[Đồng Nhân Inuyasha] Vĩnh Hằng Không Tồn Tại

Chương 38: Qua lại



Sesshomaru đứng trên đỉnh núi, lạnh lùng bễ nghễ nhìn thiên hạ.

Mấy ngày trước hắn một đường đuổi theo mùi của Aoko, nhưng vẫn như cũ không bắt được người tên Kougen Terunosuke kia. Lúc sau hắn trở lại Khuyển tộc, phát động toàn bộ thuộc hạ đi tìm, thời gian trôi qua đã hơn một tháng, vẫn không có một chút tiến triển. Người kia và Aoko giống như đã biến mất vào không khí. Không có một chút tin tức nào, không có một hơi thở còn sót lại.

Đáy mắt hắn trầm xuống, mới nhớ đến người hắn vẫn chưa hỏi tới.

Khi hắn bước vào sơn động của Midoriko, nữ nhân kia đang ngồi trước tượng đá của mình, chống đầu tự hỏi.

Nhìn thấy hắn tiến vào, nàng chỉ ngẩng đầu lên : “À, ngươi đến rồi.”

Sesshomaru vẫn duy trì vẻ mặt lạnh như băng : “Ngươi biết Aoko đang ở đâu ?”

Hắn dùng giọng điệu không chắc chắn hỏi.

Midoriko lúc này mới quay đầu lại nhìn hắn : “Biết.”

Sesshomaru nhíu mày, giọng nói cấp bách : “Nàng ở đâu ?!”

“Dựa theo tính cách của Kaguya điện hạ, hẳn là hắn đã tới thành trì trước đây của mình. Nhưng thành trì đó đã bị phá hủy, cho nên nơi đó chắc chỉ là một ảo giác mà thôi.” Midoriko hơi nghĩ ngợi : “Có lẽ đúng vậy, hắn hấp thu sức mạnh của vùng đất vĩnh hằng làm sống lại đội bốn người, chứng minh sự ràng buộc sâu sắc của hắn với thành trì kia.”

Sesshomaru xoay người rời đi : “Ta đi cứu nàng.”

“Chờ đã !” Midoriko đột nhiên kéo hắn lại : “Ngươi…Có muốn biết chuyện của Aoko và Kaguya điện hạ không ?”

Bước chân Sesshomaru chỉ dừng lại một chút : “Không muốn nghe.”

“Không cần phải nói chữ “cứu” nghiêm trọng như vậy, Kaguya điện hạ sẽ không làm tổn thương Aoko.” Giọng nói của Midoriko lần thứ hai vang lên : “Hắn vẫn yêu Aoko, cho nên ngươi sẽ có thời gian đi cứu nàng.”

Bước chân Sesshomaru hoàn toàn ngừng lại.

“Thật ra ta vẫn luôn cảm thấy quyết định chính xác nhất của cha mẹ ta, chính là định cho Aoko một hôn ước. Cho nên lúc trước sau khi Aoko nói cho ta biết muội ấy yêu ngươi, ta còn mời Kaguya điện hạ tới, cho muội ấy lựa chọn một lần cuối cùng, lúc sau…” Midoriko nhìn Seshomaru : “Muội ấy vẫn chọn ngươi.”

“Sau đó ta lại hỏi Aoko, làm một con người, muội ấy không thể vĩnh viễn ở bên cạnh một đại yêu quái là ngươi, hơn nữa tính cách ngươi cũng không tốt, vì sao lại muốn chọn ngươi. Rõ ràng Kaguya điện hạ đối xử với muội ấy tốt như vậy, cũng rất toàn tâm toàn ý. Aoko nói…”

“Có thể ở bên cạnh Sesshomaru, đó đã là vĩnh viễn.”

“Bởi vì là Sesshomaru, cho nên là tốt nhất.”

“Muội muội kia của ta từ nhỏ đã ngốc nghếch, nghĩ cho người khác nhiều hơn chính mình, yêu người khác cũng hơn cả bản thân, lần đầu tiên vì ngươi, không nghe theo lời cha mẹ và tỷ tỷ. Sesshomaru, xin ngươi, cho dù là giây phút cuối cùng của sự sống, hãy làm cho muội ấy được hạnh phúc.”

