Vợ Ngốc À, Anh Yêu Em

Chương 17



Vợ ngốc à, anh yêu em……………. 

Vợ ngốc?!

Ai? Anh nói ai?! Là cô sao?!

Tựa như một giấc chiêm bao, mơ hồ nghe được một giọng nói thật nhẹ nhàng trầm ấm so với nước còn mát hơn đang từ từ chảy vào tim. Vạn Bảo Châu chớp mắt bối rối, hoàn toàn không thể tin được. 

“Anh…. Anh……. Em...? ” 

Sao giống như đang nghe tiếng Ả Rập thế? Bây giờ cô, nghe không hiểu gì hết!? 

Nhìn nét mặt ngỡ ngàng đáng yêu của cô vợ nhỏ, Thiên Tống cúi đầu hôn môi cô. 

“Em………..” Vạn Bảo Châu sờ sờ lỗ tai mình, cô tin chắc mình đã nghe nhầm. 

Nhất định là chồng cô mới vừa nói là “Anh muốn em” mà không phải là “Anh yêu em”. 

Ừ, chắc vậy rồi!! 

Đột nhiên cô nhớ tới khi người ta sắp phải xa một thứ gì mình yêu thích nhất, trong tiềm thức sẽ nảy sinh ảo giác. Đúng, chính là ảo giác. Có lẽ cô quá đau lòng tâm tình bị ảnh hưởng nên mới sinh ra ảo giác, hậu quả là lỗ tai của cô nghe gì không nghe lại nghe được mấy lời kỳ quái này. 

Vạn Bảo Châu chậm rãi nhắm mắt lại, thì ra ảo giác cũng có thể tốt đẹp như vậy!

Nhìn nét mặt chưa thể tin nổi những gì cô đã nghe, ngây ngốc làm cho người khác đau lòng.

Thiên Tống dùng ánh mắt thâm tình để nhìn cô, cô như vậy, anh không biết nên làm gì. 

Ngoài việc nhấn mạnh lại lần nữa “Châu Châu, anh yêu em” 

Thật sự lỗ tai cô không bị hỏng! Cô yêu anh, mà anh, cuối cùng cũng yêu cô! 

Vạn Bảo Châu ngạc nhiên nhìn anh, khó có thể tin được cô có thể chờ đợi đến ngày anh yêucô. 

“Nhưng tại sao?” Giấc mơ đã trở thành sự thật, mặc dù theo sự hiểu biết của cô với Thiên Tống, với tính cách của anh, anh tuyệt đối sẽ không nói dối. Nhưng cô vẫn không nhịn được hỏi: “Nhưng, em có chỗ nào xứng để anh yêu?” 

Nửa thân mình cường tráng màu đồng cổ nhẹ nhàng ở trước người của cô, miễn mang đến áp bách cho cô. Hai đầu gối quỳ gối giữa hai chân cô, tách hai đùi cô ở trên đùi của mình, cũng đúng lúc làm cho hai chân vòng hông của mình.

“Ngốc, em có chỗ nào không xứng để anh yêu?”

Giọng nói trầm ấm bao dung. Bên dưới dương vật sớm sưng tím nóng rực giờ phút này đòi hỏi phải lấy được sương ngọt, đỉnh chóp dương vật sớm sưng trong lúc đó tách ra trượt vào môi hoa, trào ra nước mật khiến nó thấm ướt.

Cho dù cả thế giới này bảo anh ngu ngốc khi yêu cô, anh cũng chấp nhận.

Yêu cô, chính là điều đời này anh phải làm.

Đầu dương vật to lớn run nhè nhẹ một chút, rồi sau đó bắt đầu từng chút phá vỡ khe hở môi hoa, nước mật trào ra theo từng tầng thịt non bắt đầu khởi động.

“A a --” Vạn Bảo Châu ngửa đầu gào to, hai gò má đỏ bừng. 

Thiên Tống cũng gào thét lên, anh tiến vào hoa viên nữ tính ẩm ướt lại mềm mại kia, nam khí cứng rắn bị bao vây chặt chẽ, nghĩ đến nhỏ xinh của cô lại có thể cất chứa hoàn toàn thật lớn kinh người của anh, làm cho hai người kết hợp cùng một chỗ chặt chẽ như thế, anhlại hưng phấn đến độ lỗ chân lông toàn thân đều đang phát run, bị cô bao lấy nên bộ phận kia không khỏi trở nên càng cứng rắn, càng nóng hơn. 

