Vô Diệm Vương Phi

Chương 54: Cường bạo



Gió thổi bụi bay mù mịt lọt vào mắt Lăng Tây Nhi, nhưng nàng vẫn ôm chặt hộp gấm trong tay, cố chớp chớp mắt hi vọng những hạt cát có thể theo nước mắt chảy ra. Nàng nhanh chóng phát hiện đó chỉ là ảo tưỏng. Những hạt cát dường như rất yêu thích hai mắt của nàng bám riết không tha khiến nước mắt chảy ròng ròng nhưng chúng vẫn nằm yên chỗ cù.

“Muốn ta giúp ngươi không?”

Bỗng nhiên có một giọng nói quyến rũ và gợi cảm vang lên bên ta. Lăng Tây Nhi mở hé một mắt, sau khi nhìn rõ nam nhân trước mắt mới gật đầu đồng ý.

Lãnh Tuyệt Tâm cười khẽ, tiến lên, dìu Lăng Tây Nhi dựa vào tường, sau đó dừng tay nhẹ nhàng vạch mắt nàng.

Vì thân thể của hắn gần trong gang tấc, Lăng Tây Nhi có thể ngửi được mùỉ hương cỏ xanh thơm ngát tỏa ra từ trên người hắn, pha lẫn với hơi thở đặc thù của nam nhân khiến thân thể nàng căng thẳng, cảm thấy có chút khẩn trương khi cùng một nam nhân tiếp xúc thân mật như vậy.

“Không nên cử động, rất nhanh có thể mở mắt rồi!”

Giọng nói trầm thấp giống như tiếng chuông vang lên nơi chốn núi rừng sâu thẳm, như rót vào lòng người, mang lại cảm giác vô cùng thoải mái.

Trong lúc dìu Lăng Tây Nhi dựa vào tường, Lãnh Tuyệt Tâm đột nhiên có một loại cảm giác khác thường. Ánh mắt không thể kềm chế nhìn chăm chú khuôn mặt tinh tế đáng yêu của nàng từ hai mắt đang nhắm nghiền xuống đôi môi yêu kiều căng mọng giống như hoa anh đào rất mê người...

Chậc, không ngờ mi mắt của Tây Nhi lại tuyệt vời như vậy. Khóe môi Lãnh Tuyệt Tâm chợt run run, tím không nhịn được đập ngày càng nhanh, bàn tay to đang chạm vào gương mặt trắng nốn của Tây Nhi cùng trở nên mần cảm. Hắn cảm giác được sự mềm mạl dứớĩ lòng bàn tay, sự mịn màng truyền từ lòng bàn tay thẳng đến trái tim khiến ánn mắt hắn đột nhiên tối sầm, bàn tay cũng có chứt run rẩy.

Nơi góc khuất xa xa, có một đôi mắt sắc bén như chim ưng lạnh lùng đang nhìn chăm chứ một màn vừa rồi. Một lức sau, khóe môi lạnh như bảng nhếch lên thành một đường cong lạnh lẽo ác độc đến cực điểm, gương mặt bứp bê đáng yêu như ngưng tụ thành một khối bảng. Hắn xoay người, thân thể cao ngất từ từ biến mất trong màn đêm mênh mông, nhưng rất nhanh, hắn cảm thấy có chút lo lắng nghĩ thầm đã đến iức phải trở về khách điếm.

Lãnh Tuyệt Tâm dùng sức thổi một hơi, Lăng Tây Nhi iập tức cúi đầu cho nước mắt chảy xuống. Sau khl nước mắt chảy ra đã cảm thấy thoải mál hơn nhiều. Nàng nheo mắt lại nhìn Lãnh Tuyệt Tâm đang đứng truđc mặt, trong ánh nắng rực rỡ, một thân toàn trắng. Mỗi bộ phận trên thân thể hắn đều đẹp khiến người ghen tị, cho dù là đôi mày kiếm hơi xếch iên kia hay ánh mắt trong suốt như những vi sao sáng lấp lánh, hoặc đôi môi đỏ mọng hồng tưới mê người, rất hợp với dáng vẻ không kềm chế bộc lộ ra trong lúc vô tình của hắn.

