Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 50



Chị Liên thấy người trước mặt như con ngơ đâm ngứa cả mắt, trông kìa, còn dám lấy áo vest của anh Hậu nữa chứ, đàn bà con gái gì mà trơ tráo quá thể đáng.

Mà khoan đã, cả người mặc đồ ngủ thế kia thì chị đoán được chìa khoá ở đâu rồi. Mẹ Bi cười khẩy, xông tới thò tay vào túi áo mẹ Sò lấy đồ cần tìm. Cả cái chùm bao nhiêu là chìa nhưng vì sĩ diện nên chị cũng không thèm hỏi, tự mình thử từng cái một.

Chị Hà hơi bực nhưng nghĩ tới còn đang nhờ vả hàng xóm nên chẳng chấp nhặt nữa, vội vã chạy về. Lên tới nơi thấy nhà có tiếng thủ thỉ nho nhỏ à, nhỏ nhưng vẫn rất bá đạo, đúng giọng em Nguyệt.

-“Anh chưa nghe rõ lời tôi nói hả? Mai dạy tiết một thì về nghỉ trước đi, cứ bám theo sang đây làm gì không biết.”

Chú đeo kính nhá khẽ vào vành tai cô bánh giò rồi ngọt giọng làm nũng.

-“Đừng đuổi mà, tội anh lắm.”

Cô Nguyệt má hồng rực cả lên, ngượng ngượng nói tránh.

-“Tội tội cái con khỉ, màu mè hoa lá cành, bà lại đạp cho vài phát bây giờ.”

Nghe cô Nguyệt hổ báo doạ dẫm mà chị Hà phì cười, cũng cùng kiểu nóng tính mà chị thấy cô này đáng yêu thế không biết, ngược lại mẹ Bi phát ngôn ra câu nào là chói tai câu ấy. Cô chú phát hiện ra chủ nhà đứng ngay ở cửa thì nhìn nhau tủm tỉm, chị Hà mở lời cảm ơn hai người thôi chứ không mời lại chơi, tại khuya rồi chẳng muốn phiền đôi bạn trẻ.

Ngẫm mới thấy, phụ nữ không nhất thiết phải xinh đẹp giỏi giang nết na hay công dung ngôn hạnh mới được gọi là chuẩn mực. Thực ra chỉ cần nắm giữ được trái tim người bạn đời của mình thì nhất định trong mắt anh ấy, cô gái đó sẽ là hoàn mỹ nhất.

Đã yêu rồi thì mọi khiếm khuyết đều trở nên nhỏ bé.

Mẹ Sò thở dài, ngửi cái áo của ba Hến thấy không được thơm cho lắm nên lại lật đật lôi hết các thứ trong túi ra để đem đi giặt. Tự dưng mò được chùm chìa khoá nhà của anh chị giật cả mình, thế chùm chị Liên thó lúc nãy là chùm nào?

Chùm nào thì chị cũng không rõ, chỉ có điều tưởng tượng ra cảnh ai đó ngúng nguẩy chửi nhau tay đôi với mấy con chó trong lòng bất giác thấy hài hài. Chẳng biết ba Hến có dậy được mà chứng kiến những thước phim sống động ấy không nữa?

Câu trả lời là không, anh Hậu lâu lắm mới có một giấc ngủ ngon, miên man tít mít mãi tới tận gần bảy giờ. Mọi khi sống với vợ thì thỉnh thoảng anh còn có thời gian xuống bể bơi dưới nhà làm vài vòng được chứ từ ngày ở riêng toàn tỉnh giấc muộn đâm ra chuyển luôn bộ môn thể dục buổi sáng thành chạy bộ.

Vừa mới rẽ qua cái vườn hoa chỗ đại sảnh đã nghe giọng con gái ngọt ơi là ngọt, ba còn tưởng là mơ cơ đấy.

-“Ba Hậu…á…ba Hậu kìa chị Hến…”

-“Đúng rồi…ôi ôi…ba Hậu thật đó…sao mẹ Hà bảo ba đi làm rồi…”

-“Ba ơi, ba ơi, Sò đây này…ba ới…ba…”

Chị Hà ấp úng giải thích rằng mẹ nhầm, các em ríu rít như bắt được vàng. Anh Hậu thấy hai con tinh thần phấn chấn cả lên, lao ra ôm bé thơm chùn chụt.

-“Uầy, con ai mà xinh gái thế? Áo quần cũng đẹp quá luôn.”

-“Con mẹ Hà ba Hậu. Bộ thể dục cắp bồ Hà Hến Sò ba ạ.”

