Vô Hoa Quả

Chương 4



Những ngày trên núi Bích Nguyên quả thật trôi qua nhanh chóng, thời gian 6 năm bỗng chốc trở thành quá khứ. Gần đây, người trên núi lại ngày càng vắng vẻ. Phác Phong đã hai năm nay không có tin tức gì, là dấu hiệu của việc biến mất không bình thường. Trầm Thanh Ba một năm trước ngẫu nhiên trở về Bích Nguyên nhưng cũng không ở lại lâu.

Tình cảm giữa Ngôn Hổ và Phong Ngữ ngày càng tốt hơn, bọ họ đối với việc “tranh đoạt” Niệm Nghiễn cũng ngày càng kịch liệt, khống giống trước đây chỉ là giở ra vài chiêu công phu “đánh chó, dọa mèo” mà đã sử dụng toàn bộ võ công cùng thực lực luyện được suốt những năm qua. Niệm Nghiễm cảm thấy vô cùng khó hiểu, mình rốt cuộc là có cái gì đáng để cho huynh muội bọn họ trở mặt như vậy? Nhưng đùa giỡn vẫn là đùa giỡn mà thôi, sống cùng nhau lâu như vậy, tình cảm giữa huynh muội bọn họ cũng trên mức bình thường, thậm chí còn hơn cả huynh muội ruột thịt.

Phách trần đao của Ngôn Hổ đã luyện đến mức không thể thuần thục hơn nữa, chẳng những nắm giữ đao pháp tinh túy mà y còn lợi dụng sức mạnh vô địch của bản thân làm tăng thêm uy lực, có thể chém đá như chém nước tựa như giao long uy vũ thâm trầm. Riêng về đao pháp, người khác cũng phải vài phần nể trọng y. Có điều Ngôn Hồ không hề muốn xuống núi, tình nguyện cùng Niệm Nghiễn an an ổn ổn trên Bích Nguyên sơi trải qua cuộc sống đơn giản, xa rời thế tục—–

“Tam sư huynh, tại sao ngươi không muốn xuống núi, chẳng lẽ ngươi không có hứng thú với những thứ phồn hoa đô hội dưới chân núi sao?” Niệm Nghiễn từng hỏi qua hắn như vậy.

“A? Ta? Ta. . . . . . Dưới chân núi có gì tốt chứ, trên núi không phải tốt hơn sao, rất là thoải mái, huống chi ta không yên tâm tiểu sư muội cùng. . . . . . ngươi”

“Ngươi chẳng lẽ là vì. . . . . . Ta?” Niệm Nghiễn không bao giờ muốn vì mình mà hủy đi tiền đồ của tam sư huynh.

“Không, ta. . . . . .”

Phong Ngữ một bên cũng nghe được những lời này “Huynh còn hỏi vậy a, tứ sư huynh thật khờ a, ngươi cho là vì sao mà tam sư huynh lại cùng ta suốt ngày đánh tới đánh lui? Đương nhiên là bởi vì hắn không muốn rời khỏi ngươi a!”

“Ngươi, ngươi không được nói bậy, ta chỉ là lo lắng các ngươi hai người ở lại trên núi, vạn nhất có kẻ xấu thì làm sao bây giờ?” Ngôn Hổ nghẹn đỏ hé ra khuôn mặt tuấn tú, cùng với dáng người cao lớn tho kệch có chút không được tự nhiên.

“Ngươi là đang viện cớ thôi, Bích Nguyên hẻo lánh như vậy, có ai tới a? Ngươi, rõ ràng là. . . . .”

“ Đủ rồi, đủ rồi, hai ngươi không cần cãi nhau nữa, ta có cái gì tốt mà các ngươi cả ngày vì ta mà đấu qua đá lại như vậy?”————

Lời vừa nói ra, không khí bỗng trầm lắng dị thường, Ngôn Hổ và Phong Ngữ như thấy quái vật trước mắt, há hốc miệng, hai mắt mở to, trừng lớn nhìn Niệm Nghiễn. Niệm Nghiễn thấy vậy, ngượng ngùng đứng lên “Ngươi. . . . . . Các ngươi nhìn cái gì thế? Mặt ta có dính cái gì sao?”

” Ngươi không biết ư? !”Phong Ngữ cùng Ngôn Hổ không hẹn mà gặp một lời thốt ra.

” Biết. . . . . . Biết cái gì a?” Niệm Nghiễn bị hai kẻ kia làm cho hồ đồ mất rồi, không hiểu gì cả.

” Ngươi không biết rằng chính mình ……. mị hoặc, quyến rũ đến thế nào ư?” Phong ngữ không nín được , cố lấy dũng khí.

” Ừ?”

