Vợ Đồng Chí, Cố Lên!

Chương 7: Em vợ pk anh rể




Triệu Nhiễm Nhiễm bớt thời giờ hồi báo tình huống tiến triển với Giang Tiềm, nói anh nấu cơm ăn ngon, người cũng vô cùng tốt. Bởi vì cô không có kiêng ăn ở trước mặt Giang Tiềm, ăn sạch há cảo thịt heo, Triệu lão gia còn xưa nay chưa thấy biểu dương cô mấy câu, hơn nữa bày tỏ có thể dẫn người trở lại trước khi ngảy nghỉ của Giang Tiềm kết thúc, Triệu Nhiễm Nhiễm còn chưa nuốt xuống cục thịt bò, sợ đến thiếu chút nữa nghẹn lại.

Dĩ nhiên, Triệu Trí Lược cũng phát biểu ý kiến, không gì khác công kích, chê bai, Triệu Nhiễm Nhiễm nói không lại cậu, trực tiếp bấu người, hai đầu ngón tay véo xuống một vòng nhỏ trên cánh tay Triệu Trí Lược, "Có cái miệng chỉ biết chê bai người ta, trước mặt chị mà dám chê đối tượng của chị, muốn bị bấu có phải không?"

Triệu Trí Lược sớm đã chắc chắn bị bấu rồi, bình tĩnh nói, "Mẹ, thấy không, đây gọi là con gái hướng ra ngoài."

Triệu phu nhân cũng nghe một lúc lâu, nghe trong giọng điệu của con gái sớm đã không còn vẻ gượng ép ban đầu, ngược lại rất hưng phấn, cũng hơi an tâm lại, gõ khay một cái, "Được rồi, hai con mau ăn cơm đi, ăn cũng ngăn không được miệng."

Ăn xong cơm tối, Triệu Nhiễm Nhiễm và Triệu phu nhân ở phòng bếp rửa chén, hai mẹ con nhỏ giọng nói chuyện.

Triệu phu nhân: "Nhiễm Nhiễm, đừng nghe ba con nói càn, này Giang Tiềm có tốt hơn cũng phải để ý kỹ, đừng gấp gáp dẫn về nhà."

Triệu Nhiễm Nhiễm: "Mẹ, mẹ không thích Giang Tiềm sao?"

Triệu phu nhân: "Chưa nói tới có thích hay không, chỉ là người thi ân không cầu báo, bản chất không xấu tới đâu, người tốt mạnh hơn tất cả, có hiểu hay không?"

Triệu Nhiễm Nhiễm gật đầu một cái, trước kia cô cũng cảm thấy Giang Tiềm là người thi ân không cầu báo, thậm chí cảm thấy ngày xem mắt anh nói quên việc đã cứu Triệu lão gia cũng chỉ là khiêm tốn mà thôi. Nhưng tiếp xúc mấy ngày có chút hiểu rõ anh rồi mới phát hiện, năm chữ này quả thật không thích hợp với Giang Tiềm, anh không phải thi ân không cầu báo, anh thật là căn bản không nhớ chuyện này. Phải hình dung anh như thế nào đây? Bệnh hay quên? Rộng lượng? Hoặc giả là. . . . cả hai?

Trước lúc ngủ, Triệu Nhiễm Nhiễm giúp Triệu Trí Lược bóp bóp véo véo chậu cây xương rồng cậu nuôi, không cẩn thận làm trày tay của mình, lấy được hai chữ thật lòng mà Triệu Trí Lược đưa tặng —— đáng đời. Cô uất uất ức ức oán trách với Giang Tiềm ở trong điện thoại, "Em trai của em luôn ăn hiếp em."

"À? Vậy làm sao? Anh cũng không thể đi đánh cậu ta."

"Anh dám, đó là em trai của em."

"Thì đó!"

