Vô Diệm Vương Phi

Chương 85: Bá đạo



Lâm Thế Vinh ngoái đầu nhìn công chúa Mộng Nhan đang ngồi ngay ngắn trong phòng khách, lỗ tai già nua tập trung nghe ngóng, ông đang định thám thính tin tức, nếu cứ đuổi nàng đi như vậy...

Ông ảo não đưa tay xoa xoa trán, công chúa Mộng Nhan cũng đâu phải là ngọn đèn hết dầu !

“Công chúa, mời!”

Do dự hồi lâu cuối cùng ông vẫn chậm rãi tiến lên, thái độ cung kính nhưng lạnh lùng.

“Mời gì?”

Mộng Nhan nhăn mày, không kiên nhẫn mở miệng.

“Mời công chúa dời gót...”

Ông suy nghĩ một chút rồi nói, ánh mắt sáng quắc.

“Ngươi đang đuổi ta à?”

Mộng Nhan cảm thấy xúc phạm nheo nheo mắt:

“Nhưng ta là công chúa, chẳng lẽ muốn kêu tới thì tới muốn đuổi đi thì đi sao?”

“Công chúa hiểu lầm rồi, là mời công chúa dời gót đến đại sảnh, vì vừa rồi tại hạ đã đắc tội nên muốn nhận lỗi với công chúa!”

Ông cười nhạt, ánh mắt tỏ vẻ miễn cưỡng.

“Hừ, rõ ràng là lời nói trái với hành động, vừa rồi cùng ta giao đấu không hề nhường chút nào, hiện tại nói nhận lỗi cái gì, ngươi đang muốn đùa giỡn gì đây?”

Mộng Nhan ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Lâm Kiếm Hồng, giọng lạnh lùng. Nàng cũng không phải là đứa trẻ lên ba, thứ nàng thật sự cảm thấy hứng thú chính là Giang Nam rốt cuộc có bao nhiêu nhà họ Lâm, và có bao nhiêu Lâm Y Y!

“Công chúa nếu đã không nể mặt, vậy quên đi, sắc trời đã không còn sớm, chúng ta cũng có thể lên đường trở về Giang Nam, thứ lỗi tại hạ không thể tiễn công chúa!”

Lâm Kiếm Hồng cụp mắt dáng vẻ phục tùng nói cung kính.

“Sao?”

Mộng Nhan ngẩn người rốt cuộc định thần lại, mấy người trong nhà này đang định đùa giỡn nàng sao!

“Còn muốn chạy ư? Đâu dễ dàng như vậy!”

Mộng Nhan hừ lạnh một tiếng ngẩng đầu ưỡn ngực đứng trước mặt Lâm Kiếm Hồng, ngón tay chỉ về phía Lâm Y Y đang đứng chết lặng trong góc:

“Ngươi giải thích cho rõ, nàng ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Công chúa, dù sao ngài cũng là công chúa cao quý, nên có oai nghiêm của công chúa, Lâm phủ ở Giang Nam của ta mặc dù chỉ là hạng tiểu dân, nhưng tầm ảnh hưởng trong chốn giang hồ cũng không thể xem thường, nếu công chúa muốn tiếp tục làm khó....”

Hắn hừ lạnh một tiếng, nói rõ ra căn bản hắn cũng không sợ nàng.

“Ngươi... cũng dám nói chuyện với bổn công chúa như vậy?”

Bây giờ thì hắn trở mặt thật rồi, ở trong hoàng cung, người nào người nấy nhìn thấy nàng cũng phải cung kính, ngay cả Hoàng thượng cũng phải nể nàng vài phần, giờ ra khỏi cung, không chỉ có một Đoan Tuấn Mạc Nhiên , một Long Thanh mà giờ lại xuất hiện một gã tiểu tử giang hồ không biết từ nơi nào tới, không ngờ còn muốn dạy dỗ nàng?

“Công chúa, điều tại hạ nói là sự thật, vẫn xin mời công chúa...”

