Vợ Đồng Chí Xấu Xa

Chương 91: Tắm uyên ương



Một cử động tùy ý của Trang Nhã Khinh cũng làm cho những người đàn ông vây xem xung quanh ghen tị thật sâu với Cố Triệt. Một người bạn gái tốt như vậy, tại sao không phải là của mình? Sao ông trời lại không công bằng, quá không công bằng.

Ăn cơm xong, Trang Nhã Khinh để lại mấy trăm đồng rồi cùng Cố Triệt rời đi.

Bây giờ đã là mười giờ tối mười giờ, cũng có thể đi về rồi, nếu không các sư huynh nhất định sẽ suy nghĩ lung tung, mặc dù cô cùng anh không phải là chưa có làm.

Mười giờ, cũng là lúc phần lớn người sống về đêm vừa mới bắt đầu. Không nhưng người trong chợ đêm không giảm mà còn tăng, chỉ có những nam nữ trưởng thành, những học sinh cơ bản đã về hết rồi.

Bình thường trường học cũng có gác cổng , sau mười giờ sẽ đóng cửa. Chỉ là vẫn có thể thấy tốp năm tốp ba học sinh đang kề vai đi dạo trong chợ đêm.

Là như vậy, mỗi trường học chắc chắn sẽ có một vài kiểu học sinh này, đây dù sao cũng là chuyện không thể xóa bỏ được.

Ra khỏi con đường chợ đêm, những con đường rõ ràng an tĩnh hơn rất nhiều, cũng chỉ có mấy người đi đường mà thôi.

Trang Nhã Khinh cùng Cố Triệt đi bộ tới, xe dừng ở bãi đậu xe cách mấy con đường nữa, cho nên còn phải tự đi tới. Dù sao mới ăn đồ ăn, đi một chút để tiêu hóa cũng là chọn lựa không tồi.

Ở một ngã tư khá vắng vẻ, Trang Nhã Khinh nhìn thấy bốn tên đàn ông cặn bã ban nãy lần nữa.

Haizz, bây giờ thì thật không thể trách cô được. Vốn cũng không có nghĩ phaỉ tìm bốn người này, chính bọn hắn đưa tới cửa, làm thế nào đây? Cô không muốn làm gì, người khác cũng không chịu nữa.

Quả nhiên, Trang Nhã Khinh cùng Cố Triệt đi đường của mình, nhưng chính là bốn tên kia không nhường đường, chính là muốn ngăn ở trước mặt của Trang Nhã Khinh và Cố Triệt.

"Rốt cuộc các người muốn làm gì?" Trang Nhã Khinh nhìn xung quanh, sao bây giờ cũng chỉ còn mấy người bọn họ vậy, mấy người ven đường không có một ai sao? Trang Nhã Khinh bắt đầu xuất hiện vẻ mặt hốt hoảng, đèn đường chiếu xuống mặt, bốn tên đàn ông nhìn thấy thì trong lòng càng ngứa ngáy.

Rất nhiều tên đàn ông đều chính là biến thái, bốn tên này cũng thế. Bọn họ chỉ thích nhìn thấy người khác hoảng sợ, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay.

"Cô gái, thế nào? Bây giờ biết sợ rồi sao?" Tên đàn ông cặn bã thứ nhất nói.

"Cuối cùng các người muốn làm gì? Ban ngày ban mặt. . . . . ."

"Ha ha, ban ngày ban mặt? Nhìn một chút đi, bây giờ có thể gọi là ban ngày ban mặt sao?" Ặc. . . . . . Bây giờ chính buổi khuya , nếu không phải là đèn bên đường sáng rỡ thì chắc chắn là đưa tay lên cũng không thấy được năm ngón.

"Cô gái, nếu như em tự giác ở lại cùng bọn anh thì sẽ tạm tha cho bạn trai tiểu bạch kiểm này đi." Cố Triệt thật sự không trắng, Cố Triệt thật sự là có làn da màu cổ đồng vô cùng gợi cảm.

"Đừng mơ."

"Có phải đừng mơ tưởng hay không thì thử một chút rồi biết." Nói xong liền nhào tới Trang Nhã Khinh. Trang Nhã Khinh tránh người ra bên cạnh, tên cặn bã đó thiếu chút nữa đã té chỏng vó, chỉ là chưa té xuống thôi.

"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, vẫn nên ngoan ngoãn phục vụ mấy đại gia ta, nếu không thì đừng trách chúng tôi không khách khí." Thiếu chút nữa ngã xuống, vẫn còn ba anh em đang ở trước mặt, thật đúng là quá mất mặt. Cho nên giọng nói cũng không như lúc bắt đầu mà trở nên rất cứng rắn.

"Ồ, vậy cũng được, muốn nhìn một chút xem ai không khách khí hơn." Trang Nhã Khinh nói, tuyệt đối không sợ hãi người khác uy hiếp.

Tên cặn bã thứ nhất bốc lửa, vọt lên, chuẩn bị tát Trang Nhã Khinh hai bạt tai, đập chết uy phong của cô, áp chế nhuệ khí của cô.

Nhưng bàn tay còn chưa hạ xuống, ở giữa không trung đã bị chặn lại rồi.

Cố Triệt vốn là thấy bốn tên cặn bã chuẩn bị tiến lên, đặc biệt là đối với tên thứ tư, anh không có quên là anh nói muốn móc tròng mắt hắn ra. Mặc dù có chút tàn nhẫn, nhưng đối với loại người này, Cố Triệt cũng chẳng có bao nhiêu đồng cảm.

