Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà

Chương 26



Có trò chơi tất có người tham gia. Người chơi chia làm hai loại, một số biết chơi, thứ gì cũng có thể chơi được, số khác chơi cái gì cũng vui mừng, hớn hở quá mức.

Vương Khải rõ ràng thuộc vào loại người sau. Tôi thấy kỳ quái, một lão thanh niên hai mươi tám tuổi như anh ta, vui chơi phát cuồng trong khu giải trí giống như học sinh tiểu học, người không biết có khi còn cho rằng anh ta là bệnh nhân tâm thần.

Huống hồ, lúc trước anh ta một mực phản đối đến khu giải trí, nhưng nhìn bộ dạng của anh ta bây giờ, dường như thế giới này không có chỗ nào vui hơn khu giải trí vậy, thiện tai.

Vì sự thích thú của vị lãnh đạo nào đó, chúng tôi ở trong khu vui chơi cho đến lúc sắp đóng cửa mới nghỉ.

Vương Khải nhảy từ trên đu quay xuống, cười he he hỏi: “Tiểu Yến, chúng ta đi ăn gì đi?”

Lời của Vương Khải nhắc nhở tôi, tôi vỗ vào đầu một cái, nhớ ra: “Chết rồi, tôi còn phải nấu cơm cho Giang Ly…Bây giờ mấy giờ rồi?” Tôi vừa nói vừa móc điện thoại trong túi.

Ngữ khí của Vương Khải có chút khinh thường: “Năm giờ bốn mươi…chẳng phải chỉ là một bữa cơm sao, cô nói với anh ta một tiếng chẳng phải được sao?”

Tôi gật đầu đồng ý, đang định gọi điện thoại cho Giang Ly thì phát hiện không thấy điện thoại đâu…Tôi nhớ rất rõ, tôi nhét điện thoại vào trong túi quần rồi mà.

Vương Khải thấy tôi sờ tìm một lượt trên người không thấy, liền hỏi: “Sao vậy?”

Tôi làm mặt như đưa đám trả lời: “Mất điện thoại rồi.” Vấn đề quan trọng là, tôi không nhớ số của Giang Ly…

Vương Khải vỗ vỗ vào vai tôi, xúi giục: “Mất thì cũng mất rồi, hôm nay cô cứ chơi cho thoái mái đi, anh ta cũng không thể vì một bữa cơm mà cãi nhau với cô chứ?”

Tôi cảm thấy lời này chẳng đáng tin, lần trước chỉ vì một bữa cơm mà Giang Ly đòi ngủ riêng. Tuy anh ta cũng đồng ý là sẽ không tùy tiện đòi ngủ riêng nữa, nhưng điều kiện là, tôi cũng không thể tùy tiện không nấu cơm cho anh ta.

Vương khải nhìn bộ dạng khó xử của tôi, buồn bã nói: “Được rồi, được rồi, bây giờ tôi đưa cô về.”

Tôi gật đầu, chỉ có thể như vậy, Giang Ly kia là một người biến thái, tôi sợ anh ta rồi.

Vương Khải nói một cách nghiêm túc: “Tiểu Yến Yến, cô ở trong nhà thật là không có địa vị.”

Tôi khóc đây, đến anh ta cũng nhìn ra được nữa!

Vương Khải lại cười hì hì nói: “Chi bằng cho chồng cô nghỉ đi, dựa dẫm vào tôi nhé?”

Tôi lừ mắt. Đối với luận điệu điên rồ này của Vương Khải, tôi cũng chẳng lấy gì làm lạ.

Khu giải trí cách nhà tôi tương đối khá xa, mất khoảng một giờ đi xe, hơn nữa phải đi qua mấy điểm giao thông tắc nghẽn. Vì vậy, cả thời gian đi và tắc đường, chúng tôi mất trọn vẹn hai giờ mới đến được dưới lầu nhà tôi.

Tôi nhảy xuống xe, vẫy tay với Vương Khải, đang định lên lầu, nhưng lại nhìn thấy Giang Ly.