Hắn nhìn mấy tên thị vệ ăn mặc áo quần gia đinh ngoài phòng khách, Mộng Nhan lần này ra ngoài không mang theo người nhiều lắm, nếu cương quyết rời khỏi, hắn nắm chắc phần thắng.

“Nếu ta nói không thì sao?”

Mộng Nhan cười lạnh, tự tin về thân phận công chúa nàng tất nhiên sẽ không để Lâm Kiếm Hồng vào mắt, cái gì mà Lâm phủ ở Giang Nam, cái gì mà danh hào vang danh trên giang hồ, lọt vào tai của Mộng Nhan, chính là chó không hơn!

“Xin công chúa không nên làm khó tại hạ!”

Lâm Kiếm Hồng ngẩn ra, thật không ngờ đụng phải một chủ nhân chỉ thích mềm không thích cứng.

“Đại ca, nếu công chúa nghĩ muốn biết, liền nói cho nàng biết cũng tốt, dù sao chuyện này cũng đã trở thành trò cười trong dân chúng rồi!”

Lâm Y ở bên cạnh quan sát hồi lâu, phảng phất cuối cùng đã hiểu rõ lý do Lâm Thế Vinh phải mời công chúa đến nhà trọ, hiện tại nàng không còn đường lui, đưa lên cửa cũng bị người ta cự tuyệt, nàng cười đau khổ, chỉ khi thành công ngồi lên vị trí Đoan Tuấn Vương phi kia mới rửa sạch được mối nhục cả đời này!

“Y Y... Tam muội, muội im miệng, nơi này không có chuyện của muội!”

Lâm Kiếm Hồng trầm giọng nói, bây giờ hắn đã hối hận rồi, rất hối hận, lẽ ra hắn không nên xuất hiện, lẽ ra hắn không nên tin lời nói của Lâm cho rằng Yên Chi sống không tốt, có lẽ .... Yên Chi đã thực sự yêu Đoan Tuấn Mạc Nhiên!.

Mộng Nhan nhìn ánh mắt kích động của hắn càng không thuận theo không muốn buông tha, nàng tiến lên lạnh lùng trừng mắt nhìn Lâm Y Y:

“Ngươi nói xem, rốt cuộc có điều gì ta không thể biết?”

Lâm Y Y nhìn nàng một cái, không chút nào kiêng kị mở miệng liền bị Lâm Kiếm Hồng kéo sang một bên:

“Công chúa nếu không còn gì để nói, ta nghĩ chúng ta cần phải lên đường rồi!”

Ánh mắt lạnh lùng tà mị của hắn trừng Lâm Y Y một cái, trong ánh mắt ẩn chứa đầy ý cảnh cáo sâu xa.

“Ca, huynh đang giúp muội hay là giúp kẻ hạ tiện kia?”

Lâm Y Y nức nở nói, quật cường ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên.

“Ta đang giúp muội!”

Lâm Kiếm Hồng trầm giọng nói, ngoái đầu nhìn lại:

“Mẹ, người mang Tam muội đi xuống trước, nơi này đã có con ứng phó!”

Lâm phu nhân hoang mang lo sợ chỉ có thể nghe theo lời con, kéo Lâm Y Y vào phòng.

“Họ Lâm kia , xem như ngươi lợi hại!”

Mộng Nhan cười lạnh, hắn cho hắn là Hoàng đế sao, tưởng nàng là giấy lấp miệng hố!

“Công chúa, tại hạ biết đã xúc phạm công chúa, nếu công chúa không chê, tại hạ nguyện ý đem kiếm pháp gia truyền của nhà họ Lâm không chút nào giữ lại dạy cho công chúa, coi như tai hạ thay mặt người nhà xin tội với công chúa!”

Lâm Kiếm Hồng xoay người lại nói cung kính.

“Kiếm pháp gia truyền? Lợi hại sao?”

Vừa nghe thấy có thể học được võ công tuyệt thế, Mộng Nhan lập tức cảm thấy hứng thú nổi lên .

“Tại hạ không dám khoe khoang, Lâm phủ ở Giang Nam đã hơn hai đời làm minh chủ võ lâm, công chúa nghĩ xem....”

