[Đồng Nhân Inuyasha] Vĩnh Hằng Không Tồn Tại

Chương 3: Gặp lại



Sau khi Aoko rời đi, nàng dự định hướng về phía Bắc.

Đây là thời đại Chiến quốc, nơi nơi đều tràn ngập cảm xúc bất an, ngoài chiến tranh, nghèo khó, thống khổ và giãy dụa, còn có một uy hiếp lớn nhất – yêu quái. Trên đường đi Aoko đã gặp nhiều yêu quái, nhưng dựa vào tiễn thuật bách phát bách trúng của nàng, yêu quái bình thường vẫn không thể đến gần.

Nàng đã quen với cuộc sống tràn ngập tranh đấu, nhìn con người bất lực và giãy dụa trong đau khổ. Nàng không có khả năng cứu giúp mọi người, chỉ có thể tận lực giảm bớt thống khổ và bi thương cho họ.

Nàng đã đi ba ngày, mặc dù ở một mình trong rừng buổi tối cũng không thấy đáng sợ, bởi vì trong lòng đều là hình ảnh của người kia, bởi vì hai người họ đang ở cùng một thời đại, rốt cuộc có thể gặp lại hắn.

Nàng ngồi bên đống lửa trại, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, chợp mắt một lát, ngay cả khi ngủ gương mặt kia vẫn mang theo ý cười yếu ớt.

Lại qua hai ngày, rốt cuộc nàng đã tới được rừng cây cách thôn trừ yêu sư không xa, trải qua mấy giờ đi bộ, trời đã tối đen như mực, nàng mới dừng lại trước một nơi có rất nhiều bụi gai. Nàng dùng gậy gỗ gạt những bụi gai kia sang một bên, tạo thành một lối đi nhỏ, cẩn thận đi vào.

Thì ra sau bụi gai này có một hang động.

Lúc này mặt trăng đã lên tới đỉnh, ánh trăng chiếu xuống phía dưới tạo thành những cái bóng lớn, mặt đất đầy cỏ dại, hiếm hoi mới thấy có những đóa hoa màu trắng mọc lên.

Bên cạnh rừng cây có một hồ nước không nhỏ, hồ Shimizu, dưới ánh trăng nó như tỏa ra ánh sáng diệu kỳ, đẹp đến huyền ảo. Bên hồ là một cây hoa anh đào cổ thụ, thân cây rất lớn, ước chừng phải ba bốn người mới ôm hết được, cành lá sum suê, cánh hoa anh đào không ngừng bay xuống mặt hồ, rất đẹp.

Mà bụi gai này tựa như sự bảo hộ của thiên nhiên, ngăn cản người khác quấy rầy.

Vùng đất vĩnh hằng.

Khóe môi Aoko giương lên một nụ cười nhợt nhạt.

Ngươi vì ta mà xuất hiện, ta chết đi cũng không thể hủy diệt ngươi, ngươi tên là vĩnh hằng, chỉ là năm trăm năm sau, ngươi cũng không tồn tại. Cho nên mới nói, trên đời này không có thứ gì là vĩnh hằng cả. Cái gọi là vĩnh hằng, chẳng qua là để lừa gạt kẻ ngốc mà thôi.

Nàng cười nhẹ, cởi bỏ băng vải trên ngón trỏ tay trái, cắn đầu ngón tay bật máu, vẽ lên ngạch tâm một đồ hình kỳ quái, quanh người dường như hiện lên một kết giới vô hình, đem toàn bộ hơi thở phong ấn lại, sau đó nàng xoay người đi tới một nơi gần đó, đem thân thể hoàn toàn giấu trong cây cối rậm rạp, ngồi xuống.

Không bao lâu sau, ánh trăng đã chiếu rọi toàn bộ vùng đất vĩnh hằng, cùng đến với ánh trăng là từng đợt bước chân trầm thấp, một giọng nói lạnh lùng vang lên : “Jaken, ngươi chờ ở đây.”

Một giọng nói khác cung kính vang lên : “Vâng, Sesshomaru đại nhân.”

Sesshomaru…

Aoko đặt tay lên trái tim, chậm rãi ngẩng đầu.

Dưới tán cây hoa anh đào ven hồ, người kia cao ngạo đứng đó, một vài đóa hoa anh đào rơi xuống trường bào quý giá của hắn, mái tóc dài màu bạc bay bay theo gió, mơ hồ lộ ra sườn mặt tuấn mỹ vô song.

Sesshomaru.

Sesshomaru.

Sesshomaru..

Sesshomaru…

Dường như gọi càng nhiều trong đáy lòng, người kia càng có thể nghe thấy.

