Vô Hạn Thự Quang

Quyển 9 - Chương 6: Hiện thực (2)



Có thể nói, ‘Kẻ phản nghịch’ là tổ chức lớn thứ thế giới. Bất luận nội tình hay biểu hiện bên ngoài đều có thể so với những cường quốc Mỹ, Nga... Hơn nữa vì tình trạng Memes lan tràn nên tổ chức của bọn họ không bị các nước liên kết bài trừ, trái lại, đại đa số các quốc gia đều ủng hộ hết mình. Minh chứng rõ nhất chính là các căn cứ xuất hiện trên khắp thế giới, nếu không được bọn họ đồng ý thì đã sớm bị quân đội những nước đó tiễu trừ từ lâu rồi.

Song một mặt khác, Kẻ phản nghịch được thành lập là để chống lại tổ chức C, các thành viên quan trọng cũng đều đi ra từ tổ chức C nên ở một số phương diện bị ảnh hưởng nhất định, chẳng hạn như không quá ‘thân mật’ với các nước lớn, vấn đề bảo mật được đề cao, thậm chí còn thành lập một bộ chuyên để thanh tẩy gián điệp. Mỗi năm đều có một nhóm bị xử lý vì tội danh này. Tất nhiên khó tránh khỏi chuyện hại nhầm người vô tội. Nhưng vì diệt trừ gián điệp của tổ chức C và các nước khác thì trả giá thế cũng đáng. Từ đó có thể thấy Kẻ phản nghịch và các nước giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau chống địch song quan hệ lại tương đối xá cách.

Chẳng qua bây giờ Sở Hạo đã vào thế giới Luân Hồi, biết được thực lực thật sự của CX cùng vô số vị diện, sự khủng bố của Memes...Tất cả những điều ấy khiến hắn tự đề ra cho mình một nhiệm vụ, quay về thế giới thật rồi cố gắng thay đổi hình thức của tổ chức. Bởi lẽ quy mô của Kẻ phản nghịch quá nhỏ bé, chớ nói gì đến toàn bộ vũ trụ đa nguyên. Muốn chống lại CX ư, đúng là nói đùa. Bây giờ nhỡ có bộc phát một hồi Memes siêu cường nào đó thì cả tổ chức Kẻ phản nghịch lẫn thế giới này đều sẽ bị tiêu diệt trong nháy mắt.

Cho nên Sở Hạo hy vọng có thể thay đổi tổ chức Kẻ phản nghịch, chẳng những phải duy trì được quan hệ thân mật với các quốc gia còn phải tăng cường thực lực các thành viên cũng như cả thế giới. Ít nhất là khi đối mặt với những Memes cỡ nhỏ thì những quốc gia này phải đủ sức ứng phó.

Sở Hạo ngồi máy bay đáp xuống một hòn đảo nhỏ ở Thái Bình Dương. Điểm đặc biệt của nơi này là nó không được ghi trên bất cứ tấm bản đồ nào. Hơn nữa nếu nhìn từ trên không hoặc ngoài vũ trụ thì nơi này chẳng khác gì một hòn đảo hoang, diện tích lại nhỏ, không thích hợp cho việc phát triển xây dựng.

Nhưng thực tế tất nhiên không phải vậy. Diện tích của nó ít nhất phải gấp mười lần, các công trình xây dựng đều vô cùng hiện đại. Bên trên thiết lập quân doanh, sân bay cùng một vài khu vực quan sát nghiên cứu, sâu trong lòng đất tầm hơn nghìn mét chính là căn cứ lớn nhất của tổ chức Kẻ phản nghịch. Hàng năm dừng lại đây có chừng 50,000 nhân viên nghiên cứu, quản lý, chiến sĩ. Cũng bởi vì nó lưu trữ hầu hết các loại Memes được tìm thấy nên một khi bị phá hủy thì cả thế giới sẽ sụp đổ trong vòng ba ngày.

Sở hạo, với tư cách là một trong ba thành viên O6 của tổ chức Kẻ phản nghịch, hắn có đầy đủ quyền hạn để tiến vào bất cứ nơi nào của tổng căn cứ, hơn nữa có thể tùy thời tiếp quản quyền khống chế. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết phải là dưới tình huống lão đại O6 Lăng Tân không thể xử lý sự vụ. Cho nên hắn rất dễ dàng xuống tới tầng ‘dưới cùng’, còn như đi tiếp nữa thì là khu vực tối mật, phải có sự đồng ý của cả ba O6 mới được phép tiến nhập, về phần bên trong có cái gì thì ngay cả Sở hạo cũng không biết, chỉ mình Lăng Tân nắm giữ bí mật này. Đã thế tên kia còn khư khư thái độ đánh chết cũng không nói khiến Sở Hạo và Lý Cương Lôi đều bó tay hết cách.