” Còn tưởng rằng ngươi là cố tình phong nhã, hóa ra ngươi thật sự không biết chính mình có sức hấp dẫn?” Ngôn Hổ vừa tiếc lại vừa kinh ngạc.

” A? Nhưng mà ta tướng mạo thường thường. . . . . .”

“Tướng mạo thường thường? !” Lại là một lần ăn ý phối hợp trong lời nói của Phong Ngữ và Ngôn Hổ.

“Ngươi không soi gương à?”

“Từ sau khi lên núi hình như là không. Trong phòng nam nhân, đâu cần có gương chứ, tam sư huynh, phòng ngươi cũng không có phải không?”

“Trời ạ ~~~~~~” Phong Ngữ không thể nhịn được nữa, kéo Niệm Nghiễn hướng phòng nàng đi tới. “Ai, từ từ ~”

Trên núi Bích Nguyên, chỉ có một chiếc gương đồng, chính là chiếc ở trong phòng Phong Ngữ. Phong Ngữ lôi kéo Niệm Nghiễn ngồi xuống trước gương đồng để cho hắn hảo hảo mà ngắm chính mình.

Niệm Nghiễn ngắm mình trong gương, hắn chưa từng gặp qua người này. Khuôn mặt người này hé ra đường cong rõ ràng mang vẻ anh tuấn, làn da trắng nõn 6 năm trước bởi vì bắt nắng mà trở thành nâu nhạt, nhưng không hề đen. Lông mi dày phối hợp với lông mày rậm khiến đôi mắt hắn như có thêm thâm ý. Cái mũi thẳng kế thừa ngạo khí từ nam nhân kia.

Khuôn mặt hắn vừa toát lên khí khái nam nhi lại vừa hiển hiện sự quyến rũ có phần nữ tính của mẫu thân – là khuôn mặt phi thường thanh nhã, dù vậy vẫn lộ ra khí khái dũng cảm mà chỉ nam nhân mới có.

Niệm Nghiễn nhớ lại lần cuối cùng mình soi gương, chính là một buổi sáng ở lãnh cung, mẫu thân cùng hắn ngồi trước gương, ôn nhu chải vuốt cho hắn từng sợi tóc. Tiểu Cúc đứng cạnh còn trêu ghẹo nói hắn lớn lên sau này nhất định sẽ trở thành một mỹ nam tử. Chuyện trước đây đều rõ ràng như ở trước mắt, nhưng rất nhiều thứ đã không còn là của mình. Nhiều người đã đi, nhiều ke cũng tới, bản thân cũng không còn là một tiểu hài tử. Nhưng có một số chuyện sẽ không thay đổi, thời gian trôi đi càng dài lại càng thêm sâu. . . . .

“Tứ sư huynh. . . . . .” Tiếng gọi của Phong Ngữ kéo Niệm Nghiễn trở về thực tại.

“A, không có gì. . . . . . Đúng rồi, ta bộ dáng như vầy thì đã sao, không có vẻ đẹp của đại sư huynh, cũng không có khí khái của nhị sư huynh, càng không được dũng cảm như tam sư huynh, thanh tú đáng yêu như tiểu sư muội. Thế mà cũng khiến các ngươi thích thú sao?” Hắn cảm thấy mê luyến dung mạo quả thực không nên, trước khi dung nhan tàn úa chắc hẳn tình cảm cũng biến mất trước – Niệm Nghiễn cảm thấy thật may mắn khi hắn không vô tình như nam nhân kia, nhưng mà hắn cũng không thực giống với mẫu thân.

“Cái gì a, ngươi nghĩ rằng ta thích ngươi như vậy là nông cạn ư, ta a, ta thích nhất là tứ sư huynh dịu dàng, khi người khác không vui thì y dù có nhiều việc quan trọng cũng sẵn sàng chia sẻ, trợ giúp. Tứ sư huynh không biết đâu, nhìn thấy ngươi cười làm cho người ta cảm thấy phiền não đều tan biến a ~~~~ ta còn thích ngươi cơ trí bình tĩnh, dù phát sinh đại sự gì cũng sẽ không hoảng loạn”

Đang đưa Niệm Nghiễn lên thiên đường, nàng bỗng lôi hắn xuống địa ngục “Đặc biệt là bên cạnh ngươi khiến ta cảm thấy an tâm, sư huynh, đã từ lâu rồi ta muốn hỏi ngươi, ngươi thực sự 16 tuổi ư? Ta thấy, bất quá ngươi giống 26 tuổi a~~~~”

” Còn. . . . . . Còn có ta” Ngôn Hổ sẽ không bỏ qua cơ hội tốt để thổ ộ như thế này.