Người kia nhìn mặt hồ, hình như nhớ tới điều gì, khóe môi giương lên thành một hình vòng cung ôn nhu. Không phải cười, so với tươi cười còn đặc biệt hơn.

Hẳn ở bên ngoài, nàng trốn ở một nơi bí mật gần đó. Hắn nhìn phong cảnh, còn nàng ngồi ở nơi đó nhìn hắn.

Ba giờ, nhoáng một cái đã qua.

Bóng người lẳng lặng đứng kia rốt cuộc cũng cử động, xoay người rời đi. Nàng nghe thấy hắn phân phó với người bên ngoài : “Tiếp theo, tới tìm thanh đao phụ thân để lại đi.”

Đợi cho đến khi xung quanh không còn tiếng động nào vang lên, nàng mới đứng dậy, cuối cùng liếc mắt nhìn phong cảnh đẹp trước mặt, sau đó không chút lưu luyến rời đi. Bên ngoài vùng đất vĩnh hằng, nàng có thể nhìn thấy bóng người kia càng lúc càng xa, khóe môi khẽ nhếch lên nhẹ nhàng.

Sesshomaru, những đau khổ mà ta mang lại cho chàng, ta không thể nào bù đắp được, nhưng từ nay về sau…Ta tuyệt đối sẽ không khiến chàng phải tổn thương thêm nữa..Sesshomaru…Chúng ta hãy đường ai nấy đi, đừng bao giờ gặp lại.

Trong rừng cây, dưới ánh trăng huyền ảo, hai bóng người đi ngược lại với nhau càng ngày càng xa, rốt cuộc không bao giờ có cùng giao điểm nữa.



“Trung —— “

Cung tên sắc bén cắt qua không khí, mạnh mẽ chẻ một yêu quái to như núi làm hai nửa, thanh tẩy thành tro !

Tiểu yêu quái xung quanh thấy thế lập tức bỏ chạy ra bốn phía.

Chờ xung quanh im lặng, Aoko mới thu về cung tiễn khoác lên vai. Đúng lúc này, một âm thanh kỳ quái truyền đến.

“Tít tít tít !”

Miệng nàng giật giật, được rồi, cứ xem ai có thể gọi điện cho nàng trong khi nàng đang ở thời đại Chiến quốc đi “Alo.”

Giọng nói của Kagome truyền đến : “Tiền bối, chị có khỏe không ?”

Aoko gật gật đầu “Ừ, khá tốt, có việc gì không ?”

“Chúng em không tốt !! Tiền bối cứu mạng…”

Aoko nhíu mày : “Hai người đang ở đâu ? Xảy ra chuyện gì ?”

Bên kia truyền đến tiếng vang rất lớn, vô cùng ồn ào, Kagome thét chói tai, nói năng lộn xộn : “A Inuyasha, ngươi cẩn thận một chút, có độc ! Tiền bối, sẽ chết người đó. Có yêu quái, yêu quái kia là anh trai của Inuyasha, tay của anh trai hắn có độc, có thể hòa tan người khác, a a a cứu mạng…”

Aoko vội vàng hỏi : “Hai người đang ở đâu, yêu quái gì, anh trai là sao ?”

“Em không biết, nơi này hình như là biên cảnh hay phần mộ của yêu quái nào đó, cứu với….”

“Chờ một chút, em nói rõ ràng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, này…Kagome !”

Tút tút tút…

Điện thoại mất kết nối.

Aoko nhíu mày nhìn màn hình tối đen, thế giới kia, phần mộ yêu quái, có lẽ nào…

Nàng không hề do dự, lập tức đi về hướng Tây. Không bao lâu sau, đi tới một miệng núi lửa, sau đó đi vào trong một hang động, ở cuối hang động có một cánh cửa lớn bằng đá, trước cửa là tượng đá của hai vị thần thú giữ cửa.

Nàng vừa bước đến, tượng đá phía bên trái đột nhiên mở miệng : “Ngươi đã nghĩ kỹ chưa ?”

Không đợi nàng trả lời, tượng đá bên phải đã hỏi : “Hay là chưa nghĩ kỹ ?”

Aoko gật đầu, bình tĩnh trả lời : “Ta phải đi qua.”

“Như vậy, sẽ để ngươi đi qua.”

Vừa nói xong, tượng đá bắt đầu cử động, đi về phía nàng : “Cánh cửa này, chỉ có người chết mới có thể đi qua. Người đã nghĩ kỹ, vậy hãy để chúng ta tự tay biến ngươi thành người chết !”