Anh thật sự muốn nhiều hơn, trong lòng tràn ngập khát vọng, không chỉ muốn chiếm lấy thân thể của cô gái dưới thân, mà ngay cả linh hồn của cô cũng không muốn buông tha. 

Cô là của anh! 

Ghế sofa rung lên bần bật vì nhiệt tình muốn bốc cháy lên của bọn họ, Vạn Bảo Châu thật vất vả mới thả chậm lại nhịp tim kích động cuồng loạn, một làn sóng vui thích kinh người giống như sóng biển đánh tới, làm cho đầu óc cô choáng váng, chỉ có thân thể mới thành thực như thế, luôn luôn đáp lại khao khát của ngừơi đàn ông. 

“Ưm... Chồng...” Cô yêu kiều kêu anh, anh chính là chồng cô, người đàn ông của đời cô, hai chân trắng mịn bởi vì anh xâm lấn bị buộc phải mở thật rộng ra, “Anh thật là căng cứng...”  Cô hy vọng anh chậm lại, lại hy vọng anh nhanh hơn, mạnh hơn, hai trạng thái mâu thuẫn càng khiến chất mật nữ tính dâng trào mạnh mẽ, thấm ướt nam tính của anh, giúp hai thân thể càng hoà hợp lẫn nhau. 

Tuy rằng cô qua một thời gian được anh dạy dỗ, cơ thể không còn ngây ngô như lúc ban đầu, nhưng khổng lồ của anh mỗi khi chen vào vẫn khiến cho mật huyệt nhỏ hẹp của cô phải gồng hết sức mới thừa nhận nổi.

“Châu Châu chịu nổi không… Ngoan, mở chân ra một chút… Ưm a a! Ấm quá, dễ chịu quá!” 

Thiên Tống lo lắng cô chịu không nổi, anh cũng không lập tức thúc đẩy, chỉ là khép hờ đôi mắt, cùng cô từ từ hưởng thụ cảm giác tuyêt vờii này. 

Đầu Thiên Tống vốn chôn ở bộ ngực sữa cũng nhướng lên. Đan tay vịn eo của cô, còn lại không ngừng xoa nắn đài hoa của cô kích thích nước mật trào ra, dương vật được trơn càng thêm xâm nhập vào trong.

Mật huyệt trơn ướt bóp chặt dương vật to lớn, nếp thịt nhăn nhúm ra sức bú mút từng tầng da dương vật ấy, khoái cảm khít khao làm cho nơi cổ họng anh nhịn không được phát ra rên rỉ và gào thét.

Hai tay dùng sức bóp chặt nâng eo của cô, đưa cả người cô đều kéo lên dựa vào ở trên vai mình. Khiến cô đang ở tư thế nằm biến thành tư thế ngồi trên người anh, sức nặng của thân thể khiến cho mật huyệt của cô tự động nuốt dương vật vào.

“Ư a... to quá… sắp nứt vỡ… A ư… ”

Thiên Tống đặt cô ghé vào đầu vai anh, cứ như vậy Vạn Bảo Châu không cần xài tí khí lực nào, cô chỉ cần ngồi yên hưởng thụ cảm giác thoải mái khi dương vật bắt đầu di chuyển trong mật huyệt mềm yếu.

Bàn tay to vuốt ve rồi nâng cao lắc lư hai mông đầy đặn, đồng thời dương vật cũng đụng vào bên trong mật huyệt, cường độ ra vào cũng nhanh hơn mạnh hơn  làm cho thân thể của cô bắt đầu tự động nghênh hợp va chạm của anh.

“Ưm...”  Không chịu nổi khoái cảm tê dại mất hồn như vậy, Vạn Bảo Châu vẻ mặt mê ly, mắt long lanh, cả người ưỡn cong, da thịt mềm mại trắng nõn, nhin cô lúc này y chang búp bê barbie chưng trong tủ kính, cô vô ý thức giãy dụa thân thể mềm mại tuyệt mỹ mê người, để cho nơi đang gào thét của mình cùng vật khổng lồ của anh vuốt ve lẫn nhau.

Cô chỉ muốn dùng thân thể che lấp đi cảm giác trống rỗng trong tâm hồn. 

Ít nhất bây giờ, cô và anh đều đã quên... quên còn gian nan đang đợi họ phía trước.

“Châu Châu… Thoải mái không?”