Ngoại hình của hắn mơ hồ lộ ra vẻ đẹp cao quý với khí chất tao nhã không bút nào tả xiết, tuyệt đối không giống loại xã hội đen trong truyền thuyết.

“Cám ơn ngươi!”

Nụ cười ngọt ngào của Lăng Tây Nhi ánh lên từ đáy mắt, trong suốt sáng ngời. Sau đó nàng hơi nhăn cái mũi nho nhỏ, nhìn thái độ giúp đỡ một cách tận tình của hắn, quyết định nói lời cảm tạ.

“Không cần khách sáo, ngươi không chán ghét ta là được rồi!”

Lãnh Tuyệt Tâm nhìn xuống, trong ánh mắt có chút cô đơn.

“Chán ghét ngươi? Sao ngươi biết?”

Ánh mắt Lăng Tây Nhi không ngừng đánh giá hắn.

“Ánh mắt của ngươi đã bán đứng ngươi rồi! Ngươi là một người rất đơn thuần, suy nghĩ gì đều hiện lên trong mắt”

Lãnh Tuyệt Tâm chỉ ch! đôi mắt hơi sưng đỏ của Tây Nhi thấp giọng nól.

“Ta knông chán ghét ngươi, ta chỉ....”

Lăng Tây Nhi ngại ngùng mở miệng.

“Được rồi, ít nhất hiện tạl ta biết ngươi không ghét ta là tốt rồi!”

Lãnh Tuyệt Tâm cười khè, không dám tùy tiện nắm bàn tay nhỏ bé của nàng nữa, chỉ cùng nàng đi song song trên đường.

“Ta có thể hỏi ngươi một chuyện không?”

Lăng Tây Nhi ngoái đầu nhìn lại, trong ánh mắt ẩn chứa vẻ hiếu kỳ.

“Ngươi tốt với ta như vậy là vì ta giống Yên Chi?”

“Không phải!” Hắn trả lời chắc như đinh đóng cột.

“Không cần suy nghĩ sao?” Lăng Tây Nhi kinh ngạc hỏi.

“Không sai, ta luôn luôn biết thứ mình muốn là gì, không muốn là gì. Một vấn đề đơn giản như vậy không cần phải suy nghĩ!”

Lãnh Tuyệt Tâm cười khẽ, khuôn mặt tuyệt mỹ càng thêm hấp dẫn động lòng người.

“Vậy ngươi muốn gì?”

Lăng Tây Nhi ngơ ngác hỏi, ôi, hắn thật là một người giỏi vô cùng nha!

“Ngươi!”

Hắn cười khẽ, ngón tay trắng nõn sạchsẽ nhẹ nhàng điểm điểm cằm Tây Nhi.

“Hả?”

“Ta nói ta muốn chính là ngươlỉ Không phải Yên chi!”

Hắn lặp lại, giọng nói càng nhấn mạnh, ánh mắt tà mị đầy hấp dẫn, hắn muốn quyến rũ nàng!

Hết chỗ nói rồi, trái tim Lăng Tây Nhi nhịn không được đập thình thịch. Người này là một nam nhân quá thẳng thắn!

“Ngươi lo lắng sao?”

Hắn cười khẽ, để nàng tự mình suy nghĩ, lần này hắn không ép buộc nàng nữa.

“A...” Đầu óc trống rỗng, Lăng Tây Nhi ngơ ngác nhìn vẻ mặt tươi cười mê hoặc lòng người của Lãnh Tuyệt Tâm.

Hắn nhìn gương mặt nhỏ nhắn của nàng thật sâu, nhìn xuống đôi môi nho nhỏ, thật là một nhan sắc quyến rũ động lòng người, như mời gọi, dụ dỗ hắn nhấm nháp một chút.

