Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà

Chương 28



Giang Ly cầm ô đi đến cửa công ty, nhìn tôi, sau đó lại lướt qua Vu Tử Phi bên cạnh tôi một cái, cuối cùng anh ta dừng lại trên chiếc ô lòe loẹt của Vương Khải…Chiếc ô kia thực sự thu hút người khác.

Giang Ly đột nhiên kéo tôi vào lòng, sau đó dùng giọng điệu tiêu chuẩn nam chính trong tiểu thuyết của Quỳnh Dao, cúi đầu nói với tôi: “Xin lỗi em, anh đến muộn”

Tôi thoáng run rẫy, trong lòng không nén được cảm thán, kỹ năng diễn xuất của Giang Ly hình như tiến bộ không ít.

Còn chưa hết, anh ta đột nhiên gạt chỗ tóc rối trên trán tôi, đặt một nụ hôn nồng nàn lên đó, rồi nói: “Bảo bổi à, lạnh không?”

Tôi lại run rẫy. Vốn dĩ không lạnh, nhưng mà câu nói: “Bảo bổi à, lạnh không?” này của anh ta đã đủ khiến tôi buốt lạnh toàn thân rồi…

Giang Ly khẽ cười, véo véo má tôi, sau đó cởi áo khoác ngoài cho tôi, mở ô, ôm tôi đi trong mưa.

Tôi bị Giang Ly ôm chặt, đến quay đầu lại cũng không được…Không biết Vu Tử Phi nhìn thấy bộ dạng “hạnh phúc” của tôi thế này, có cảm giác thất bại không nữa?

Giang Ly đột nhiên cúi đầu xuống hôn lên trán tôi, nhẹ nhàng nói: “Không cần nhìn nữa, cô thắng rồi.”

Tôi đưa tay lên lau trán, đã thắng rồi mà anh còn hôn!

Giang Ly cúi đầu nhìn tôi một cái: đột nhiên cười xấu xa nói: “Cô đỏ mặt rồi kìa.”

Thừa lời, đây la tức giận, tức giận!

“Nhưng mà bộ dạng cô đỏ mặt,” anh ta ngừng lại một lát, dường như đang tìm từ hợp lý, “Nhìn có vẻ rất ngốc”.

Anh cút đi, đây là lời gì chứ! Tôi tuy tương đối rộng lượng, tương đối nhẫn nhịn, nhưng đối diện với sự khiêu khích của Giang Ly, không cho anh ta biết chút ghê gớm, anh ta liền không biết uy vũ của lão nương! Thế là tôi nghiến răng cố tình nhấc chân, giẫm lên giày của Giang Ly.

Giang Ly dường như biết ý đồ của tôi, chuyển bước chân, tránh sự công kích của tôi. Còn tôi, vì giẫm hụt nên đứng không vững…Để không bị ngã, tôi mặt dày ôm lấy Giang Ly.

Giang Ly nhăn mặt lại, nói: “”Vừa rồi tôi nói sai.”

Toát mồ hôi, Giang Ly tự đổi mới mình? Lời này cũng nói ra được? Quả nhiên bạo lực chính là sức chiến đấu…

Giang Ly: “Cô không phải nhìn có vẻ rất ngốc, cô vốn dĩ rất ngốc!”

Tôi nghiến răng ken két, chẳng có cách nào làm gì được anh ta.

Giang Ly hoàn toàn không để ý đến sự bất mẫn của tôi, ấn tôi vào trong xe, sau đó rời đi.

Tôi ngó qua cửa kính xe, xuyên qua lớp kính nhìn thấy Vương Khải và Vu Tử Phi ở trước cửa công ty. Bọn họ đứng cùng nhau, dường như cũng đang nhìn về hướng này. Bởi vì trời mưa nên tôi nhìn không rõ, nhưng nhìn hai bóng hình mơ hồ kia, tôi đột nhiên cảm khái, tự nói với mình: “Bọn họ thực sự rất xứng đôi.”

Lời vừa nói xong, đầu liền bị Giang Ly đập cho một cái. Tôi phẫn nộm trừng mắt nhìn anh ta, dựa vào cái gì mà anh có thể làm đàn ông, còn tôi đến cánh hủ cũng không có?

Giang Ly thông thả lái xe, cất tiếng hỏi: “Người bạn trên mạng vớ vẫn kia của cô cũng làm việc ở đây sao? Anh ta cũng rất quan tâm đến cô.”

Tôi: “Sao nào, anh đang ghen à?” Tôi luôn hoài nghi thái độ của Giang Ly đối với Vương Khải, ngoài gét ra, có một khả năng nhiều hơn, chính là ham muốn. Tuy khí chất của Vương Khải cũng chẳng ra sao, nhưng chỉ luận về ngoại hình, anh ta cũng được coi là cực phẩm rồi.

