Vô Hạn Phong Lưu

Chương 21: Chiếc nón phân loại



Một giọng nói vang lên: “Tiến tới trước, lễ phân loại sắp bắt đầu.”. Giáo sư McGonagall đã trở lại, mang theo lũ nhóc ra khỏi phòng, băng ngang hành lang, xuyên qua vài cánh cửa đôi nữa rồi mới bước chân vào đại sảnh đường. Cả bọn dừng lại trước chiếc ghế cao bốn chân có một chiếc nón phù thủy hình chop cũ kỹ, te tua, vá víu khắp nơi và dơ cực kỳ.

Trong vài giây, mọi thứ đều im lặng, và bỗng nhiên cái nón vặn vẹo, một miếng toạt gần vành nón mở ra như một cái miệng và nó bắt đầu hát:

Ờ nay ta dẫu không xinh

Nhưng mà chớ xét ngoại hình

Xét về thông minh sắc sảo

Đố nón nào qua mặt ta

Các ngươi cứ đội nón hoa

Mũ cối, mũ nồi tùy thích

Không sao, ta đây chắp hết

Nón ta: phân loại Hogwarts

Những điều giấu chẳng nói ra

Ta đọc được từ trong óc

Hãy chải đầu và vuốt tóc

Đặt lên, ta nói cho nghe

Người nào vô Gryffindor

Cái lò luyện trang dũng cảm

Người nào vô Hufflepuff

Noi đào tạo kẻ kiêng trung

Khó khăn chẳng khiến ngại ngùng

Đáng tin, đúng người chín trực

Ai vào Ravenclaw được

Nơi đào luyện trí tinh nhanh?

Vừa ham học lại chân thành

Hoặc Slytherin cũng thế

Dạy cho ta đa mưu túc trí

Làm sai miễn đạt mục tiêu

Hãy đội lên! Hãy đội nào!

Đừng sợ sệt, nghe ta nói

Nghe ta nói, ta phân loại

Ngươi là ai, ở nhà nào

Hãy bình tĩnh, đội lên nào

Trong vành nón như tay ấm

Kết thúc bài hát, cả sảnh đường nổ tung trong tiếng vỗ tay, cái nón nghiêng mình chào bốn phương tám hướng rồi đừng yên.

Giáo sư McGonagall bước tới trước với một cuộn giấy da dày trong tay: “Khi ta gọi tên người nào thì người đó chỉ việc đội nón và ngồi lên ghế. Bắt đầu: Hannah Abbott!”

Yên lặng giây lát “Hufflepuff!” “San Bones!” “Hufflepuff!” “Terry Boot!” “Ravenclaw!” “Mandy Brocklehurst!” “Ravenclaw!” “Lavender Brown!” “Gryffindor!” “Millicent Bulstrode!” “Slytherin!” “Justin Finch – Fletchley!” “Hufflepuff!” “Seam Finnigan!” “Gryffindor!” “Hermione Granger!” “Gryffindor!” – Trần Thịnh nghe tiếng Ron nghiến răng trèo trẹo – “Có vẻ J.K Rowling đã đúng khi nói bà không cảm thấy Ron sẽ đem lại hạnh phúc cho Hermione.” – Trần Thịnh nghĩ thầm.

“Neville Longbottom!” “Gryffindor!” “Draco Malfoy!” “Slytherin!” – và thêm một loạt các tên nữa, cho đến Harry Potter. Xung quanh nổi lên tiếng xì xầm bàn tán. Và tất nhiên, sau một hồi do dự, chiếc nón đã đưa Harry về Gryffindor trong tiếng vỗ tay hoan hô như sấm dậy của nhà Gryffindor cùng tiếng la hét “Chúng ta có Harry Potter rồi!” của anh em sinh đôi nhà Weasley.

Rốt cuộc cuối cùng là Trần Thịnh, Ron đã lết về nhà Gryffindor với vẻ mặt xanh mét như tàu lá chuối. Còn Trần Thịnh sau khi được đọc tên cũng hít một hơi bước đến đội chiếc nón lên đầu. Còn hồi hộp hay run thì không, dù sao cũng đã tay dính máu quái vật hơn sáu tháng trời bên Diablo 2 rồi, còn sợ cái gì trong trường hợp này, không chết được.

“Hừm, cậu nhóc, rất huyền bí, ta hoàn toàn không đọc được bất kỳ suy nghĩ gì bên trong cậu, đây là lần đầu tiên trong cả cuộc đời ta gặp trường hợp này. Thôi như vầy, cậu muốn vào nhà nào, cứ nói với ta, ta sẽ xếp cậu vào nhà đó!” – Chiếc nón phân loại lên tiếng trong đầu nó. Do bảo mật nên chủ thần đã bảo vệ trí nhớ của Trần Thịnh, cho dù Voldermort cũng không thể đọc được. Vậy nên Trần Thịnh nghĩ, để cho thuận tiện thì nên vào nhà Gryffindor để dễ dàng theo kịp tiến độ với nhóm của Harry. Tuy nhiên hắn đến đây là để học tập, vậy nên vào nhà Ravenclaw có vẻ ổn hơn. Mà thôi kệ nó.

“Đâu cũng được, thôi thì vào nhà Ravenclaw vậy.” và thế là “Ravenclaw!”. Số từ: 738

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.