Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 44



Ở nhà ông Hào đang thay phiên làm ngựa cho Tôm Cua Hến Sò, mấy ông cháu cười đùa khanh khách. Bà Hảo trong bếp ngó ra cũng thấy vui đáo để, cha bố nhà chúng nó chứ, giữ con như giữ vàng lâu lâu mới cho về thăm ông bà một lần.

Khổ nỗi cháu ngoại là cháu người ta đâu phải muốn ở cùng là được. Cái thằng Hợp cứ đợi đấy, cuối năm nay không rước được con nào về đây thì đừng có trách. Bà già nghĩ ngợi rồi thở dài, vừa đứng dậy cắm cái nồi cơm thì có điện thoại của con gái, giọng nghẹn ngào nức nở làm mẹ cũng sợ tái cả mặt.

Sợ Hến Sò nghe thấy lại khóc lóc ầm ĩ nên bà chỉ kêu ông Hào vào bếp nói thầm thôi. Ông hốt hoảng gọi cậu Hợp chú Thìn xuống rồi ba cha con gấp gáp vào viện, bà Hảo ở nhà trông cháu mà lòng lo ngay ngáy.

Dì Hợi thấy ba, ông xã với em trai thì lòng nhẹ nhõm hẳn đi, mặc kệ mọi người ở phòng chờ còn mình thì hùng hục quay ngược lại hỏi thăm toán loạn. Cũng thông cảm cho dì, tính nóng hơn lửa mà nhịn được từ nãy tới giờ quả thật là kì tích rồi.

Bệnh viện quái gì to dễ sợ, hại dì mỏi miệng nhừ chân mới tìm được mắm. Nói chung điên tiết lắm rồi nên không thèm nể nang gì sất, cứ thế túm tóc đối phương rồi nghiến răng nghiến lợi mà đập.

Bởi vì ba Hến có cho xem ảnh nên mẹ Bi nhận ra là em gái mẹ Sò. Chị với cả em, đứa thì giả tạo mắc ớn đứa thì sồn sồn như cọp cái, tóm lại một lũ vô học như nhau, nhà nào đẻ được hai con này đúng là vô phúc.

Không phải do chị đang đau bụng thì một chứ mười con nặc nô cũng chấp hết nhé. May mà y tá với anh Hậu đi mua hoa quả về vào can ngăn kịp thời không thì hôm nay mặt mũi bầm hết còn ra thể thống gì nữa.

-“Bỏ bà mày ra, bà phải giết chết cái con hồ ly cướp chồng người khác.”

-“Con ranh con mày đợi đấy, mờ cờ đờ nhà mày chứ, mười tám đôi mươi đâu mà còn đau bụng kinh, ẽo a ẽo ợt…Nói cho mày biết chị bà có thể bỏ qua cho mày chứ bà không bao giờ…”

-“Cả cái ông này nữa, ăn cháo đá bát. Sao ông không nghĩ lúc ông nghèo kiết xác ra bà Hà nhà tôi vẫn thương ông lấy ông, giờ giàu rồi đâm đổ đốn à, loại mất nết.”

Mẹ Tôm sôi máu hét inh ỏi làm ba Hến ngượng chín mặt mày. Anh quay lại xin lỗi mọi người rồi kéo cô em vợ ra ngoài răn dạy.

-“Dì một vừa hai phải thôi chứ, kém hiểu biết thì đừng nói xàm. Không phải tất cả phụ nữ đều như nhau và không phải cứ lấy chồng rồi là hết đau. Liên bị thống kinh, hạ huyết áp rất nguy hiểm. Với cả cái gì mà hồ ly, anh và cô ấy chỉ là bạn bè thôi, thấy người ta gặp nạn chả nhẽ không giúp đỡ?”

Tính mẹ Sò kín nên chuyện người yêu cũ của chồng đến em gái cũng không hay. Dì Hợi nghe anh Hậu khẳng định chắc nịch thế thì thấy mình hơi hớ, nhưng linh cảm phụ nữ ít khi sai lắm, chẳng hiểu sao dì cứ thấy giữa họ có cái gì đó là lạ nên vẫn lớn tiếng vặn lại.

-“Bạn bạn cái quái gì mà ôm nhau thắm thiết thế hả? Bạn đau bụng kinh gọi phát đi liền còn vợ ở nhà sắp chết cũng không liên lạc được với chồng. Tôi hỏi anh thứ bạn nào mà quan trọng hơn cả vợ? Bạn trên giường hả? Nói anh nghe đừng có giỡn mặt con Hợi này nha, bà Hà hôm nay làm sao thì cả anh và con khốn kia cứ chuẩn bị tinh thần đi là vừa.”

Mẹ Tôm xả một thôi một hồi mới quay lại chỗ chị gái. Anh Hậu nghe phong phanh chị Hà làm sao thì sốt ruột gặng hỏi mà dì Hợi làm cao ngúng nguẩy không chịu trả lời nên ba Hến đành phải đi theo. Dì đến nhà C đang định rẽ trái thì nghe giọng ba Hào sang sảng.

-“Hợi ơi Hậu ơi quay lại con…xong rồi…bị xuất huyết dạ dày thôi…người ta chuyển chị xuống nhà A nghỉ ngơi rồi…mà sao thái độ mẹ Tôm với ba Hến méo mó thế?”

Dì Hợi bị ba trách thì ấm ức ghê gớm, ngay lập tức chạy tới khoác vai ông cụ kể tội anh rể.

