Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 8



Lồng ngực sao thấy nhói? Chị nhắm nghiền mắt, giả như đang ngủ. Anh đi ra, lấy chiếc gối, khẽ khàng nhấc đầu vợ đặt lên, kéo chăn tử tế rồi vội vàng rời khỏi.

Hành động của anh nghĩa là sao đây?

Làm việc xấu nên cảm thấy có lỗi với vợ?

-“Thằng này nó là nguỵ quân tử thôi, thực ra nó nuôi vợ bé bên ngoài đấy, hai đứa nó còn có một thằng con riêng ba tuổi rồi cơ.”

Lời anh Sáu lúc đó lại vẩn vương trong đầu khiến chị không tài nào mà chợp mắt được. Đồng hồ cứ điểm từng giây từng giây, cớ sao chậm đến thế?

Anh đi tới tờ mờ sáng mới ghé qua nhà, bơ phờ xơ xác, ăn tạm bợ rồi vội vã tới công ty nên chị cũng chẳng kịp hỏi nhiều. Cả ngày hôm đấy chị như người mất hồn, đến tối thì ba chồng gọi điện nói ba câu được mấy con cá lăng bự lắm, tối nay cả nhà tụ họp.

Tầm chiều chị thoa chút kem cho đỡ hốc hác, đi đón hai bé rồi ba mẹ con đứng sẵn trước cổng chung cư chờ ba đón. Lũ trẻ ríu rít vì được về ông bà, anh có vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng và một ngày làm việc dài, còn chị, lòng cũng héo mòn quặn thắt theo.

Nhưng thân làm mẹ hai nhóc, là dâu của một đại gia đình lớn, cuộc sống này, đâu cứ phải làm theo cảm xúc là được?

Vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi cá thơm phức. Ông Hải tươi cười đón cháu nội.

-“Hai đứa đi học ngoan không thế? Nhớ ông không thế?”

-“Dạ, ngoan ạ. Nhớ ông nhớ bà nhớ tất cả nhà luôn ạ.”

-“Ông ơi anh Khôi đâu ông?”

-“Anh ở trên nhà…”

Bé Khôi là con nhà bác Đăng, anh trai chồng chị. Thằng bé từ nhỏ đã tài năng hơn người, chỉ tiếc bị tự kỉ, chị cũng không hiểu sao anh chẳng nói mà Sò với Hến lại thích chơi với anh vậy, suốt ngày quấn quít không à.

-“Gớm cô Hà dạo này đuỹ thế, lấy được chồng tốt phúc quá đi nhỉ?”

Bác Thơm là chị cả, hết năm nay là sang bốn mươi hai. Kể ra bác cũng khổ, hôn nhân đổ vỡ lại không có con cái nên về ở với ba mẹ cũng gần sáu năm rồi. Nghĩ tới lại thấy thương nên chị không chấp nhặt lời nói của bác ấy.

-“Nhìn quê một cục, trông chẳng xứng với anh Hậu chút nào. Ít ra chị phải học chị Vân ấy.”

Cô Thắm ngúng nguẩy, anh Hậu bực mình.

-“Lo việc của mày đi, cả chị Thơm nữa, chị hơn nhà em chục tuổi mà phát ngôn như vậy nghe có được không?”

-“Con người tôi nó thật thà chân chất, chẳng phải cô giáo như vợ chú mà giảo hoạt sang chảnh…”

Chị Hà khẽ bấu tay ông xã, nháy mắt ý bảo bỏ qua. Anh Hậu vì thế cũng không tính toán nữa.

-“Suốt ngày ăn với nằm không chán à, liệu liệu mà đẻ thêm đứa nữa đi.”

Mẹ chồng chị nhắc nhở. Mẹ mong có cháu trai, ai cũng biết.

-“Có bé Khôi đích tôn rồi còn gì, bọn con kế hoạch rồi, dù sao Hà cũng là giáo viên, đẻ thêm người ta kỷ luật.”

Chồng chị đỡ lời, cũng lẩn tránh được một vài ngày chứ đâu có ăn thua, mẹ và bác Đăng gặp nhau là khục khặc nên mẹ vẫn rất cương quyết.

-“Kệ chứ, cùng lắm nghỉ việc ở nhà làm nội trợ.”

-“Ôi dào, tất cả vào ăn cơm, nhanh.”

Ba Hải ngắt lời. Mọi người không ai nói gì nữa, nghe lệnh vào mâm. Chị ngồi cạnh chị dâu. Mấy chị em nhà chồng, chắc chị thân với chị Vân nhất, có lẽ cùng cảnh ngộ làm dâu nên hiểu nhau sao?