Aoko bỗng nhiên mỉm cười : “Người chết ? Các ngươi nghĩ rằng, ta không phải là người chết ?”

Hai tượng đá thần thú đứng im tại chỗ, trầm lặng nhìn nàng một lúc, sau đó đột nhiên lui về chỗ cũ : “Ngươi có thể đi qua, con người vô sinh bất tử.”

Đúng vậy, con người vô sinh bất tử.

Từ rất lâu trước kia, nàng đã không còn nhớ rõ bản thân thuộc về thế giới nào nữa.

Cửa đá thật lớn mở ra, ánh sáng chói mắt làm người ta không mở mắt ra được. Nàng chậm rãi đến gần phía sau cánh cửa, không vui cũng không buồn.

Khi Aoko đi vào phần mộ yêu quái, liếc mắt liền thấy di cốt của Inu no Taisho ở phía trên, Inuyasha đang chiến đầu với một khuyển yêu. Inuyasha cầm một thanh đao rất lớn, vung đao rất uy phong, mà khuyển yêu kia không ngừng gào rống, không hề nhân nhượng.

Sau khi nhìn thấy dáng vẻ của yêu quái kia, nàng lập tức ngẩn ra.

Sess…shomaru…

Cho nên khi nhìn thấy Inuyasha bổ đao về phía khuyển yêu, nàng theo bản năng bắn ra một mũi tên thanh tẩy, tiêu trừ yêu lực trên thanh đao, Sesshomaru nhân cơ hội đó bức lui Inuyasha !

Inuyasha chật vật né tránh, đứng ở một bên gân cổ la với Kagome : “Này, cô làm cái gì vậy hả ?! Cô bắn tên chính xác một chút được không ?”

Kagome vội vàng thanh minh : “Tôi không có bắn tên !”

“Mũi tên thanh tẩy không phải chỉ có cô mới có thể bắn ra sao ?!”

“Anh cũng biết rõ tôi còn chưa thành thạo bắn ra được cái mũi tên thanh tẩy gì đó !”

“Thế là quỷ bắn à ?!”

Hai người này còn có tâm tình cãi nhau…

Aoko thấy ánh mắt đỏ như máu của Sesshomaru hướng về phía này, lập tức tránh sang một bên.

Không thể, bất luận thế nào cũng không thể gặp lại hắn !

Nàng cắn răng nắm chặt tay, Sesshomaru, nói ta nhẫn tâm cũng được, nói ta vô tình cũng tốt, tóm lại đời này chúng ta đừng bao giờ gặp lại nữa.

Mà bên kia, Sesshomaru đã tiếp tục chiến đấu với Inuyasha, tiếng vang thật lớn quanh quẩn bên tai nàng, nàng rụt vào một góc bịt chặt lỗ tai, không bao giờ muốn nghe thứ âm thanh này nữa.

Sess…shomaru…

Ánh sáng như mũi nhọn từ bầu trời phóng tới, Aoko bật dậy nhìn qua, nháy mắt sững sờ.

Chỉ thấy khuyển yêu kia bị yêu đao của Inuyasha chém tới !

Nàng trơ mắt nhìn cánh tay của Sesshomaru bị chặt đứt, ngay cả khí lực cầm cung cũng biến mất.

Cho đến khi Sesshomaru biến thành một luồng sáng rồi biến mất, nàng mới lấy lại tinh thần, lập tức lao ra ngoài cầm cung chỉ thẳng vào Inuyasha, tức giận nhìn hắn : “Tại sao lại tổn thương Sesshomaru, hắn là anh trai của ngươi !”

Kagome nhìn thấy Aoko đột nhiên xuất hiện, còn chưa kịp kinh hỉ đã biến thành kinh hách : “Tiền bối, chị đang làm gì vậy ?!”

Inuyasha đem Kagome kéo ra đằng sau lưng, hung tợn nói : “Cô và tên Sesshomaru kia là cùng một bọn ?”

Kagome kinh ngạc nhìn nàng : “Tiền bối, chị làm sao vậy ? Mới vài ngày không gặp tại sao chị lại…Quen biết với yêu quái, còn là anh trai của Inuyasha…”

Trong đầu Aoko chỉ còn lại cánh tay nhiễm máu của Sesshomaru, nàng nhìn chằm chằm vào cánh tay trên mặt đất cách đó không xa, đột nhiên cảm thấy rất khó thở. Cảnh vật trước mặt dần dần tối đen, nàng rốt cuộc không chống đỡ nổi, tất cả ý thức bị bóng tối bao phủ.

Sesshomaru…

“Tiền bối !!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.