“Về rồi à?”

Phòng họp dành riêng cho O6, Sở Hạo đang mải suy nghĩ thì một âm thanh quen thuộc chợt vang lên. Hắn xoay người nhìn sang thì thấy Lăng Tân với bộ đồng phục chiến đấu đơn giản cùng chiếc mặt nạ bạc đang từ từ tới gần.

Sở Hạo gật đầu: “Ừ, về rồi, suýt chút nữa thì nằm lại đó luôn, may mà có đồng đội gánh. Bọn họ đều là người tốt đáng để tín nhiệm... Đề nghị của tôi, anh cũng nghe qua rồi, thế nào, ý anh ra sao?”

Lăng Tần tìm một cái ghế rồi ngồi xuống. Đôi mắt hắn rất kỳ lạ, một màu bạc thuần túy, kết hợp với mống mắt trắng, thoạt nhìn khá dọa người. Nghe Sở hạo hỏi, hắn đáp: “Uhm, nghe đề nghị của cậu rồi... Tăng cường trao đổi hợp tác với các quốc gia phải không? Thế nhưng cần tăng cường tới mức độ nào? Còn nữa, tôi đã xem mấy tập tài liệu cậu gửi về, đều là các bản thiết kế khoa học kỹ thuật cao, ước chừng phải một trăm năm sau trái đất mới đạt tới tầm đó. Nếu chúng ta có thể hoàn toàn nắm bắt thì sẽ thu hẹp được khoảng cách với tổ chức C... Nhưng quan trọng là ở hai chữ “hoàn toàn’”.

Sở Hạo lập tức lên tiếng: “Đúng vậy, đấy chính là nguyên nhân tôi đề nghị để các quốc gia trợ giúp chúng ta. Nhân lực, vật lực của tổ chức hiện giờ đều thiếu. Nếu như có thể tăng lên gấp mười, thậm chí gấp trăm lần thì sẽ hiểu thấu tất cả trong thời gian ngắn. Ngoài ra lấy những kỹ thuật đó làm trụ cột, nền khoa học công nghệ của chúng ta sẽ đạt được bước tiến dài mà không lo để lại hậu hoạn gì...”

“Vẫn còn hậu hoạn đấy.” Lăng Tân nghiêm túc nói: “Theo sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, đời sống sinh hoạt của người dân cũng sẽ tăng lên, cùng với đó là chi phí, quan niệm đạo đức đều thay đổi - một thế giới mới. Thử nghĩ về thời cổ đại, trung cổ... mà xem, quan niệm người dân lúc đó so với bây giờ mâu thuẫn bao nhiêu? Nếu để người lúc đó sở hữu vũ khí nóng, máy bay, xe tăng, thậm chí là đạn hạt nhân, cậu nghĩ hậu quả sẽ thế nào? Không có quan niệm đạo đức tương ứng với lực lượng sở hữu thì chẳng khác nào tự hủy diệt. Điều đó đã được lịch sử chứng minh vô số lần rồi.”

Sợ Hạo lập tức phản bác: “Đấy chẳng qua chỉ là nghịch biện. Theo sự phát triển của khoa học kỹ thuật thì tập quán sinh hoạt cũng như tư tưởng của con người cũng sẽ thay đổi, vấn đề đó chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Cái anh nói là văn minh trung cổ ngu muội, con người hiện đại bây giờ chắc chắn phải khác xa thời đó. Chỉ cần không nhét cho họ phương thức thành Thần hay thuốc trường sinh gì đó thì tin chắc chính phủ các nước vẫn tự khắc chế được. Nói cho cùng thì đó không phải vấn đề. Tựa như lúc vừa phát minh ra bom nguyên tử, ai nấy đều lo sợ chiến tranh hạt nhân diễn ra sẽ diệt tuyệt loài người. Song cái ‘chiến tranh’ đó có bao giờ diễn ra đâu, ngược lại vì sự uy hiếp của thứ vũ khí đó mà các cuộc xung đột giảm đi trông thấy. Đặt trong trường hợp này cũng vậy thôi. Cho nên tôi mới muốn tăng cường quan hệ cũng như mượn sự giúp đỡ về nhân lực, tiền bạc từ các nước, còn chúng ta cung cấp khoa học kỹ thuật.”