Lâm Kiếm Hồng cười nhạt, ánh mắt có chút cô đơn.

“Vậy là lợi hại rồi? Nếu như vậy chúng ta không cần lãng phí thời gian nữa, ngay lúc này học đi, ngươi thấy thế nào?”

Nàng không hề câu nệ tiến lên kéo cánh tay Lâm Kiếm Hồng đi hướng ra ngoài. ..

“Công chúa... Namnữ có khác biệt không thể thân mật....”

Lâm Kiếm Hồng ngẩn ra, hai mắt tối sầm lập tức theo bản năng lui về phía sau.

“Đều là con cái xuất thân giang hồ, cần gì phải câu nệ những chi tiết nhỏ!”

Mộng Nhan chớp chớp mi, quyết không buông tay, Lâm Kiếm Hồng chỉ cười xấu hổ, đi sát theo phía sau Mộng Nhan.

Ra phòng khách, Mộng Nhan lạnh lùng ném ánh mắt cho hai thị vệ ngoài cửa, thị vệ hiểu ý, gật đầu.

“Đi thôi, đi thôi, nhanh một chút, ta không thể chờ đợi được muốn thấy kiếm pháp tuyệt thế của ngươi!”

Hai người dần dần đi xa, hai gã thị vệ nhìn nhau một cái, không nói hai lời liền vào phòng dẫn Lâm Y Y ra theo .

“Các ngươi... Các ngươi làm gì vậy?”

Lâm phu nhân ở phía sau bám theo sát.

Hai gã thị vệ trầm mặc, trực tiếp mang Lâm Y Y xuống lầu. Lúc này Lâm Y Y cũng không giãy dụa, vẻ mặt bình tĩnh nhìn hai gã thị vệ một trái một phải, nét mặt mang theo nụ cười như có như không.

“Công chúa, chiêu thức thứ nhất...”

Bóng dáng cao lớn tựa như rồng bay lượn phía chân trời, chiêu kiếm thứ nhất phóng khoáng mà chính xác, oai hùng lượn một vòng đáp xuống, Lâm Kiếm Hồng ngoái đầu nhìn lại, công chúa Mộng Nhan đã sớm không còn thấy nữa.

Hoài nghi nhìn khắp nơi, đột nhiên có một dự cảm không tốt khiến hắn thiếu chút nữa sợ hãi kêu lên thành tiếng, hắn thi triển khinh công vội vàng chạy về phía sau, nhưng đúng lúc đụng phải Lâm phu nhân.

“Mẹ, sao người lại ở đây? Y Y đâu?”

Lâm Kiếm Hồng vội vàng đuổi kịp Lâm phu nhân.

“Bi.. .Bị công....”

Bà thở hổn hển còn chưa nói hết câu, Lâm Kiếm Hồng không còn nhịn được nữa, thân người mặc áo quần màu trắng từ dưới đất vọt lên, giống như đại bàng giương cánh, bay trên không về phía chân trời.

Tại một góc phố, Mộng Nhan nhìn Lâm Y Y đang nhìn về phía nàng, nét mặt hiện lên vẻ tươi cười cao hứng, nàng đắc ý dào dạt tiến lên, đôi mắt đẹp tà mị ngạo nghễ nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Lâm Y Y từ từ mở miệng:

“Bây giờ ta cho ngươi cơ hội hãy nói nhanh lên!”

Lâm Y Y ưỡn thẳng thân người mảnh mai, nói chậm rãi, sau mấy câu, trên gương mặt nhỏ nhắn của Mộng Nhan hiện lên vẻ bối rối phúc tạp tới cực điểm

“Ngươi nói sao? Đoan Tuấn Vương phi hiện ở trong phủ là giả mạo?”

“Đúng, ta mới là Lâm Y Y thật sự!”

Lâm Y Y ưỡn ngực ngẩng đầu nói.

“Nàng ta chỉ là một nha hoàn của ngươi?”

Mộng Nhan lạnh lùng đánh giá nàng, trong lòng không biết đang tính toán điều gì.