Ba Hến nhìn ba mẹ con nhà nó đồng phục hồng nhạt giống hệt nhau thân ơi là thân, tự dưng thấy mình lạc lõng thì hơi chạnh lòng, làm giọng dỗi dỗi.

-“Mẹ Hà may đồ cho mỗi Hến Sò, cố tình đẩy ba Hậu ra rìa rồi.”

Em Sò vội vã lắc đầu chối nguây nguẩy, chị Hến hiểu biết hơn nên ôm cổ ba thỏ thẻ giải thích.

-“Không phải mẹ Hà đâu, hôm nọ bác Vân mua cho đấy ạ. Bác Vân cũng mua cho ba nữa, bác dặn là nếu ba Hậu mặc không vừa thì Hến mang cho bác Thanh hộ bác Vân nha.”

Chồng tức tím cả mặt, vợ cũng lúng túng không kém. Con với chả cái ngây thơ quá đi mất, bác đùa hay nói thật mà cũng không biết. Đứa lớn đã thế đứa bé còn hồn nhiên hỏi thăm.

-“Ba Hậu có mặc không ạ? Nếu không thì gửi cho bác Thanh cho đỡ phí ba à.”

Anh Hậu bực bội lắm mà trước mặt con vẫn phải cố nén xuống, ba ôm các bé vào lòng rồi thủ thỉ.

-“Ba có mặc chứ, chắc chắn là vừa. Hến Sò phải cất kỹ vào, không được cho bác Thanh, cũng không được cho ai hết cả nha.”

Bọn trẻ nghe lệnh thì hí hửng gật đầu đồng ý rồi còn ngoắc tay ba nữa. Chị Hà thấy anh không vui nên cố ý vỗ vỗ lưng nhỏ nhẹ quan tâm.

-“Bác Vân trêu thôi, mình đỡ đau đầu chưa?”

Người ta bảo đàn ông dù có râu già tóc bạc vẫn còn trẻ con quả không sai, ba tụi nhỏ giận chị dâu rồi giận lây sang cả vợ. Bà xã hỏi cũng không thèm trả lời, cứ thế bồng lũ nhóc lên chạy bon bon đằng trước mặc xác ai đó phía sau.

Hến Sò kể cũng đáng yêu, vừa nịnh ba Hậu giỏi vừa quay lại vẫy vẫy tay động viên mẹ Hà cố lên. Khổ nỗi dù sao ba các em cũng là nam nhi sức dài vai rộng, mẹ có gắng thế nào cũng chẳng đuổi nổi, rốt cuộc mệt quá đành phải ngồi ghế đá nghỉ một lúc.

Anh Hậu vừa vác hai cục bông vừa chạy nên tầm hai chục phút đã thấm mệt rồi. Nhưng được cái mồ hôi toát được ra người ngợm thấy khoẻ hẳn lên, buồn bực ban nãy cũng dần nguôi ngoai.

-“Chúng ta dứt điểm rồi mình muốn yêu ai thì yêu anh cũng chẳng cấm đoán, chỉ là trước mặt bọn trẻ nên giữ ý giữ tứ một chút.”

-“Theo mình thì em yêu ai?”

Vợ hỏi, chồng thản nhiên đáp.

-“Mình cứ đùa, làm như anh là thằng ngốc chắc? Mối tình thanh mai trúc mã thật khiến người người ta cảm động.”

Mẹ Sò thoáng buồn, lẽ đời là vậy, một khi người ta đã cố tình không tin thì càng giải thích càng sai. Chị đưa ông xã chai nước suối, theo thói quen định lau mồ hôi cho chồng, anh cũng hơi ghé đầu xuống hưởng thụ.

Nhưng tới khi ánh mắt họ chạm nhau, bỗng dưng cả hai cùng ngượng ngùng. Gì đây chứ? Ông xã bà xã, chẳng phải chỉ là trên danh nghĩa thôi hay sao?

-“Ba Hậu ơi Sò đói rồi.”

-“Hến cũng vậy mẹ Hà à.”

Giọng hai cục bông nhỏ vọng vào, xem ra Hến Sò chán nghịch hoa với bắt chuồn chuồn rồi. Ba Hến giật lấy cái khăn từ tay mẹ Sò lau qua đầu qua loa rồi rủ cả nhà đi ăn hàng, cái quán này là của bạn anh nên yên tâm sạch sẽ lắm. Chị Hà thấy an tâm nên cũng gật đầu ưng thuận.