” Ta thích nhất ngạo khí tự tin của ngươi, không bao giờ bỏ cuộc, gặp chuyện khó dù cho có phải cố gắng gấp mười lần người khác ngươi cũng nhất định phải hoàn thành, khí phách lại phi thường, lại thực thông minh, còn có, còn có. . . . . . Ngươi, lúc ngươi khóc thực mê người a ~~~~”

” Cái gì?” Niệm Nghiễn dù thế nào cũng không muốn người khác thấy y như vậy.

” Đừng nóng, ta biết, đôi khi ngươi đứng trên đỉnh núi nhìn về phía xa xa rồi khóc. . . . . . . . . . . . Ta, ta không phải cố ý, lúc đó là do ta đi tiểu đêm nên mới thấy, Niệm Nghiễn, ta. . . . . .”

” A, thật vậy ư?” Phong ngữ rất khó tin điều mình nghe được, tứ sư huynh kiêu ngạo mạnh mẽ như vậy cũng có lúc. . . . . .

” Được rồi, không cần nói thêm nữa, chuyện này coi như chưa từng xảy ra, sau này không được nhắc đến nữa.” Niệm Nghiễn cố gắng biểu hiện bình tĩnh như ngày thường rồi liền trở về phòng.

” Niệm Nghiễn, ta. . . . . .” Ngôn Hổ đứng ở đó, không biết nên làm sao bây giờ.

” Coi ngươi đó, khiến tứ sư huynh tức giận rồi, ngu ngốc, bất quá, tứ sư huynh cũng có lúc khóc? Vì cái gì a?”

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Bị phát hiện, bị phát hiện, hắn cố gắng giả bộ kiên cường, trong nháy mắt đã bị phá hủy không còn chút gì, nội tâm thực yếu ớt, chính mình cũng không xác định được. Hắn nhiều năm cố gắng như vậy là vì cái gì? Báo thù? Giết hắn? Không biết, không biết, Niệm Nghiễn thật sự không biết mình nên làm gì bây giờ, thống khổ mà đem vùi đầu vào ổ chăn.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Hôm nay, trời trong nắng ấm, giống những buổi sáng khác. Ba người sư huynh muội bọn họ tự mình luyện võ nghệ, Niệm Nghiễm tiếp tục nghiên cứu y lý, chuyện hôm nó như là chưa xảy ra, không ai nhắc lại nữa. Bỗng dưng Dị nhân trở về mang theo một người hôn mê, bên ngoài không hề bị thương.

“Niệm Nghiễn, ngươi tới trị liệu cho hắn”. Dị nhân nhìn y.

” Ta? Nhưng mà sư phụ . . . . . Nhưng. . . . . .Được rồi.”

Người nọ mặc dù không có ngoại thương, trên mặt cũng không có dấu hiệu trúng độc, nhưng hắn lại xụi lơ bất động như là không có xương. Niệm Nghiễm lại không có kinh nghiệm thực tế, bất quá chit thi thoảng hắn xuống nông trang dưới núi chẩn bệnh cho vài người, nhưng cũng chỉ là những bệnh thông thường, thương thế nặng như vậy y thật sự không dám tin mình có thể chữa trị được. Nhưng sư phụ đã hạ lệnh, ắt hẳn là người cũng có chủ ý của mình, mặc kệ là muốn khảo nghiệm y hay vì cái gì khác, y sẽ không cự tuyệt.

Tiếp đến, y chữa trị cho người nọ hai canh giờ liên tiếp. Người này không trúng độc mà bị nội công gây ra thương tổn. Công lực thâm hậu và thủ pháp linh hoạt có thể đả thương đến mức này quả thực cực kỳ hiếm thấy. Cẩn thận ngẫm lại trên giang hồ người có công phu như vậy đúng là không nhiều, hơn nữa người dùng chiêu thức kỳ quái như vậy hẳn là không có ai, chẳng lẽ là do ma giáo thần bí gây nên?

” Là Cổ Âm lão nhân.”

Dị nhân nhìn ra nghi hoặc của đồ đệ, ” Cổ Âm lão nhân 50 năm trước xuất đạo giang hồ, dựa vào một loại thần công bí hiểm, trên giang hồ chưa gặp được địch thủ, làm việc quái đản, không tiếp xúc với người khác, võ công kỳ lạ, cùng Trung Nguyên võ học có nhiều điểm bất đồng, không cố ý hại người, cũng tuyệt đối không cho phép người khác mạo phạm hắn, khiến xương cốt toàn thân rã rời như vậy chỉ có thể là “Âm miên chưởng”, một trong những tuyệt kỹ của hắn. Nhưng Cổ Âm lão nhân 30 năm trước đã không thấy tung tích, có người từng thấy mộ bia của hắn ở đại mạc, nhưng chưa từng nghe nói hắn có đồ đệ. Tại sao bây giờ lại. . . . . .”