“Đúng, lúc ấy ta.... ta ở Lạc Dương, bởi vì lúc đón dâu thời gian không kịp, cho nên để nàng ấy bái đường thay cho ta, nhưng bây giờ nàng ấy bám lấy Vương gia không chịu buông tay....”

Lâm Y Y cắn cắn môi, gian nan phun ra mấy lời nói dối.

“Nên bây giờ ngươi đưa lên cửa liền bị Đoan Tuấn Mạc Nhiên cự tuyệt đúng không?”

Trên mặt Mộng Nhan là vẻ mặt vui vẻ có chút vui sướng khi thấy người gặp họa.

“Đúng, công chúa nhất định cũng bất mãn với tiểu tiện nhân kia, không bằng hai chúng ta hợp tác....”

Lâm Y Y do dự một chút, không thể không thừa nhận, sau đó nhướng mày mong mỏi đề nghị.

“Hợp tác? Ý của ngươi là muốn ta giúp ngươi đoạt lấy vị trí Vương phi kia sao?”

Mộng Nhan tà mị ngạo nghễ nhìn Lâm Y Y từ trên xuống dưới, khóe môi nhếch lên mang theo ý cười châm chọc lạnh lùng.

“Đúng, sau khi chuyện thành công, Lâm Y Y ta nhất định sẽ không bạc đãi công chúa!”

Giống như vớ được một cái cây cứu mạng, trong ánh mắt Lâm Y Y đầy vẻ khẩn cầu.

“Bạc đãi? Ta là công chúa cao quý, cái gì cũng không thiếu, chẳng lẽ còn muốn thứ gì đó của ngươi sao?”

Mộng Nhan lạnh lùng xoay người, trong ánh mắt đột nhiên hiện vẻ trêu chọc đùa cợt:

“Nhưng lời đề nghị của ngươi cũng không tệ, dù sao ta nhìn nữ nhân kia cũng không vừa mắt!”

“Đa tạ công chúa!”

Lâm Y Y dường như vui mừng muốn điên rồi, nàng tiến lên nắm chặt tay áo của Mộng Nhan.

“Nhưng ngươi không nên vui mừng quá sớm, chỉ sợ đến lúc đó ngươi còn phải nỗ lực rất nhiều!”

Trong lời nói của Mộng Nhan mơ hồ có ẩn ý.

“Ta không sợ, chỉ cần có thể đoạt lại phu quân của ta!”

Lâm Y Y kiên cường gật đầu, một kẻ từ trước tới nay không có chủ kiến như nàng tại năm mười tám tuổi vì một nam nhân máu lạnh vô tình mà trở nên điên cuồng !

Tại chân núi Tây Vân, Lăng Tây Nhi bị bao bọc lại giống như một quả bóng, tất cả tai miệng đều bị bao lại kín mít, chỉ còn hai con mắt đen long lanh ở bên ngoài đang chuyển động, Đoan Tuấn Mạc Nhiên vẫn mặc quần áo màu vàng đơn bạc như cũ, cũng không sợ lạnh, hắn ôm chặt Lăng Tây Nhi vào ngực, thi triển khinh công bay lên đỉnh núi, nhìn xem mây bay biến ảo nhiều vẻ, không những độc đáo đặc sắc, hơn nữa còn diễm lệ phi thường, khi thì mờ ảo như làm khói nhẹ, khi thì dày giống như vẩy mực, bị bao vây trong mây trắng, tựa như cô gái trắng nõn vươn người ra nhìn ra xa..

“Đưa ta tới đây làm gì vậy?”

Trên núi gió lớn, cho dù toàn thân được bao kín vẫn cảm thấy hơi lạnh, Lăng Tây Nhi chau mày nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Đoan Tuấn Mạc Nhiên cảm thấy khó hiểu mở miệng hỏi.

“Ngươi nhìn sang hướng Bắc xem, chỗ đó có một tòa Bắc Vân Sơn!”

Đoan Tuấn Mạc Nhiên không trực tiếp trả lời Lăng Tây Nhi, bàn tay to chỉ về hướng Bắc.