Anh ta đang xách một túi đồ to, đúng lúc cũng muốn lên lầu. Tôi nhìn thấy anh ta, ngượng ngùng cười cười, chào hỏi: “Khéo quá…”

Còn chưa đợi Giang Ly nói. Vương Khải đã xuống xe. Anh ta đi đến trước mặt tôi, đưa cho tôi một túi giấy, cười nói: “Quần áo của cô.”

Tôi đón lấy, cười với anh ta: “Hôm nay cảm ơn anh.” Dù gì tôi cũng là trốn làm hợp pháp mà.

“Không có gì, quần áo của cô hôm nay khiến tôi rất hài lòng.” Vương Khải nói, nhe răng cười với tôi.

Tôi tối sầm mặt đứng nguyên tại chỗ, chẳng biết làm thế nào.

Lúc này mặt của Giang Ly không chút cảm xúc, anh ta nhìn tôi và Vương Khải một lượt từ trên xuống dưới, đánh giá một hồi, sau đó vẫn không chút biểu cảm nói: “Đi thôi, hôm nay anh thổi cơm.”

Tôi lập tức bị câu này dọa cho hồn bay phách tán, đứng nguyên tại chỗ, không dám động đậy.

Lông mày Giang Ly không nhíu lại chút nào, anh ta lôi tôi đi lên lầu.

Tôi chắc chắn Vương Khải sẽ cảm thấy kỳ quái, Giang Ly cũng đồng ý nấu cơm rồi, vì sao tôi còn không vui chứ?

Anh ta không hiểu được đâu, mãi mãi không hiểu. Bởi vì anh ta không có kinh nghiệm, cho nên mãi mãi không có cách gì hiểu được…Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý, câu nói này của Karl Marx chẳng sai chút nào.

Giang Ly mang tôi về nhà, vứt các thứ lên trên bàn, sau đó ném tôi xuống sofa. Tôi co rúm lại, cười hì hì, muốn giải thích chút nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Giang Ly hơi nhướn mày, có vẻ hứng thú nói: “Trang phục tình nhân? Đến giày cũng giống nhau?”

Tôi hơi run rẫy: “Cái đó…hì hì, hì hì hì hì…”

Giang Ly dựa vào sofa, nhìn xa xăm nói: “Cô dụ dỗ ai đều không liên quan đến tôi, nhưng vì sao lại là cậu ta?” Anh ta vừa nói vừa bóp bóp vai.

Được rồi, tôi rất hiểu tâm trạng của Giang Ly lúc này, đối với một người chưa hề làm gì đã nói anh ta không có năng lực X, anh ta sẽ không có bất kỳ cmar tình tốt gì.

Bây giờ nên là lúc tôi biểu hiện lòng trung thành. Thế là tôi nịnh bợ sán đến, vừa mát xa vai cho Giang Ly vừa giải thích: “Sự việc này tương đối phức tạp, trong chốc lát cũng không nói rõ ràng được. Tóm lại tôi và Vương Khải chẳng có bất cứ quan hệ gì.” Ngoại trừ quan hệ mua bán sức lao động.

Giang Ly nhướn mày, nói: “Vậy có một điểm cô có thê giải thích rõ, vì sao hôm nay lại chẳng nói tiếng nào, đã rời khỏi công ty? Cô cũng phải gọi một cuộc chứ? Mặc dù cô không gọi điện thoại, vậy khi tôi gọi cô cũng nên nghe một cuộc chứ?”

Tôi xua tay, chán nản nói: “Điện thoại của tôi mất rồi.”

Giang Ly hơi ngẩn ra, không nói gì…Tôi cho rằng anh ta sẽ cười nhạo tôi ngốc.

Thế là Giang Ly lại an tâm hưởng thụ sự mát xa của tôi, một lát sau, đột nhiên nói: “Sự phục vụ của cô khiến tôi rất hài lòng.”

Thiện tai, anh học ai cũng được, đừng học Vương Khải, người đó chẳng tốt đẹp gì.