Hai người này kể từ sau khi ăn mì sốt tương, căn bản coi như là mở máy hát ra rồi, trước kia Giang Tiềm thích tán gẫu, nhưng người thích nghe anh tán gẫu lại không nhiều lắm, hiện tại không giống, Triệu Nhiễm Nhiễm hí đôi mắt như trăng rằm, phối hợp lúc anh nói đến chuyện vui liền cười ha ha không ngừng, khiến tâm trạng tốt của Giang Tiềm bành trướng đến một độ cao chưa từng có.

Anh kể với cô chuyện lý thú trong bộ đội:

Ai đó ngủ cắn răng ngáy ngủ;

Ai đó ăn cơm ăn hết chao. . . . . .

Giang Tiềm đã sớm quên mấy quy định cứng nhắc giả bộ chững chạc, bớt nói mà Đặng Vĩnh Đào dạy anh rồi, liên tục tán dóc nói khoác, khiến Triệu Nhiễm Nhiễm nghe đến ngủ, anh nghe đến kia bên không có động tĩnh, lúc này mới chảy mồ hôi lạnh nhớ tới mình không có chú ý đến hình ảnh.

Triệu Nhiễm Nhiễm ngủ một giấc, đang mơ mộng đẹp, lại bị một hồi chuông điện thoại đánh thức. Cô nhìn số, là số điện thoại của chị Lưu ở đơn vị, vội vàng nhận, "A lô?"

"Nhiễm Nhiễm à, bên này đột nhiên vào có vài bệnh nhân tới, có chút không chống được, em xem có tiện tới đây không?"

Có thể không tiện sao.

Để điện thoại xuống, vội vàng thu thập xong đi đến phòng của Triệu Trí Lược, trực tiếp kéo cậu ra từ trong chăn. Bị quấy rầy nên cậu tức giận, "Hơn nửa đêm chị có thể ngừng nghỉ một lát không?"

"Em trai, mau đưa chị đi làm, bây giờ chị làm ca đêm."

"Không đưa."

"Em dám."

Triệu Trí Lược chỉ mặc một cái quần nhỏ, nghe cô nói chuyện dụi dụi con mắt xếp chân ngồi dậy, "Không phải chị có đối tượng sao, chị tìm anh ấy đi, tìm em làm gì?"

Lời nói u oán này, là vì có người giành chị với cậu, nên đứa nhỏ này kỳ cục lên.

"Em đã bao lớn?"

"Em bao nhiêu thì chị cũng bấu em thôi, một chút mặt mũi cũng không chừa."

"Có phải là em trai chị không? Phải thì mặc cho chị ăn hiếp."

Triệu Trí Lược híp mắt nhìn cô một lát, lại nghĩ ngợi trong chốc lát, rồi cậu nói, "Em phải thuyết minh rõ với chị, cái trứng thụ tinh có chứa chị được hình thành sau cái của em, vì vậy chị mới đè trước mặt em, cho nên chị mới sinh ra trước."

Triệu Nhiễm Nhiễm nháy mắt mấy cái, "Sau đó thì sao?"

Triệu Trí Lược nuốt nước miếng một cái, "Về mặt y học mà nói, em hình thành trước thì dĩ nhiên em là anh, còn chị là em."

Chị gái Triệu bèn đùa bỡn vô lại, "Anh trai."

Em trai Triệu: ". . . . . ."

Chị gái Triệu: "Xem đi, chị gọi rồi nhưng em không dám trả lời, cứ ở đó mà nói dóc, mau dậy chở chị đi làm."

Triệu Trí Lược suy nghĩ sáng mai chị còn phải giày vò cậu tới đón, cho nên sau khi đưa Triệu Nhiễm Nhiễm tới liền tùy tiện tìm căn phòng bệnh, lấy đồ của cô trải lên giường xong liền nằm xuống ngủ, mặc dù không thoải mái mấy, nhưng dầu gì cũng tốt hơn phải chạy tới chạy lui.