Xa xa, triền núi là một mảnh trắng xóa, có chút hoang vu. Lăng Tây Nhi gật đầu, chau mày tiếp tục nhìn hắn.

“Hoàng thúc của ta, Trường Ninh Vương định cư ở tại Bắc Vân Sơn kia!”

Ánh mắt hắn nhìn xuống thấy ánh mắt khó hiểu của Lăng Tây Nhi, cười nhạt, vẻ tươi cười mờ ảo giống như mây trắng trên bầu trời.

“À!”

Lăng Tây Nhi nhẹ gật đầu, hóa ra là hắn đang nhớ Hoàng thúc của hắn.

“Ngươi không cảm thấy kỳ lạ sao? Ông ấy đường đường là một thân vương lại đi lánh đời tị nạn định cư ở trên đỉnh núi hoang vu?”

Nét tươi cười của Đoan Tuấn Mạc Nhiên thêm nhàn nhạt.

“Chàng nói như vậy là có điểm kỳ lạ? Tại sao?”

Tây Nhi rất nể tình rửa tai lắng nghe.

“Bởi vì một nữ nhân!”

Ánh mắt hắn chợt tối sầm lại, chậm rãi mở miệng.

“A!” - ngân thật dài âm cuối, không mới mẻ, anh hùng khó qua ải mĩ nhân mà.

“Người nữ nhân đó dịu dàng xinh đẹp, chẳng những thông thạo thuật bát quái, võ công lại càng cao cường, nhưng sau này, nàng bỏ hoàng thúc mà đi, Hòang thúc vì thế không gượng dậy nổi, sau khi tuyển được người nối nghiệp liền ném người cho Bất Lão Tử dạy dỗ, còn ông ta một mình sống cô độc xa lánh người đời định cư ở đây....”

Đoan Tuấn Mạc Nhiên nói chậm rãi, dường như cảm xúc dạt dào.

“Người nối nghiệp?”Lăng Tây Nhi không rõ ý tứ trong lời của hắn.

“Chính là ta, gánh vác trách nhiệm bảo vệ Đoan Tuấn Vương triều! Ta từng ở trước mặt Hoàng thúc phát thệ lời thề, không đem gánh nặng trách nhiệm trên người bỏ xuống thề sẽ không thành thân, nhưng bây giờ ta phá bỏ lời thề!”

Đoan Tuấn Mạc Nhiên nặng nề thở dài, trong ánh mắt có chút xa vắng.

“Đây là loại lời thề gì? Lập gia đình lập nghiệp, đương nhiên phải lập gia đình trước chứ!”

Lăng Tây Nhi không cho là đúng.

“Nàng không hiểu....”

Hắn ấp a ấp úng mở miệng, nét mặt ẩn chứa vẻ khó xử

“Rốt cuộc chàng muốn nói gì?”

Lăng Tây Nhi chau mày nhìn hắn, hôm nay Đoan Tuấn Mạc Nhiên thật kì quái nha, không giống ngày thường lạnh như băng, hung ác nham hiểm, cũng không giống vẻ đáng yêu khi bị bệnh nặng, mày nhíu chặt thoáng nét ưu sầu nhè nhẹ.

“Tây Nhi, bất kể tình huống nào, bất kì trong hoàn cảnh nào, bắt đầu từ tối hôm qua nàng chính là thê tử chân chính của Đoan Tuấn Mạc Nhiên ta, nếu nàng ruồng bỏ ta, thì....”

Hắn giật mình dừng lại.

“Thì như thế nào?” Lăng Tây Nhi nghiêng đầu qua.

“Người mất kiếm hủy!” Mỗi một câu một chữ tựa như những hạt bặng từ đôi môi của hắn bắn ra, ánh mắt Đoan Tuấn Mạc Nhiên âm độc lạnh lùng đến dọa người.

Gió Bắc thổi vù vù, phảng phất giống như càng lạnh hơn, thân thể nhỏ bé của Lăng Tây Nhi run run, vươn đầu nhỏ nhìn khuôn mặt lạnh như băng, tái nhợt của Đoan Tuấn Mạc Nhiên .