Mắt bác đỏ hoe, chắc lại cãi nhau với bác Đăng rồi.

-“Vân ăn đi con, cả con Hà nữa, hai đứa bay sao dạo này ba trông ốm quá. Thằng Hậu thằng Đăng làm chồng thế hả?”

-“Hai chị sướng như tiên ấy, lấy đâu được người tốt như các anh con, ba cứ nghiêm trọng hoá.”

Cô Thắm chen ngang, ba lườm cô, vừa gắp những miếng cá tẩm giềng nướng ngon nhất cho hai chị vừa bảo.

-“Cả mỡ cả nạc đấy ăn ngậy lắm, hai đứa có dùng được nước này không? Nếu cay quá ba pha nước chấm khác nhé.”

-“Ba, ba chiều hai cô ấy quá sinh hư ra đấy.”

-“Chị buồn cười nhỉ, bốn chục tuổi đầu đi xét nét vớ vẩn.”

Ba Hải quát bác Thơm rồi quay sang hai ông con trai răn đe.

-“Thằng Hậu nghiêm túc ba không nói, nhưng thằng Đăng nhé, mày đừng tưởng ba già rồi không biết lên mạng đọc báo, liệu cái thần hồn đấy.”

-“Ba thì, báo mạng viết vớ vẩn.”

Bác Đăng biện minh, chỉ thấy chị Vân cười khẩy, bé Khôi cũng cúi gầm khó chịu.

-“Cứ đợi đấy, tao mà bắt gặp tao chém tan mấy con đấy, tôi nghèo hơn các anh nhưng tôi không có sợ đâu nhé, người mẫu diễn viên gì cũng muối thành mắm hết.”

-“Ha ha, ông bắt chước truyện cổ tích ông nha.”

Bé Hến hớn hở nói leo làm cả nhà phì cười.

-“Ôi dào đàn ông chúng nó chơi bời tý làm gì đâu mà ông cứ nghiêm trọng.”

Mẹ Mây bổ sung, ba Hải tức đập bàn đánh rầm.

-“Bà nói thế mà được à? Giờ tôi cũng ra ngoài chơi bời xem bà chịu được không nhé? Con dâu con gái gì chả là con. Hai thằng kia ba dặn rồi đấy, không nghe mai sau hối hận không kịp đâu. Đàn ông lăng nhăng về già chỉ có nhục thôi con ạ. Mày cứ nhìn mấy ông Tư ông Tám bạn ba xem, xem giờ mấy giằng mấy giuộc khổ như nào…”

-“Rồi rồi ba, suốt ngày ba cứ nói hoài, ăn cơm đi ba, một vợ một chồng, bọn con hiểu hết rồi…”

Anh Hậu giảng hoà, bác Đăng lẩm bẩm.

-“Phải, chú nói đúng, một vợ một chồng…nhưng nhân tình thì không thiếu…”

Bác nói khá nhỏ, ba già nên không nghe rõ, chị Thơm cô Thắm cười tủm tỉm. Mặt bé Khôi tối đen, ba bé liền cười xuề xoà.

-“À quên chưa khoe với cả nhà nhỉ, Cún nhà con vừa được giải nhất toán cấp thành phố.”

Ông Hải cười rạng rỡ lắm, chú Hậu rút ngay ví thưởng nóng, thím Hà xuýt xoa khen ngợi, chị Vân thấy vậy cũng mát lòng mát dạ. Không khí đang vui vẻ thì bà Mây lẩm bẩm.

-“Ôi dào, giải này giải nọ làm cái gì, nói cũng chẳng xong, có khi của lạ nhặt rơi ở đâu chứ chẳng phải dòng giống nhà này…”

-“Mẹ!”

Không chỉ bác Vân, bác Đăng cũng giận suýt hất cả mâm cơm xuống đất.

-“Mẹ nhắc lại con nghe? Mẹ có giỏi mẹ nhắc lại lần nữa xem?”

-“Á à, anh giờ ghê gớm nhỉ? Đại gia rồi nên về trả treo với mẹ anh thế hả? Thế mới nói có thằng con như anh không có còn hơn.”

-“Vâng con cũng đếch cần nhé, từ bé tới giờ mẹ lo cho thằng này được chút nào không hay mở mồm ra là Hậu với chả Hoẹ. Chuyện nào ra chuyện đó đi, đừng có lôi cháu vào đây.”

