, còn mua thêm rất nhiều thuốc bổ cho chị.

Bé Bi và mẹ được ba Hậu đưa đi ăn sáng rồi chở về, lúc sắp tới cổng bé thấy mẹ nắm tay ba, giọng mẹ nghẹn ngào lắm.

-“Nếu anh còn ý định đấy thì chỉ cần nhắn tin với em, em sẽ tới công ty anh rồi nhảy từ tầng cao nhất xuống để cả đời anh không phải vướng bận nữa.”

Bi nghe thế thì hoảng quá khóc ré lên, ba Hậu ngược lại bực phát điên.

-“Em làm ơn bớt ương bướng đi giùm anh với, đầu ba có thừa rồi mà lúc nào cũng như con nít vậy?”

-“Được, ngay bây giờ anh nói với em rằng anh không cần em nữa, em lập tức chết ngay để giải thoát cho anh.”

Chị Liên ngúng nguẩy dỗi hờn làm anh Hậu lại phải mềm lòng xuống nước trước.

-“Thôi anh sai, em về nghỉ đi.”

-“Anh còn yêu em mà, phải không? Còn tình cảm thì mới quan tâm chứ. Anh dám nói với em là anh không còn chút rung động gì không? Anh dám không? Anh dám khẳng định nếu em chết đi anh sẽ không đau lòng, không hối hận chứ? Anh sẽ sống vui vẻ cả cuộc đời còn lại sao?”

Mẹ Bi hỏi dồn nhưng ba Hến không trả lời. Anh lau nước mắt cho chị, dắt hai mẹ con lên phòng nghỉ ngơi rồi mới qua nhà thay bộ áo quần để tới công ty.

Cứ ngỡ mọi mệt mỏi sẽ kết thúc ở đấy.

Tưởng rằng chim về tới tổ rồi sẽ được tự do thoải mái.

Nào có ngờ tờ ĐƠN XIN LY HÔN đặt ngay ngắn đẹp đẽ chính giữa bàn làm việc.

Cái gì mà không hợp nhau?

Cái gì mà toàn bộ tài sản ông xã tôi hưởng còn tôi xin nuôi hai con?

Mẹ Sò ăn gan hùm rồi hả? Còn không thèm bàn với chồng? Anh Hậu máu nóng dồn hết lên đỉnh đầu, giận phừng phừng xé năm xé bảy rồi vứt vào thùng rác. Không vì chuẩn bị cho cuộc họp lúc một giờ chiều chắc ba Hến phi tới trường lôi cổ vợ về mất.

Hôm đó xong việc là ba rưỡi, có người không còn tâm trạng làm việc nên về sớm đón con. Cả một ngày stress gần chết, nhìn thấy hai đứa phúng pha phúng phính mới đỡ hơn đôi chút.

Em Sò chị Hến lúc lắc đứa trước đứa sau, cười đùa ríu rít rồi thơm ba Hậu chùn chụt khiến lòng ba như có dòng nước mát lạnh chảy qua. Quãng đường từ mẫu giáo về nhà gần lắm, nhưng ba cố ý đi chậm thật chậm, trước khi bấm thang máy còn vòng qua siêu thị mua búp bê cho lũ nhóc nữa.

Bọn trẻ thích lắm, mặt mày phơi phới cả lên. Hến đang hớn hở mà quay sang thấy ba thở dài thườn thượt thì líu lo hỏi.

-“Ba Hậu sao đấy? Ba Hậu nhớ mẹ Hà à?”

-“Không…ba không sao…”

Cục bông lớn yên tâm quay lại ngắm đồ chơi. Một lát sau chẳng hiểu sao đột nhiên chị ý lại thẫn thờ, vỗ vỗ má ba nhõng nhẹo.

-“Chết rồi Hến nhớ mẹ Hà quá ba à…mọi hôm đều là mẹ Hà đi đón…”

Cục bông nhỏ nghe vậy thì giật mình ngó quanh rồi cũng mếu mếu.

-“Sò cũng nhớ mẹ Hà rồi, sao hôm nay mẹ Hà không đi đón? Mẹ Hà về chưa ba?”

-“Mẹ Hà về rồi, mẹ Hà bao giờ chả về sớm hơn ba Hậu.”

-“Thôi Sò đi về nhà với mẹ Hà cơ ba Hậu ạ, không mua gì nữa.”