“Đây chính là là lời thề của ta!”

Hắn chậm rãi nói, ánh mắt nhìn xa xăm về phía Bắc Vân Sơn.

Lời của Đoan Tuấn Mạc Nhiên nói liên tiếp thành một khối, rốt cuộc Lăng Tây Nhi cũng hiểu ý tứ trong lời nói của hắn, hắn đang yêu cầu nàng chung thủy không thay lòng, chỉ một đến cuối đời, nhưng là vấn đề này...

Nàng vuốt vuốt đầu, chỉ cần nàng còn thích hắn thì điều đó không thành vấn đề, nhưng nếu không thích... Lăng Tây Nhi chớp chớp đôi mắt to, không ngại học hỏi kẻ dưới mở miệng:

“Xin hỏi một chút, người mất kiếm hủy.... Người này là chỉ ai?”

Không phải là nàng nha?

“Ta!”

Hắn lạnh lùng nói, ánh mắt lạnh như băng tà mị ngạo nghễ nhìn Lăng Tây Nhi. Vậy rất tốt! Nàng thở phào nhẹ nhõm.

“Tất nhiên còn có nàng!”

“Hả?”

Vừa thả lỏng một hơi lần nữa lại căng thẳng, Lăng Tây Nhi mở to hai mắt nhìn Đoan Tuấn Mạc Nhiên .

“Cho nên, cả đời này nàng đừng vọng tưởng chạy đi từ trong tay ta, cũng đừng vọng tưởng tặng ta cho bất kì kẻ nào, nàng vĩnh viễn là Đoan Tuấn Vương phi duy nhất!”

Đoan Tuấn Mạc Nhiên bá đạo hứa hẹn phát ra lời thề, cúi đầu xuống, đem khuôn mặt nhỏ nhắn nhẹ nhàng cọ cọ trên áo lông cừu trắng nõn của Lăng Tây Nhi.

“Hả?”

Đâu có cách tỏ tình nào như vậy? Bí mật mang theo uy hiếp sao?

“Ngươi hiện tại đang tỏ tình sao?” Nàng nói ngọt ngào, bàn tay nhỏ bé kéo khăn xuống lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh đến đỏ bừng.

“Nàng nói thử xem?”

Hắn nhìn nàng cười tà mị, trong ánh mắt lóe qua một tia sáng khác thường.

“Ta sẽ coi nó như là lời tỏ tình của chàng, trong lòng ta sẽ vĩnh viễn không quên những lời nói này”

Nàng gật đầu, mở áo lông cừu ra bao hai người lại, có lẽ tỏ tình như vậy không đủ lãng mạn, không đủ ấm áp, thậm chí vẫn còn có một chút máu lạnh, nhưng hắn cũng đem tính mạng của hắn ra thề, người nam nhân này lần đầu tiên khiến cho nàng hoàn toàn cảm động.

Lúc đêm đến, mọi thứ càng trở nên âm u lạnh lẽo, có vẻ sắp có tuyết sắp rơi, Lăng Tây Nhi mệt mỏi dựa vào lưng Đoan Tuấn Mạc Nhiên , hắn cũng không thể làm gì khác hơn là ôm nàng vào cửa lớn của Vương phủ.

“Gia, rốt cuộc ngài đã trở về!”

Vừa vào cửa đã thấy Lưu An chạy ra đón, trong ánh hoàng hôn mặt trời vừa lặn, bùm một tiếng quỳ trước mặt Đoan Tuấn Mạc Nhiên.

“Lưu An, rốt cuộc đã xảy ra chyện gì?”

Đoan Tuấn Mạc Nhiên khẽ nhíu mày, chậm rãi mở miệng.

“Gia, tiểu nhân có tội, tiểu nhân đáng chết, thật sự đáng chết!”

Hắn không ngừng giơ bàn tay to đánh vào ngực mình, ánh mắt kích động tới cực độ.

“Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?”

