Vô Diệm Vương Phi

Chương 21: Lại mặt* !



* : hai vợ chồng về nhà bố mẹ vợ sau ngày cưới .

“Này, điệu cười của ngươi thật tà ác nha, sau này gặp Vương phi phải nghiêm trang, ít nhất không nên cười như vậy!” Nụ cười tươi đến mức khiến cho lòng nàng thấy sợ hãi a, nàng ra sức vuốt ve da gà đang nổi đầy người, không chút khách sáo kháng nghị nói, mặc dù nàng không được sủng ái, nhưng dù sao thì cũng là Vương phi a, sao có thể có thư đồng nào vô pháp vô thiên như vậy !

“Vậy xin hỏi một chút, ngươi dự định khi nào thì làm đủ cái vị trí này?” Đoan Tuấn Mạc Nhiên lạnh lùng mở miệng, thuận tiện rút ra nhuyễn kiếm từ bên hông ở trên người Lăng Tây Nhi khoa tay múa chân.

Không ổn, cực kỳ không ổn, ý tứ của hắn hình như không phải là cảm thấy hứng thú với thân thể của nàng, mà là có hứng thú với tính mạng của nàng!

“Ngươi… Lấy kiếm ra làm gì?” Lăng Tây Nhi lắp bắp mở miệng, nhìn trộm một cái, nhân tiện tìm một con đường thuận lợi để chạy trốn.

“Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta!” Hắn lạnh lùng liếc nhìn Lăng Tây Nhi, trong con ngươi kia những tia thị huyết càng lúc càng dày đặc.

“… Chờ lúc Vương gia của các ngươi không cần ta nữa!” Lăng Tây Nhi chột dạ mở miệng, trời ạ, chỉ là đơn thuần cho rằng hắn là một tên tiểu quỷ mà thôi, nhưng mà bây giờ vẻ mặt của hắn âm ngoan lại dữ tợn, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên, giống như diêm vương mặt đen, muốn bao nhiêu kinh khủng thì có bấy nhiêu kinh khủng, nàng hình như đã chọc phải người không nên chọc!

“Hắn hình như đã không cần ngươi ngay từ đầu, nếu không cũng sẽ không khiến cho ngươi phải một thân một mình chuyển đến ở nơi hậu viện quạnh quẽ này!” Đoan Tuấn Mạc Nhiên miễn cưỡng mở miệng, con ngươi kiêu ngạo liếc nhìn Tây Nhi, khóe miệng thỏa mãn ẩn dấu ý châm chọc.

Nhuyễn kiếm thay thế cho ngón tay đang vuốt ở trên chóp mũi của Lăng Tây Nhi, hàn quang lóng lánh, băng lãnh mà khủng bố.

Thân thể Lăng Tây Nhi cứng đờ, bây giờ nàng đặc biệt khẳng định tiểu quỷ này không đơn giản, ít nhất cũng sẽ không đơn giản như nàng tưởng tượng! Sau khi nàng tính toán lại tình hình một lần nữa, quyết định thỏa hiệp, ở cái xã hội cổ đại gian cực kỳ độc ác này, việc giết người dễ dàng giống như nghiền chết một con kiến, nàng cũng không nghĩ ruồng bỏ phí phạm một lần đến cái xã hội phong kiến này!

“Vậy cũng không gấp, dù sao bây giờ ta cũng không có chỗ để đi, ít nhất vẫn còn chưa tìm ra được mục tiêu của đời ta, hậu viện này tốt lắm, ta rất thích!” Nàng cười hì hì mở miệng, vẻ mặt mang chút nịnh nọt, thân thể lặng lẽ lui về phía sau, nhưng mà thanh kiếm lạnh như băng kia lại ép sát theo từng bước từng bước một.

“Ta nói vị đại ca này, ngươi không cần không có việc gì cũng cầm kiếm đi ra hù dọa người có được hay không, ngươi chỉ là thư đồng a, chú ý thân phận và địa vị của ngươi một chút!” Lăng Tây Nhi sửa lại xưng hô, nhưng mà trong lòng lại oán giận Đoan Tuấn Mạc Nhiên kia rốt cuộc là quản lý nhà như thế nào, một thư đồng cũng dám cả gan cầm kiếm lướt qua lướt lại ở trước mặt nàng, còn có Lục Nhi kia cũng là vô pháp vô thiên, thân là nha hoàn, chỉ có mỗi việc bưng nước pha trà cho nàng mà cũng bĩu môi dẩu mỏ tỏ vẻ khó chịu, thật không biết rốt cuộc đây là cái đạo lý gì, khi nàng làm nha hoàn, nhưng mà nàng đã cắn răng chịu đựng nuốt oán vào trong bụng! Xem ra nàng cần phải thay hắn quản lý vương phủ một chút rồi!