Lăng Tân, Sở Hạo mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau. Hai người đều có thế giới quan riêng, đều hiểu biết tri thức và trí tuệ của nhau, nên giờ có cãi vã cũng vô dụng, muốn thuyết phục người kia nghe theo mình là rất khó. Mãi lâu sau Lăng Tân mới thở dài: “Tôi vấn tin tưởng chân lý ‘nhân tính vốn ác’, người sở dĩ thiện là vì chịu trói buộc của đạo đức, năng lực, quy tắc. Muốn con người ‘thiện’ thì phải tăng thêm trói buộc. Cách làm của cậu chỉ tổ khiến những sự trói buộc đó giảm bớt. Mục đích của chúng ta là bảo vệ thế giới này khỏi tổ chức CX. Tôi không hy vọng nó lại kết thúc trong tay chúng ta. Đây cũng là lý do lúc đầu chúng ta đề ra tiêu trí phải giữ bí mật chuyện Memes với bên ngoài. Bởi rất nhiều Memes nếu dùng cho mục đích chiến tranh thì thế giới này coi như xong!”

Sở Hạo cũng thở dài: “Anh sao vẫn cứ bi quan như vậy... Lăng Tân. Tôi không đống ý quan điểm ‘nhân tính vốn ác’ đó đâu. Tôi cho rằng ‘nhân chi sơ, tính bổn thiện’. Con người mất phương hướng là do quyền lực, dục vọng chi phối, thậm chí sợ hãi tử vong cũng khiến bọn họ sa ngã. Cách nhìn nhận của tôi và anh trái ngược nhau. Khoa học kỹ thuật phát triển chẳng những không làm loại người độc ác đi mà trái lại, điều kiện sinh hoạt tiến bộ sẽ thúc đẩy sự thiện lương trong lòng mỗi người. Lịch sử cũng đã xác nhận điều đó rồi. Cho nên chúng ta thật sự cần ngồi lại suy nghĩ phương hướng phát triển mới cho tổ chức.”

Lại một lần nữa hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau... Lăng Tân rốt cuộc đứng lên: “Như vậy đi, chúng ta mỗi người đều lui một bước, tôi đồng ý việc tăng cường quan hệ với các quốc gia, nhưng trao kỹ thuật thì phải tiến hành theo lộ trình. Mỗi năm chỉ cung cấp một lượng kỹ thuật trụ cột nhất định, trình độ không được cao quá. Ngoài ra cần thiết lập một số trụ sở ngoại vi để chúng ta tiếp xúc liên lạc với nhân viên của bọn họ. Còn Các bộ phận hạch tâm quan trọng sẽ không đưa ra bên ngoài. Nếu cậu đồng ý thì chúng ta cứ thế mà làm. Đây là nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi đó.

Sau khi nghe xong, Sở Hạo không nói gì mà yên lặng tính toán sự chênh lệch thời gian giữa nơi này và Chủ Thần không gian cũng như tốc độ tích lũy điểm thưởng. Hơi gật đầu, hắn nói: “Ừ, tuần tự mà tiến cũng tốt, dù sao tôi cũng cần thời gian chuẩn bị... Đúng rồi, lấy cho tôi một đám nỏ hợp kim, uy lực càng lớn càng tốt, khoảng tầm 3000 cái... Mỗi cái chuẩn bị cho 50 mũi tên. Ngoài ra cần 3000 thanh mã tấu, thuốc nổ C4, áo chống đạn loại mới. Danh sách đấy, anh chuẩn bị giúp tôi đi.”

Ánh mắt Lăng Tân chợt lóe hỏi: “Dùng làm gì thế? Mà chở thế nào? Máy bay hay chiến hạm? Cả thùng chứa nữa...?”

Sở Hạo không quan tâm mà nói thẳng: “Không cần, tôi có phương thức chuyên chở đặc biệt, cứ chuẩn bị những thữ trong danh sách là được rồi. Tôi cần dùng gấp nên cố gắng hoàn thành trong tám ngày nhé.”

Lăng Tân cười cười vỗ vai Sở Hạo, ý vị thâm trường: “Cần nhiều thứ như vậy thì hẳn ‘phương thức chuyên chở’ của cậu hẳn có sức chứa rất lớn... Đi, thực lực của tổ chức thế nào thì cậu cũng biết rồi. Kiếm được những thứ đó chẳng khó khăn gì. Cơ mà tôi rất muốn biết sao anh không lấy vũ khí nóng mà chỉ cần đao nỏ?”

Sở Hạo lắc lắc đầu: “Cụ thể thế nào thì tôi không tiện nói, chẳng qua chiến trường tôi sắp tới xem chừng không dùng được vũ khí nóng, hoặc là uy lực của những thứ này bị hạ thấp gì gì đó, tóm lại cứ chuẩn bị đao với nỏ là hơn.”

“Vậy à? Ừ, yên tâm đi, tôi sẽ giúp cậu chuẩn bị...”

Lăng Tân cười cười...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.