Chị Hến gật đầu lia lịa tán thành. Anh Hậu tất nhiên chiều con, khổ nỗi lên tới nơi thì nhà cửa vắng tanh, chẳng thấy bóng dáng bà xã đâu cả. Hai nàng mặt xị hết cả ra hại ba dỗ dành mãi mới chịu vào xem phim hoạt hình đợi mẹ.

Các em thi nhau rúc vào người ba. Còn ba thì trầm ngâm ngắm gái yêu, được mỗi cái trán cao của ba thôi còn từ mắt mũi miệng đều giống hệt mẹ, cứ như là khuôn đúc vậy, càng nhìn càng thấy yêu thế cơ chứ. Chắc mai sau lớn đắt chồng lắm đây.

Anh Hậu thương hai đứa này nhất trên đời, vì tụi nó bảo nhảy vào biển lửa anh cũng sẵn lòng. Mặc dù cuộc sống hôn nhân có quá nhiều lúc nhàm chán, anh cũng thừa biết rằng có thể nếu tới với chị Liên anh sẽ hạnh phúc hơn, lấy vợ biết chia sẻ thì tất nhiên cả ngày thoải mái mà cười đùa.

Mặc dù tình cũ không rủ cũng tới, rung động là chuyện chẳng thể tránh khỏi.

Nhưng mà trên cương vị một người cha, anh không cho phép mình đi quá giới hạn. Nhỏ như vậy đã phải chứng kiến cảnh gia đình ly tán thử hỏi làm sao sau này phát triển bình thường được? Hến Sò chẳng may bị tự kỉ như bé Khôi chắc ba cả đời ăn năn mất.

Rồi anh nhớ tới bà xã, không yêu, không chia sẻ quá nhiều thì bù lại được cái ít gây gổ. [T R U Y E N F U L L . V N] Với lại dạo này chuyện vợ chồng cũng khấm khá hơn rồi mà, cảm xúc chẳng được nồng nàn như ngày đại học với người yêu cũ nhưng đâu có tệ đâu, thậm chí nghĩ tới vợ trong cái yếm đó là người ngợm cứ bủn rủn rồi ấy chứ.

Suy đi tính lại rốt cuộc thông suốt nên ba Hến quyết định cho mẹ Sò thêm một cơ hội nữa. Khi chị về anh vẫn vui vẻ như thường chứ không nhắc tới chuyện ly hôn, định bụng tối đến thì tâm sự mong bà xã thông cảm cho chuyện của Liên, cô ấy một thân một mình nuôi con kể cũng vất vả lắm.

Khổ nỗi chồng càng nhẫn thì vợ lại càng được đà mất dạy, chị chủ động hỏi anh có thấy tờ giấy trên bàn không?

Thấy ông xã lắc đầu chị liền quay ra khởi động máy tính, xong xuôi thì chậm rãi mở file word lưu trên màn hình. Anh Hậu chứng kiến một màn bất cần của bà xã thì tức lộn cả ruột, ngay trước lúc chị nhấn in đã giật laptop đóng sầm một cái rồi vứt vào hộc tủ.

-“Mình…trả em…”

-“Máy anh mua mà.”

Ba Hến trả lời đầy thách thức, mẹ Sò cũng chẳng chịu nhường bước, không có giấy tờ thì chị trình bày miệng vậy.

-“Em muốn ly hôn, mình có tất cả tài sản, em có hai con.”

Có người nghe vợ nói mà gân xanh nổi hết cả lên, không kiềm được quát tháo ầm ĩ.

-“Mình điên à? Còn chưa đâu ra đâu đã cuống cuồng thế là sao? Hay thằng chó nào nó đã lót đường sẵn cho mình sau khi ly hôn rồi?”

Mẹ Sò giận run cả người, giọng chị nhỏ nhẹ nhưng vẫn rất quật cường.

-“Mình thôi ngay việc xúc phạm em đi.”

Anh Hậu thấy vợ hỗn quá thì càng phẫn nộ.

-“Mình cứ tử tế thì ai mà xúc phạm được mình? Cái loại đàn bà bỏ chồng thử hỏi cả thế gian này xem có chấp nhận được không? Mình nói anh nghe anh làm sao? Không lo cho mình nổi ba bữa cơm à? Hay không có nhà để ở, không có xe để đi? Lễ Tết giỗ chạp nhà vợ cũng đã buổi nào vắng mặt chưa? Đến cái thằng nghiện rượu cạnh nhà ba suốt ngày làm loạn mà bà xã nó vẫn ngoan ngoãn một điều dạ hai điều vâng cơ mà? À nói cho mình biết mình cũng đừng có kiêu quá nhé, anh là thương Hến Sò thôi chứ không phải anh không sống thiếu mình được đâu. Còn mình, làm mẹ mà không nghĩ tới con hả? Mẹ kiểu quái gì thế?”