Chỉ là Trang Nhã Khinh còn muốn chơi nữa nên không để Cố Triệt ra tay, anh không thể làm gì khác hơn là nghe bà xã, ở bên cạnh chịu đựng kích động muốn động thủ.

Tiểu bạch kiểm? Được, nhịn. Dù sao cũng không phải tiểu, người khác rõ ràng, Nhã Nhã cũng rõ ràng. Nhưng muốn đánh Nhã Nhã? Vậy thì không được. Ở trước mặt anh đánh người phụ nữ của anh, vậy anh tính là gì?

Vì vậy nên ra tay cản bạt tai chuẩn bị đánh xuống. Một cái tay khác không chút do dự duỗi ra, dùng sức vỗ vào tên cặn bã một bạt tai.

Ba tên khác nhìn thấy thì có chút ngây người. Tốc độ ra tay, quả thật, quả thật không dám tưởng tượng. Tiếp tục như vậy thì một phút có thể đánh bao nhiêu cái? Bốn trăm cái được không? Thật ra thì, giật mình nhất là bọn họ vốn cho rằng gì cũng không được, cũng chỉ có bộ dạng đẹp trai một chút cao một chút, nhưng chẳng qua cũng chỉ là một tên đàn ông núp ở phía sau phụ nữ, cũng không có uy hiếp gì. Không ngờ, vừa ra tay chính là như vậy.

Rốt cuộc ba người giật mình xong rồi mới nghĩ đến an hem của bọn hắn còn bị nắm bẹp không có sức đánh trả.

Bị tát vào mặt. Cũng đều vọt lên.

Chưa đến gần thì Trang Nhã Khinh đã duỗi chân đã tên số ra ngoài.

"Mẹ nó, mọi người cùng nhau tiến lên." Bây giờ biết cú đá cứng như cờ lê, đám đàn ông cặn bã rối rít bắt đầu tập trung tinh lực. Bây giờ muốn chạy là không thể nào, chạy thì sau này vẫn còn mặt mũi nào ở trên con đường này?

Bốn người cùng tiến lên, trong chốc lát, toàn bộ đã bị đánh gục xuống. Trang Nhã Khinh giải quyết hai, Cố Triệt giải quyết hai.

"Bà cô, ông dượng, tha chúng tôi đi. Chúng tôi có mắt như mù, cũng không cần chấp nhất chúng tôi nữai." Giỏi nói chuyện nhất là tên thứ hai, nằm trên mặt đất, giữ máu mũi, run run rẩy rẩy cầu xin tha thứ.

Trang Nhã Khinh đè mạnh lên lưng tên thứ hai, Cố Triệt đứng ở bên cạnh, vẫn nhìn chằm chằm vào tên thứ tư.

"Nói, sau này các người còn dám ăn ngang nói ngược như vậy hay không?"

"Không, không dám."

"Các người còn tùy tiện chiếm chỗ ngồi của người khác, ăn cơm chùa thu phí bảo hộ hay không?"

"Sẽ không, nhất định sẽ không."

"Các người còn có nhìn thấy cô gái xinh đẹp liền muốn cường bạo người khác hay không?"

"Không dám, không dám." Nếu lại hặp gỡ bà tám hung dữ như vậy thì làm thế nào? Mẹ nó, chờ đại ca Cường trở lại thì nhất định phải tìm các người báo mối thù tối nay.

"Các người nghĩ đại ca Mễ Cường của các người sẽ báo thù đúng không?" Trang Nhã Khinh vỗ nhẹ đầu tên thứ ba ở bên cạnh, giọng khinh miệt nói. Dường như rất coi thường Mễ Cường. Chỉ là cũng đúng là khinh thường.

"Không có. . . . . . Không có." Mẹ nó, sao người phụ nữ làm sao biết trong lòng mình nghĩ thế nào?

"Đương nhiên biết mày đang nghĩ cái gì, đừng nghĩ Mễ Cường nữa, hắn ra không được đâu."

"Không thể nào, anh Cường chỉ bị kêu án mấy tháng mà thôi."

"Thật sao? Nhưng dù là ra thì hắn cũng mất tất cả. Mễ Cường sao? Vậy là ai? Sau này con đường này do Mặc Sâm quản." Trang Nhã Khinh nói. Xem đi, Mặc Sâm, em thật tốt, còn giúp anh chiếm địa bàn đấy.

"Mặc Sâm? Cô là người của Mặc Sâm?" Danh tiếng của Mặc Sâm thì bọn họ đã nghe nói qua, trước kia vốn muốn gia nhập vào làm đàn em của Mặc Sâm, nhưng Mặc Sâm không nhận bốn người bọn họ, cho nên không thể làm gì khác hơn là lùi lại mà cầu xin gia nhập làm thuộc hạ của Mễ Cường. "Dĩ nhiên không phải, tôi chẳng phải người của ai hết."

Rất nhanh thì Mặc Sâm cũng đến, thấy bốn người trên đất, còn có Trang Nhã Khinh đang ngồi trên lưng, tay còn vỗ đầu người bên cạnh, buồn cười. "Nhã Nhã, em đang làm gì? Gọi anh tới nhìn em ức hiếp người khác thế nào à? Chuyện tốt như vậy mà có thể nghĩ đến anh à, Nhã Nhã, em thật đúng là bạn tâm giao đó."

"Dĩ nhiên, tôi giúp anh đoạt địa bàn."

"Chỉ là em muốn để anh tới dọn dẹp thôi. Chuyện đó có cần em động thủ sao, ha ha. . . . . ."