Giang Ly nghe thấy lời tôi, cười mĩa một tiếng nói: “Đúng rồi, tôi đang ghen đấy, cô nhìn mà làm đi.”

Tôi nhìn ma làm? Tôi làm thế nào chứ? Thiện tai, lão nương mới được tăng lương gấp đôi, lẽ nào phải từ chức? Đùa à, vì sự đào hoa của Giang Ly anh, lão nương phỉa vứt bỏ số tiền lương gấp đôi sao? Nghĩ đến đây, tôi cứng rắn lắc đầu: “Muốn tôi từ chức ư? Không có khả năng đó đâu.”

“Ừ” Giang Ly đáp, rồi không nói gì nữa.

Tôi có chút sợ hãi, con người Giang Ly này thực sự giết người không thấy máu, nếu anh ta trả thù tôi, làm thế nào đây?...Thế là tôi lại nịnh hót cười nói: “Vậy lần sau tôi lừa anh ta về nhà, sau đó tùy anh xử trí.”

“Không cần!” Giang Ly lắc đầu. “Loại hàng đó, tôi nhìn không nổi.”

Ồ, hóa ra anh ta không hợp khẩu vị của anh. Trong đầu tôi đột nhiên hiện ra hình ảnh của Tiết Vân Phong, vẫn là loại hình như Tiểu Mỹ Nam, anh ta có vẽ hợp khẩu vị hơn.

Giang Ly tập trung lái xe, không nói gì nữa. Lúc sắp đến nhà, anh ta đột nhiên nói: “Bạn trên mạng của cô họ Vương, anh ta có quan hệ gì với Vương Thành Hải không?”

Tôi: “Vương Thành Hải? Cái tên này nghe rất quen tai.”

Giang Ly giải thích: “Vương Thành Hải là đại cổ đông của tập đoàn Nam Tinh, công ty của cô thuộc tập đoàn Nam Tinh.”

Tôi vỗ vào đầu một cái, nhớ ra rồi: “Đúng rồi, Vương Thành Hải là bố của anh ta.”

Đột nhiên xe phanh gấp, tôi chẳng chuẩn bị chút nào, giật thót mình.

Tôi quay đầu, muốn chất vấn Giang Ly, lại phát hiện anh ta đang dùng ánh mắt có chút nguy hiểm nhìn tôi. Trong tình huống thông thường, hàm nghĩa biểu hiện của anh mắt này chính là, Quan Tiểu Yến phạm lỗi rồi, Giang Ly rất bất mãn. Tôi bị Giang Ly dọa cho có chút sợ hãi, cúi đầu không dám nhìn anh ta. Tuy tôi không biết mình phạm lỗi ở đâu, nhưng…tôi sợ mà…

Quan Tiểu Yến quả nhiên là kẻ không có bản lĩnh.

“Quan Tiểu Yến!” Giọng nói của Giang Ly vang lên, có chút u ám, tôi nhát gan, lại run rẫy. “Cô đúng là càng ngày càng có khả năng dụ dỗ, hử?”

Toát mồ hôi, là anh ta dụ dỗ tôi, được chưa! Hơn nữa, tôi một mực ngoan cường, bất khuất không chịu để anh ta dụ dỗ!

Buổi tối, tôi đang gọt táo cho Giang Ly…Được rồi, ở trong nhà tôi không có địa vị, Giang Ly chính là đại địa chủ, nhà tư bản, không áp bức đến giọt máu và mồ hôi cuối cùng của tôi thì tuyệt đối không ngừng nghỉ. Còn vì sao anh ta có thể khiến Quan Tiểu Yến tôi ngoan ngoãn làm việc cho anh ta, đùa à, bạn cho rằng Quan Tiểu Yến có thể đấu lại Giang Ly sao? Đừng nói một, cứ coi như có mười Quan Tiểu Yến thì cũng đấu lại với Giang Ly được không?

Thiện tai, lại nhắc đến vết thương lòng của tôi. Không nói nữa, không nói nữa, tôi chuyên tâm gọt táo cho Giang Ly đây, nếu mà gọt không tốt, Giang đại gia sẽ không vui, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!

Tôi gọt được một nữa quả táo, điện thoại đột nhiên đổ chuông, là tin nhắn. Tôi nhìn Giang Ly một cái vẻ đáng thương, có thể nào để tôi đọc tin nhắn không? Anh ta nhắm mắt xua tay coi như đồng ý.

Tôi đặt quả táo xuống, cầm điện thoại lên xem. Là một số máy lạ.

Nội dung tin nhắn chỉ có vọn vẹn tám chữ ngắn ngủi: “Yến Yến,em thực sự hạnh phúc không?”

Giang Ly cầm quả táo lên tiếp tục gọt, vừa gọt vừa hỏi:”Tin nhắn của ai?”

