Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Chương 33




Cô bám chặt lấy người anh , thật sự là cô có chút sợ ,2 người cùng trên một cái thang chật hẹp . Lỡ anh nặng qúa làm gãy thanh thì bụng ruột mất .

Lại còn sợ anh một tay ôm cô , lỡ như anh mỏi tay thả cô ra , để cô bay tự do xuống cho nhanh , thì chết cô à .

Càng nghĩ cô càng bám anh chặt hơn , cảm nhận thân thể ấm áp và mùi hương nam tính trên người cô , khiến đầu óc cô bỗng trở lên u mê .

Cô mơ màng chìm đắm bên anh cho đến khi có giọng nói thì thầm , dịu dàng vang nhẹ bên tai

- Em có thể nới lỏng vòng tay một chút không? Em ôm tôi chặt như vậy , tôi sắp ngạt thở đến nơi rồi

- Nhưng… Nhưng

- Ngốc ! Tôi sẽ không bao giờ bỏ em ra đâu !

Mới cả chúng ta tiếp đất an toàn rồi .

- Thật sao ? Hihi! Hú hồn

” Ngẩng đầu nhìn ngó xung quanh , tay hơi nới lỏng nhưng vẫn ôm chặt”

- Mình vào nhà nhé ! Lần sau không được nghe người ta sui dại nữa biết chưa

- Không phải đâu ! Hình như là em mộng du

- À ! Thế à ! Tự biết bắc thang , rồi trèo lên ngắm cảnh nhỉ?

- dõ dàng lúc đầu em có cảm giác có người phía dưới giúp em . Nhưng khi nhìn xuống cầu cứu thì chẳng có ma nào cả ?? Anh thấy lạ không?

- Ừ ừ lạ.

Vào nhà thôi . Em cũng mệt rồi còn gì

- Vâng hihihi . Em cứ nghĩ ông xã bỏ rơi em rồi đó!

- Ngốc!

- Hứ ! NGƯỜI TA KHÔNG NGỐC *chu môi phản đối *

Anh hôn chụt lên môi cô , rồi phá lên cười .

Hai người vừa đi vừa nói , cười đùa.

Cho đến khi anh bế cô qua phòng khách .

Cô liếc mắt nhìn thấy mấy người khi nãy vừa rủ rê cô leo thang , đều xếp hàng ngồi yên trên ghế sopha . Ánh mắt hướng về cô cầu xin mãnh liệt .

Nhìn họ như vậy cái đầu ngốc của cô không ngừng hoạt động .

Suy nghĩ xem vì sao họ lại ở đây ?

Có thể do kiếp trước mấy người kia ăn ở phúc đức hay sao ?

Mà bỗng nhiên trong bộ não ngốc của cô , từ đâu có một dây thần kinh khôn chạy về .

( au : Không biết có khôn thật không nữa)

Khiến cô nhớ ra nguyên nhân vì sao cô phải leo thang , tất cả đều do tên chồng cô gây ra . Bọn họ là vô tội . Cô cần phải cứu anh phòng phong .

Đầu cô hoạt động nhanh đến nỗi … Cô đang cười nói vui vẻ với anh … Quay 180o sang lườm , nguýt , lẩm bẩm chửi.

_ E hèm… Sao mọi người lại ngồi đây , đi làm việc của mình đi

{“nháy mắt” Mọi người yên tâm đi tôi sẽ cứu anh phòng phong . Tôi vừa giải thoát cho mấy người đấy , phải nhớ ơn để còn trả đấy nhé!}

- Mắt em có bệnh à? Mà nháy khiếp thế ? Em chỉ cần nhìn một phát là họ hiểu rồi .

Không cần phải vất vả thế đâu .

- Anh thì biết cái gì mà nói .

Người ngoài đừng có mà xen vào !

- Em!!

- Mấy người còn ngồi đó làm gì ?

Mau đi làm việc đi!

Việc kia cứ giao cho tôi , đảm bảo thành công .

À mà này hìhìhì . Ta biết nếu ta giúp không công mấy người sẽ cảm thấy áy náy . Cho nên chỉ cần trả công cho ta , tiền lương tháng này của mấy người cộng lại là được rồi , nhớ phải lấy cả của anh Phòng Phong nữa đấy nhé!

Anh ấy là phải lấy 5 tháng nhé !

Hihi . Cảm ơn .

Khi cô còn đang cười típ mắt vì nghĩ đến số tiền mình sắp có được .

Thì mấy người kia đều Á Khẩu nhìn cô . Họ không ngờ phu nhân lại ham tiền như vậy .

Ông chủ giàu có nhất Châu Á . Chẳng lẽ lại để phu nhân nghèo túng đến mức độ bóc lột tiền của họ sao?

Thật không hiểu nổi???

Còn BẠCH BỐI PHONG anh ngượng chín mặt , xấu hổ vô cùng .

Sao cô lại giở tính xấu mặt đàn em anh thế này ??

Như thế còn thì còn gì là uy nghiêm của chị hai nữa không hả trời ??!

- Mấy người về bang , chịu hình phạt trong bang đi .

- Vâng ! Thưa Ông chủ . Phu nhân chúng tôi đi đây .

Chúc phu nhân ở lại bình an .

- Mấy người đừng lo tôi sẽ xin tội cho mấy người .

Miễn là đừng quên công lao của tôi là được rồi !

- THẢO QUYẾT MINH tôi để em thiếu thốn tiền bạc hả?

- Không !

* Mắt chớp chớp cún con vô “số” tội nhìn anh*

- Thế sao em lại đòi hỏi tiền lương của anh em ?

- Thế tôi hỏi anh .

Thế họ có mẹ già không? Có con nhỏ không ? Có vợ đẻ không?

- Anh em trong bang đều là những người không có gia đình , người thân .

- Thế tại sao tôi không thể lấy tiền của họ ?

Tôi mất công làm việc , vắt óc suy nghĩ , suýt chết ngoài trời .

Thế tại sao tôi không thể lấy tiền công của mình ?

Không lấy có mà ngu .

- Tôi đưa em rất nhiều tiền , em có lấy số tiền ít ỏi đó của họ thì cũng chẳng làm gì.

Nhưng em có biết họ đã phải đánh đổi cả xương máu của mình để có được số tiền đó không ?

- Thật hả???

- Thật .

- Không ngờ bọn họ lớn đầu rồi mà còn ngu thật .

Chán ! Chẳng thèm nữa .