Ai đó phân tích sa sả như thế mà có người đầu vẫn cứng hơn đá.

-“Càng ngày mình càng quá đáng mình à. Mình có thể nói em làm vợ chưa tốt chứ đừng bao giờ lăng mạ bản năng làm mẹ của em.”

Vợ vừa dứt câu thì mặt chồng đã đỏ phừng phừng, anh bế phốc chị ném không chút thương tiếc lên giường rồi lớn tiếng.

-“Bây giờ mình muốn sao? Tình huống hôm qua anh tính được à? Mình làm người mà không có lòng thương thế? Anh và cô ấy còn có quá khứ, còn có tình nghĩa với nhau. Anh bỏ mặc được à? Anh nói rồi, chỉ là bạn tâm giao giúp đỡ lẫn nhau thôi. Anh thề có bóng đèn anh chưa từng ngủ cùng cô ấy. Sao mình cứ phải làm quá lên thế?”

Mẹ Sò bị ba Hến ghì chặt hai vai tới đau điếng, cả người cũng nôn nao khó chịu vô cùng. Chị chẳng rõ tại sao gần đây chị lại hay thấy hoa mắt chóng mặt, rồi bụng dạ thì nhiều lúc tức tức, lại còn hay đổ mồ hôi lạnh nữa.

Đầu nhức như búa bổ lại cộng thêm mệt mỏi thất vọng, có người vợ chán nản chẳng buồn tranh luận với chồng.

-“Rồi, em quá đáng. Tất cả tội lỗi do em, nhưng em quyết rồi. Mai mình không ký thì em sẽ nộp đơn phương.”

Anh Hậu chưa bao giờ bất lực như vậy, giọng trầm trầm buồn hẳn đi.

-“Mình bảo mình yêu anh cơ mà? Hay tất cả chỉ là nguỵ biện cho mối tình thầy trò của mình? Bao nhiêu năm nay anh cố gắng anh phấn đấu để làm gì? Không phải là lo cho mình và con à? Mình có biết khoảnh khắc nhìn thấy lá đơn đó anh giận tới mức nào không? Anh cảm thấy như là mình giội một gáo nước lạnh vào mặt anh vậy đó. Anh như này mà bị vợ bỏ, thể diện ném đi đâu hả mình?”

-“Vậy mình viết đơn, mình bỏ em. Em ký.”

-“Sao mình ngang như cua ấy, mình không thể thông cảm cho anh và Liên sao? Không đơn từ gì cả, anh không đồng ý.”

Chị Hà tức nghẹn hết cả người, chị nhìn thẳng vào mắt anh, cay đắng đáp.

-“Được, không thì không. Vậy mình bỏ em ra, tình cờ làm sao sáng nay cậu Hợp mới nói chuyện bảo thầy Thanh bị cảm, đêm nay em muốn tới chăm sóc thầy ấy. Sáng mai em về, hi vọng mình thông cảm cho bọn em.”

Nhân lúc ba Hến không để ý mẹ Sò liền cấu eo chồng thật mạnh rồi vội vã lao thẳng ra khỏi nhà. Anh Hậu tức tím mặt mày mà vẫn phải gấp gáp phóng theo vợ.

Chị Hà bấm được thang máy nhưng anh Hậu chạy nhanh cũng chẳng kém, một chồng một vợ nửa đêm nửa hôm dép còn chẳng thèm xỏ, chơi trò đuổi bắt ngay dưới lòng đường đến là hài.

-“Mình ơi đợi anh với, anh trượt chân giẫm phải phân chó rồi, thối là một chuyện nhưng mà đau lắm ấy.”

Có người đang mải miết mà nghe chồng não nề uỷ mị thì động lòng thương lật đật quay lại. Anh Hậu thấy vợ trúng kế bẩn thì sung sướng nắc nẻ như lợn nái được mùa. Nào có ngờ cái giọng ha hả của anh đánh thức lũ chim bồ câu nhà cô bán xôi gần đó, chúng đập cánh toán loạn rồi cùng nhau phèn phẹt chẳng chút nể nang.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.