Một giấc này ngủ thẳng tới trời sáng, cả người đau nhức khó nhịn, miệng cũng khát muốn chết, Triệu Nhiễm Nhiễm không có lương tâm cả miếng nước cũng không giúp cậu chuẩn bị.

Đây không phải là lần đầu tiên Triệu Trí Lược nghỉ ngơi ở chỗ này, mặc dù thân thể cậu cũng khỏe, ăn cơm cũng ngon, tiêu chuẩn cách xa vạn dặm với bệnh nhân, nhưng không chịu nổi có một người chị làm khổ anh. Sau khi tỉnh lại, Triệu Trí Lược liền đi thẳng đến phòng ăn ăn cơm.

Uống cháo, ăn bánh bao, còn tán gẫu chốc lát với cụ ông bán cơm, mua thêm hộp sữaa tươi, vừa uống vừa đi trở về, mang phần cho chị anh.

Khu nội trú, cửa chính, thang máy, Triệu Trí Lược đi lên khoa nhi lầu bốn, bước chân không nhanh không chậm, dáng đi cà lơ phất phơ.

Đi qua cua quẹo, Triệu Trí Lược liền thấy một người xa lạ, chợt mở to mắt, lại chợt nhảy lên quay về phía sau.

Lúc nãy là người mặc đồ xanh, hơn nữa mặt cũng tối đen, dáng ngoài đặc biệt phù hợp, nói vậy, người này có thể là anh rể tương lai xui xẻo rồi.

Nhìn gương mặt nhạt nhẽo giống nước lọc, trong lòng Triệu Trí Lược có chút không vui, dáng ngoài đã không xứng với chị cậu. Nhìn lại cái tư thế ngồi kia, được rồi, đúng là sáng sớm không có ai, nhưng kiểu ngồi lệch bảy nghiêng tám này, nhìn tư thế đã thấy gương mặt thành thật nhưng cả người không thành thật rồi..

Dĩ nhiên tất cả đều không phải là vấn đề, khiến Triệu Trí Lược hưng phấn như cắn thuốc lắc là cơ thể và màu da của anh.

Sinh đôi dị trứng dáng ngoài không giống, nhưng Triệu Nhiễm Nhiễm và Triệu Trí Lược - đôi long phượng thai này lại như từ một mô hình khắc ra.

Lúc em trai Triệu học trường cảnh sát, có lúc chị gái Triệu sẽ đi gặp cậu, đại đa số người biết em trai Triệu liền nhìn ra đây là một đôi chị em. Khi đó Triệu Trí Lược còn cười nhạo Triệu Nhiễm Nhiễm, nói, chị của em có dáng thật đàn ông, bọn họ đều nói chị là Triệu Trí Lược phiên bản nữ.

Sau đó em trai Triệu đến viện y học bị bạn học của chị gái Triệu thấy được, Triệu Nhiễm Nhiễm rốt cuộc tìm được lời chê bai cậu, đó không phải là dáng vẻ của chị đàn ông, mà là dáng vẻ của em đàn bà, họ đều nói em là Triệu Nhiễm Nhiễm phiên bản nam.

Trên thực tế, kết luận của Triệu Nhiễm Nhiễm là đúng.

Dáng ngoài của Triệu Trí Lược là một mặt trắng nhỏ chánh tông, vóc dáng cũng cao lớn nhưng không cường tráng, cậu phiền nhất là gương mặt phơi mãi không đen của mình, vì vậy vừa nhìn thấy cả người đầy cơ bắp và làn da đen của Giang Tiềm mà Triệu Nhiễm Nhiễm không thích, thì trong mắt của cậu quả thật chỉ có thể dùng ba từ để diễn tả: hâm mộ, ghen tỵ và thấy thèm.

Cho nên dù là tư thế ngồi của Giang Tiềm không hợp, nhưng cả người Triệu Trí Lược vẫn tràn đầy đấu chí.

Cậusửa sang lại y phục, thật vui mừng nhìn mấy lần, thật vui mừng đi tới, hơn nữa lung lay mấy vòng ở trước mặt người ta, kết quả, người ta lại không nhìn cậu cái nào.