"Ừ, giao cho các anh quản." Trang Nhã Khinh đứng lên, còn vỗ tay một cái, còn phủi phủi người, giống như là trên người bẩn thỉu vậy.

Đàn em của Mặc Sâm mang tới nhanh chóng trói bốn người lại.

"À, đúng rồi, quên giới thiệu. Đây là Mặc Sâm, đây là vị hôn phu của em, Cố Triệt."

Người được giới thiệu quả thực không tốt lắm.

"Nhã Nhã, em có vị hôn phu khi nào?" Mặc Sâm có chút không tin. Chưa được nửa tháng không gặp, sao Nhã Nhã lại có một vị hôn phu rồi?

"Mười năm trước, hoặc là từ lúc ra đời thì có rồi." Trang Nhã Khinh nói.

"Nhã Nhã, em thích anh ta sao?" Mặc Sâm nói, giọng nói có chút không xác định.

"Dĩ nhiên."

"Nhã Nhã, không phải em thích tôi sao?" Mặc Sâm suy nghĩ một chút, vẫn hỏi. Mẹ nó, tại sao mình trở nên nhăn nhó. Hoặc là sớm trực tiếp nói cho cô biết là thích cô, muốn kết hôn với cô một chút, hoặc là bây giờ trực tiếp buông tha, nhưng, con bà nó, mình đang làm chuyện khốn kiếp gì.

"Thích, chỉ là, là sự yêu thích giữa những người bạn. Mặc Sâm, tôi hi vọng chúng ta vĩnh viễn cũng là bạn."

"Được, nhận em làm anh em." Mặc Sâm lớn tiếng nói. Cũng coi như anh kiên định quyết tâm một chút.

Chuyện đã giải quyết, bốn tên đàn ông cặn bã kia Trang Nhã Khinh không muốn nhìn: "Triệt chúng ta đi được chưa, đôi mắt đó vẫn nên giữ lại cho hắn đi, đừng làm bẩn tay của anh." Thật ra cô không muốn Cố Triệt trở nên như vậy, cô vẫn thích Cố Triệt hiền lành đáng yêu một chút.

"Được." Cố Triệt trả lời.

Sau khi tạm biệt Mặc Sâm, Trang Nhã Khinh cùng Cố Triệt liền lái xe đi về. Đến nhà, ừ, chính là biệt thự của Hạ Tĩnh Thiên, Trang Nhã Khinh mời Cố Triệt cùng đi vào. "Triệt, lên đây đi."

". . . . . ."

Sau khi đi vào, sắc mặt của Hạ Tĩnh Thiên và Phá Trần cũng không quá tốt, Trang Nhã Khinh không biết làm cách nào: "Nhị sư huynh, tiểu sư huynh, các anh cũng không thể như vậy đối với Triệt được. Bây giờ Triệt là vị hôn phu của em, tương lai cũng sẽ là chồng của em, các anh vẫn kẹp em ở giữa như vậy thì làm thế nào? Nói thế nào thì các anh thương em cưng chiều em như vậy thì cũng vì em suy tính một chút có phải hay không? Các anh cam lòng để cho em ở tình thế khó xử chính giữa sao? Em hi vọng hai bên mọi người có thể chung sống thật tốt." Trang Nhã Khinh thoải mái nói. Nói xong thì tốt.

"Tối nay anh ở chỗ này đi." Hạ Tĩnh Thiên nói.

"Anh có thể ngủ phòng của tôi, đêm nay tôi ngủ cùng Nhị sư huynh." Phá Trần cũng nói.

Nghe lời của hai người, Trang Nhã Khinh biết họ nghe lọt tai lời cô nói. Chỉ là, sự sắp xếp này cũng không thích hợp. "Không cần, Triệt ngủ phòng của em."

"Làm sao có thể!" Cuối cùng Hạ Tĩnh Thiên và Phá Trần nhịn không được, từ trên ghế salon nhảy dựng lên.

"Sao không thể?"

"Các người còn chưa kết hôn." Hạ Tĩnh Thiên nói. Chưa kết hôn thì nên tách ra ngủ.

"Đúng, không danh không phận, sao có thể để anh ta chiếm hết tiện nghi chứ?" Phá Trần nói tiếp.

Tình cảm của giữa hai người Hạ Tĩnh Thiên và Phá Trần càng ngày càng tăng theo sự xuất hiện của Cố Triệt.

"Cũng không phải là chưa từng ngủ chung, chỉ là chuyện sớm hay muộn." Trang Nhã Khinh lẩm bẩm nói. Sau đó kéo Cố Triệt đi lên trên. Anh bị cô kéo, suy nghĩ một chút, buông tay Trang Nhã Khinh. Đáng lẽ đã lên lầu, nhưng Cố Triệt còn đi xuống.

Cố Triệt đi tới trước mặt Hạ Tĩnh Thiên và Phá Trần, nhìn hai người, kiên định cam kết: "Nhị sư huynh, tiểu sư huynh, các anh yên tâm, Cố Triệt tôi nhất định sẽ dốc hết tất cả đối tốt với Nhã Nhã, tuyệt đối sẽ không phụ lòng cô ấy."

Trang Nhã Khinh ngốc nghếch cho là Cố Triệt do dự muốn đi, không ngờ là nói lời như vậy, trong lòng bỗng chốc trở nên ngây ngất. Hạ Tĩnh Thiên và Phá Trần thấy Cố Triệt kiên định như vậy, gật đầu một cái. "Nếu đối với Nhã Nhã không tốt, chúng tôi sẽ giết anh đấy."