Được sự khẳng địng của Giang Ly, tôi khẽ thở phào một cái, sau đó cẩn thận hỏi: “Vậy thì bây giờ tôi có thể nấu cơm cho anh ăn không?”

Giang Ly nhắm mắt, xua tay, đi đi.

Thế là tôi mang chỗ đồ trên bàn lật đật chạy vào trong bếp.

Tôi phát hiện ra cuộc sống của tôi thật sự là bi kịch, đến làm cơm cho Giang Ly cũng phải dỗ dành anh ta, hỏi anh ta xem có được không.

Buổi tối, tôi hứng thú báo cáo với Giang Ly kết quả cuộc chiến của ngày hôm nay, trọng điểm là phong thái và khí thái không chút sợ hãi, vô cùng tự nhiên của tôi trước mặt Vu Tử Phi. Đương nhiên còn phải hỏi han Giang quân sư chỉ thị tiếp theo.

Lúc này Giang Ly đang ngồi trước máy tính xem cái gì đó, anh ta nghe tôi báo cáo xong, vẫy vẫy tay. Thế là tôi sán đến trước màn hình máy tính của anh ta.

Tôi nhìn trang wed kia một lát, nói: “Trang wed này rất quen, hình như đã nhìn thấy ở đâu rồi.”

Giang Ly kinh ngạc nhìn tôi một cái: “Đây là blog của cô.”

Tôi: “Ồ, blog của tôi…Đợi một chút, sao anh biết được đây là Blog của tôi?”

Giang Ly trả lời chẳng đúng câu hỏi: “Những thứ trong blog của cô đơn giản như trình độ tiểu học.”

Này!

Anh ta lại nói: “Một tháng gần đây, khách ghé thăm blog của cô năm lượt, trong đó có bốn lượt đều là từ cùng một địa chỉ IP”

Tôi không hiểu: “Sau đó thì sao?”

Giang Ly: “Sau đó tôi tiện tay kiểm tra, phát hiện người dùng IP này tên là Vu Tử Phi.”

Tôi không nói gì.

Giang Ly ngước mắt nhìn tôi một cái, nói: “Chồng trước của cô có phải tên là Vu Tử Phi không?”

Tôi quệt mồ hôi, Giang Ly, anh thật không hổ danh là cao thủ!

Nhưng tôi có chút không hiểu: “Giang Ly, rốt cuộc anh muốn làm gì đây?”

Giang Ly khẽ hé cặp môi mỏng, thốt ra mấy tiếng: “Thể hiện ân ái.”

Tôi run rẫy, vẫn chưa phản ứng lại được, anh ta đã vào phần thao tác phía sau của blog. Sau đó tôi kinh hãi lắc lắc anh ta: “Anh…anh…anh…anh làm sao có thể đăng nhập được vào blog của tôi?!”

Giang Ly nhìn tôi như kẻ đần độn, thản nhiên nói: “Nếu là trộm của một cao thủ, có lẽ sẽ có một chút phiền phức, nhưng trộm của kẻ ngu ngốc thì dễ như trở bàn tay.”

Rất rõ ràng, tôi chính là kẻ ngu ngốc trong lời của anh ta, hoặc là một trong số những kẻ ngu ngốc. Thế là tôi nổi khùng, tôi phẫn nộ, tôi kéo cổ tay của Giang Ly, đau lòng nhức óc nói: “Xin anh đó! Chuyện bỉ ổi thế này anh đừng làm nữa được không? Anh đừng có hết lần này đến lần khác làm giảm đạo đức tối thiểu của mình chứ!”

Giang Ly từ từ gỡ ngón tay của tôi ra, cong khóe môi: “Tôi cũng vì muốn tốt cho cô, nếu như cô tự mình xử lý blog thì rất khó để anh ta biết được chúng ta rốt cuộc ân ái nhiều thế nào.”

Tôi tức giận nói: “Chúng ta không hề ân ái!”