-“Anh…anh…ăn cháo đá bát mà…”

-“Còn nữa, mẹ nói như vậy là xúc phạm vợ con, con không cho phép.”

Bà Mây tức nghẹn họng, định đuổi hết, ai ngờ ông Hải cáu ầm ĩ. Mang tiếng làm chồng, ông không bênh bà thì thôi lại đi bênh lũ trẻ ranh.

Bên này ông Hải chấn chỉnh vợ, bên kia anh Hậu xoa dịu anh trai mãi mọi người mới nguôi nguôi cơn giận. Bữa cơm của đại gia đình cứ thế đến tối mịt mới xong. Ba Hải nói các con về sớm không tối, mẹ Mây bực bội ra mặt.

-“Ông chỉ thương con nhà người ta, chẳng thương con mình, cớ gì lần nào cũng bắt mấy đứa con gái dọn dẹp…”

-“Có vài cái bát, không làm thì tôi làm, bà dở vừa thôi.”

Thực ra bác với cô cũng đã lần liên hoan nào phải động chân tay. Chị Vân đề nghị thuê giúp việc mà ba không đồng ý, ba chồng chị cổ hủ lắm, luôn miệng bảo phí của trời, với lại ba mẹ còn khoẻ, bác Thơm cũng chẳng đi làm, suốt ngày ở nhà chả nhẽ mấy việc lặt vặt không làm được mà phải có người hầu?

Chị và chị Vân biết ý mẹ chồng nên đều thay phiên nhau, lần này tới lượt chị, ba cứ ra vào sốt ruột nên chị đành nói chuyện linh tinh giải khuây.

-“Ba đừng lo, mai con dạy chiều.”

-“Ừ, về giữ gìn sức khoẻ con nhé, gầy quá thôi.”

-“Con kiêng giữ chồng mà ba, ba thật.”

-“Cha bố nhà cô…”



Mãi tới tận mười rưỡi anh chị mới chào ba mẹ, anh bồng hai con đang ngủ ra xe, vẫn một bé trước một bé sau. Ông xã rất cao to nên trông lũ trẻ chỉ giống như cục bông nhỏ lúc lắc trên người ba thôi, rất chi là đáng yêu.

Có người vợ lẽo đẽo theo chồng, nhìn cảnh ấy bất giác bao muộn phiền đều tan biến.

-“Vợ ngồi ghế sau với con nhé, anh sợ hai đứa ngủ say quá, nhỡ xóc một cái giật mình ngã thì khổ.”

Chị vốn cẩn thận nên việc đó là điều hiển nhiên. Chỉ có điều nghe chồng căn dặn, sực nhớ ra anh thực sự là một người ba tuyệt vời.

Phải, cái ngày chị chửa ấy, hồi đó mới chỉ hai tháng thôi, nhà cũng chưa có điều kiện như bây giờ mà anh cứ bắt phải để anh đèo đi làm.

Ngày nào cũng như ngày nào, đều đặn như vắt chanh vậy. Còn nhớ có hôm trời mưa, hai vợ chồng chui chung cái áo mưa giấy bé xíu, lúc về anh cứ hỏi han áy náy mãi.

Anh bảo anh bất tài để vợ khổ con khổ. Ngẫm lại, thấy đúng là mẹ phúc vì con mà.

Về tới nhà, tắm giặt dọn dẹp xong cũng gần nửa đêm, chị nghĩ ra nghĩ vào, rốt cuộc lấy hết sức can đảm hỏi chồng.

-“Anh à, tối qua anh đi đâu vậy?”

-“Mọi khi anh đi có bao giờ thấy vợ quan tâm đâu, hôm nay lạ thế?”

Chồng đáp làm vợ hơi choáng váng, mãi sau mới cất tiếng dạ được. Ngay lúc ấy có tiếng chuông reo, anh bảo bà xã chờ chút, lát vào nói chuyện. Nằm bên trong, chị nghe tiếng thủ thỉ nho nhỏ, hình như còn nghe loáng thoáng cái gì mà hai mẹ con em ngủ đi, nhớ cho thằng bé uống thuốc đầy đủ.

Không hiểu sao lòng chị thấy lạnh đến vậy, cả người cũng cứ run run như bị sốt. Vừa mong họ nói chuyện nhanh nhanh, lại vừa mong cuộc điện thoại kia kéo dài thêm một chút.

Chị muốn biết sự thật, nhưng chị lại sợ đối mặt.

Có ai hiểu cảm giác này?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.