K"Tôi sẽ không cho các anh cơ hội ra tay với tôi." Cố Triệt nói xong thì đi tới Trang Nhã Khinh.

Đây là lần thứ hai Cố Triệt vào phòng Trang Nhã Khinh. Lần đầu tiên cũng chưa nhìn kỹ phòng của cô, đi vào cứ thấy cô nhing hoàng nhìn trong tủ bảo hiểm. Lần này, thừa dịp cô vẫn còn đang tắm, anh dò xét cẩn thận phòng của cô.

Phòng Trang Nhã Khinh cùng tính tình của Trang Nhã Khinh có chút không đồng nhất.

Không ngờ Trang Nhã Khinh mạnh mẽ, cương quyết như vậy mà phần lớn trong phòng đều là dụng cụ màu hồng, giường màu hồng, tủ màu hồng, giá sách màu hồng. . . Bên cạnh còn trang trí rất nhiều ren. Xem ra rất giống phòng của công chúa ở. Xa hoa, xinh xắn, cũng rất hồng.

Nghe được tiếng nước chảy ào áo, Cố Triệt thấy không ổn.

Phòng cú Trang Nhã Khinh có một phòng tắm. Mặc dù cửa phòng tắm cũng không phải trong suốt, nhưng cũng có thể loáng thoáng nhìn thấy.

Mông lung mới lamg cho người ta suy nghĩ xa xôi. Cố Triệt tùy ý cầm lấy một quyển sách trên giá của Trang Nhã Khinh, chuẩn bị đọc sách, xoa dịu thần kinh một chút. Nhưng tùy tiện lật hai trang, thất thần đến một chữ cũng không nhìn thấy.

Nhìn chằm chằm thân thể uyển chuyển của Trang Nhã Khinh trên khung cửa, lúc tắm còn có những động tác mê người, Cố Triệt đi tới, mở cửa phòng tắm. Cô cũng không khóa trái bên trong, dễ dàng để anh đi vào.

Thấy Cố Triệt đi vào, Trang Nhã Khinh cũng không có thét chói tai, cũng không vội vàng che chở những bộ phận quan trọng của mình. Nên nhìn sớm đã bị Cố Triệt nhìn rồi, nên làm cũng đã làm, còn phải làm bộ hoảng hốt sao?

Trang Nhã Khinh cực kỳ phóng khoáng cứ thế mà tắm, đứng quay lưng về Cố Triệt, giống như không nhìn thấy anh đi vào, nhưng là nếu như không phải Trang Nhã Khinh nói thêm một câu thế này. "Em còn tưởng rằng anh thật sự có thể nhịn được không vào đấy." Trang Nhã Khinh lộ ra một nụ cười gian kế như ý.

Đúng, Trang Nhã Khinh cố ý.

Bình thường Trang Nhã Khinh cũng không tắm vòi sen, cô tắm thì vô cùng thích được nhàn nhã tự tại nằm ngâm ở trong bồn tắm. Có lúc ngâm mình ở đó, nhắm mắt lại, nghe những bản nhạc nhẹ nhàng. Có lúc cũng sẽ mang một quyển sách đi vào vừa tắm vừa đọc , như vậy là cực kỳ hưởng thụ, vô cùng vừa lòng.

Chỉ có khi tình huống khá vội vã, cần cô nhanh chóng tắm thì Trang Nhã Khinh mới có thể lựa chọn tắm vòi sen.

Hôm nay, Trang Nhã Khinh đặc biệt bỏ qua bồn tắm, lựa chọn tắm vòi sen.

Bởi vì, tắm vòi sen sẽ có tiếng nước chảy. Phụ nữ tắm phát ra tiếng nước chảy là dễ dàng làm cho tinh thần của người đàn ông không tập trung nhất, khống chế không được.

Thứ hai, vòi sen ở phía ngoài, gần sát cửa một chút. Trang Nhã Khinh hoàn toàn khẳng định Cố Triệt có thể nhìn thấy bóng dáng của cô.

Thứ ba, lúc tắm, khi kì cọ cơ thể, dùng áp lực tư nhân mình là một người phụ nữ vô cùng gợi cảm, tuyệt đối có thể làm cho tim đàn ông đập rộn lên, nhịn không nổi.

Tập hợp ba điểm này, Trang Nhã Khinh lựa chọn tắm vòi sen.

Cô không phải sắc nữ, nhưng mà đối với Cố Triệt, Trang Nhã Khinh không biết vì sao luôn không nhịn được nghĩ đến phương diện kia.

Đã tắm một hồi, Cố Triệt còn chưa đi vào, Trang Nhã Khinh thiếu chút nữa nhụt chí. Cũng chuẩn bị đi ra ngoài. Bên trong không thành, bên ngoài vẫn không được sao? Đang chuẩn bị đóng nước, Cố Triệt cũng không phụ kỳ vọng đi vào.

"Nhã Nhã, em biết em đang nói gì không?"

"Đương nhiên em biết."

*Lời tác giả: Cũng đã nhiều ngày chưa cùng Cố Triệt làm. Trang Nhã Khinh vô cùng muốn và tin tưởng, Cô Triệt cũng nghĩ giống như cô.

Cố Truệt không để ý anh còn đang ăn mặc chỉnh tề, còn chưa cởi quần áo đã đi qua ôm lấy Trang Nhã Khinh hôn điên cuồng. Ở dưới vòi sen, cơ thể anh ướt đẫm rất nhanh. Nhưng không còn kịp trông nom nhiều như vậy nữa. Trời mới biết, anh nhớ nhung mùi vị tuyệt đẹp của cô cỡ nào. Trong nước, hai người say sưa hôn.