Ba gọi cho tụi nhỏ miến gà, còn hai người lớn ăn cháo. Mẹ Hà hơi ngạc nhiên bởi trước giờ anh rất thích đồ nước kiểu như phở bún miến mà, chẳng hiểu vì đâu hôm nay lại đổi khẩu vị?

-“Mình bị dạ dày thì chịu khó ăn tạm bát cháo nhé, anh cũng ăn cùng mình cho vui.”

Chồng bưng cái bát vào bên trong cho vợ, lại còn dặn thôi đừng cho tương ớt hay hạt tiêu vào làm gì. Từ ngày ký đơn tới giờ người ta hiếm khi dùng những lời lẽ xúc phạm cay nghiệt, chị biết đó là do anh không còn coi chị là bà xã nữa nên hạn chế áp đặt cái tính gia trưởng nóng nảy.

Nhiều lúc lòng chị trống trải cô đơn vô cùng nhưng đôi khi ngẫm thấy sống như này cũng được, như những người bạn bình thường tôn trọng lẫn nhau, không ràng buộc thành ra không yêu cầu khắt khe ở đối phương.

-“Hôm nọ anh đọc báo thấy người ta bảo bệnh của mình muốn khỏi thì chế độ ăn uống rất quan trọng, hạn chế ăn rau sống, các gia vị cay, đồ uống kích thích với cả mấy loại thức ăn dai cứng nhé.”

Anh Hậu cẩn thận dặn dò vợ rồi vừa ăn vừa quay sang bón cho đứa nhỏ. Đứa lớn thấy em được chiều cũng nhõng nhẽo đòi quyền lợi làm ba bận tíu tít luôn.

-“Giỏi lắm, ăn miếng thịt gà nha…ngon không?”

-“Cũng được…nhưng không sướng bằng ăn ở nhà ba à.”

-“Em Sò nói đúng đấy, không có giò gà nè, không có nấm hương nè, thiếu cả cái rau gì gì ý…”

Mẹ Hà nghe mà mát hết cả ruột, quay sang cù nhẹ các em rồi mắng yêu lũ quỷ con. Hến Sò nhột quá cười khanh khách, ba Hậu thấy vậy cũng bật cười. Mọi người trong quán nhìn họ tràn ngập ngưỡng mộ, gia đình hai con gái mà vẫn hạnh phúc quá, thật hiếm có.

Chị Hà bị chú ý nên hơi thẹn, anh Hậu chợt nhớ tới cái lần đầu tiên dắt chị Hà đi ăn quán. Mẹ Sò ngày ấy mặc dù chưa cưới nhưng ngoan lắm, một điều dạ hai điều vâng, trước lúc dùng bữa lau sạch bát đũa, sau khi ăn hai tay cầm khăn với tăm dịu dàng đưa cho anh.

Ngay từ giây phút ấy, anh đã biết người con gái này nhất định sau này sẽ trở thành mẹ hiền vợ đảm. Ba chị cũng rất tốt tính, thuở đó ba thường bảo hai đứa đi chơi ở đâu cứ lái xe hơi của ba cho tiện.

Khổ nỗi có người vì sĩ diện đàn ông nên từ chối, bắt tội ai đó phải khổ sở cùng anh lang thang khắp chốn trên cái con xe lọc cà lọc cọc, nhỡ đi vào ổ gà một cái chắc ê mông cả ngày. Vậy mà mẹ Sò chưa bao giờ kêu ca phàn nàn làm anh còn nhầm tưởng có khi do chị thương anh rồi nên những vấn đề khác chỉ là chuyện nhỏ.

Bây giờ mới ngộ ra, tất cả chỉ là ảo tưởng.

-“Hôm nay đi học với cả ba và mẹ nha.”

Em Sò phụng phịu năn nỉ làm ba mẹ thoáng giật mình, cái mặt làm nũng yêu không chịu nổi thế kia thì ai mà nỡ từ chối cơ chứ? Anh chị tươi cười dắt các bé ra mẫu giáo rồi mới quay lại ai lo việc người đấy.

Chị Hà không nghĩ bữa sáng hôm nay lại vui vẻ tuyệt vời đến vậy, anh Hậu cũng thế, thực tình chẳng có chuyện gì lớn lao nhưng lòng nhẹ nhõm thấy lạ. Lúc về nhà mở máy phát hiện ra mấy chục cuộc gọi nhỡ của chị Liên tối qua thì hơi choáng, nhưng công ty có nhiều việc quá nên mãi tối muộn anh mới qua tạ lỗi với người yêu cũ được.