Giang Ly chẳng buồn để ý, đáp: “Không sao cả, chẳng qua chỉ là để cô có thể ngẩng đầu trước mặt người yêu cũ, làm giả một chút cũng có sao đâu.”

Tôi vò tóc, phát hiện anh ta nói hình như cũng có chút đạo lý. Thế là tôi đành nói: “Vậy thì tôi tự làm là được rồi, không cần phiền đến Giang đại tiên sinh.” Cho dù anh làm, tôi cũng phải tự mình sửa lại!

“Muộn rồi!” Giang Ly nói, tặng kèm một nụ cười làm điên đảo chúng sinh: “Tôi đã đổi mật khẩu.”

Tôi: “…”

Thế là một khoảng thời gian rất đài sau đó, tôi đều phải lấy thân phận là khách để tham quan blog của minh. Thiện tai, tôi cảm thấy vận mệnh của mình thực sự ghập ghềnh vô hạn, tương lai của tôi thực sự là hắc ám.

Lúc sắp ngủ, khi tôi đang tưởng niệm chiếc điện thoại của mình, đột nhiên nhớ ra việc tắt điện thoại mà Vương Khải nói với tôi sáng nay. Thế là, tôi hỏi Giang Ly: “Giang Ly, tối qua Vương Khải gọi điện cho tôi, vì sao anh tắt máy?”

Giang Ly trả lời: “Chẳng phải cô đang tắm sao, hơn nữa tên đó thật sự đáng ghét.” Xem ra câu: “Ông chồng không có năng lực X” kia của Vương Khải thực sự gây thiệt hại nặng cho tâm hồn Giang Ly.

Nhưng tôi cảm thấy vẫn không bình thường lắm: “Vậy sau khi tôi tắm xong, sao anh không nói với tôi?”

Giang Ly trả lời thẳng thắn: “Tôi quên mất.”

Tôi: “Này, nếu anh ta có chuyện thì sao?”

Giang Ly khinh bỉ nói: “Chẳng qua chỉ la một người bạn trên mạng, có thể có chuyện nghiêm túc gì chứ?” Giang Ly vẫn luôn cho rằng Vương Khải chỉ là bạn trên mạng của tôi, mà những ngày qua khi anh ta đưa đón tôi đi làm cũng chưa từng gặp Vương Khải. Vốn muốn nói cho anh ta, Vương Khải chính là cấp trên của tôi, nhưng mà nghĩ lại, chuyện này dường như chẳng có liên quan đến anh ta, tôi nói ra chưa biết chừng còn bị anh ta cười nhạo.

Giang Ly thấy tôi không nói, lại hỏi: “Không phải cô cò gì với người bạn trên mạng kia chứ? Tôi thấy cô đói quá mà chẳng chọn đồ ăn đó, tiểu tử đó vừa nhìn đã biết chẳng phải là người tốt.”

Tôi cảm thấy đến lúc để thể hiện mê lực của mình rồi, thế là nói dối không hề chớp mắt: “Chuyện đó cũng chẳng có cách nào, anh ta cứ quấn lấy tôi. Tôi thấy cũng kỳ quái, vì sao rất nhiều anh chàng đẹp trai có khuynh hướng tâm lý bình thường đều giống như ruồi nhặng vây lấy tôi vậy, phiền chết đi được!”

Giọng nói của Giang Ly chậm rãi bay đến: “Có lẽ là bởi vì trông cô tương đối giống phân bò nhỉ?”

Tôi: “…”

Tôi lật người, quay lưng lại với anh ta, cổ họng tắc nghẹn không nói được gì. Ngủ thôi, ngủ thôi!

Giang Ly lại nói: “Tóm lại, cô thích làm gì thì làm.”

Tôi chẳng vui vẻ gì đáp lại: “Không phiền anh phải hao phí tâm sức.”

Giang Ly: “Nếu cô bị người ta bán, tôi cũng chẳng lo chuộc đâu.”

Giang Ly: “Đương nhiên một đống phân cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.”

Tôi: “…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.