Rất nhanh, Cố Triệt đã cởi hết tất cả quần áo trên người mình. Trang Nhã Khinh nhìn Cố Triệt, hôn lên vòm ngực tráng kiện của anh, vừa mơ hồ nói: "Triệt, trời sinh anh chính là màu da này sao?" Cô không thể nào tin được ánh phơi mà rơi. Mặc dù có phơi, có thể phơi ra màu sắc này những cũng không thể không mặc gì chạy đi phơi nắng chứ? Bởi vì từ trên xuống dưới trên cơ thể Cố Triệt đều màu da này, cũng không có sai lệch màu một chút nào.

"Hỏi cái này để làm gì?" Cố Triệt nói.

"Em thích màu này."

"Ha ha. . . . . ."

Khác hoàn toàn với Cố Triệt, da Trang Nhã Khinh đặc biệt trắng, có thể nói là da trắng hơn tuyết. Cộng thêm Trang Nhã Khinh còn cố ý chăm sóc da của mình, mặc kệ bộ phận nào, cho nên toàn thân Trang Nhã Khinh đều có một màu giống nhau, không có sai lệch màu.

Trang Nhã Khinh trắng như sữa bò, Cố Triệt lại màu cổ đồng, quấn quít lại với nhau, nhìn như không hài hòa, lại hài hòa như vậy.

Vòi nước vẫn đang chảy, Cố Triệt ôm Trang Nhã Khinh muốn một lần. Sau đó, Cố Triệt lại ôm Trang Nhã Khinh vào trong bồn tắm. Xả đầy nước, anh đặt cô vào, anh cũng đi vào.

"Triệt."

"Nhã Nhã, thích anh như vậy sao?" Cố Triệt xoa sữa tắm trên tay, giúp Trang Nhã Khinh tắm.

"Thích." Dè dặt cái gì? Trong từ điển của Trang Nhã Khinh cũng chưa có hai chữ 'dè dặt' này.

"Ha ha."

"Thích anh như vầy không?" Cố Triệt hỏi.

"Thích." Âm thanh Trang Nhã Khinh có chút thay đổi.

"Như vậy thì sao?"

"Triệt, đừng giày vò em"

"Hả? Giày vò em cái gì?"

"Không cần câu mồi em nữa. . . . . ."

"Câu mồi em? Em muốn gì? Em phải nói anh mới biết."

"Em. . . . . . Triệt, sao anh trở nên hư hỏng như vậy?"

"Học theo em, không phải em thích sao?" Cố Triệt gợi lên nụ cười thu hút tâm hồn người khác nhìn Trang Nhã Khinh, cô không khỏi đắm chìm trong đó, không muốn ra.

"Thích. . . . . . Nhưng em không chịu nổi, cho em."

"Cho em cái gì?" Cố Triệt chính là không để cho Trang Nhã Khinh đạt được, vẫn trêu chọc.

"Anh biết mà, Triệt. . . . . ."

"Lần sau sẽ không dễ dàng bỏ qua cho em như vậy." Cố Triệt nói xong thì thỏa mãn yêu cầu của Trang Nhã Khinh.

Đêm đó, khuya lắm rồi hai người mới ngủ.

Ngày hôm sau, Trang Nhã Khinh, Cố Triệt còn có ba sư huynh và một sư tỷ, tất cả cùng ra sân bay.

Hôm nay, Thanh Phong cùng Lưu Vân muốn tới.

Tất cả bọn họ đều ngoan ngoãn chờ ở đó thật sớm, chờ Thanh Phong cùng Lưu Vân đến.

Hết cách rồi, ai bảo Thanh Phong và Lưu Vân là trưởng bối, bọn họ là tiểu bối, dĩ nhiên nên nghênh đón thật sớm chờ.

"Triệt, sao em thấy anh không có chút hồi hộp nào vậy?" Ban đầu lúc cô không biết Cố Triệt chính là vị hôn phu của mình, muốn gặp người lơn thì rất hồi hộp.

"Không có, hồi hộp chứ." Sao không hồi hộp đây? Còn hồi hộp hơn bất cứ lúc nào. Mặc dù có tự tin đối với bản thân, nhưng vẫn có chút lo lắng sư phụ, sư thúc của Nhã Nhã không hài lòng anh.

"Không thấy." Trang Nhã Khinh nói.

"Không có gì lo lắng hết, lão già rất dễ chung sống." Trang Nhã Khinh nói. Đây là lần đầu tiên Trang Nhã Khinh gọi thẳng Thanh Phong là lão già trước mặt Cố Triệt, chính là nói cho Cố Triệt, không cần quá lo lắng lão già Thanh Phong này.

Cố Triệt nghe Trang Nhã Khinh gọi sư phụ mình là lão già thì không có chút nào ngoài ý muốn, có thể ngoan ngoãn luôn gọi sư phụ thì anh mới thấy ngoài ý muốn.

Một nhóm sáu người, trai anh tuấn gái xinh đẹp, tất cả đứng nơi nào thì nơi đó đã trở thành một phong cảnh đẹp trong mắt người khác.

Xung quanh có rất nhiều người nhìn bọn họ bàn luận xôn xao. Có người thì Hạ Tĩnh Thiên, Phá Trần còn có Trang Nhã Khinh, người đứng giữa là Trang Nhã Khinh thì nhiều hơn, còn nổi danh hơn Hạ Tĩnh Thiên nữa. Hết cách rồi, ai bảo sau khi Trang Nhã Khinh đến thành phố A thì xảy ra nhiều chuyện như vậy, không nổi cũng phải nổi. Người sợ nổi danh, heo sợ khỏe, ngay cả đón người ở sân bay, Trang Nhã Khinh còn gặp người muốn chữ ký.

