Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình

Chương 36




Hướng Thanh Lam, tốt, tốt lắm. Khóe môi của anh cong lên, lạnh như băng, ý cười lại chưa đạt đến đáy mắt. Cô thật đúng là có bản sự, thời gian ngắn như vậy đã kiếm được một người nam nhân.

Mà có lẽ, cô đã kiếm được từ lâu rồi cũng nên.

Anh không thể quên được những gì thấy được trong cửa hàng ngày hôm ấy, cô thế nhưng cúi người đi giày cho nam nhân kia, điều này ngay cả anh cũng chưa từng được hưởng thụ, dù cho cô từng là vợ của anh.

Anh không thích cô đối xử với người khác tốt hơn với anh, không những không thích, là chán ghét cực kì.

“Thác…” Một giọng nói mềm mại đánh gãy dòng suy nghĩ, anh bản năng nheo hai mắt lại, không vui nhìn chằm chằm người tới, nhưng lúc nhận ra là ai thì nhanh chóng ẩn đi cảm xúc trong ánh mắt.

Cung Như Tuyết tiến lại gần, đột nhiên thấy được sự chán ghét chưa từng có ở trong mắt anh, lòng cô trầm xuống, cảm giác được một loại nguy cơ mơ hồ. Cho tới bây anh vẫn rất ôn nhu với cô, tuy không thể nói là ngoan ngoãn phục tùng, nhưng là cô muốn cái gì anh cũng đều đồng ý, thậm chí còn luôn kèm theo những bất ngờ đặc biệt.

Nhưng là từ khi nào thì quan hệ của bọn họ bắt đầu thay đổi? Rõ ràng anh vẫn yêu cô, nhưng vì sao lại không mãnh liệt như trước kia. Cô ngày càng gần anh, nhưng dường như, anh lại ngày càng xa cô.

“Thác, hình như gần đây anh có rất nhiều tâm sự, không thể nói cho em biết sao?” Cô quan tâm nói, nhưng Tô Triết Thác lại không trả lời điều gì.

Cung Như Tuyết cười miễn cưỡng, trong mắt hiện lên một chút đau đớn. Cô đến gần anh, ngẩng đầu nhìn thấy  ánh mắt quá mức thâm trầm của Tô Triết Thác, còn có một loại cảm xúc rõ ràng là ‘sinh ra chớ gần’.

Cắn răng, Cung Như Tuyết đột nhiên vươn tay ôm lấy thắt lưng nam nhân, tựa đầu vào ngực anh. Tô Triết Thác không đẩy cô ra, tay anh buông lỏng một chút, cuối cùng cũng ôm lấy cô. Đây là cô gái anh yêu không phải sao, nhưng kỳ quái là, rõ ràng bọn họ đã chuyển về sống chung, anh lại vẫn không muốn cưới cô. Dường như trong ý thức của mình, anh vẫn đang có một người vợ, chẳng qua là bọn họ đã ly hôn từ lâu.

“Thác, anh nghĩ gì vậy, em gọi mấy tiếng mà anh vẫn không nghe được?” Cung Như Tuyết nâng lên khuôn mặt xinh đẹp, ánh mắt ngân ngấn nước, mùi nước hoa nhè nhẹ trong nháy mắt làm cho Tô Triết Thác cảm thấy hoảng hốt: “Thác, chẳng lẽ anh hối hận?” Cô ngẩng đầu, gắt gao nhìn vào mắt anh, lại nhận ra cơ thể anh đang không ngừng run rẩy.

Hối hận, hối hận cái gì? Tô Triết Thác ôm chặt Cung Như Tuyết, lại bởi vì hai chữ của cô mà lâm vào trầm tư. Hối hận cái gì, anh ngoại tình, anh ly hôn, hay là cái gì khác?

Nhưng hiện tại nói này đó đều đã không còn nghĩa lý gì, chuyện đã xảy ra anh cũng không có khả năng làm lại, hơn nữa kia cũng không phải tính cách của anh. Sống cùng Hướng Thanh Lam lâu lắm đã khiến anh phát chán cái cảm tình bình thường như nước kia, anh thậm chí còn không nhớ rõ vì sao ngày ấy nhiều người như vậy, anh lại liếc mắt một cái liền chọn ngay một người bình thường như cô.

Anh vẫn rất tin lựa chọn của mình, tuy anh không phải thực yêu Hướng Thanh Lam, nhưng cô cũng là một người vợ tốt. Có lẽ nếu anh không gặp được Cung Như Tuyết sẽ vẫn sống với cô như vậy, dù sao anh cũng cần một người vợ, cần một gia đình.