Chôn ở cổ của cô, đầu lưỡi liếm lấy da thịt trắng nõn của cô, bú mút lấy vành tai tinh xảo khéo léo của cô.

“Ưm… A ừ… Thoải mái, rất thoải mái...Chồng … Nhanh lên… A ừ… Mau hơn chút nữa… ” Khoái cảm từng đợt như sóng lấn lướt trào đến, cô cảm giác mình sắp đạt tới đỉnh.

“Được... Tất cả đều nghe em.... tất cả... ” Hai tay hắn nâng mông của cô, rồi ngồi dậy, để cô ngồi trên người mình.

Từ từ thích ứng thứ lớn của anh, Vạn Bảo Châu nhón nhón thân người, đứng lên. Ngồi hẳn trên người Thiên Tống, cũng làm cho dương vật không hề giữ lại toàn bộ tiến nhập trong hành lang, hành lang nhẹ co rút có quy luật phối hợp với từng động tác ra vào của anh.

Theo một mô tuýp bất di bất dịch: nữ chủ luôn sẽ ôn nhu ngoài đời, và sẽ được ban cho một khả năng thiên bẩm làm hài lòng các nam chính trên giường... Đơn cử như: Hàng xài hoài mà không hở, khi lâm trận thì nước tràn đầy còn hơn Vòi Romine đang chảy mà bị đục một lỗ chà bá, khả năng trâu bò có thể chịu đựng nam chính liên tục tù tì trong vòng mấy ngày mấy đêm*. Nên Vạn Bảo Châu tất nhiên rất được tác giả chúng ta ưu ái cho bản lĩnh làm nam chủ chúng ta điên đảo. 

* mấy ngày mấy đêm là tác giả nổ đấy

Dù phải nói thật lòng, tác giả truyện này rất ghét ăn bánh bèo!!!

Lúc này nửa người Vạn Bảo Châu hơi ngửa về sau, mà Thiên Tống cũng chỉ lấy hai tay vén phía sau nâng cô lên, dương vật tím hồng không ngừng co rút bên trong hoa huyệt béo mập kia.

Khuôn mặt Vạn Bảo Châu bởi vì tình dục mà đỏ ửng. Dung nhan cô vốn đã xinh đẹp, lúc tình dục thúc giục càng quyến rũ và mê người hơn. Thân thể hoàn mỹ ấy vừa nhìn đã có thể khiến người ta phạm tội, tản ra màu phấn hồng mê người.

Thiên Tống từ nãy đến giờ chỉ cưỡi ngựa xem hoa chứ chưa hề đi sâu vào lãnh địa, cả thân thể anh kêu gào, phía dưới trướng đau lên, tâm tình có chút vội vàng xao động, nhất là sau khi nghe được thanh âm mê người của cô, lại dùng hết sức đấu đá lung tung trong hành lang. Nước mật trào ra theo từng động tác đút vào của anh bị áp ngược lại vào trong thân thể cô, khoái cảm đè ép càng khiến hai chân Vạn Bảo Châu mềm nhũn, nước chảy ra không ngừng, miệng liên tục thở gấp.

“Chồng...Chồng ...”

Thiên Tống mắt điếc tai ngơ rút ra nhanh làm mật thuỷ văng tung toé khắp nơi. Anh mỗi một lần dùng sức va chạm xương mu của cô, hận không thể vò nát thân thể của cô.

“Châu Châu… Châu Châu của anh… nhanh quá… Đều ướt đẫm…”

Nữ chính nhanh? Còn không phải do các bà tác giả tạo ra phong trào sao?!

Thân thể càng ngày càng trở nên nóng bỏng, một loại cảm giác cực độ trống không bao phủ cả người cô, trong cơ thể cô dường như có gì đó không khống chế được chảy ra ngoài nhưng đồng thời lại có cảm giác trống rỗng muốn được lấp đầy. Vạn Bảo Châu mím đôi môi hồng nhỏ giọng nức nở nghẹn ngào, đôi tay mảnh khảnh quấn quanh ở trên cổ Thiên Tống, hai người má tựa vai kề, bên dưới ra sức xoắn chặt nam tính, muốn nhiều hơn nữa.

“Anh... nhanh lên... Em muốn... ”

Vạn Bảo Châu nhắm mắt lại, tay nhỏ bé từ từ đi xuống đầu vai Thiên Tống, bấu víu gáy củaanh. Hai chân trắng noãn kẹp chặt phần eo hùng tráng có lực, khiến bộ vị nơi hai người kết hợp dán sát hơn, nam căn tráng kiện to lớn này cũng đi thật sâu vào trong cơ thể của cô hơn. 