“Người Aoko yêu…là Sesshomaru ta.”

Cho nên nàng chỉ có thể ở bên cạnh ta, cũng chỉ có ở bên Sesshomaru ta, nàng mới được hạnh phúc.

“Còn có một chuyện nữa, ta muốn cầu xin ngươi. Chấp nhất của Kaguya điện hạ với Aoko đã giằng co mấy trăm năm, vì thế, thậm chí ngay cả linh lực của vùng đất vĩnh hằng cũng bị hủy, mặc dù hắn sẽ không tổn thương đến Aoko, nhưng cũng sẽ không dễ dàng thả nàng đi, ta cũng biết hắn đã chạm đến điểm mấu chốt của ngươi. Nhưng mà, Kaguya điện hạ cũng là một kẻ đáng thương, muốn yêu mà không được, xin ngươi hãy buông tha cho hắn.”



Aoko tỉnh lại, nàng thấy rất nhiều vây xung quanh mình, cũng không phân biệt được ai với ai, nàng há mồm muốn nói gì đó, nhưng miệng lưỡi khô khốc không phát ra nổi một âm thanh. Hình như nàng đang nằm trong lòng ai đó, cuối cùng vẫn là Xà Cốt tiến đến trước mặt nàng, vừa nhìn đã hiểu khẩu hình miệng của nàng, vội vàng lấy chén nước giúp nàng uống một ngụm.

Lúc này nàng mới cố sức nói : “Ta làm sao vậy…”

Xà Cốt sốt ruột : “Aoko, cô đã ngủ năm ngày rồi, ngay cả hôn lễ cũng bỏ lỡ, dọa chết chúng ta, điện hạ cũng vội muốn chết rồi !”

Aoko biết rõ, chứng khát ngủ lại tái phát rồi.

“Cô muốn nói gì, nói đi, chúng tôi đang nghe đây.”

“Ta…ta rất đói…”

Xà Cốt: “…”

Thụy Cốt ngồi bên cạnh nói với Kaguya đang ôm nàng : “Điện hạ, phụ nữ có thai đôi khi sẽ xuất hiện triệu chứng ngủ nhiều, nhưng tình huống của Aoko có hơi nghiêm trọng, bây giờ thân thể cô ấy vô cùng yếu đuối, chuyện sảy thai điện hạ nói lúc trước có thể sẽ không tiến hành được, nếu không sẽ gây cho thân thể Aoko tiểu thư tổn thương rất lớn. Hậu quả…thứ cho ta không dám cam đoan. Hơn nữa, Aoko tiểu thư có thể sẽ không chống đỡ nổi cho đến khi sinh ra đứa bé này.”

Sau khi Kaguya im lặng một lúc lâu, lúc này mới nhẹ nhàng đặt Aoko nằm xuống, đứng dậy đi ra ngoài : “Thụy Cốt, ngươi đi ra ngoài nói, những người khác cũng lui đi.”

Cho đến khi tất cả mọi người đều rời đi, trong phòng lại bắt đầu yên tĩnh, lúc này Aoko mới gọi người vẫn luôn ngồi xếp bằng bên cạnh nàng : “Ác Cốt, vì sao lại ở lại…”

Ánh mắt Ác Cốt sâu lắng : “Ở cùng với muội một lát, muội mang thai, rất vất vả phải không…?”

Aoko nhớ tới đứa bé trong bụng, vẻ mặt chậm rãi hiện lên nét dịu dàng : “Không sao cả.”

“Thật ra, ta rất vui vẻ.” Aoko nhìn thấy ánh mắt nhu hòa của Ác Cốt. “Các huynh sống lại một lần nữa, ta rất vui vẻ. Không phải dựa vào sức mạnh tà ác nào, còn có thể ở bên Kaguya điện hạ, bảo vệ thành trì của các huynh. Từ nay về sau cũng sẽ không chết, như vậy tốt lắm, bởi vì sự sống của các huynh là có ý nghĩa.”