Niệm Nghiễn vừa nghe sư phụ nói, tay thì không ngừng nắn lại xương cốt cho người nọ. Hắn dùng thủ pháp mà Dị nhân chưa từng dạy qua cho hắn. Thủ pháp đó do Niệm Nghiễm so sánh kinh nghiệm đúc kết của nhiều đại phu mà có được, hắn lại sáng tạo thêm một chút. Thủ pháp này cần kết hợp với châm cứu, người sử dụng phải vô cùng kiên nhẫn. Hắn cũng chưa bao giờ áp dụng vào thực tế, nhưng lúc này lại thi triển trên một người bị thương, cũng không biết có thành công không. . . . . . Mặc cho số phận .

Lại qua hai canh giờ nữa, việc trị liệu rốt cục hoàn thành, hắn có được cứu hay không phải đợi ngày mai mới biết được. Suốt bốn canh giờ, Dị nhân chăm chú quan sát Niệm Nghiễn không rời. Sau khi y xong việc. Dị nhân nói “Niệm Nghiễn, đến phòng của sư phụ”.

“Dạ, sư phụ”

Dị nhân bảo Niệm Nghiễn ngồi xuống ghế, châm đèn, lấy ra một ít đồ vật. “Đây là một vài thứ ta chuẩn bị cho ngươi, ngươi cầm đi, ắt có lúc dùng đến, đây cũng là những thứ cuối cùng ta có thể cho ngươi”.

Niệm Nghiễn nhìn những thứ trên bàn, một mảnh da dê tự tay ghi chép, mấy bản sách cổ về y thuật, còn có một phân tích huyệt vị đồ. ” Sư phụ, những thứ này. . . . .?”

“Sáu năm qua, cố gắng của ngươi coi như không uổng phí, bây giờ y thuật của ngươi xem như đã vượt qua cả ta. Bệnh tình của kẻ kia dù ngươi không biết là gì nhưng đã dựa vào kiến thức mình có được mà tự tìm ra cách chữa trị. Bản lĩnh đó sư phụ ngươi cũng không có được a, ai, ngươi cũng đã tới lúc xuống núi rồi!”

” Sư phụ, ta. . . . . .”

“Không cần nói thêm gì nữa, ngươi chẳng lẽ không có việc gì phải thực hiện sao?” Dị nhân dường như đã biết được điều gì, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Niệm Nghiễn.

” Ta. . . . . .” Đúng vậy, chẳng lẽ hắn đã quên đi thâm thù đại hận kia, hắn không thể ở lại đây hưởng thụ cuộc sống yên bình khiến tinh thần ngày càng sa sút như vậy.

“Sư phụ, đồ nhi lần này ra đi không biết khi nào gặp lại, thỉnh sư phụ bảo trọng, còn nữa, mong sư phụ giúp ta một chuyện. Lần này xuống núi, sư phụ không cần nói cho tam sư huynh và tiểu sư muội, đồ nhi muốn đi. . . . . . một mình”.

“Được rồi, ngươi dọn dẹp một chút, đi thôi, xuống núi mọi việc sau này đều phải cẩn thận, cái gì ta chưa dạy cho ngươi thì phải tự mình tìm hiểu. Ngươi cũng phải đáp ứng một yêu cầu của vi sư, có một số chuyện buông xuống được thì buông, không nên để cho nó làm khổ chính mình”.

” Sư phụ. . . . . . Đồ nhi. . . . . . đã hiểu.”

“Nếu có thể, đừng quên hỏi thăm một chút tin tức của đại sư huynh ngươi.”

——————————————-

Cũng là biệt ly nhưng tâm trạng thì lại không giống nhau. Sáu năm trước ly biệt tràn ngập đau thương. Sáu năm sau, không ai đưa tiễn, cảm giác thê lương dâng trào nhưng lại không có áp lực, khiến người ta cảm thấy trống trải.

Nhìn ngọn cỏ cành cây trên núi, hình ảnh sáu năm qua như tràn về trước mắt, tràn ngập ấm áp cùng tiếng cười, bất luận ra sao cũng khiến người ta không thể quên nhưng hắn bây giờ cũng không thể nhàn nhã mà hưởng thụ những hoài niệm này. Vậy thì hắn phải làm sao, giết nam nhân kia? Niệm Nghiễn không biết phải làm thế nào, hắn chưa bao giờ cảm thấy mục đích của mình mù mịt như vậy, từng bước từng bước xuống núi. Trong đầu Niệm Nghiễn hiện lên hình ảnh của mẫu thân —–” Mẫu thân, ngươi nói cho ta biết, ta nên làm như thế nào?”

Nhưng mẫu thân đã qua đời, con đường phía trước lại mơ hồ, hắn chỉ còn lại chính mình, hắn cô độc ~~~~~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.