Cô chủ động làm cho Thiên Tống rất phấn khích nhưng sợ hãi cũng nhiều hơn, đôi tay ngăm ngăm lập tức bắt lấy cái mông trắng của cô vợ nhỏ, nắm chặt hai bên mông nhỏ mềm mại, không cho phép cô nghênh hợp anh vào sâu hơn nữa. 

Mắt to lặng lẽ mở ra, Vạn Bảo Châu không hiểu nhìn lên trên mặt người đàn ông tràn đầy ham muốn, nhưng đáy mắt lại tràn đầy ẩn nhẫn: “... Chồng?”

Thiên Tống cố nén nhịn, anh thở hổn hển một tiếng, từ trong kẽ răng khó khăn phun ra mấy chữ: “Không được... Quá sâu, em sẽ không chịu nổi.” 

Là đàn ông, anh cũng rất muốn đi vào sâu trong cái miệng nhỏ nhắn mất hồn của người phụ nữ mình yêu, nhưng anh lại sợ thân thể cô không chịu nổi. 

Dù cô thật sự chịu được, nhưng“ là đàn ông anh phải lo lắng cho em ”*, thân là chồng càng tuyệt đối không được phép lấy thân thể vợ mình ra thử nghiệm. 

* Không Bao Giờ Bó Tay - Tống Gia Vỹ 

https://www.youtube.com/watch?v=M9JDAfwfgzM 

Cánh môi màu hồng chậm rãi nâng lên một nụ cười ngọt ngào, Vạn Bảo Châu ngoan ngoãn nghe lời buông hai chân xuống. Đầu gối trắng như ngọc khẽ cong lên, cô làm như vậy có thể để cho anh vào sâu, nhưng sẽ không xâm nhập đến tận trong tử cung, đây chính là độ sâu an toàn nhất. 

Thả cô trên ghế sofa một lần nữa, làm cho cô thoải mái nằm, còn anh quỳ gối trước chân cô, tách hai đùi cô nhẹ nâng lên. Nơi đó của hai người vẫn còn rất ẩm ướt, bởi vì bị dương vật quá thô to xâm nhập vào, giữq khe hở môi hoa hẹp hơi tách ra, lộ ra một chút chất lỏng bạch trọc dính hoa kính béo mập.

“Ư... A... ” Khoái cảm dào dạt khiến anh càng lúc càng tiến vào, các tế bào thần kinh chạy khắp các giác quan, cô tự động vòng thêm thật chặt cổ anh, để có thể dễ dàng tiến vào hơn.

“Châu Châu, anh... Châu Châu.... ” Anh không tiết chế nổi mình, mỗi lần hai người xúc đẩy đều phát ra những thanh âm ngượng ngùng hoà lẫn với tiếng nước chảy mê người. 

“A... A.... ” Giống như đang bơi giữa một đại dương mênh mông, mà khoái cảm là từng đợt sóng dào dạt vỗ vào người, “Chồng.... Tống.... ” Mười ngón tay cô đổi sang bấu chặt lấy bả vai của anh, rướn người lên.

“Anh... ở đây... ” Chỗ kín truyền đến không biết bao vui thích, anh ôm lấy chân cô, xâm nhập càng lúc càng mạnh để hưởng thụ.

Thiên Tống luồn tay phía dưới nâng mông Vạn Bảo Châu lên, bản thân cũng không ngừng dập xuống, khoái cảm càng tăng thêm gấp bội. 

“Chồng... Mau, nhanh lên một chút... ” Đến giới hạn, cô không còn lựa chọn nào ngoài việc cầu xin.

“Được, vợ yêu.” anh gầm rú lên, xì một tiếng, dương vật tím hồng lại một lần nữa cắm vào trong mật huyệt. Môi hoa run rẩy co rút lại rồi co rút lại nữa, xiết thật chặt cái căn lửa nóng dục vọng kia. 

Hai tròng mắt Vạn Bảo Châu đang trong mê say lại càng mờ mịt không phân biệt được bốn phương tám hướng.

“A ư… Chồng à… Thật thoải mái… ư a… ”

“Châu Châu......” Anh khàn khàn gọi cô. 