"Chị ký tên cho em?" Trang Nhã Khinh khó tin nhìn cô bé trước mặt. Cô bé này chẳng qua cũng mười lăm mười sáu tuổi, chính là tuổi theo đuổi thần tượng. Nhưng. "Thật xin lỗi, có phải em nhận lầm người hay không? Chị không phải minh tinh đâu." Trang Nhã Khinh nói.

"Em biết rõ, nhưng em lại đặc biệt sùng bái chị. Em thấy chị qua báo chí. Em cảm thấy chị làm việc giỏi giang, lưu loát. Mạnh mẽ cương quyết, ngôn ngữ sắc bén, hơn nữa cũng rất có bản lĩnh, em cũng vậy hy vọng có thể trở thành người phụ nữ mạnh mẽ như chị vậy, chị chính là thần tượng của em. Ký tên cho em đi, em muốn học tập chị." Ánh mắt cô bé lóe sáng lấp lánh, vô cùng sùng bái nhìn Trang Nhã Khinh, vô cùng chân thành.

Trang Nhã Khinh suy nghĩ một chút, hay là ký tên của mình vào.

Sau đó, bắt đầu một người, kế tiếp là vây quanh rất nhiều người tiến lên muốn ký tên. Trang Nhã Khinh bất đắc dĩ, ký từng chữ. Ký đến tay của cô cũng đã tê rần.

Rốt cuộc Trang Nhã Khinh cũng cảm nhận được cảm giác một lần làm minh tinh, được người ta ủng hộ , nhưng cũng rất khổ cực.

"Nhã Nhã, cảm giác ký tên tốt chứ?"

"Ờ, cũng không tệ lắm, chỉ là tay có chút tê dại." Trang Nhã Khinh nói.

Tất cả mọi người không nhìn thấy, ở khúc rẽ cách đó không xa, có một người cầm tờ giấy trắng có chữ ký của Trang Nhã Khinh giao cho một người đàn ông. Người đàn ông đó nhìn ba chữ tên Trang Nhã Khinh xinh đẹp không mất khí thế một chút, gợi lên một nụ cười ý vị sâu xa.

Trang Nhã Khinh, rất nhanh thôi chúng ta sẽ gặp mặt lại.

Đoàn người Trang Nhã Khinh vẫn luôn chờ ở đó, trong khi Trang Nhã Khinh còn ký tên, thời gian hai giờ trôi qua, người muốn đón còn chưa đến.

"Cuối cùng có phải lão già đến chuyến bay này không? Ông ấy sẽ không nhớ sai thời gian chứ?" Trang Nha Khinh khẽ nhíu mày nói.

"Cũng sẽ không đâu." Phá Thương trả lời.

"Có phải lão già đã già nên hồ đồ rồi hay không, thời gian cũng không phân biệt rõ ràng, nhầm chuyến bay." Trang Nhã Khinh nóng nảy nắm tay Cố Triệt.

Cố Triệt thì nắm chặt lại tay Trang Nhã Khinh, an ủi cô.

Mặc dù thoạt nhìn bộ dạng Trang Nhã Khinh rất không bình tĩnh, hơn nữa còn oán trách Thanh Phong, nhưng Cố Triệt hiểu, Trang Nhã Khinh đang lo lắng, vô cùng lo lắng bọn Thanh Phong xảy ra điều gì ngoài ý muốn. Cho nên nói như vậy, là muốn an ủi chính cô là không có chuyện gì, nhưng có đúng là Thanh Phong quên mất thời gian ....

Nha đầu Nhã Nhã này nói năng chua ngoa nhưng trong lòng như đậu hũ.

Tối hôm qua gặp phải bốn tên kia cũng đã nhìn thấu phẩm chất của Nhã Nhã rồi.

"Không biết, cũng chờ hai giờ rồi, chỉ là dù sư phụ không ngồi chuyến bay này, nhưng chuyến bay cũng có thể đến rồi." Hình như cũng không nghe thấy tin máy bay hạ xuống.

Lúc này, phát thanh ở đại sảnh truyền đến một tin tức như thế này: "Chuyến bay XXX — XXX mười giờ gặp khí lưu cực mạnh ở trên đường, máy bay rơi xuống. Trên căn bản là không có khả năng sống sót."

Trong nháy mắt, người ở sân bay chờ đón người thân mình, bạn bè, người yêu vừa lúc ngồi chuyến bay này cũng ồ khóc thất thanh. Lây cho rất nhiều người khác.

Chuyến bay XXX – XXX mười giờ, không phải là của Thanh Phong sao?

Nghe thế , Trang Nhã Khinh liền xụi lơ, nếu không phải Cố Triệt kịp thời ôm lấy Trang Nhã Khinh, rất có thể cô đã ngồi luôn xuống đất rồi.

"Nhã Nhã, em không sao chứ?" Cố Triệt lo lắng hỏi.

Vốn là đang lo lắng chọ bọn Thanh Phong, nhìn thấy Trang Nhã Khinh như vậy thì bọn Phá Thương cũng tới hỏi thăm Trang Nhã Khinh xảy ra chuyện gì.

"Không có việc gì, em nghĩ nhất định là lão già ngủ quên, cho nên không có đi chuyến bay này." Trang Nhã Khinh nói, sau đó thẳng người lên, kéo tay Cố Triệt, cười cười với mọi người đang quan tâm cô. "Chúng ta đi thôi. Không sao." Sức lực Trang Nhã Khinh trở nên rất lớn, kéo Cố Triệt đi ra ngoài.

