Võ Đạo Đan Tôn

Chương 1313: Bốn đại cường giả (1)



Tâm niệm Lâm Tiêu khẽ động, tiểu Viêm lập tức xuất hiện ở bên cạnh.

- Gia gia.

Nhìn thấy Huyền Thịnh trưởng lão, tiểu Viêm hưng phấn, chợt hắn lại xiết chặt nắm đấm:

- Lâm Tiêu ca ca, vừa rồi tên kia quá đáng giận, chờ tiểu Viêm trưởng thành, nhất định phải thay Lâm Tiêu ca ca báo thù.

Lâm Tiêu mỉm cười sờ sờ tiểu viêm đầu.

- Lâm Tiêu, lát nữa ta sẽ đưa ngươi tới thành Minh Nhân, ngươi mang theo cường giả Nhân tộc lập tức rời khỏi Cổ địa Man Hoang a, Thiên Thực Man Tôn thức tỉnh, chỉ sợ đầu mâu sẽ chỉ vào Nhân tộc cùng Yêu tộc, các ngươi tiếp tục lưu lại Cổ địa Man Hoang là hành động không sáng suốt.

- Tuy vừa rồi ta dọa sợ Thiên Thực Man Tôn, nhưng sau khi hắn hiểu chân tướng thì nhất định lập tức đuổi theo, đến lúc đó chỉ sợ ngay cả ta cũng không cách nào ở lại mộ địa Long tộc.

Huyền Thịnh trưởng lão cười khổ một tiếng, chợt lại nhìn qua tiểu Viêm, ánh mắt hiền lành mang theo tình cảm không nỡ bỏ.

- Tiểu Viêm, ngươi cũng đi theo Lâm Tiêu cùng đi Đại lục Thương Khung đi, nhớ kỹ, tới đó nhất định phải nghe Lâm Tiêu ca ca.

- Còn gia gia thì sao?

Tiểu viêm chớp chớp đôi mắt đen nhánh.

- Gia gia ta sẽ ở lại Cổ địa Man Hoang, tiểu Viêm yên tâm, gia gia của ngươi đã tung hoành Cổ địa Man Hoang mấy vạn năm, ngay cả đại chiến đỉnh phong nhân, yêu hai tộc cũng không thể giết ta, huống chi chỉ là một Thiên Thực Man Tôn, chờ ngươi trở thành Long Hoàng, có thể trở về Cổ địa Man Hoang tìm gia gia.

Huyền Thịnh trưởng lão cười ha hả.

Lâm Tiêu gật gật đầu, hiện tại còn tiếp tục lưu lại Cổ địa Man Hoang là hành động không sáng suốt.

- Thiên Vực, Lâm Tiêu, tiểu Viêm ta nhờ các ngươi.

Giọng nói vang lên, Huyền Thịnh trưởng lão bao trùm Lâm Tiêu cùng tiểu viêm, phút chốc biến mất tại nguyên.

Sau khi đám người Lâm Tiêu chạy về thành Minh Nhân, Thiên Thực Man Tôn cũng quay về chí bảo điện.

Từ trong miệng Đại Tế Ti hắn biết được Long tộc trong đại chiến đỉnh phong toàn quân bị diệt thì nổi trận lôi đình.

- Long tộc đáng chết, lại dám lừa gạt Thiên Thực Man Tôn ta, ngươi chờ đó cho ta, ta nhất định phải cho ngươi đẹp mắt.

Thiên Thực Man Tôn giận tím mặt.

- Thiên Thực Man Tôn đại nhân, có nên đuổi theo hay không, Lâm Tiêu cướp đi không gian giới chỉ của thuộc hạ, trong đó có truyền thừa chi cầu của Man tộc chúng ta a, hơn nữa, rất có thể còn có bảo tàng bên ngoài của chúng ta.

Đại Tế Ti lo lắng nói.

- Không vội.

Thiên Thực Man Tôn trầm tư một lát, chợt lắc đầu, nói:

- Truyền thừa chi cầu tuy nhiên trọng yếu, nhưng hiện tại ta còn không có khôi phục toàn bộ thực lực, tùy tiện truy kích, chỉ sợ sẽ có nguy hiểm, chờ ta khôi phục thực lực, sẽ tiến tới thành Minh Nhân mà các ngươi nói, một khi chờ ta khôi phục đến thời kỳ toàn thịnh, Lâm Tiêu lại tính toán cái gì

Khôi Đấu lão tổ, Long gia cùng Huyền Thịnh trưởng lão liên tiếp xuất hiện cũng làm cho Thiên Thực Man Tôn ban đầu hung hăng càn quấy thu liễm không ít, làm cho hắn rõ ràng, không có khôi phục thực lực toàn thịnh thì hắn không thể hung hoành hành không sợ, một khi lật thuyền trong mương thì quá đáng buồn.

- Có thể trong truyền thừa chi cầu có bí pháp truyền thừa của Man tộc, nếu không đoạt lại, bí pháp của chúng ta sẽ triệt để đánh rơi.

Đại Tế Ti nhắc nhở.

- Ha ha ha.