“Ý nghĩa ?” Ác Cốt để lộ một nụ cười như có như không : “Aoko, muội sai rồi. Nơi này vốn dĩ không phải là thành trì lúc trước của chúng ta, Kaguya điện hạ đã dùng linh lực tạo ra một ảo giác thật lớn. Thành trì năm đó đã bị phá hủy hoàn toàn, người năm đó cũng đã không còn tồn tại, chúng ta sống lại cũng chỉ vì ý muốn của Kaguya điện hạ, vốn dĩ không có ý nghĩa gì.”

Aoko sửng sốt.

Ác Cốt nhìn nàng : “Muội muốn biết, thành trì năm đó tại sao lại bị hủy không ?”

“Lúc trước tỷ tỷ muội đồng quy vu tận với yêu quái, sáng tạo ra ngọc tứ hồn rồi đưa cho muội giữ. Sau khi điện hạ biết được tin này, đã mang theo chúng ta đi tìm muội, sau đó chúng ta thấy muội quyết liệt với Sesshomaru ở vùng đất vĩnh hằng, là điện hạ mang muội về thành, muội còn nhớ chứ ? “Ánh mắt Ác Cốt càng thêm trong trẻo lạnh lùng : “Sau khi muội tỉnh lại, đã lặng lẽ rời khỏi thành, nhưng mà…hơi thở còn sót lại của ngọc tứ hồn đã hấp dẫn vô số yêu quái tới, thành trì luôn bình an vô sự đó trong một đêm đã bị bầy yêu quái che kín chân trời phá hủy !”

Aoko ngây ngẩn cả người, lúc trước nàng và Sesshomaru quyết liệt, đã tiêu hao một lượng linh lực rất lớn, thể lực không chống đỡ nổi nên mới ngất đi, khi tỉnh lại thì nàng đã ở trong thành trì của Kaguya. Nàng không muốn liên lụy đến người trong thành, cho nên đã suốt đêm không từ mà biệt rời đi. Thì ra…thì ra sau đó đã xảy ra chuyện như vậy !

Ác Cốt thở dài, đưa tay lên đè chân mày đang nhíu lại của nàng xuống : “Chúng ta đều không trách muội, Kaguya điện hạ cũng không trách muội, mỗi thành trì đều có hưng thịnh suy vong của nó, muốn hủy diệt chỉ cần một thời cơ thỏa đáng mà thôi, cũng không trách được ai.”

Aoko thì thảo lắc đầu : “Không…là lỗi của muội, toàn bộ là lỗi của muội…”

Ác Cốt nhíu mày : “Nhìn xem, vốn dĩ ta không muốn nói cho muội, nếu không muội sẽ đem lỗi lầm này đổ lên người mình. Nhưng nếu không nói ra, muội vĩnh viễn cũng sẽ không nhìn thẳng vào Kaguya điện hạ.”

Aoko cười khổ : “Ác Cốt…Người muội yêu, là Sesshomảu. Chuyện tình cảm, sẽ không bởi vì áy náy hay những cảm xúc khác mà thay đổi, nếu không cũng sẽ không là yêu. Chuyện thành trì bị hủy, muội rất áy náy, nhưng…lòng muội sẽ không thay đổi.”

Ác Cốt thở hắt ra, một lần nữa chống đầu, cũng không nhìn nàng.

Giọng nói trầm lặng của Aoko vang lên : “Ác Cốt, huynh có thể thả muội đi được không, muội sống không được bao lâu nữa, những ngày cuối cùng này, muội muốn ở bên cạnh Sesshomaru.”

Ác Cốt vừa bước ra khỏi cửa, đã thấy đứng cách đó không xa là Kaguya, thản nhiên nhìn hắn : “Đây là ý của Aoko, muội ấy muốn về bên cạnh tên yêu quái kia.”

Kaguya mặt không chút thay đổi xoay người bước đi.

Ác Cốt bất đắc dĩ lắc đầu, thật là, cả hai người đều cố chấp như vậy.

Một ngày ba bữa Aoko đều ăn cơm đúng giờ, có đôi khi sẽ cùng ăn hoa quả với Xà Cốt hoặc uống thuốc bổ linh tinh gì đó.