Đám người Hạ Tĩnh Thiên ngơ ngác nhìn nhau, suy nghĩ một chút, vẫn đi theo Trang Nhã Khinh.

"Nhã Nhã, không muốn cười cũng không cần cười." Cố Triệt không đành lòng nhìn bộ dạng Trang Nhã Khinh gượng cười.

"Ai nói là em không muốn cười, em đặc biệt muốn cười. Đây chính là lão già đang nói giỡn với em, sao em không cười được?" Trang Nhã Khinh nói, chợt cất tiếng cười to. Cười cười, Trang Nhã Khinh lại khóc, nước mắt chảy ra theo khóe mắt.

Thấm Tuyết nhìn thấy bộ dáng của Trang Nhã Khinh, cũng khóc.

Hạ Tĩnh Thiên, Phá Thương, Phá Trần nhìn thấy, trong lòng cũng khó chịu kỳ lạ, nhưng bọn họ là đàn ông, cho nên cũng không khóc.

Cố Triệt cũng không có quá nhiều tình cảm đối với Thanh Phong, nhưng nghe Trang Nhã Khinh nói qua rất nhiều, cũng biết Thanh Phong đối với Trang Nhã Khinh là một ý nghĩa tồn tại đặc biệt. Mặc dù cho tới bây giờ Trang Nhã Khinh cũng không có lễ phép với Thanh Phong, không xem Thanh Phong là sư phụ, không có dáng vẻ tôn kính Thanh Phong nhưng Cố Triệt hiểu đây là một biểu hiện thân thiết của Trang Nhã Khinh.

Hơn nữa, anh cũng biết ơn Thanh Phong có thể đối xử với Nhã Nhã như thế, để Nhã Nhã có một tuổi thơ vui vẻ. Để Nhã Nhã quên mất đau buồn kiếp trước, quên mất ký ức không vui kiếp trước.

Không ngờ. . . . . . Cố Triệt ôm Trang Nhã Khinh vào trong ngực, vỗ nhẹ lưng cô, đây là ngôn ngữ không tiếng động an ủi Trang Nhã Khinh.

Đúng lúc đó, có một người xuất hiện.

Thanh Phong!

Thanh Phong vẫn giống như trước, ăn mặc rất thời thượng, chỉ là chẳng ra cái gì cả. Cộng thêm Thanh Phong vốn đã là ngừơi năm sáu chục tuổi, ăn mặc như thế thì thật là không khỏi có chút khôi hài.

Trang Nhã Khinh yên lặng nhìn Thanh Phong, một câu nói cũng không nói.

"Nha đầu, mấy tháng cũng chưa gặp mặt sư phụ, chính là phản ứng này sao?" Thanh Phong nói.

Trang Nhã Khinh vẫn không nói lời nào yên lặng nhìn Thanh Phong.

Lưu Vân cũng ở bên cạnh, có chút lo lắng. Đã sớm nói Thanh Phong đừng đùa, nhưng không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện như vậy. Phản ứng của Nhã Nhã, chính bà cũng có thể hiểu.

Bọn Phá Thương, Thấm Tuyết cũng giống như vậy. Chỉ là không phải lo lắng Trang Nhã Khinh, mà là lo lắng cho Thanh Phong.

"Nói, chuyện gì đã xảy ra?" Trang Nhã Khinh trầm thấp nói.

Thanh Phong biết Trang Nhã Khinh nói gì, chính ông cũng không có nghĩ đến là ông chỉ đùa một chút mà có thể gặp phải chuyện như vậy.

"Hắc hắc." Cười gượng hai tiếng, Thanh Phong nhìn vẻ mặt Trang Nhã Khinh một chút, hình như thật sự rất nghiêm túc, chuyện lớn phức tạp rồi. "Nha đầu, ta muốn đùa chút thôi. Ta ngồi chuyến bay mười hai giờ, sau đó, nói cho con biết là mười giờ, chính là muốn trêu chọc con, để cho con chờ ta ở sân bay thêm hai giờ" Thanh Phong nói xong cúi đầu, chính ông cũng hiểu rõ có chuyện lớn phát sinh. Làm sao ông biết tùy tiện nói giỡn thì gặp phải tai nạn máy bay chứ?

"Giỡn rất vui sao?" Trang Nhã Khinh nói.

Thanh Phong ngẩng đầu nhìn nước mắt ở khóe mắt Trang Nhã Khinh, xong rồi, xong rồi, bây giờ làm thế nào dụ dỗ tiểu tổ tông này đây. Ông chỉ đùa giỡn một chút thôi, ôi, làm sao bây giờ? Lưu Vân nhìn hai người giằng co, tới xoa dịu: "Nhã Nhã, đừng tức giận với sư phụ con. Ông ấy chỉ đùa một chút, muốn trút hết bất mãn vì con không gọi điện thoại về nhà mà thôi, đừng nóng giận." Lưu Vân cũng không muốn nhìn bộ dáng hai người thế này. Bà cũng có trách nhiệm, biết Thanh Phong có thể làm như vậy mà bà cũng không ngăn cản.

"Đúng vậy Nhã Nhã, sư phụ cũng không phải cố ý." Ai biết sẽ xảy ra chuyện như vậy chứ?

Bọn họ đều cho rằng Thanh Phong đi chuyến bay đó nên đều cho rằng Thanh Phong đã gặp nạn.

