Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi

Chương 3



Khoảng lặng.

Suốt cả tuần đấy, tôi ko liên lạc gì với Thanh Trúc nữa. Vì tôi biết cô ấy sẽ ko thể chấp nhận một kẻ đã bỏ em cô ấy ở lại trong khi cô ấy đã có lời nhờ. Hơn nữa, tôi cá rằng con nhỏ sẽ thêm mắm thêm muối, rồi kêu than, trách móc, chê bai tôi với chị nó, chứ đằng nào nó chịu nói tốt cho tôi. Và tôi trở lại với cái guồng quay công việc của mình, trở lại là mình như xưa – một con người của công việc.

Tôi đi qua quán cà phê “Khoảng Lặng” – chính là cái quán cà phê đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho tôi. Cũng gần một tuần nay tôi chẳng ghé vào đó nữa. Tôi ko muốn gặp lại con nhỏ Thanh Mai. Nhưng, hôm nay thật lạ, hình như quán ko có khách, vắng teo. Tự dưng tôi muốn vào, ko phải chỉ để thưởng thức cốc nâu đ, mà tôi thích cái “khoảng lặng” của nó.

Tôi bước vào, ơn trời, ko có con nhóc ở đó, cái bàn quen của nó vẫn trống trơn, im lìm như bao cái bàn khác. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, tôi đã tiến đến và ngồi cái bàn ấy. Tôi gọi một cốc nâu đá như mọi khi và từ từ thưởng thức nó. Gìơ tôi mới để ý, đúng là chỗ này có tầm nhìn thật đẹp. Ngồi ở đây có thể nhìn ra cái bãi đất trống, nói là trống chứ ngập tràn cỏ với hoa dại, nhưng đẹp đến lạ lùng. Có một cái gì khiến cho con người ta thấy khoan khoái đầu óc, thấy muốn hoà mình vào thiên nhiên. Có lẽ bữa trước nhìn thấy con nhỏ hướng đôi mắt xa xăm chắc là nó cũng đang giống tôi lúc này, đang tận hưởng một cảm giác thật lạ.

- Lại gặp chú! – Tôi giật mình bởi cái tiếng lanh lảnh quen thuộc của một con nhóc mà tôi gần như chẳng thể quên nổi.

Đúng là nó, tai hại thật, cứ tưởng được yên bình, ko phải đụng mặt với nó cơ.

- Thì quán có của riêng cô bé đâu!

- Cũng phải! – Nói rồi con bé kéo ghế và ngồi xuống. Nó trống tay lên cằm, hướng đôi mắt nhìn ra cửa kính, nơi bãi đất kia.

– Chú cũng thấy nó đẹp phải ko?

- Ừ.

- Cháu thích cái bàn này cũng vì nó đấy!

- Chú cũng vừa đoán ra điều đó.

- Cháu thích sự bình yên của nó, cả cái khoảng lặng của quán này nữa.

- Nhưng chú nhìn cháu lại nghĩ sự sôi động hợp với cháu hơn!

- Ai cũng nghĩ thế, nhưng đó chỉ là bề ngoài, à mà ko, đúng là cháu thích sự ồn ào, náo nhiệt… nhưng đôi khi cũng cần cho mình một khoảng lặng chứ chú! – Lần đầu tiên tôi thấy nó nói chuyện có chiều sâu đến vậy.

Suốt từ lúc đó cho đến khi chúng tôi rời khỏi bàn, chả ai nói gì với ai cả. Nó cứ ngắm cái bãi đất ấy mãi thôi, còn tôi cũng chẳng biết mở lời nó với nó thế nào. Nói thực vụ bỏ nó lại ở nhà hàng Pháp giờ nghĩ lại tôi thấy mình cũng sai. Có lẽ vì vậy mà tôi chẳng thể mở lời được.

- Chú đèo cháu về nhé!

- Hả?

- Thôi coi như cháu chưa nói gì vậy. Thôi cháu về trước đây.

- Khoan đã. Để chú đưa về!

Ngồi trên xe tôi, con bé vẫn lặng im chẳng nói câu gì.

- Có vẻ ai đó đang buồn! – Nó quay sang nhìn tôi với ánh mắt tròn xoe, cứ như là lạ lẫm lắm. Tôi đưa mắt nhìn lại nó như dò hỏi. Nó quay mặt đi, hướng đôi mắt ra cửa kính xe.

- Cháu chia tay với bạn trai!

“Kít….” – Chiếc xe phanh kít lại, cả tôi và nó đều dúi dụi về phía trước. Nó nhăn nhó:

- Chú sao thế? – Tôi cũng chả hiểu mình sao nữa. Nhưng nói thật là tôi qúa sốc, tại sao nó lại có thể nói chuyện đó với tôi chứ. Một kẻ mà có lẽ nó cũng ghét cay ghét đắng như tôi ghét nó vậy.

Truyện này được copy từ website: Truyen186.Com

Điều thú vị nhỏ nhoi.