Mấy ngày nay hình như Kaguya rất bận, không thể nào lại đây. Ngược lại, Xà Cốt suốt ngày không có việc gì đều chạy tới thăm nàng, quan hệ từ trước của hai người cũng đã rất tốt. Trong mắt Xà Cốt, Aoko có lẽ là nữ nhân duy nhất hắn thấy thuận mắt, mà trong mắt Aoko, tính cách như Xà Cốt vốn dĩ chỉ là một đứa trẻ.

Có điều Aoko càng ngày càng ngủ nhiều, mỗi lần Xà Cốt nhìn thấy đều cảm thấy vô cùng khó nói. Thì ra Thụy Cốt nói đúng, phụ nữ có thai đều đặc biệt thích ngủ.

Chỉ có mình Aoko mới biết, đây không phải là hiện tượng tốt, có lẽ sẽ có một ngày nàng vĩnh viễn ngủ say, không thể nào thức dậy nữa.

Tuy rằng nàng không biết biện pháp của Vương Vũ là gì, nhưng nàng cũng không muốn tiếp tục chờ như vậy. Đã qua một tháng rồi, bụng của nàng càng ngày càng rõ ràng, nhưng nàng không sợ hãi, nàng tin Sesshomaru sẽ quay về tìm được mình, mà nhiệm vụ của nàng là chăm sóc đứa bé đang lớn dần lên của bọn họ.

Lúc nửa đêm, nàng bị một tiếng động thật lớn làm tỉnh lại.

Mới ngủ say tỉnh dậy, lại bị khẩn trương đột ngột, nàng không nhịn được thở gấp. Phía sau lưng lập tức có một bàn tay to ấm áp, chậm rãi giúp nàng thuận khí.

“Sesshomaru…”

Không đúng!

Aoko trừng lớn mắt, quay đầu nhìn lại chỉ thấy Kaguya mang theo khuôn mặt hơi mỏi mệt : “Sao ngươi…”

Kaguya đang nằm bên cạnh nàng, một tay chống đầu, thấy nàng dần ổn định, hắn khẽ cười, tay kia thì chậm rãi vuốt ve tóc nàng : “Aoko, ta nhớ nàng.”

Aoko lắc đầu tránh ra.

Ý cười của Kaguya nhiễm chút chua sót, bàn tay chậm rãi hạ xuống, sờ lên cái bụng hơi gồ của nàng, ôn nhu nói : “Aoko, nếu Thụy Cốt nói thân thể của nàng không thể chấp nhận sảy thai, vậy thì hãy sinh ra đứa bé này đi.”

Aoko nheo mắt lại.

“Chờ nàng sinh ra nó, ta có thể nuôi nó như là con của chúng ta. Sau đó, chúng ta sẽ sinh thật nhiều đứa bé khác, con của chúng ta. Aoko…”

Aoko đẩy tay hắn ra, kiên định lắc đầu : “Không cần, Kaguya, mặc kệ ta có thể sống đến lúc sinh ra nó hay không, ta cũng phải ở bên cạnh Sesshomaru, vĩnh viễn.”

“Thật là…Aoko, ngay cả một lời nói dối ứng phó nàng cũng không chịu cho ta sao ?” Kaguya cười khổ : “Nàng và tên yêu quái kia đúng là tình cảm sâu đậm, hắn đã tìm đến đây.”

“Cái gì?!” Aoko trừng lớn mắt, “Chàng ở đâu ?!”

Kaguya lặng yên nhìn vẻ mặt kích động của nàng : “Yên tâm, hắn không vào đây được, nhiều năm vất vả như vậy ta mới hoàn thành được kết giới này, sao hắn có thể lập tức xông vào.”

“Aoko, ta cũng không ngại nói cho nàng, vài ngày trước hắn đã tìm tới đây, không ngừng không nghỉ muốn phá hủy kết giới của ta. Nhưng ta nói cho nàng biết, hắn vĩnh viễn không thể nào thành công, hắn chỉ đang tiêu hao yêu lực của mình mà thôi, chờ yêu lực hao hết, hắn nhất định phải chết !”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.