Vĩnh Hằng Chí Tôn

Chương 26: Toàn trường đều kinh hãi



Dịch giả: rolland

Lý Huyền Phong chậm rãi nói:

- Lấy thực lực của Phù Trần, cho dù bại một trận, cũng nắm chắc rất lớn vào trước năm, vì tương lai của Lý gia, ta hy vọng hắn thua Vân Hải một trận.

- Chuyện này là không có khả năng.

Lý Thiên Hàn lập tức phản đối:

- Thiên tài chiến, có trưởng lão Ngoại Tông của Thương Lan Tông xem chiến, nếu Phù Trần nhường, chắc chắn sẽ bị thủ tiêu tư cách.

Chuyện này trước đây không phải không có, có một gia tộc vì chính mình giành được nhiều danh ngạch hơn. Làm các đệ tử gia tộc mạnh nhất nhường, nhưng bị trưởng lão Ngoại Tông của Thương Lan Tông phát giác mánh khoé, thủ tiêu tư cách của người này.

Đừng nên cho rằng Thương Lan Tông không dám làm, Thương Lan Vực có vô số thành thị, vô số thiên tài, thêm một người cũng không nhiều, bớt một người cũng không ít. Đệ tử gia tộc chân chính có tiền đồ, đã sớm tiến nhập Thương Lan Tông.

- Vậy cũng chỉ có thể buông tha một cái, ngươi là tộc trưởng, ta nghĩ ngươi biết người nên buông tha.

Lý Huyền Phong cũng biết phương pháp này không thể thực hiện, nói cách khác, hắn không muốn tự mình nói.

Sắc mặt của Lý Thiên Hàn rất khó coi:

- Lão tổ muốn ta buông tha Phù Trần sao? Cái này tuyệt đối không thể, đừng nói Phù Trần không đáp ứng, cho dù hắn có đáp ứng, ta cũng sẽ không đồng ý.

Hắn còn không tới tình trạng chí công vô tư như thế, tộc trưởng thì như thế nào, nếu vì vị trí tộc trưởng, hắn buông tha tiền đồ của con trai, vậy hắn tình nguyện không làm cái tộc trưởng này.

Lý Huyền Phong nhíu mày, nói:

- Ta biết ngươi cũng vì tình nghĩa cha con, nhưng ngươi phải biết, người không chỉ là phụ thân của Phù Trần, mà còn là tộc trưởng của Lý gia. Nếu như ngươi cũng không cống hiến cho Lý gia, thì có thể trông cậy vào ai cống hiến cho Lý gia đây.

- Cống hiến? Khiến con trai ta nhường ra thứ thuộc về hắn, đây cũng là cống hiến?

Lý Thiên Hàn hỏi vặn lại.

Lý Huyền Phong trầm giọng nói:

- Thiên Hàn, ta không biết ngươi lại hồ đồ như thế, Phù Trần chỉ có căn cốt phổ thông, mọi người đều biết, mà Vân Hải là căn cốt nhị tinh. Một căn cốt phổ thông, làm sao có thể so sánh với căn cốt nhị tinh. Buông tha cho căn cốt phổ thông, chọn căn cốt nhị tinh mới là lựa chọn tốt nhất của Lý gia.

Lý Thiên Hàn lắc đầu, nói:

- Lão tổ, tha lỗi cho ta không thể đồng ý, căn cốt nhị tinh thì như thế nào, trong thiên hạ, căn cốt nhị tinh nhiều như thế, nhưng thành tựu Địa Sát cảnh lại có mấy người, mà căn cốt phổ thông không phải không thể trở thành Địa Sát cảnh. Thành chủ Triêu Dương Thành cách đây ba ngàn dặm, dùng căn cốt phổ thông quật khởi, cuối cùng trở thành người đứng đầu một thành.

- Đây chẳng qua là một ví dụ, sao lại không thể cân nhắc. Nếu năm tên căn cốt nhị tinh, chỉ có một có thể thành tựu Địa Sát cảnh, một trăm căn cốt phổ thông, cũng chưa chắc có một đột phá tới Địa Sát cảnh, một phần trăm cơ hội, có và không có, có khác nhau sao.

- Lão tổ, này cho rằng Phù Trần chỉ đơn thuần là căn cốt phổ thông sao? Lý gia ta đặt chân ở Vân Vụ Thành sáu mươi năm, ngài có gặp qua người nào với căn cốt phổ thông biểu hiện ra như thế không, có thể, hắn là Thành chủ Triêu Dương Thành thứ hai thì sao.

Nghe vậy, sắc mặt của Lý Huyền Phong biến hoá một chút, đúng là không thể coi Lý Phù Trần thành căn cốt phổ thông mà nhìn. Loại biểu hiện như thế này, co với Thành chủ của Triêu Dương Thành lúc trẻ còn mạnh mẽ hơn. Nhưng mà căn cốt phổ thông, tương lai có nhiều thứ không biết lắm.

Lý Huyền Phong lắc đầu nói:

- Gia tộc đã ra quá nhiều tâm huyết trên người Vân Hải nên không thể buông tha. Ta hy vọng ngươi lấy đại cục làm trọng, đừng phụ kỳ vọng ta đối với ngươi.

Lúc này, Trầm Ngọc Yến không nhịn được lên tiếng nói:

- Lão tổ, Phù Trần vì đại cục của Lý gia, bỏ qua cơ hội ngâm Thối Thân Trì, hiện tại lại để cho hắn nhường ra cơ hội tiến vào Thương Lan Tông. Tương lai, có phải muốn Phù Trần bỏ ra tánh mạng của mình hay không. Muốn buông tha tới khi nào, đối với Phù Trần quá bất công.

Tâm trạng lúc này của nàng rất khó chịu.