- Chú có muốn vào nhà chơi ko? – Tôi ngạc nhiên trước lời mời của nó, nhưng còn ngạc nhiên hơn bởi câu nói tiếp theo.

– Có chị cháu ở nhà đấy!

- Ý cháu là gì?

- Một tuần rồi, bộ chú ko muốn gặp chị cháu sao? Cháu tưởng chú thích chị cháu? – Tôi lại một lần nữa, ngơ ngác ko hiểu ý nó. Nó có phải là con nhỏ phá đám mà tôi từng biết ko? Rồi tôi cố tỏ ra bình thường.

- Chú nghĩ lúc này chắc chị cháu ko muốn gặp chú.

- Vì vụ bỏ rơi cháu ở nhà hàng Pháp tuần trước?

- Ừ.

- Chú yên tâm. Chị cháu ko hề biết chuyện đó đâu.

- Gì vậy?

- Chú chậm hiểu thế hả? – Nó nhăn mặt. – Cháu đâu phải là một kẻ xấu tính như chú nghĩ chứ. Cháu ko phải là một kẻ thích mách lẻo, chú biết chưa! Thôi tóm lại là chú có muốn vào ko? Cho chú 2 giây suy nghĩ và trả lời. Thời gian bắt đầu!

- Có… có… – Tôi ko hiểu tại sao lúc đấy tôi lại cuống lên như thế! Và con bé bụm miệng cười lắc lẻ.

- Hì… Cháu biết mà!… Mà này, đây là cháu chỉ trả ơn cho chú vì việc hôm nay đưa cháu về và bữa thanh toán giùm cháu đồ ăn ở quán cà phê “Khoảng Lặng” lần trước thôi. Sau hôm nay, cháu lại trở về là cháu đấy. Muốn tán chị cháu, phải hỏi ý kiến cháu đã!… – Tôi đần thối mặt ra trước những gì nó nói. – Chú ko vào à? Đực mặt ra đấy làm gì thế? – Trời, giờ thì đúng là nó rồi – con nhỏ khó ưa mà tôi biết.

Tôi vào nhà với sự chào đón nồng nhiệt của bà Thanh và sự vui vẻ của Thanh Trúc, riêng con nhỏ Thanh Mai, nó đưa tôi vào nhà rồi bỏ thẳng lên phòng, ở lì trên đó cho đến khi tôi về cũng chẳng thèm xuống chào một câu. Mà thôi, dẫu sao thì hôm nay tôi cũng biết ơn nó rất nhiều. Ko ngờ, tôi lại nghĩ xấu cho nó thế. Tôi thấy tiếc vì mình đã bỏ lỡ hẳn một tuần ko liên lạc gì với Thanh Trúc. Cũng may cô ấy ko trách gì tôi cả, mà bù lại thấy tôi đến chơi cô ấy với mẹ còn tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Nói thật, ngay lúc đó tôi ước gì có thể trở thành rể nhà này!

Hình như bà Thanh đã gọi điện phôn cho mẹ tôi rồi hay sao mà tôi vừa về đến nhà đã thấy mẹ tôi mặt mày hớn hở:

- Con trai, hôm nay mọi chuyện tốt đẹp chứ?

- Ý mẹ là sao?

- Thì còn ý tứ gì vào đây nữa. Bà Thanh vừa điện thoại cho mẹ, bảo con vừa từ nhà bà ấy về. Con đến chơi với Thanh Trúc à?

- Gần như là vậy mẹ ạ. Mà thôi, chưa có gì mà mẹ đã mừng quýnh như thế rồi!

- Sao ko mừng đc chứ? Mẹ là mẹ ưng con bé Thanh Trúc rồi đó. Mày mà ko lấy được con bé thì liệu hồn. – Mẹ tôi mắng yêu tôi, rồi bà lại tất bật với những kế hoạch và dự định cho tương lai mà tôi chắc chắn rằng đã có sự xuất hiện của Thanh Trúc trong đó.

Tối hôm đó tôi đã điện thoại nói chuyện với Thanh Trúc tới gần một tiếng đồng hồ. Tôi ko biết tại sao tôi lại có thể nói đc nhiều chuyện đến thế, mặc dù chỉ toàn là chuyện công việc mà thôi. Nhưng dấu sao được nghe giọng nói ngọt ngào và êm dịu của cô ấy là tôi vui lắm rồi. Đặc biệt lại ko có sự chen ngang phá đám của con bé Thanh Mai. Có lẽ nó giữ đúng lời hứa, thả cho tôi một buổi hôm nay, bắt đầu từ ngay mai nó lại trở về là một con bé khó ưa đối với tôi. Ước gì thời gian ngừng trôi nhỉ !

---

Kẻ thù trở về.

