Võ Đạo Đan Tôn

Chương 1282: Mặt thật



Bá bá bá…

Thân hình mọi người chợt động, nhanh chóng bao quanh đội ngũ Man tộc.

- Đại Tế Ti, bảo điện của Man tộc các ngươi rốt cục ở nơi nào?

Toàn thân Diệt Linh Vương tràn đầy sát khí, híp mắt hỏi.

Đại Tế Ti cười khổ một tiếng:

- Chư vị, các ngươi cũng đều thấy được ta cũng lần đầu tiên đi tới chỗ này, làm sao biết vị trí bảo điện.

- Đại Tế Ti nói đúng, trên đường đi tới chúng ta thiếu chút nữa đều vẫn lạc, đây là chuyện mọi người tận mắt nhìn thấy, chúng ta cũng là lần đầu tiên tới chỗ này, hơn nữa Mê Không Châu còn nằm trong tay Nhân tộc, chúng ta làm sao biết bảo điện ở đâu, nói không chừng đã bị cường giả thời đại viễn cổ đoạt đi rồi, cho nên nơi này mới rỗng tuếch, hoặc là Tà Hồn Vương làm thủ đoạn gì đó trong viên châu, giấu diếm địa điểm chân chính, cố ý cho chúng ta đi chịu chết!

Ma Nhãn nhìn chòng học vào Tà Hồn Vương, trầm giọng nói.

Cảm nhận được ánh mắt mọi người nhìn tới, trong lòng Tà Hồn Vương trầm xuống, cười lạnh:

- Ha ha ha, Ma Nhãn, ngươi đang nói đùa đi, Mê Không Châu là do đại năng Man tộc các ngươi luyện chế mà thành, ta chỉ là vương giả tam trọng, có năng lực gì giở trò bên trong? Ta đã khai phóng Mê Không Châu cho mọi người xem, địa điểm bên trong chính là nơi này, vì sao không có thì phải hỏi Man tộc!

- Chúng ta cũng không biết.

Bố Lỗ lắc lắc đầu.

- Được rồi, đừng tranh cãi nữa.

Phi Loan Vương vẫn luôn nhíu mày, chợt cười lạnh:

- Chí Bảo điện của Man tộc là do đại năng Man tộc thời đại viễn cổ vì chống cự lại Nhân tộc cùng Yêu tộc nô dịch mà đem truyền thừa cùng bảo vật lưu xuống, nếu nghĩ kỹ lại, tuyệt đối không khả năng tùy tiện bại lộ bên ngoài, nếu không lấy thực lực của đại năng Yêu tộc cùng Nhân tộc thời đó không khả năng tìm không thấy, cho nên Chí Bảo điện không thể nào tùy tiện xuất hiện trước mặt chúng ta, tuyệt đối phải có thủ đoạn khai mở nào đó, mà thủ đoạn đó chỉ có Man tộc các ngươi mới biết.

- Đúng vậy, giao ra đi!

Ánh mắt Thiên Ngạc Vương âm lãnh.

- Ta thật không biết thủ đoạn khai mở gì.

Đại Tế Ti cười khổ một tiếng, nhưng chứng kiến sắc mặt âm trầm của mọi người, chỉ đành nói:

- Nếu mọi người nhất định cho rằng ta có thủ đoạn gì tiềm ẩn, ta cũng không biện pháp, không bằng nói Tà Hồn Vương đưa Mê Không Châu cho ta thử xem, nói không chừng trên Mê Không Châu có lưu lại biện pháp mở ra bảo điện của Man tộc ta, chỉ là hắn chưa phát hiện mà thôi, chỉ cần có được Mê Không Châu, ta có thể biết tin tức ghi chép bên trong rốt cục là thật hay giả.

- Đem Mê Không Châu giao cho ngươi? Hừ, ta không tin được ngươi!

Tà Hồn Vương cười lạnh nói:

- Ta đã khai phóng Mê Không Châu cho mọi người nhìn xem, nhưng quyền nắm giữ phải thuộc về ta, ngươi muốn quan sát thì cứ dùng mắt mà nhìn đi!

- Vậy ta không biện pháp!

Đại Tế Ti lắc đầu:

- Chư vị, đây là biện pháp duy nhất mà ta có thể nghĩ ra, trên Mê Không Châu nói không chừng ghi chép lại biện pháp giải khai cấm chế của Man tộc, ngươi giữ trong tay, ta có thể làm gì? Đương nhiên, không đưa cho ta cũng là tự do của ngươi, mọi người cứ tiếp tục tìm kiếm tung tích bảo điện đi.

Sự tình biến thành giằng co.

- Đáng giận!

Sắc mặt ai cũng khó xem.

Đại Tế Ti cười lạnh nhìn cảnh tượng trước mắt.

- Tà Hồn Vương, đưa Mê Không Châu cho hắn nhìn xem đi.

Thiên Uyên Vương lên tiếng, ánh mắt lạnh lùng:

- Bị nhiều người vây quanh, ta cũng không tin hắn còn đùa giỡn ra thủ đoạn gì.