Lãnh Tuyệt Tâm không thể cưỡng lại chợt nghiêng người, khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mặt nàng. Hơi thở nam tính bao phủ lấy Lăng Tây Nhi, nàng muốn cử động, muốn nháy mắt nhưng thân thể cứng đờ.

Nơi góc khuất, có một đôi mắt ác độc tàn nhẫn đang bắn ra những ánh mắt giết người. Hắn nắm chặt nhuyễn kiếm bên hông, năm ngón tay cứng như sắc thép nắm chặt lại.

Bỗng nhiên có một tiếng bốp vang lên đánh thức Lãnh Tuyệt Tâm từ trong mộng, cùng khiến gương mặt nhỏ nhắn cứng ngắc tới cực điểm trong góc tối hơi giãn ra.

Con ngươi đen láy mở to hiện lên vẻ vui sướng, khóe môi cong lên duyên dáng, nở nụ cười thật lớn, hai tay buông kiếm ra khoanh trước ngực. Có nhiều lúc hắn kềm lòng không được muốn rời khỏi nơi ẩn nấp, trong ánh mắt loé lên tía kích động.

Lăng Tây Nhi nhìn bàn tay nhỏ bé của mình, lại nhìn gương mặt hơi ửng đỏ của Lãnh Tuyệt Tâm, nhất thời sắc mặt của nàng lập tức biến đổi giống như ánh rạng đông buổi sớm, lúc hồng lúc xanh lúc đỏ.

Nàng cảm thấy xấu hổ không biết nói gì cho phải, tay chân luống cuống làm hộp gấm rơi trên đất, hai thỏi bạc từ trong lăn ra.

“Ôi!” Lăng Tây Nhi nhìn xuống kêu lên sợ hãi, khiến Lãnh Tuyệt Tâm càng sợ hơn.

“Bạc của ta chỉ còn hai thôi, không phải một trăm lượng sao?”

Nàng nhặt lên, hoài nghi nhìn Lãnh Tuyệt Tâm, đôi mắt to chớp chớp.

Lãnh Tuyệt Tâm dở khóc dở cười, gương mặt nóng bừng bất đắc dĩ cười cười, xem ra hắn muốn nói một lời an ủi, một câu xin lỗi là không thể, nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất hai người không còn tình trạng xấu hổ vừa rồi.

“Một trăm lượng cũng chỉ có vậy vì một thỏi là năm mươi lượng.”

Lãnh Tuyệt Tâm giúp nàng nhặt hộp gấm lên.

“Sớm biết như vậy”

Nàng lấy túi tiền từ trong người ra bỏ bạc vào.

“Hộp gấm này tặng cho ngươi, coi như là chuộc tội!”

Lăng Tây Nhi nháy nháy mắt, cười e ngại.

Khóe môi Lãnh Tuyệt Tâm méo xệch, bất đắc dĩ mỉm cười, đem hộp gấm cất vào trong người.

Nơi góc khuât, khóe môi của người nọ nhếch lên ngày càng sâu, đợi hai người đi thật xa, hai vai ngươi nào đó run lên không ngừng. Sau đó vì không nín được nữa, tiếng cười thật to từ đôi môi hồng phấn thoát ra, cái mũi nhỏ nhắn và những đường nét trên mặt nhăn lại cùng một chỗ:

“Ha ha ha ha....”

Những con quạ đen đang đậu trên cành cày bị tiếng cười làm kinh động kêu lên quang quác bay về phía chân trời.

Ít nhất thì hắn cũng không chịu được một cái tát thẳng ngay mặt như thế, có phải không? Tay chấp sau lưng, bước thong thả đi đường tắt về khách điếm.

Khi trở lại khách điếm, chỉ thấy gương mặt không vui của người nào đó với đôi mắt to tròn đang trừng lớn ngồi ngay ngắn trên ghế, hai tay khoanh trước ngưc, nhìn thấy Lăng Tây Nhi bước vào, khóe miệng không kiên nhẫn nhếch lên tạo thành một vòng cung châm chọc, con ngươi không nén được ý cười.