- Trầm Ngọc Yến, ngươi là phụ nữ, lúc nào đến lượt ngươi nói chuyện.

Lý Thiết Sơn trách mắng Trầm Ngọc Yến.

Lý Thiên Hàn tức giận nhìn Lý Thiết Sơn:

- Lý Thiết Sơn, Ngọc Yến là thê tử của ta, là tộc trưởng phu nhân, lúc nào đến lượt ngươi mắng nàng, ngươi dựa vào cái gì.

Lý Thiết Sơn lạnh băng nói:

- Lý Thiên Hàn, ngươi lấy thân phận tộc trưởng đè người, nhưng đáng tiếc, ngươi không làm việc tộc trưởng nên làm. Trong mắt ngươi, tương lai của Lý gia còn kém xa tiền đồ của con trai ngươi, ngươi không xứng làm tộc trưởng.

- Lý Thiết Sơn, đừng già mồm cãi láo, Lý Thiên Hàn ta không biết cái đạo lý gì lớn, ta chỉ biết, Võ giả phải có thiết cốt boong boong. Muốn làm cái gì, thì tự mình đi tranh thủ, con trai ngươi dựa vào người khác bố thí cơ hội, theo ta thấy, cũng không có thành tựu gì. Mà Phù Trần con ta, mặc dù căn cốt phổ thông, nhưng thành tựu của hắn hiện giờ, đều dựa vào nỗ lực, không cần người khác bố thí.

- Dựa vào chính mình tranh thủ, chê cười, nếu không phải có Xích Tuyết Đan, ngươi cho rằng con trai ngươi có thể đột phá tới Luyện Khí cảnh lục trọng sao.

Lý Thiết Sơn cười nhạt xem thường.

- Xích Tuyết Đan là người làm cha này cho hắn, cái này chẳng lẽ không được sao?

- Có thể, đương nhiên có thể, ngươi là tộc trưởng của Lý gia, Lý gia cái gì đều là của ngươi, cho dù ngươi đem Lý gia cho con trai ngươi, cũng có thể, ta có thể nói gì.

- Ngươi. . .

Lý Thiên Hàn tức đến mắt trợn tròn.

- Được rồi.

Lý Huyền Phong lạnh lùng nhìn Lý Thiên Hàn, nói:

- Thiên Hàn, ngươi làm ta thất vọng rồi, trước kia chọn ngươi làm tộc trưởng của Lý gia, là sai lầm của ta. Từ nay về sau, ngươi không còn là tộc trưởng của Lý gia, về chuyện tình của Phù Trần, ta tự mình nói với hắn.

Hắn không tin một đệ tử của Lý gia, còn dám cãi lời lão tổ của hắn.

- Lão tổ.

Trầm Ngọc Yến buồn bã.

Lý Phù Trần đang đứng dưới đài xem chiến, đột nhiên trong tai truyền tới một âm thanh.

- Phù Trần, ta là thái gia gia của ngươi, Lý Huyền Phong.

Lý Phù Trần nhướng mày, quay đầu lại nhìn về phía Lý Huyền Phong trong đám người.

- Ngươi là đệ tử của Lý gia, nên vì Lý gia cống hiến, hiện tại thái gia gia yêu cầu ngươi thua Vân Hải, hy vọng ngươi không nên làm gia gia thất vọng. Sau này, thái gia gia sẽ bồi thường cho ngươi.

Không sót một chữ nào của Lý Huyền Phong truyền vào tai của Lý Phù Trần.

Lý Phù Trần không biểu tình, chỉ rũ xuống mi mắt.

Giống như số phận trâu đùa, vòng thứ mười, chính là lúc Lý Phù Trần đấu với Lý Vân Hải.

- Lý Phù Trần, hy vọng ngươi có thể làm ra lựa chọn chính xác. Chò ta trở thành Võ giả Địa Sát cảnh, nhất định sẽ không bạc đãi ngươi, ngươi sẽ cảm thấy lựa chọn của ngày hôm nay mà kêu ngạo.

Lý Vân Hải thản nhiên nói.

- Dựa vào cơ hội người khác cho, ngươi có thể thoải mái tiếp thu sao?

Lý Phù Trần hỏi lại.

Lý Vân Hải cười nói:

- Có cái gì mà không thể tiếp thu, thế gian này, người mạnh là vua, về phần như thế nào trở thành cường giả, ai lại quản chứ, quá trình không trọng yếu, quan trọng là kết quả. Ta chính là hy vọng của Lý gia, mà ngươi không phải.

- Tốt một cái yên tâm thoải mái.

Lý Phù Trần giương mắt lên, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lý Vân Hải.

- Lý Phù Trần ta đi tới thế giới này, không ai có thể ràng buộc, không ai có thể ngăn đường của ta, lão tổ cũng không được, Lý Vân Hải, thua đi.

Lý Phù Trần không có ý định thua đối phương, bởi vì đối phương không xứng.

Vù vù!

Kiếm gỗ đâm tới Lý Vân Hải với tốc độ kinh người. Một kiếm này, là một kiếm mạnh nhất mà Lý Phù Trần biểu hiện ra trong cuộc tranh tài từ trước đến giờ. Một kiếm đâm ra, chỉ có thể nhìn thấy kiếm ảnh loé lên.

Lý Vân Hải quá sợ hãi, nói:

- Lý Phù Trần, ngươi quả thực coi trời bằng vung, ngươi là tội nhân của Lý gia.

Một kiếm này quá nhanh, Lý Vân Hải không kịp giơ lên kiếm gỗ.

Ken két!

Kiếm gỗ trong tay của Lý Vân Hải trực tiếp bị đánh gãy. Sau đó ngực hắn tê rần, bay ra ngoài.

Trong phút chốc, toàn trường đều kinh hãi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.