Tôi đến công ti với tâm trạng vui vẻ và sáng khoải. Tại dư âm của ngày hôm qua vẫn còn tràn ngập trong lòng tôi. Bước vào phòng làm việc của mình, tôi buột miệng hát vu vơ mấy câu hát mà giờ nghĩ lại, có nghĩ nát óc tôi cũng chẳng thể nhớ nổi chúng là gì, vì lúc đó, hình như tôi hát bịa lời thì phải. Bởi có bao giờ tôi hát hò gì đâu, đi nhậu nhẹt, quán bar, hay karaoke cũng nhiều nhưng có bao giờ tôi cầm míc hát lấy một bài, toàn uống rượu, cổ vũ nhân viên mình thôi. Và đặc biệt tôi hát rất tệ. Có lẽ đó mới là lí do chính.

Tôi giật mình bởi tiếng cười khục khặc đằng sau. Là cậu Đức. Tự dưng tôi thấy hơi đỏ mặt. Thể nào cậu ta cũng mở lời trêu tôi cho mà xem.

- Sếp… hôm… nay sao… yêu đời thế? – Cậu ta nói mà ngắt quãng liên tục chỉ vì vẫn chưa thể nhịn được cười. Tôi nghiêm giọng.

- Cậu đừng có mà buôn cho ai đó nghe. Ai mà biết chuyện này là tôi xử cậu đó.

Tưởng làm căng thì cậu ta sợ, ai dè cậu ta buông một câu mà tôi gần chết đứng.

- Chuyện sếp có bạn gái cả công ty biết còn chả sao, huống chi chuyện sếp hát dở cỏn con này, chưa kể mới sáng sớm đã ca dao vọng cổ rồi. Sếp nhỉ?

- Cậu! Cái gì mà cả công ty biết hả? – Tôi cố tỏ ra thật nghiêm nghị.

- sếp bớt nóng, thực ra em cũng chỉ nhỡ miệng nói với bà Hường béo, ai ngờ, gặp đúng điểm mạnh của bà ấy, thế là bà ấy vặn hết công suất lan tin cho cả tổng công ty. Hì… cũng may là chẳng ai tin.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Phải rồi, ai mà tin đc Lâm – công việc như tôi mà lại có bạn gái chứ, dù bề ngoài tôi cực ổn và cũng là một đích ngắm lớn của khối nàng. Tôi ko phải tự khen đâu đó. Mọi người nói với tôi thế mà.

- Sếp, thế nào rồi ạ?

- Thế nào là thế nào?

- Thì cô Thanh Trúc của sếp ý. – Thanh Trúc gì của tôi chứ? Nghe cậu ta nói mà cứ như tôi có đc người ta rồi ko bằng.

- Cũng chưa tiến triển gì nhiều lắm. – Tôi vẫn cố giấu.

- Sếp ko phải giấu em. Vừa đến đã thấy sếp mặt mày rạng rỡ thế. Em cá là sếp và cô Thanh Trúc đấy hôm qua khá là thân mật đúng ko? Hoặc ít ra sếp cũng đc gặp gỡ nc nhiều với cô ấy.

– Cái thằng này. Cứ như là cái gì nó cũng biết ý. Nó đúng là cái thằng dày dặn tình trường. Tôi khẽ gật đầu cười. – Em biết mà.

- Nhưng tôi và cô ấy vẫn chưa thân thiết lắm.

- Thì rồi sẽ thân thiết chứ sao!

Và tôi lại trở thành một tín đồ trung thành của nghệ thuật cua gái – Thành Đức. Bước 1: gửi thông điệp yêu thương. Thế là ngay lập tức, hoa hồng đính kèm thiệp “chúc ngày mới” được gửi đến người đẹp Thanh Trúc. Nhưng hơi kém may mắn, tôi chỉ nhận lại đc vẻn vẹn một tin nhắn: “Cám ơn anh”. Và mới chỉ gửi hoa có được 3 ngày thì tôi đã nhận được sự đáp trả gửi đến thẳng công ty thay vì giống tôi gửi đến tận nhà. Cũng là một bó hoa nhé, tôi sung sướng nhưng niềm vui chưa đc mấy phút đã bị dập tắt ko thương tiếc. Bởi ngựời gửi hoa chẳng phải là Thanh Trúc mà là nhỏ Thanh Mai đáng ghét. Tấm thiệp nó đính kèm vỏn vẹn mấy dòng chữ: “Chú định làm rác nhà cháu đến bao giờ? Chị cháu ko thích hoa hồng. Bị dị ứng đó!”

Bước 1 thất bại, tôi chuyển sang bước 2: Tin nhắn ngày mới. Mỗi sáng thức dậy, công việc đầu tiên của tôi trước khi xuống giường là vớ lấy cái điện thoại và hì hục với những mẩu tin nhắn mà cả đêm, trong mơ cũng lẩm nhẩm, cố nghĩ nát óc để có đc một tin nhắn thật hay cho ngày mai. Khá khẩm hơn lần trước, tôi nhận đc một cái mặt cười “^^”. Nhưng cũng chỉ đc có 2, 3 hôm tôi lại nhận đc một cái tin nhắn từ một số máy lạ. “Chú định làm cái đồng hồ phá đám giấc ngủ của hai chị em cháu đến bao gìơ thế?” Tôi đến khóc cũng ko khóc nổi. Con bé – kẻ thù của tôi, nó đã trở về rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.