- Đúng vậy, giao cho hắn đi, sáu chìa khóa trong tay chúng ta, dù hắn tìm được bảo điện cũng không thể đi vào.

- Nói không chừng biện pháp mở ra bảo điện nằm trong Mê Không Châu đâu.

- Đại Tế Ti, ngươi cũng là cường giả sinh tử tam trọng, tốt nhất đừng đùa giỡn âm mưu quỷ kế.

Nếu đã có nhiều người lên tiếng, Tà Hồn Vương có chút do dự, vẫn đưa Mê Không Châu cho Đại Tế Ti, lạnh băng nói:

- Đưa cho ngươi, nhưng sau khi xem xong lập tức trả lại cho ta!

Tà Hồn Vương có thể cảm nhận được, nếu thật sự có bảo điện tồn tại, Mê Không Châu tuyệt đối là đồ vật cực kỳ trọng yếu.

Đại Tế Ti đưa tay tiếp lấy Mê Không Châu, trong lòng nhất thời liền kích động, linh hồn ấn ký dung nhập vào Mê Không Châu nhận chủ thành công, từng luồng tin tức giống như nước thủy triều dũng mãnh tràn vào trong đầu của hắn, làm khóe mắt hắn thấm ướt, trong lòng nhủ thầm:

- Mê Không Châu, ngươi rốt cục quay về trong tay của ta, Chí Bảo điện, ta rốt cục cảm nhận được vị trí của ngươi, thật tốt quá, các tộc nhân, ngày Man tộc chúng ta quật khởi không xa.

Ông!

Đại Tế Ti dung hợp Mê Không Châu, từ trong viên châu liền hiện ra hư ảnh cung điện, giống như hình chiếu xuất hiện trong không gian, hình chiếu ngày càng ngưng thực, từ một hư ảnh trực tiếp chuyển hóa thành chân thật tồn tại.

Oanh long long…

Trên không trung, một tòa cung điện trống rỗng xuất hiện, nguy nga hùng vĩ, phát tán ra khí thế đáng sợ.

- Chí Bảo điện, là Chí Bảo điện!

- Quả nhiên chỉ có Man tộc mới có thể mở ra.

Trên mặt mọi người nhất thời lộ vẻ vui mừng.

- Nhìn xem, là lỗ khóa!

Thiên Uyên Vương quát một tiếng, mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy nơi cửa bảo điện chỉ có ba lỗ khóa.

- Vì sao chỉ có ba lỗ khóa, không phải chín chìa khóa sao?

Sưu…

Sáu man vương Man tộc như sáu đạo lưu quang vọt lên, nhanh chóng xông thẳng tới cửa lớn bảo điện.

- Man tộc các ngươi muốn làm gì?

Sưu sưu sưu…

Nhóm cường giả cũng không bị bảo điện hoàn toàn hấp dẫn, trong nháy mắt nhóm người Đại Tế Ti cử động mười hai người lập tức bay lên, đem sáu người Man tộc bao vây.

- Đại Tế Ti, các ngươi muốn làm gì? Đinh nuốt bảo tàng một mình sao?

Thiên Ngạc Vương cười lạnh.

- Đại Tế Ti, hiện tại bảo điện đã xuất hiện, có thể giao ra Mê Không Châu rồi chứ!

Tà Hồn Vương quát khẽ.

- Giao ra Mê Không Châu? Ha ha ha…

Bị mọi người vây quanh, khuôn mặt Đại Tế Ti không chút hoảng loạn, ngược lại nhịn không được cười to lên:

- Đám ngu ngốc các ngươi, còn tưởng rằng các ngươi đoạt được Mê Không Châu là có thể biết vị trí bảo điện sao? Nếu không phải ta cố ý đặt Mê Không Châu trong Chiến trường Cổ Tộc, các ngươi sẽ lấy được Mê Không Châu? Ha ha ha, nếu đã tới nơi này, mà bảo điện cũng đã xuất thế, vậy cũng không cần tiếp tục dùng tới các ngươi, hai tộc các ngươi hãy ngoan ngoãn thủ vệ bên ngoài đi, nhìn Man tộc chúng ta nghênh đón bảo vật tộc ta trở về đi, ha ha ha ha…

Thanh âm Đại Tế Ti ầm ầm truyền ra.

- Đáng chết, giao ra Mê Không Châu ngay!

Sắc mặt mọi người biến đổi, lời này của Đại Tế Ti là ý tứ gì? Vừa thấy chấn kinh đang định ra tay, trảo nhiếp về hướng Mê Không Châu trong tay Đại Tế Ti.

Ông!

Mê Không Châu đột nhiên sáng lên đạo quang mang, một đạo hồng quang phút chốc bao phủ sáu người Man tộc, ngay sau đó trên bảo điện bộc phát quang mang, dung hợp cùng một chỗ, hô một tiếng sáu người Man tộc biến mất không thấy, hóa thành lưu quang biến mất trong bảo điện.

Giữa không trung, bảo điện vẫn im lặng trôi nổi, mà sáu người Đại Tế Ti đã biến mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.