Đoan Tuấn Mạc Nhiên không kiên nhẫn kéo Lưu An lên lạnh lùng mở miệng.

“Công chúa Mộng Nhan dẫn theo một người trở về phủ....”

Lưu An len lén liếc một cái, thấp thỏm bất an mở miệng.

“La người nào?”

“Là Tam tiểu thư của nhà họ Lâm!”

“Hả?”

Lăng Tây Nhi kêu lên một tiếng sợ hãi, lần này náo nhiệt nha, hai bên hợp tác rồi!

“Ý của ngươi là...” Vẻ âm độc lạnh lùng trong ánh mắt của Đoan Tuấn Mạc Nhiên càng thêm lành lạnh.

“Công chúa dường như đã biết điều gì đó, bây giờ hai người họ đang ở trong phòng của Vương phi ở sau viện.”

Lưu An lần nữa lại quỳ xuống.

“Ta biết rồi, ngươi đứng lên đi!” sắc mặt Đoan Tuấn Mạc Nhiên khẽ biến đổi, nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ thâm trầm như cũ.

“Gia, là do Lưu An không tốt, một chút chuyện nhỏ cũng không làm tốt, để cho công chúa với Lâm phủ chạm mặt, Gia, xin ngài trách phạt Lưu An đi!”

Lưu An không dám đứng lên trầm giọng nói.

“Giấy không gói được lửa!”

Đoan Tuấn Mạc Nhiên nhàn nhạt mở miệng bước đi thong thả hướng về phía viện trong, bước chân có chút nặng nề.

“Thả ta xuống đây đi!”

Tây Nhi ghé vào tai hắn chậm rãi mở miêng, tâm tình của nàng dường như cũng bị lây vẻ mặt trầm trọng của Đoan Tuấn Mạc Nhiên làm cho bất an.

“Lập tức sắp tới rồi!”

Hắn nói nhàn nhạt, đi về hướng phòng ngủ của hắn. Đem Tây Nhi đặt lên ghế tròn xong hắn đứng bật dậy nói nhẹ nhàng:

“Từ hôm nay trở đi nàng sẽ ở viện trước, không cần về viện sau nữa, ta sẽ giải quyết chuyện này!”

Hắn ngoái đầu nhìn lại cho Lăng Tây Nhi một nụ cười an ủi.

“Thật ra bản chất của tiểu thư cũng không tệ, chỉ là nàng ấy thật sự thích ngươi....”

Lăng Tây Nhi nhẹ thở dài một hơi, nàng không ngờ tiểu thư lại cố chấp như vậy.

“Tây Nhi, ta lập lại lần nữa, nàng không còn là nha hoàn của Lâm phủ, nàng là Đoan Tuấn Vương phi, nàng cùng Lâm Y Y không còn bất cứ quan hệ gì!”

Đoan Tuấn Mạc Nhiên nghiêm trọng nhấn mạnh, hắn không muốn nhìn Lăng Tây Nhi ngốc nghếch tiếp tục bị Lâm Y Y lợi dụng.

“Nhưng mà...”

“Không có nhưng mà!”

“Tiểu..”

“Không có tiểu thư!”

“Ta...”

“Nàng là Lăng Tây Nhi, không phải Yên Chi!”

“Ngươi...”

“Ta chính là bá đạo!”

Hắn nói xong, lạnh như băng xoay người lại, bóng lưng cô tuyệt mà tàn nhẫn.

“Ngươi để ta nói xong một câu hoàn chỉnh được không?”

Lăng Tây Nhi nghiến răng nghiến lợi, hơn nữa còn nổi trận lôi đình.

“Được, nàng đã nói xong rồi!”

Bóng người nhẹ nhàng bước ra ngoài cửa, cửa phòng đóng rầm một tiếng, chỉ để lại tiếng vọng lạnh lùng và không khí trong trẻo lạnh lùng lượn lờ trong phòng.

“Hả?”

Cái miệng nhỏ nhắn há to, vừa uất ức tức giận lại vừa cảm động, nam nhân này bá đạo đến không thể

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.