-“Em biết anh nhọc mà, không trách anh đâu. Chỉ có điều con vợ anh đúng là thủ đoạn, hôm qua nó vứt cho em cái đống khỉ gió gì không biết, thử mãi không trúng cái nào.”

Mẹ Bi vứt đánh độp chùm chìa khoá xuống bàn, ba Hến nhìn qua liền bảo.

-“Là chìa khoá nhà ở Royal, chắc lúc đó trời tối nên nhầm.”

-“Nó có mà nhầm ấy, chắc chắn là cố tình.”

Đàn bà nhiều lúc cứ thích bêu giếu nhau nhưng lại không hiểu một sự thật rằng, đàn ông đôi khi họ chẳng quan tâm mấy chuyện nhỏ nhặt ấy.

-“Ôi dào, cứ cho là như thế đi thì em cũng hơn Hà ba tuổi cơ mà, em rộng lượng chấp làm gì người ta nhỏ nhen.”

Chị Liên cứng miệng chẳng nói được gì thêm đành chuyển chủ đề.

-“Còn mấy chục tiếng nữa thôi, em mong quá à.”

-“Ừ, anh thì hơi hơi lo đây. Không biết phản ứng của ba ra sao?”

-“Cùng lắm là chửi anh vài câu, cái Hà cũng đồng ý thế thì ba Hải còn làm được gì nữa? Anh yên tâm đi, các cụ doạ thế thôi chứ khôn lắm, mình cứ kiên quyết lên, trời không chịu đất thì đất đành phải chịu trời thôi.”

Anh Hậu thở dài, chị Liên nhìn anh tự dưng cũng thấy stress. Cửa ải này chị không lo nhưng mà để suôn sẻ tới được với nhau thì cũng còn kha khá thử thách chứ cũng chẳng đơn giản.

Thứ nhất chị rất ngứa mắt với việc chồng tương lai của mình còn liên lạc với vợ cũ. Cái khó là chị không cấm được bởi vì con người anh Hậu kiểu quân tử chơi đẹp ít khi thù dai ai bao giờ, không còn tình thì vẫn còn nghĩa, hơn thế giữa họ còn hai con yêu nghiệt mới khổ chứ.

Có lẽ cách tốt nhất là cùng anh giành quyền nuôi cả Hến Sò, chỉ có như vậy mẹ chúng mới không có cớ đeo đuổi phá vỡ hạnh phúc của chị nữa thôi. Rồi còn về đằng nhà anh Hậu, làm sao để lấy lại cảm tình từ phía ba Hải mẹ Mây, còn cả con chị dâu quỷ cái nữa chứ?

Mới nghĩ thôi mà chị Liên đã loạn hết cả lên, thôi nước tới đâu tát tới đấy vậy chứ biết làm sao? Giờ chỉ mong cuối tuần này mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, thứ hai anh gửi đơn êm đẹp.

Mải suy tư nên mẹ Bi không để ý có điện thoại, ba Hến thấy chuông kêu nên vô tư bắt máy hộ.

-“Cờ mờ đờ con cờ hó, mấy giờ rồi mà mày chưa chở thằng bé tới? Bố mày chậm tiền trợ cấp có chín ngày thôi mà mày chia cắt cha con thế à? Mày có còn lương tâm nữa không hả con cáo già kia? Đợi đấy, bố mày tới nhà mày bây giờ.”

Tên Việt kiều nào đó nói xong thì tắt máy đánh rụp. Nói thật lòng anh Hậu cũng không ghét ba Bi lắm, đàn ông mà, nhất là đàn ông châu Á nhiều khi vẫn chưa bỏ được cái quan niệm cổ hủ lạc hậu rằng phải lấy vợ còn nguyên vẹn. Mẹ Bi trước đó chắc không nói rõ ràng nên ông ấy thấy bị lừa rồi điên lên là điều dễ hiểu.

Tuy nhiên nam nhi trai tráng đánh vợ thì cũng chẳng quý nổi.

Anh Hậu bỏ điện thoại xuống, chậm rãi bảo.

-“Liên à, em hận thì hận nhưng không nên chia rẽ tình cảm ba con họ như thế, làm vậy là thất đức lắm đó. Anh cũng là cha nên anh hiểu tâm trạng của ba bé Bi.”

Chị Liên còn ngơ ngác chưa hiểu gì thì anh Hậu đã thông báo.

-“Ông Bảo sắp qua đây đó, ông ấy về nước từ bao giờ mà em không kể anh nghe?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.