Lăng Tây Nhi nhỉn hắn, nghĩ mình bị hoa mắt nên đưa tay lên dụi dụi mắt nhìn một lần nữa. Mặc dù vẻ mặt hắn lạnh như băng, nhưng nét tươi cười trong ánh mắt rất rõ rang, cái miệng đang cong lên dường như đang cố nhịn điều gì.

“Thân thể vừa hơi khỏe lại liền đi tìm ngưu lang rồi sao?”

Hắn lạnh lùng mở miệng, nhưng giọng nói đầy vẻ châm chọc.

“Ngươi muốn cười thỉ cười đi, cố nhịn như vậy không thú vị gì!”

Lăng Tây Nhi nhún vai tỏ ý xem thường không thèm biện hộ, lấy túi tiền ra cầm trên tay, trong túi có tiền tự tay mình kiếm được, cảm thấy khi nói chuyện cũng lớn tiếng và có khí thế hơn nhiều. Lăng Tây Nhi khiêu khích nhìn hắn, tự đắc xoay xoay túi tiền trong tay.

“Đó là cái gì?”

Đoan Tuấn Mạc Nhiên biết rõ rồi nhưng vẫn hỏi.

“Là tiền đó? Ngươi chắc không phải chưa từng thấy qua chứ?”

Nàng đắc ý dạt dào.

“À!” Hắn làm ra vẻ giống như bừng tỉnh ngộ, ý cười trong mắt càng sâu.

“Có thể hỏi một chút là tiền từ đâu mà có không?”

Hắn không ngại học hỏi kẻ dưới.

Lăng Tây Nhi gật đầu bước tới ngồi xuống, phất tay một cái, tự mình chấm trà sau đó nhấp một hớp. Nét mặt nàng rất thỏa mãn, hắng giọng như đang chuẩn bị kể với hắn về mối làm ăn kia.

“Phiêu Hương viện đưa cho ngươi” hắn lạnh lùng mở miệng.

“Hử?”

“Ngày mai mời ngươi đến dạy múa!”

“Chắc là không chỉ có như vậy!”

“Ô...”

''Còn có ngươi đưa ngươi về miễn phí!”

“Đúng.... A Không phải....” Giọng nót của nàng hơi run rẩy.

“Không cho đi!” Hắn trừng mắt thật lớn, vung bàn tay to giống như muốn bóp chết nàng!

“A!”

Lần này là tiếng thét chói tai, Lăng Tây Nhi gần như từ trên ghế nhảy dựng lên.

“Tại sao?”

“Vĩ ngươi là người của ta!”

Gương mặt nhỏ chợt tối sầm, lại là những lời này, nàng sẽ không bị hiểu lầm nữa chắc!

“Ta càng muốn đi.”

“Không cho!”

“Ta muốn”

''Không cho!”

“Ta muốn!”

''Không cho!”

“Ta muốn!” cả người Lăng Tây Nhi run rẩy!

''Không cho!” Giọng điệu của tên kia vẫn lãnh đạm như cũ.

“Ta...”

“Nói không cho là không cho!”

Bàn tay to chụp tới, đem Lăng Tây Nhi ném trên giường, thuận tiện chứng minh quyền sở hữu của mình, tại cái miệng đáng yêu nhỏ nhắn, hung hăng in một dấu môi, hắc hắc, hắn vui sướng nheo mắt lại, nhìn chăm chú gương mặt đang ửng hồng, chạm vào đôi môi anh đào càng đỏ mọng mềm mại.

Trời ơi! Lăng Tây Nhi yếu đuối rên rỉ, hắn đang làm gì, khi tranh luận còn muốn đùa giỡn tung ra chiêu mờ ám?

Đôi môi nho nhỏ của hắn ấn xuống hai cánh môi nàng một lần nữa, nhưng lần này không phải nhè nhẹ lướt qua, mà là triền miên không dứt, đầu lưỡỉ linh hoạt đùa giỡn cái lưỡi đinh hương không ngừng mút vào mật ngọt trong miệng nàng.