Thiên Thực Man Tôn cười rộ lên:

- Man Tạp Lỗ đúng không, nghe nói là ngươi bày kế đi chí bảo điện lần này, ngươi đúng là thông minh cả đời, hồ đồ nhất thời, có Thiên Thực Man Tôn ta tồn tại, cần truyền thừa chi cầu gì chứ, ngươi muốn biết bí pháp gì, ta đều truyền thụ cho ngươi.

Đại Tế Ti ba người đối mắt nhìn nhau, không khỏi há hốc mồm, đúng vậy a, có Thiên Thực Man Tôn đại nhân ở đây, còn cần truyền thừa chi cầu làm gì, hắn sống từ thời đại viễn cổ tới bây giờ, tự nhiên biết rõ tất cả bí pháp Man tộc rồi.

Thiên Thực Man Tôn tiếp tục cười nói:

- Những bí pháp trong truyền thừa chi cầu chỉ có Man tộc chúng ta mới có thể tu luyện, cho dù Nhân tộc và Yêu tộc đạt được cũng không hề có công dụng, về phần những bảo tàng bên ngoài càng không quan trọng gì, bảo tàng hạch tâm trong chí bảo điện đều nằm trong không gian giới chỉ của ta, bằng vào những bảo tàng này cũng đủ để bồi dưỡng đám người các ngươi rồi.

- Huống chi trừ ta ra, Cổ địa Man Hoang có lẽ còn có chí bảo điện chưa bị phát hiện, chờ ta tìm ra những chí bảo điện khác, là có thể bồi dưỡng nhiều cường giả Man tộc, cho nên nhất mấu chốt nhất vẫn là ta khôi phục thực lực.

- Vâng, cẩn tuân Man Tôn đại nhân phân phó.

Đại Tế Ti ba người quỳ một chân trên đất, thần sắc kích động mà cung kính.

- Trước khi đi tới thành Minh Nhân, ta sẽ truyền thụ cho các ngươi một ít gì đó, các ngươi tu luyện trong chí bảo điện này đi, có chuyện gì chờ ta bế quan đi ra lại nói sau.

Trong mắt Đại Tế Ti ba người giật mình, Thiên Thực Man Tôn không biết kích hoạt nơi nào của thạch điện, một tòa bình đài xuất hiện trong mắt ba người, sau khi nhìn rõ, Thiên Thực Man Tôn đánh bí pháp Man tộc vào đầu của ba người, chợt trực tiếp bế quan.

Sâu trong phế tích cổ thần, trên không trung có một tòa cung điện màu vàng lơ lửng, nó đang phá không bay đi, tiến ra bên ngoài phế tích cổ thần.

Trừ Man tộc ra, ai cũng không biết Man tộc chí bảo điện không chỉ là một nơi chứa bảo tàng, càng là một tòa khôi lỗi có thể phi hành.

Thời đại viễn cổ, Man tộc tại luyện kim một đạo đăng phong tạo cực, chí bảo điện chính là biểu hiện kỹ thuật đỉnh phong của bọn họ.

Được Huyền Thịnh trưởng lão toàn lực thúc dục, hai canh giờ sau đám người Lâm Tiêu rốt cuộc đã tới bên ngoài thành Minh Nhân.

- Lâm Tiêu, ta liền cáo từ, tất cả cẩn thận.

Sau khi thả Lâm Tiêu xuống, Huyền Thịnh trưởng lão biến mất giữa thiên địa.

Nhìn bóng lưng Huyền Thịnh trưởng lão đi xa, Lâm Tiêu thả Tịnh Thiên Huyên, Huyền Diệu Vương, tiểu Viêm từ trong Thương Long Tí ra ngoài, lần đi chí bảo điện này, năm người trấn thủ thành Minh Nhân của Nhân tộc cùng đi, cuối cùng cũng chỉ có hai người trở về, làm cho Tịnh Thiên Huyên cùng Huyền Diệu Vương thổn thức không thôi, hơn nữa bọn họ cũng đều biết, nếu như không phải có Lâm Tiêu, chỉ sợ hai người bọn họ đã chết trong chí bảo điện rồi, không có bất luận cái gì ngoài ý muốn.

- Lâm Tiêu, đại ân không lời nào cảm tạ hết được, về sau ngươi chính là thượng khách của ta, mặc kệ có phân phó gì, chỉ cần Huyền Diệu Vương ta có thể làm được, muôn lần chết không chối từ.

Huyền Diệu Vương chắp chắp tay, trong nội tâm cảm khái ngàn vạn. Cho tới nay hắn đều xem Lâm Tiêu thành vãn bối, chỉ bởi vì Lâm Tiêu cứu nữ nhi của hắn Lâm Ngữ Kỳ mới lau mắt mà nhìn Lâm Tiêu, chiếu cố các nơi, sau lần đi chí bảo điện này lại làm cho Huyền Diệu Vương biết rõ, thanh niên thậm chí nhỏ hơn nữ nhi của mình hai tuổi không ngờ đã là một lực lượng mạnh nhất của thế gian hiện tại.

Bất kể là thực lực Lâm Tiêu hay quan hệ với Long tộc và thánh khí của hắn, đều bị Huyền Diệu Vương biết rõ, tương lai của thế giới này chắc chắn có một chỗ cắm dùi của Lâm Tiêu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.