“Ta hình như quên nói cho ngươi biết tên của ta!” Đoan Tuấn Mạc Nhiên cười âm hiểm, buông Lăng Tây Nhi ra lui về phía sau hai bước, hắn rốt cuộc tìm được bảo vật rồi, con ngươi càng âm ngoan mà khủng bố, cái nữ nhân xấu xí này sẽ là người thứ một trăm lẻ ba bởi vì cười nhạo tướng mạo của hắn là đáng yêu mà chết ở trên tay hắn! Nhưng mà trước khi nàng chết, hắn sẽ rất tử tế nói cho nàng biết tên của hắn, oan có đầu nợ có chủ, sau này ở âm phủ còn biết để mà hận!

“Bây giờ ta không muốn biết, một chút cũng không muốn biết!” Trái tim đột nhiên run lên, con ngươi kia hung ác, tàn nhẫn lại thị huyết giống như ác ma, những ý nghĩ kinh khủng trong nháy mắt tràn ra trong đầu Lăng Tây Nhi, ở giây tiếp theo, nàng lấy tốc độ trong cuộc thi chạy một trăm mét mà phá vỡ cửa phòng, ngã lăn ra ngoài.

Não của người cổ đại đều có vấn đề, hơn nữa tên thư đồng này có vấn đề nặng nhất!

Đoan Tuấn Mạc Nhiên cười lạnh một tiếng, đem nhuyễn kiếm cài lại ở bên hông, khóe miệng lãnh khốc nhếch lên, cặp mắt sáng trong kia, trắng đen rõ ràng, vừa to lại vừa tròn, đáng yêu vô cùng, lạnh lùng nhưng lại chợt hiện ra những tia sáng giảo hoạt, hắn quyết định lưu lại tính mạng của nữ nhân này, hắn phi thường có hứng thú, một nữ nhân xấu xí như vậy rốt cuộc làm như thế nào để hồng hạnh ra tường!

Mười phút sau, bàn tay nhỏ bé ra sức vỗ về ngực, Lăng Tây Nhi khom lưng để xác nhận lại lần nữa tên thư đồng nổi điên kia không có đuổi theo, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, thuận tiện đem thân thể nhét vào trong đình nghỉ mát, mắt to chớp chớp, suy xét xem có nên cùng cái ác ma Vương gia kia thương lượng một chút hay không, đem cái thư đồng kia đến bệnh viện tâm thần đi, nhưng mà nghe nói đầu óc của vị Vương gia kia cũng không phải rất bình thường, xem ra hay là thôi đi, cùng lắm sau này không cần trêu chọc thư đồng kia là tốt rồi!

“Đáng thương quá!” Lăng Tây Nhi mếu máo, khụt khịt mũi, khó có được một người nam nhân ở cổ đại được nàng coi trọng, bộ dáng đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn làm cho người ta yêu thích, ngoại trừ tính cách kinh khủng đến cực điểm kia ra! Aii.., xem ra nàng vẫn là không thích người lãnh khốc, ngẫm lại Lâm Kiếm Hồng kia mặc dù xấu xa, nhưng là so với hắn lại dễ gần hơn rất nhiều!

Nhớ tới biểu lộ của Lâm Kiếm Hồng, nàng đột nhiên đỏ mặt, mắt to chớp chớp, bàn tay nhỏ bé ngượng ngùng kéo kéo góc áo, hắn có khỏe không? Thương thế đã bình phục chưa, đáng tiếc nàng không học y khoa, mà là ngành môi trường vô dụng, nếu có thể, nàng hi vọng Lâm Kiếm Hồng có thể đứng lên, hắn không phải là một nam nhân cam tâm tình nguyện nằm ở trên giường bị người lăng nhục!