Hắn dần dần bắt đầu nghiện, nụ hôn ngày càng trở nên mãnh liệt, bàn tay to nhẹ đè đầu Lăng Tây Nhi xuống.

“Umm.... Buông ra, thả ta ra!”

Lăng Tây Nhi cố nghiêng đầu qua chỗ khác, hé ra một khe hở. Nàng không kiên nhẫn kêu to, nhưng tiếng kêu của nàng rất nhanh bị nụ hôn sâu của hắn nuốt vào, trong lòng trống rỗng, nhất thời luống cuống tay chân, đáng chết cuối cùng xảy ra chuyện gì?

Họ không phải vừa mới cãi nhau sao? Tại sao bây giờ thân mật ở trên giường, hơn nữa còn là tư thế mập mờ này, gắn bó một cách thân mật mờ ám?

Ôi ôi, nàng hoàn toàn không thể tự hỏi rồi, tay chân cảm giác yếu đuối vô lực, con bà nó, nàng muốn cắn đứt tai hắn, nhưng hậu quả của vỉệc làm đó là.... Lăng Tây Nhi rùng mình, chấp nhận số phận nhắm mắt lại, để mặc tình hắn hôn.

Buông Lăng Tây Nhi ra, Đoan Tuấn Mạc Nhiên nhìn hai mắt đang nhắm nghiền của nàng, mi mắt khẽ run run, đôi môi anh đào hơi sưng đỏ, đột nhỉên nảy sỉnh một cảm giác bất lực, nàng giống như đang lạc vào cõi thần tiên rồi, tại sao?

Thời điểm nóng bỏng như vậy nàng không thể chuyên tâm một chút à? Chết tiệt! Hắn chửi thầm một tiếng, sự tức giận chợt bùng nổ.

A, tự nhiên dừng lại là sao? Lăng Tây Nhi run rẩy mở mắt, nhìn gương mặt búp bê như ma quỷ khỉến người sợ hãi trước mặt hoảng sợ đến mất hồn mất vía.

Tay nàng nắm chặt đệm, thân thể nho nhỏ run rẩy, trời ơi, nàng phải ngậm bồ hòn làm ngọt rồi, không lẽ vừa chọc giận hắn sao?

“Lăng Tây Nhi!”

Đoan Tũấn Mạc Nhiên nghiến răng mở miệng, khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mặt nàng. .

“Ở đây!”

Lăng Tây Nhi run rẩy trả lời tự nhủ thầm nữ nhân tốt phải biết nhịn nhục!

“Ngươi không tập trung chỉ làm cho có lệ”

Hắn thấp giọng hừ một tiếng, ánh mắt đột nhiên lộ vẻ đáng thương nhìn nàng.

“A...” Lăng Tây Nhi muốn kêu lên sợ hãi, bây giờ là tình huống nào, bị đặt ở dưới thân, bị người khác cường bạo, kẻ đáng thương kia nên là nàng mới đúng. Hắn chiếm tiện nghi tại sao còn bày ra vẻ mặt đáng thương.

“Ngươi không chuyên tâm...”

Đôi mắt to đen lúng liếng ai oán nhìn Tây Nhi, nhìn đến trái tim của nàng giống như tan rã. Trong nháy mắt, Lăng Tây Nhi cũng hoài nghi chính nàng lừa vị tiểu bằng hữu này sao?

“Đâu có....”

Nàng phủ nhận, ánh mắt to tròn sáng lấp lánh ẩn chứa vẻ chột dạ, nét mặt ngu ngơ cười hì hì, nằm dưới thân của người nào đó có chút không biết làm sao cho đúng.

“Ngươi có mà!”

Đôi mắt đen long lanh cô đơn nhìn xuống, lên án nàng.

“Có sao?” Lăng Tây Nhi hoài nghi minh rồi.