Khi tiến tới gần điểm giới hạn, ngũ quan anh tuấn của Thiên Tống hơi hơi vặn vẹo, dương vật đâm mạnh vào trong chỗ sâu mật huyệt, chất lỏng nóng rực phun phọt ra, tưới ấm áp khắp cả hoa hồ. 

Cô cong người thét chói tai, vui vẻ đến khóc lên, hai chân vòng chặt thắt lưng của anh, dùng sức đem chính mình chống đỡ anh, lúc này, giữa lối nữ tính của cô bị anh đè lại, hai người hoà cùng một thể, trong nháy mắt anh bắn ra, thì cô cũng cảm giác được dòng nước xiết kia đang chui vào trong bụng của mình. 

Vạn Bảo Châu nhìn người đàn ông trước người vẫn như cũ ra sức vận dụng thắt lưng si mê trong thân thể cô, ngón tay vẽ một vòng trên môi anh, đem toàn bộ  biểu tình trên mặt anhkhắc sâu vào tâm khảm.

“Ư a… Chồng... Tống… A ư…”

“Châu Châu… Dùng sức… Rống…”

Tình dục hình thành từ nỗi đau tâm hồn càng đem đến sự khát khao nhiều hơn. 

Thiên Tống cúi đầu hôn cô, rồi lại đi vào. Quy đầu to lớn ở trong thủy huyệt mềm mại khó khăn mở ra một lối đi nhỏ hẹp, cho đến khi vào đến điểm cuối, rồi lại cẩn thận không cắm vào trong tử cung yếu ớt. Chuyện này cũng hành hạ chính anh ra đầy mồ hôi giống như là vòi nước hỏng van vậy. 

Bởi vì Vạn Bảo Châu vừa mới trải qua cao triều, thể lực cũng đã tiêu hao ít nhiều, cho nên Thiên Tống cũng không dám kéo dài. Anh hoàn toàn buông thả cảm giác của mình, ra sức chạy nước rút tốc độ cái sau so cái trước càng mau hơn. Eo anh cũng bắt đầu tê dại, một dòng điện mãnh liệt từ phía dưới đi lên trên, tráng kiện dâng trào rồi rốt cuộc sau một lần dùng sức đâm vào lần thứ hai phun ra mầm móng của mình. 

Thiên Tống đỡ Vạn Bảo Châu ngồi dậy đối diện với mình, anh nắm thật chặt khe mông mịn màng của cô hướng về phía dâng trào của mình áp vào, đem toàn bộ hạt giống nóng như lửa của mình phun vào chỗ sâu nhất của cô. 

Sau đó anh ôm sát cô, phát ra tiếng thở hổn hển không ngừng.“Châu Châu... Châu Châu của anh...”

Theo mỗi một tiếng kêu, môi mỏng tỉ mỉ vẽ từng đường nét trên da thịt ướt đẫm mồ hôi của cô.

Vạn Bảo Châu nhẹ nhàng thở ra, gật đầu một cái, thông báo mình vẫn ổn, sau đó cả khuôn mặt áp vào lồng ngực vững chãi tìm hơi ấm. 

Thiên Tống khẽ mỉm cười, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô một cái, ôm thân thể mềm nhũn nhỏ bé vào trong ngực, anh bắt đầu nhẹ nhàng kéo ra đưa vào, từ từ vào, từ từ ra, tốc độ mặc dù không nhanh, nhưng sức lực lại rất nặng, cường hãn có lực đem cô chống đỡ đến cực hạn. Quy đầu lửa nóng khổng lồ lấy một loại khí thế kiêu ngạo như chiến sĩ mở mang bờ cõi từng chút từng chút đẩy ra hai cánh hoa đáng yêu, tiểu huyệt chứa đựng vật to lớn của hắn đến mức gần như không nhìn thấy miệng hoa huyệt, từ từ chen vào, từ đầu đến cuối, vào sâu lút cán, không lưu một tấc nào ở bên ngoài. 

Vạn Bảo Châu mới vừa qua cơn cao triều, thân thể nhạy cảm, bị anh cắm vào như vậy, cái miệng nhỏ nhắn không khỏi lại bắt đầu “Y y nha nha ” kháng nghị, hai cánh tay nhỏ bé trắng noãn cũng không biết để ở chỗ nào, cô trượt tay từ đầu vai đến sau lưng Thiên Tống, vừa bất lực, lại vừa ngây thơ ngốc nghếch làm người ta thương yêu. 

