Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 6



Điện thoại báo có tin nhắn mới, thôi thì anh cứ nhắn tin đi, chứ kiểu này chị khó xử quá.

Nhưng anh coi như không biết, hai tay anh khẽ bao trùm lấy tay chị, mân mê xoa xoa. Anh không hề quay lưng lại, cớ sao vẫn khiến chị thổn thức xao xuyến thấy lạ?

Họ là gì đây?

Cặp vợ chồng già sáu năm hay hai đứa trẻ lớp một?

Chỉ là một cái nắm tay thôi mà?

Hai người cùng yên lặng, anh nghĩ gì, chị không rõ. Chị chỉ biết, lưng anh, cũng thấy vững chãi, rắn rỏi nhưng lại cảm thấy ấm áp hơn gối ôm mềm mại.

Và chị đã ngủ, thật ngon.



-“Cảm ơn mẹ Hà làm cơm bento cho Sò.”

-“Bọn con chào mẹ Hà bọn con đi học ạ.”

-“Phải nghe lời cô giáo và nhường nhịn bạn bè nhé, trưa ăn hết cơm rồi nhớ phải ngủ.”

-“Dạ.”

Hai đứa trẻ ríu rít phấn khởi. Nếu chồng không bận thì thường anh sẽ là người đưa hai bé đi học. Từ nhà chị ra mẫu giáo của bạn Hến và bạn Sò rất gần, nhưng chúng vẫn thích ngồi xe hơi với ba hơn là đi bộ cùng mẹ.

Đúng là trẻ con.

-“Hộp đỏ là thịt đông chồng tới công ty thì chỉ cần bỏ vào ngăn mát tủ lạnh nhà bếp không phải quay lên đâu nhé.”

Chị vừa gói bọc vừa dặn dò, bỗng dưng ngước lên thấy anh nhìn mình, trìu mến lắm.

Rồi anh khẽ xoa đầu chị.

Hai nhóc thấy vậy cũng vào xoa đầu mẹ, chúng còn thêm cho mấy nụ hôn chùn chụt nữa mới yêu chứ.

-“Ba Hậu ơi Hến thơm mẹ ba cũng bắt chước đi, Hến chưa bao giờ thấy ba thơm mẹ cả ý!”

Bé Hến nói, hại anh chị cùng đỏ bừng. Chị luống cuống quay vào bếp dọn dẹp, anh cười cười rồi bế hai đứa đi học.



Rửa bát đũa xong quay ra chị mới sững sờ, chết thôi, tâm trí để đi đâu mất. Quên béng hộp rau xào của anh rồi.

May là hôm nay chỉ lịch dạy khá nhàn, xong hai tiết buổi sáng chị để hộp rau trong giỏ xe mang lên cho anh.

Công ty anh cũng không xa lắm đâu, nhưng đi xe đạp điện mất hơi lâu thời gian chút. Chị cũng biết đi xe máy đấy chứ, nhưng một lần bị ngã thế là hãi luôn, từ đó trung thành gắn bó với chiếc này, cũng là quà sinh nhật anh tặng năm họ mới lấy nhau.

Lâu lắm không tới chỗ làm của anh, cũng phải mấy năm rồi ý chứ, mọi thứ đều thay đổi, đẹp đẽ lên nhiều. Trụ sở thì vẫn ở địa chỉ này, nhưng nội thất thay đổi xem chừng hoành tráng lắm.

Chẳng muốn phiền anh nên chị chỉ định gửi lễ tân hộp rau thôi, không ngờ lại gặp chồng ngay ngoài cửa chính.

Hình như có vụ lùm xùm thì phải, người sán vào rất đông.

-“Mời anh về cho.”

-“Mẹ kiếp, chó má, bọn mày ép người quá đáng.”

-“Là bên anh không tuân thủ hợp đồng trước.”

Chồng chị từ tốn đáp lời, người đàn ông kia vẫn một mực chỉ trích.

-“Mày trèo cao rồi quên tình anh em, thằng khốn nạn…”

-“Game đó là do các anh ăn cắp bản quyền, làm sao công ty chúng tôi có thể đứng ra phát hành được?”

-“Giám đốc, đừng đôi co nữa, tốt nhất gọi bảo vệ vào giải quyết.”

Câu nói của trợ lý như mồi lửa khiến người đàn ông kia các thêm phẫn uất.

-“Mày đừng tưởng mày là vương là tướng đi, mày đồng ý đền bù hợp đồng, hoặc hôm nay tao sẽ nói cho cả thế giới biết bộ mặt thật của mày.”

-“Tuỳ anh…”

-“Được, thằng này máu nhỉ? Vậy bố mày cũng không sợ nhé. Mọi người ở đây, nghe cho rõ này, rồi nhờ chúng mày nhắn cho vợ thằng này hộ tao. Nói anh Sáu có lời muốn chuyển tới bà xã của anh Hậu. Bảo với cô ấy lấy phải thằng chồng đểu rồi.”

Từ phía ngoài, chị thấy chồng mình cười khẩy, bảo vệ đang lôi cái người tên là anh Sáu đó ra ngoài, còn anh ta vẫn cố kiết.

-“Thằng này nó là nguỵ quân tử thôi, thực ra nó nuôi vợ bé bên ngoài đấy, hai đứa nó còn có một thằng con riêng ba tuổi rồi cơ.”

Chẳng biết sự thật hay vu khống?

Chỉ biết, cả người chị bủn rủn run rẩy, tay chân lạnh lẽo căng cứng. Hộp rau vô thức rơi tung toé xuống đất. Mọi người quay lại nhìn chị, và chồng chị, cũng bất giác nhìn qua phía chị.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.