“Có!” Hắn gật đầu, vẻ ai oán trong ánh mắt càng sâu.

“Được rồi, ta sẽ cố sức phối hợp!”

Lăng Tây Nhi thật sự không thể chống lạỉ vẻ quyến rũ của đôi mắt đen lúng liếng đáng yêu tới cực điểm kia... giơ tay đầu hàng!

“Được!”

Hắn cười đắc ý, cúi đầu thấp xuống, đôi môi nóng hổi một lần nữa dán trên môi nàng, lần này Lăng Tây Nhi ngoan ngoãn hé miệng đón nhận nụ hôn tình cảm mãnh liệt nồng nàn.

Lúc hai đôi môi chạm nhau, nàng có cảm giác mê muội, rên rỉ thành tiếng, hồn vía theo sự dẫn dắt của hắn dường như đắm chìm vào một cõi đam mê xa lạ nào đó.

Ta, Lăng Tây Nhi thở hổn hển, cuối cùng cũng kết thức rồi sao? Nàng mê ly mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Đoan Tuấn Mạc Nhỉên, trong ánh mắt tràn đầy dục niệm khó cưỡng lại. Hai mắt hắn tối sầm, khóe miệng cong lên, dường như đang nhẫn nhịn điều gì.

“A, đây là tiết mục chi?”

“Tốt, chúng ta ngủ nha!”

Hắn trở mình nằm xuống nhắm mắt lại, hai tay đặt trước ngực một cách nghiêm túc.

“Hả?”

Lăng Tây Nhi cảm thấy khó hiểu sờ sờ gáy, nhìn nhìn lại quần áo chỉnh tề của mình, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Trời ơi, không phải nàng bị cưỡng bức à? Tại sao nàng trở nên phối hợp như vậy? Nếu hắn không dừng lại nửa chừng, chuyện không nên có lẽ đã xảy ra rồi?

Trời ơi, hiện tại là tình huống gì!?

Sáng sớm tỉnh lại, chỉ thấy đôi mắt đen láy của Đoan Tuấn Mạc Nhiên đang mở thật to nhìn nàng chăm chú.

“A, ngươi muốn làm gì?”

Nàng kêu lên, nhanh tay kéo chăn đắp qua người.

“Nếu ta muốn làm gì, tối hôm qua đã làm rồi!”

Hắn lạnh lùng mở miệng, khóe môi nhếch lên ẩn chứa vẻ châm chọc.

“A....”

Nói gì kì vậy, tên tiểu tử đáng chết này! Lăng Tây Nhi nhỏ giọng mắng, đôi mắt to đen láy trừng hắn.

“Ta với Lãnh Tuyệt Tâm ỏ trong lòng ngươi không giống nhau phải không?”

Hắn mở miệng, trong ánh mắt đầy vẻ đắc ý.

“Cái gì?” Lăng Tây Nhi hoảng sợ.

“Ta không có được lỗ tai không phải sao?”

Hắn cười lạnh, đứng lên, một lần nữa đem Lăng Tây Nhi đặt ở dưới thân

“Hơn nữa ngày hôm qua, ngươi dường như rất hưởng thụ nụ hôn đó, còn rất chủ động nhiệt tình nữa!”

Hắn chớp chớp đôi mắt đen long lanh, vẻ châm chọc trên khóe môi càng thêm rõ ràng.

Đau lòng một chút, Lăng Tây Nhi không nói gì, chỉ nhìn hắn.

Hắn chấn động khi nhìn thấy vẻ ưu sầu đau thương trong mắt nàng, mi mắt hạ xuống, lúc ngước lên đã đổl đề tài:

“Hôm nay chúng ta phải rời khỏi nơi đây!”

“Hả?”

Nàng sửng sốt, nhanh như vậy? Trời ơi, nàng vừa mới nhận tiền đặt cọc mà...

“Như thế nào? không nỡ lòng?”