Từ sau ngày đó, Lăng Tây Nhi không có việc gì liền trốn ở trong phòng, nửa bước cũng không ra khỏi cửa phòng, để tránh đụng mặt tên thư đồng hung ác kia, thấy người cũng đổi lại đi đường vòng, sợ mỗi người thư đồng trong vương phủ này đều cũng là người không thể nói đạo lý như vậy!

Ba ngày sau là thời gian tân nương tử lại mặt , sáng sớm, Lục Nhi mặc dù không cam tâm tình nguyện cũng phải tới giúp Lăng Tây Nhi trang điểm, miệng dẩu cao lên, bởi vì hôm nay nàng đã nhận được tin tức xác thực, Vương gia sẽ tự mình đến nhà Vương phi lại mặt!

Trong phòng khách, quản gia Lưu An đã chuẩn bị vài hòm lễ vật thật lớn, cẩn thận tự mình nghiệm thu, không có nửa điểm qua loa.

Đoan Tuấn Mạc Nhiên với khuôn mặt búp bê lạnh lùng như cũ ngồi ở một bên, con ngươi lạnh lùng nheo lại, lâm vào trầm tư.

“Lưu An, đi thay đổi y phục, hôm nay, ngươi là Đoan Tuấn Vương gia!” Hắn lạnh lùng hạ lệnh, tranh thủ lúc cái nữ nhân vừa ngu ngốc lại vừa xấu xí kia cho rằng Lưu An chính là Vương gia, như vậy, hắn càng có cơ hội âm thầm điều tra nghe ngóng quan hệ của Lâm gia với thiên địa thịnh!

“Nhưng mà Vương gia, Vương phi nàng…” Lưu An cả kinh, có chút khó xử, Vương phi sẽ không tố giác sao?

“Nàng không biết ta chính là Đoan Tuấn Mạc Nhiên, ngược lại, nàng vẫn cho rằng ngươi là Vương gia!” Đoan Tuấn Mạc Nhiên lạnh lùng mở miệng, trong con ngươi đen trong suốt quanh quẩn âm ngoan.

“Vâng, Vương gia!” Lưu An cúi người hành lễ lĩnh mệnh đi xuống.

Lăng Tây Nhi được Lục Nhi dìu ra cánh cửa của vương phủ, ở phía xa xa trông thấy một con ngựa cao to, bên trên là Đoan Tuấn Vương gia có dáng người cao lớn không nhịn được nhẹ thở dài một hơi, hắn vóc người cao ngất, bộ dáng tuấn tú, khoảng tầm ba mươi tuổi, nhưng mà trên khuôn mặt lại khuyết thiếu một cỗ khí phách, ngược lại, thư đồng đi bên cạnh hắn kia mặc dù có một khuôn mặt búp bê đáng yêu, đôi mắt thật to chớp chớp, cái miệng nho nhỏ đỏ au, nhưng mà khi hắn nhếch môi, khuôn mặt đã có một cỗ khí phách trời sinh, làm cho lòng người phải phát run.

Lục Nhi cầm tới một băng ghế, Lăng Tây Nhi dè dặt giẫm lên, cái mông nhỏ bé xinh đẹp chậm rãi leo lên trên xe, giương mắt, con ngươi đối diện với Đoan Tuấn Mạc Nhiên đang ở một bên lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm, hắn không giận, chẳng qua là nhếch bạc thần lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, bỗng nhiên hắn nở nụ cười tàn nhẫn, lòng của nàng không biết tại sao lại run lên, tròng mắt trừng to thành cái chuông đồng, nhanh chóng trốn vào trong xe ngựa.

“Lục Nhi, ngươi trở về đi, Vương phi trên đường đi sẽ có người chiếu cố!” Lưu An lạnh lùng lên tiếng, Lục Nhi trộm dò xét chân chính Đoan Tuấn Mạc Nhiên một cái, vội vã thu mắt thuận theo, ngoan ngoãn hồi phủ.

Đoan Tuấn Mạc Nhiên bước lên lưng ngựa, một thân hắc y như ngọc trước gió, đi theo sát phía sau Lưu An, cũng không nói gì, chỉ là lạnh lùng gật đầu, Lưu An vung tay lên, đội ngũ hướng về Lâm phủ ở Giang Nam bắt đầu chậm rãi đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.