Thiên Tống cầm vòng eo non mềm, xoay người một cái đẩy cô nằm trên thân mình, hoa huyệt mềm mại khít khao mỗi lần mới vừa trượt ra liền lại bị ép xuống, miệng huyệt nhỏ nhắn đem vật cứng rắn tráng kiện từng miếng từng miếng nuốt vào, xoắn cực kì chặt, tư thế nữ trên nam dưới khiến vật kia ở trong thân thể Vạn Bảo Châu càng vào tới sâu hơn, thậm chí Thiên Tống căn bản không cần dùng sức, chỉ cần đem vật căng cứng của mình nhắm ngay cái miệng nhỏ nhắn, rồi lại đem cô để xuống chậm rãi là có thể đạt tới chỗ sâu nhất của cô. 

Môi hồng khẽ nhếch, Vạn Bảo Châu ngước đầu, nhắm hai mắt, yêu kiều rên rỉ, tơ bạc trong suốt bởi vì cô rên rỉ mà nhỏ xuống dưới liền bị Thiên Tống nuốt hết vào trong bụng, bị đâm đến khó chịu, cô liền đưa tay quờ quạng lung tung bốn phía, giống như muốn tìm một cái gì để dựa vào. Thiên Tống thấy thế, liền cầm bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên trên vai mình, sau đó phía dưới càng thêm dùng sức từng phát từng phát đâm vào, không chút lưu tình. 

“Sâu quá... Sâu quá à... ”  Vạn Bảo Châu rút tay của mình về, sờ lên cái bụng trắng nõn bằng phẳng —— nơi đó có gồ lên hình dáng của một cây tráng kiện, chứng tỏ ông chồng lang sói của cô đã cắm vào tử cung của cô rồi. Tử cung mềm mại không chịu nổi sóng to gió lớn như vậy, đương nhiên thấy khó chịu vô cùng. Hơn nữa mỗi một lần rút ra lại cắm vào đều mang vào một lượng nước khá nhiều, bên trong đã sớm trướng đến không chịu nổi. Vạn Bảo Châu vừa đau lại vừa thấy thoải mái, loại cảm giác cực đoan mâu thuẫn này quả thật làm cho đại não của cô  rối loạn cả lên, cô không biết nên làm sao bây giờ, và cô cũng không biết mình đến tột cùng là muốn anh dừng lại hay là tiếp tục nữa. 

Thiên Tống nắm lấy chiếc cằm thon gọn rồi tỉ mỉ hôn tới hôn lui trên mặt cô, động tác phía dưới cũng không ngừng lại chút nào, mà sức lực lại chỉ nặng thêm chứ không nhẹ, mang theo tình yêu triền miên vô tận cùng muôn vàn dịu dàng, rồi lại vô cùng cường hãn, hơn nữa cũng không cho cô cự tuyệt. 

“Ngoan... Chiều anh một lần, được không? Chờ anh cắm vào là được rồi, em có thể làm được... Sẽ hết đau ngay thôi.”

Cô chỉ biết câm nín nghe tiếng anh nói.

Thật ra cô đã chiều anh rất nhiều lần rồi mà!!!!

Mồ hôi hột trên trán Thiên Tống từng giọt từng giọt rớt xuống, rơi vào giữa bầu ngực của Vạn Bảo Châu, rồi men theo đường cong xinh đẹp của phái nữ mà trượt dần xuống, biến mất không tăm tích.

“Được.... được.... anh nhẹ một chút... ” Vạn Bảo Châu sờ tới sờ lui trên bụng, cho dù xấu hổ không dám nhìn, nhưng cô vợ ngốc nào đó cũng có thể cảm nhận được nơi đó đến tột cùng là có cảnh tượng như thế nào. 

Thiên Tống rất tự tin vào khả năng của mình, hay nói đúng hơn anh rất tin vào sự hiểu biết của mình về cô, anh hiểu rõ cơ thể cô hơn chính mình, biết cực hạn chống đỡ của cô ở đâu, bất cứ chuyện gì anh làm đều suy nghĩ cho cô trước tiên, nên làm sao có thể đành lòng để cho cô bị thương chứ? 