"Nhã Nhã, ngoan, không có việc gì là tốt rồi, không phải sao?" Bây giờ Cố Triệt nhìn không nổi nữa rồi.

Tất cả mọi người nhìn chăm chú vào vẻ mặt của Trang Nhã Khinh, chỉ sợ bỏ lỡ một chút gì đó. Đều vì Thanh Phong mà lo lắng.

Bọn họ biết tính tình Trang Nhã Khinh, nói không chừng lần này phải hai tháng không để ý đế Thanh Phong nữa. Lớn như vậy còn đùa giỡn, cũng không phải dễ dàng được chấp nhận như vậy.

Vẻ mặt Trang Nhã Khinh không thay đổi nhìn ánh mắt lo lắng của mọi người xung quanh đang nhìn cô, chờ cô trả lời, chợt thổi phù một tiếng, Trang Nhã Khinh liền cười, "Như thế nào, đã lừa được mọi người chưa? Cùng con đấu sao." Trang Nhã Khinh nói.

"Không phải, Nhã Nhã, con (em) trêu chọc chúng ta?" Mọi người cùng kêu lên, trăm miệng một lời, vô cùng ăn ý.

Thanh Phong cũng thế, vốn cho là Trang Nhã Khinh giận thật, trái tim nhỏ của ông vẫn treo lên không dám buông xuống.

"Nha đầu, con vừa trêu chọc ta sao?" Thanh Phong khó tin nói. "Sao khả năng diễn xuất của con trở nên tốt hơn trước như vậy?"

"Lão già, muốn chỉnh con là không đúng? Cũng không nghĩ xem con là ai, sao dễ dàng bị người lừa vậy chưa?" Trang Nhã Khinh đắc ý nói, sau đó giải thích với mọi người: "Không phải em đã sớm nói, nhất định lão già muộn giờ hoặc là chuyện khác làm chậm trễ sao? Em không có lừa mọi người."

"Nhã Nhã, ngay cả anh mà em cũng lừa nữa." Cố Triệt nói

Có một bà xã thông minh, là phúc hay họa? Chỉ là phúc họa đều là của anh, anh đều thích.

"Hắc hắc. Đã sớm biết ông ấy không có việc gì. Em lại nghĩ, nếu thật sự lão già ngủ quên mất thì khác, khẳng định chậm nhất là lúc tỉnh cũng sẽ gọi điện thoại tới, nhưng không có. Em liền hoài nghi là lão già cố ý. Cũng liền đoán được lão già này có ý nghĩ xấu xa. Hơn nữa, bây giờ em đã có thể biết trước một chút chuyện rồi, nhưng em cũng không biết trước sẽ có tai nạn máy bay, tim cũng không bị ép, cũng biết lão già không có việc gì. Vì vậy nên tương kế tựu kế." Đúng, lần đó sau khi cô dự cảm được sóng thần, dự cảm được Cố Triệt gặp chuyện không may, trở về cô đã nghiên cứu Huyết Nhan, trên cơ bản có thể nắm trong tay một chút năng lực biết trước. Hơn nữa, một khi có chuyện, cô hoàn toàn có thể cảm ứng được, chỉ cần chuyện có liên quan tới cô hoặc người cô quan tâm, người có liên quan tới cô.

Thật ra thì lần trước lúc nhảy Bungee, trước khi nhảy xuống thì cô đã đã sớm chuẩn bị tâm tư sẽ xảy ra chuyện. Nhưng cô muốn lấy được mục đích, muốn bắt được người phía sau, cho nên cũng tương kế tựu kế một chút mà thôi.

"Nha đầu thúi, lão già bị con hù sợ." Thanh Phong nói.

"Hừ, ai cho người muốn lừa con trước." Trang Nhã Khinh hùng hông. Đúng rồi, nếu không phải là Thanh Phong ông muốn lừa Trang Nhã Khinh thì sao Trang Nhã Khinh có thể có cơ hội tương kế tựu kế? Tất cả đều là Thanh Phong tự đưa tới, trách được ai?

"Được rồi, chúng ta đi ăn cơm, đói muốn chết rồi. Hôm nay đi ra ngoài ăn, trễ như thế này mà trở về thì lười phải làm." Hạ Tĩnh Thiên đề nghị.

"Không được, ta không muốn ăn đồ bên ngoài không tốt cho sức khỏe, ta muốn ăn món do nha đầu tự làm." Thanh Phong ồn ào.

Sau đó, Trang Nhã Khinh không dấu vết liếc Thanh Phong một cái, Thanh Phong tự giác ngậm miệng lại. Người xung quanh thấy đều cảm thấy buồn cười.

Nơi nào có chuyện sư phụ bị chính đồ đệ của mình bắt nạt gắt gao nhưu vậy? Chỉ một ánh mắt của đồ đệ cũng không dám nói chuyện nữa? Ha ha, Trang Nhã Khinh và Thanh Phong chính là như vậy.

Vì vậy, cuối cùng vẫn ăn ở bên ngoài.

Nói thế nào cũng không thể đến chỗ kém cỏi được, vẫn đến khách sạn nổi tiếng, đầu bếp cũng là đầu bếp cao cấp, cho nên, Thanh Phong cũng không lộ ra vẻ mặt uất ức kìm nén nữa, nói thế nào cũng ăn ngon hơn là nữ đầu bếp của Lăng Thiên Môn làm cho.

Lúc đang dùng cơm, Trang Nhã Khinh nhận được một cú điện thoại lạ. Cũng không biết lại là người nào? Trang Nhã Khinh nhận điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.