Triệu Trí Lược ra vẻ không thú vị, không tiếng động ngồi ở trên ghế dựa, nghĩ xong lời kịch làm quen, liền vỗ vỗ bả vai người ta, "Anh lính, cho mượn hộp quẹt."

Giang Tiềm quay đầu lại liếc mắt nhìn, liền một cái, anh liền nhốn nháo, cô vợ nhỏ mũm mĩm tương lai của anh, sao đảo mắt liền thay đổi thành nam rồi. Sau khi rà soát thật nhanh các thành viên gia đình cô, lại hơi an tâm, anh đã sớm biết Triệu Nhiễm Nhiễm có một em trai sanh đôi, 99% chính là vị trước mắt này.

Giang Tiềm châm điếu thuốc cho cậu, làm bộ tự nhiên hỏi, "Đến thăm bệnh nhân à?"

"Tới tìm chị tôi, chị ấy làm ở đây, anh thì sao?"

"Chờ bạn gái tôi."

Hai người đều yên lặng xác nhận xong ở trong lòng, rồi liếc mắt nhìn, song song chột dạ hất mặt, trong lòng đều hò hét, cũng giả bộ bình tĩnh muốn thử dò xét, Giang lừa dối đụng phải Triệu lừa dối, lừa dối đến cùng nơi rồi.

Triệu Nhiễm Nhiễm thu thập xong bàn điều khiển chuẩn bị tan ca, đang muốn đi, thì Trương Lam tiến vào, vừa vào cửa liền theo thường lệ nhéo mũ y tá của cô một cái.

"Hí." Lại quên cởi mũ y tá, tóc bị nắm rụng mấy sợi: "Muốn chết à, cứ nắm cái mũ của chị làm gì, tóc cũng rụng."

Trương Lam lại lộ vẻ mặt cợt nhã, "Chị, tháng sau tiền lương. . . ."

"Dừng lại." Triệu Nhiễm Nhiễm nâng nâng tay, làm thủ thế tạm ngừng, "Chị cho em biết, không có cửa đâu, tháng này chị lãnh tiền từ chỗ Triệu Trí Lược đấy."

Trương Lam tiếp cười, "Em là nói em, tháng sau lãnh lương sẽ mời đi mỹ dung."

Lần này cô không lên tiếng, vậy cũng không sai. Đột nhiên nghĩ đến một chuyện, cô lại nghiêm mặt xuống, hỏi Trương Lam, "Em có phải cãi nhau với Dương Chấn Chấn không? Mấy ngày trước gặp anh ta ở tiệm ăn nhanh Cửu Long, vừa gặp anh ta liền trợn mắt nhìn chị, chị nói với anh ta em tức giận, sao lại trừng chị, em nói cho anh ta biết, nếu còn trừng chị, cẩn thận chị chia cách hai người."

Trương Lam lập tức ủ rũ, "Anh ấy chính là thế, chị đừng so đo với anh ấy."

"Ai? Lời này em nói không sai, tại sao chị phải bị anh ta trừng? Chị dầu chị cũng là chị họ mà, không cần anh ta nịnh nọt, cho sắc mặt tốt cũng được rồi, có chuyện cầu chị liền mặt mày hớn hở, nếu không phải anh ta có thân phận bạn học kiêm em rể, chị thật muốn vặn anh ta mấy phát."

"Lúc này anh ấy không quan trọng, hai vị nhà chị ở ngoài sắp đánh nhau rồi."

Triệu Nhiễm Nhiễm bĩu môi, rồi chậm chậm xoay đầu trở lại, "Em nói cái gì?"

"Em nói cái gì?" Trương Lam chậm rãi mở miệng, "Lược Lược nhà chị đánh nhau với một người mặc quân trang ở hành lang."

Triệu Nhiễm Nhiễm ‘ vụt ’ không thấy bóng rồi.