Lại là giọng điệu châm chọc kia, Lăng Tây Nhi nhíu mày, thái độ của Đoan Tuấn Mạc Nhiên như vậy khiến nàng chán ghét, còn có đôi mắt đen tối sầm hôm qua nữa. Nàng chỉ thích Đoan Tuấn Mạc Nhiên giống như một tiểu tử nho nhỏ đáng yêu!

“Đúng, ta không nỡ!”

Nàng cố ý chọc giận hắn, quả nhiên hắn âm trầm nheo mắt lại.

“Ta còn có chuyện chưa làm xong!”

Nàng bị ánh mắt khiến người sợ hãi kia dọa thở hổn hển, nuốt nuốt nước miếng, cố giải thích. Mới chọc giận hắn nàng đã hối hận rồi, cảm thấy bản thân mình thật là người không có chí khí mà, Ôi ôi.

“Là chuyện gì?”

Giọng điệu của hắn càng âm trầm.

“Phiêu...”

“Chuyện của Phiêu Hương viện ta giải quyết rồi! Bạc đã trả cho người ta!”

“A? Đó là...”

“Ta sè bồi thường tổn thất cho ngươi!”

“Nhưng mà....”

“Đều là tiền không phải sao?”

Củng đúng, nhưng... Tại sao nàng còn có cảm giác không cam lòng, không sai tất cả đều là tiền, nhưng mà đó là tiền của hắn!

Nàng muốn sống dựa vào sức lực của mình! Nhưng người bên cạnh lúc này trở thành ác ma rồi, Lăng Tây Nhi chỉ có thể nhỏ giọng nói thầm. Nàng không có can đảm chọc giận hắn nữa!

“Các người phải đi sao?”

Nét mặt của Lâm Y Y thoạt nhìn so với Lăng Tây Nhi còn kinh ngạc hơn nhiều lần. Nàng rầu rĩ nhìn quần áo trên bàn, phải nhanh tay hơn, nàng ngày đêm đẩy nhanh tốc độ, chỉ còn một ống tay áo nữa là xong rồi!

“Đúng đó, người kia bảo như vậy!”

Lăng Tây Nhi không cam lòng nhăn nhăn mũi. Nàng không muốn rời đi có được không, sự nghiệp vĩ đại của nàng vừa mới bắt đầu mà!

“Nhưng quần áo của ta còn chưa....”

Lâm Y Y không nói tiếp chỉ cúi đầu, cố gắng may. Nàng nhất định phải may xong trước khi hắn bỏ đi để tặng cho hắn.

“Tiểu thư...”

Lăng Tây Nhi nhìn vẻ mặt của Lâm Y Y cảm thấy có chút không đành lòng. Nàng tiến lên, kéo bàn tay nhỏ bé của Lâm Y Y:

“Tiểu thư, ngươi không cần may nữa, hắn sẽ không tiếp nhận ý tốt của ngươi đâu!”

“Sao ngươi biết?”

Lâm Y Y không vui trừng mắt, giãy khỏi bàn tay nhỏ bé của Lăng Tây Nhi, tiếp tục may may vá vá.

“Bởi vì hắn là một ác ma, cho dù ngươi đối xử tốt với hắn bao nhiêu, hắn cũng không có khả năng cảm nhận được!”

Lăng Tây Nhi nhẹ thở dài.

“Ai da”

Lâm Y Y kinh hãi hô to, nàng giơ tay lên, vẻ mặt giống như đưa đám, chảy máu rồi, nàng thật sự vô dụng.

“Tiểu thư” Lăng Tây Nhi cầm bàn tay nhỏ bé của nàng, trên tay chi chít những lỗ kim lớn nhỏ. Lăng Tây Nhi giật mình, nhăn mày nhìn gương mặt nhỏ nhắn cứng cỏi của Lâm Y Y, lòng cảm thấy đau xót.

Tiểu thư thật sự thích Đoan Tuấn Mạc Nhiên sao? Khi nàng biết thân phận thật sự của hắn, lức đó phải làm như thế nào đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.