Bàn tay sờ sờ khuôn mặt mềm mại nhỏ bé, Thiên Tống khẽ rút ra một chút, Vạn Bảo Châu chưa kịp thở xong thì anh đã dùng khí thế hừng hực cắm vào, còn sâu hơn, nặng hơn hồi nãy! Cuối cùng người vợ nào đó đã có thể chắn chắn mình đang bị khi dễ trầm trọng, cô mím miệng nhỏ, thật muốn khóc ra tiếng nhưng lại không nỡ làm anh mất hứng. Thiên Tống dùng sức bợ lấy nơi hai người kết hợp, thịt non trong tiểu huyệt cũng run theo, chỗ nhạy cảm nào đó bị anh không lưu tình ma sát, cực độ khoái cảm lập tức khiến một luồng ái dịch từ chỗ sâu trong hoa huyệt lại ào ạt tuôn ra. 

“Ưm... A... Đừng...”

Bị cảm giác lạ thường tràn đến làm cô không nói được một câu hoàn chỉnh, vì vậy Thiên Tống tự mặc định hành động của mình vô cùng chí lý, cần được duy trì và phát huy.

Vẫn ở lại trong tiểu huyệt ấm áp chật hẹp, Thiên Tống ôm eo Vạn Bảo Châu bước về phía chiếc giường lớn trong phòng ngủ của bọn họ.  

Mỗi một bước đi của anh, Vạn Bảo Châu liền yêu kiều “ưm ” một tiếng, quy đầu vô cùng to lớn liền đụng vào trên thành tử cung, điều này khiến hai đương sự đều hưng phấn, thân thể và tâm hồn. 

Khi thân thể cao lớn to con đè cô vợ nhỏ cùng ngã xuống giường lớn, lập tức tốc độ kéo ra đưa vào của người chồng sói lang nào đó nhanh dần, anh rốt cuộc có thể muốn cô không cần kiêng kỵ. 

Hoan ái trên giường vẫn thoải mái nhất!!!

Đôi mắt long lanh cực kỳ mơ màng, chớp chớp mắt, mơ hồ còn long lanh. Vạn Bảo Châu bị đặt dưới thân thể cao to của Thiên Tống, hai chân mở rộng ra hai bên hông anh, cái mông nhỏ mềm mại bị một đôi tay ngăm ngăm rắn chắc nâng lên. Theo mỗi một lần tiến vào, Thiên Tống liền bóp một cái lên khe mông non mềm, tốc độ anh chạy nước rút càng lúc càng mau. Hai viên anh đào xinh đẹp trước ngực Vạn Bảo Châu lúc ẩn lúc hiện sáng ngời toả ra sức hút mê người đến cực hạn, hai hạt đậu vốn đỏ tươi này càng đỏ như ánh lửa, có thể thiêu đốt người ta bất cứ lúc nào. Thiên Tống rút một tay ra nắm lấy, bàn tay khổng lồ bao trùm lên bầu vú trắng nộn, cúi đầu gặm lên. 

Hàm răng bén nhọn cắn, nhai, mút, kéo, đem hai nụ hoa nho nhỏ vốn đã cứng rắn chơi đùa đến khi vừa đỏ lại vừa cứng, giống như trái cây chín đứng thẳng trong không khí. 

Thiên Tống ngậm một bầu vú, gặm ở trong miệng một hồi lâu mới chịu nhả ra, lúc đó bầu vú đáng yêu trắng noãn kia cũng đã dính đầy nước miếng cùng dấu hôn, tựa hồ lớn hơn lúc bình thường một chút, bây giờ nhìn y như đóa hoa tươi nở rộ đong đưa trong gió. 

“Vợ à... Anh sắp ra rồi...” Thanh âm của Thiên Tống khàn khàn, anh nắm bộ ngực mềm mại của cô, nói nho nhỏ, tốc độ hạ thể rút ra đưa vào rõ ràng còn tăng nhanh hơn rất nhiều so với lúc trước. 

Vạn Bảo Châu bị đâm đến cả người bủn rủn, một lúc sau, rốt cuộc sâu trong tử cung nghênh đón vào một luồng nhiệt lưu nóng bỏng không ngừng bắn vào, miệng tử cung nhỏ nhắn từng miếng từng miếng mút lấy tinh dịch phun ra, từng chút, từng chút, toàn bộ nuốt vào.

TiểuSongNgư kute: Bị mần liên tục nhanh mạnh lẹ như thế có tính là ngược không chứ hả?

Truyện sắp hoàn rồi nên đây là cơ hội cuối mình chen vào phân cảnh H. híhí. Tác giả là sắc nữ lai hủ nữ chính hiệu. Dạo gần đây hơi bị thèm thịt. Khứa khứa...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.