-“Ba không biết thì thôi, bác Hà nôn bao nhiêu máu phải vào cấp cứu gọi anh không được, tới nơi lại thấy anh ôm người phụ nữ khác đi chữa đau bụng kinh, anh còn bao biện là bạn anh cơ đấy, ba thấy nực cười không ba? May con chạy sang kịp không thì tối nay mẹ Sò được ăn xôi chuối rồi cũng nên.”

Ông Hào nghe thì cũng hơi ấm ức cho con gái, nhưng ông không phải cô Hợi bộp chộp mà làm quá. Thiết nghĩ nam nhi trai tráng ba chục tuổi đầu ai chả có sĩ diện, đến nghe ba ruột cằn nhằn còn khó chịu huống chi ba vợ?

Chúng ta chẳng thể ép buộc bất cứ một ai suy nghĩ theo quan điểm của mình cả, điều khả dĩ nhất có thể chính là dùng sự tử tế và tấm lòng chân thành để cảm hoá họ.

Biết rõ điều đó nên ông chỉ quay sang chậm rãi nhỏ nhẹ.

-“Đừng chấp em Hợi tính nó nóng từ xưa rồi. Bạn con thế nào hả con? Đã đỡ hơn chưa? Một số bác sĩ với anh giám đốc bệnh viện này là học trò cũ của ba, có gì khó khăn con nói một câu ba giúp cho.”

Phải ba vợ người ta chắc chửi đổng con rể lên rồi, đằng này ba Hào một lời trách móc cũng không có ngược lại còn quan tâm tới Liên khiến anh Hậu thấy thẹn vô cùng, nói hai từ cảm ơn ba thôi mà cũng ngại ngùng ấp úng đến lạ.

Ông Hào đi bộ tới phòng thấy con gái còn chưa tỉnh thì rủ mấy đứa ra ngoài tản bộ để cho hai vợ chồng nhà nó có không gian riêng tư. Anh Hậu rõ ràng chính tai nghe bác sĩ bảo tình hình giờ không nguy hiểm nữa rồi mà chẳng hiểu sao cứ nhìn vợ sống lưng lại lạnh toát cả ra.

Mẹ Sò gầy quá, bàn tay xương xẩu nổi rõ mấy cái gân xanh, cả người cũng rệu rã không có tý sức sống gì cả. Ba Hến vòng tay qua vuốt lại chỗ tóc mái cho vợ mà lòng trĩu nặng, tự nghĩ ngợi trấn án đủ kiểu mà tâm trạng cũng không khá lên được.

Đúng lúc ấy ngoài cửa truyền tới tiếng y tá gọi, cô ấy hỏi anh xem có phải là người nhà của cái chị tóc xoăn xoăn vàng vàng bị đau bụng kinh không thì qua đó ngay, chị ấy lại lên cơn đau dữ dội lắm.

Anh Hậu rối rắm thấy rõ, Liên thực tình không được tốt số như Hà, hiện tại gia đình họ hàng đều sống trong Nam nên ngoài này chẳng có ai thân thích cả, ốm đau cũng tội lắm. Nghĩ thì thấy thương nhưng giờ mẹ Hến Sò như này anh cũng chịu thôi, làm phiền ba chị Hà thì ngại nên rốt cuộc có người đành gọi điện nhờ vả chị dâu.

Bác Vân kể cũng tốt bụng, đang tắm bùn mà lại phải lật đật dậy đi chăm người ốm. Chị Liên kêu gào một hồi mà khổ phản tác dụng, người muốn gặp không được gặp, người chẳng muốn đối diện thì lại phải giáp mặt.

-“Nhớ chị không cưng? Ngày xưa chị, anh Đăng với ba Hải bê tráp sang nhà hỏi cưới mà ba mẹ cưng chê nghèo trả đồ đấy.”

Gớm cứ làm như siêu mẫu không bằng, cái loại chua ngoa như bà chồng ngoại tình là đúng rồi. Chị Liên ngán ngẩm chẳng muốn dây dưa nên chỉ đáp cộc lốc.

-“Nhớ.”

Chị Vân cười ngọt ngào rồi nắm tay bệnh nhân tâm sự tình cảm.

-“Vừa hỏi qua thấy bảo Liên thuốc uống cũng uống rồi, y tá thì thay phiên matxa cho mấy tiếng đồng hồ cũng không khỏi mà thương em quá cơ. Thôi chỗ thân quen nên chị giúp, chị là chị thuê cho em hai người chăm sóc đặc biệt, viện phí chị cũng sẽ thanh toán đầy đủ. Thích thì ở luôn tới kỳ kinh nguyệt tháng sau cho tiện, đỡ phải phiền anh Hậu bồng vào viện. Cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, còn cu Bi để chị lo cho.”

Chị Liên nghe thấy tên con trai thì sợ xanh mặt, bật dậy túm áo con mụ đối diện nóng ruột chất vấn.

-“Bà điên hả? Thằng bé ở đâu? Bà làm gì nó rồi? Tôi nói bà nghe bà mà dám làm gì nó tôi liều sống chết với bà.”

-“Ừ, chị cũng nói cô nghe mười phút nữa cô không khỏi đau bụng thì ngày mai chị đưa nó sang Trung Quốc chơi luôn.”

Thực ra doạ cứng mồm thôi chứ trẻ con cưng chết đi được ai mà nỡ bất nhân như vậy. Nhưng vì chị Liên có ấn tượng không tốt với chị Vân nên tưởng bác nói thật, sợ con trai làm sao nên đành vội vã bật dậy đòi xuất viện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.