Tôi nhìn vào dãy số xa lạ kia, nói: “Là Vu Tử Phi.” Trên thế giới này chỉ có một người gọi tôi là “Yến Yến”.

Động tác của Giang Ly không dừng lại, đến đầu anh ta cũng lười chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Có chuyện gì vậy?”

Tôi cúi đầu nhìn vào tin nhắn kia: “Chẳng qua chỉ hỏi thăm một chút.”

“Ồ” Người nào đó tiếp tục gọt táo.

Tôi nhìn tin nhắn của Vu Tử Phi, ngây ra một lúc rồi đột nhiên nói: “Giang Ly, anh có cảm thấy tất cả những điều này đều vô nghĩa?”

“Ừm…ừm?” Giang Ly ngẩng đầu lên nhìn tôi, không hiểu.

“Ý tôi là, diễn kịch trước mặt Vu Tử Phi vô nghĩa. Anh nói hai chúng tôi bỏ nhau bốn năm rồi,đã đường ai nấy đi rồi, việc gì tôi cứ phải tranh hơn thua với anh ta chứ? Đến ngay bản thân tôi cũng cảm thấy vô vị.”

Giang Ly đã gọt táo xong, cắt táo thành miếng nhỏ, vừa cẩn thận cắt vừa chậm rãi hùa vào: “Đúng rồi, cô rất vô vị.”

Này!

Tôi: “Giang Ly, nếu anh gặp lại người yêu cũ, anh sẽ làm thế nào?”

Giang Ly: “Nên làm như thế nào thì làm như thế.” Đây không phải là lời bỏ đi sao?

Tôi: “Vậy nếu người yêu cũ của anh cởi hết quần áo, nằm trên gường, anh sẽ làm thế nào?”

Giang Ly: “Ném anh ta ra ngoài.”

Tôi: “Tôi chẳng tin, anh làm sao có thể kìm nén được dục vọng chứ.”

Giang Ly: “Vậy thì chụp mấy tấm ảnh khỏa thân của anh ta, nhân cơ hội kiếm một món.”

Tôi: “Anh bị ổi quá!”

Giang Ly: “Bỏ đi, hay là khởi tố anh ta xông vào chỗ ở của người khác, xâm hại tình dục.”

Tôi: “…”

Tôi chỉ đơn thuần bái phục bốn chữ “xâm hại tình dục”

Giang Ly lại nói: “Quan Tiểu Yến, cô cố chấp quá, cố chấp đến cực đoan.”

Tôi lắc đầu, vô tội nói: “Không có đâu, tôi rất biết xoay xở.”

Giang Ly: “Trong ý thức của cô, rời xa bằng với vứt bỏ, vứt bỏ bằng với phản bội. Cho nên rời xa cô chính là phản bội cô.”

Tôi chớp chớp mắt: “Không phải sao?”

Giang Ly lắc đầu: “Ai quy định người khác bắt buộc phải ở bên cô, không thể rời xa cô? Mặc dù vứt bỏ, cũng không nhất thiết là do anh ta sai, cũng chưa biết chừng là cô chọn nhầm người.”

Tôi nhất thời tắc nghẹn, nghĩ rất lâu cuối cùng nói: “Anh ta…anh ta từng nói muốn ở cùng tôi cả đời…”

Giang Ly lại thất vọng, chán nản lắc đầu: “Cô cũng đã lớn tuổi rồi, sao vẫn còn tin mấy thứ này? Lời hứa có khi còn chẳng đáng tiền bằng phân bò.”

Tôi ngẩn ra. Đúng vậy, lời hứa là gì chứ, tôi và Hạp Tử chẳng phải đã hứa rất nhiều sao? Đến những việc nhỏ, sức tôi có thể làm được mà tôi còn mất đi niềm tin, huống hồ là cả đời? Những thứ đó chẳng qua đều là những lời nói ngọt ngào nghe xong rồi bỏ đi, đáng cười là lúc đó tôi lại coi nó là sự thật.

“Giang Ly, sau này tôi sẽ không thế nữa.”

Giang Ly: “Cái gì?”

Tôi: “Sẽ không tin vào lời hứa hay bất kỳ người nào.”

Giang Ly: “Thực ra cô thỉnh thoảng cũng có thể tin tôi một chút, nhân phẩm của tôi luôn rất tốt.”

Tôi: “Tôi thực sự nhìn không ra anh và hai chữ “nhân phẩm” này có chút quan hệ nào với nhau.”

Giang Ly nheo mắt lại: “Thật sao?”

Tôi thấy ớn lạnh, vội vàng sửa lời: “Không phải, không phải, nhân phẩm của anh rất tốt, quá tốt!”

Anh đến chút tự do ngôn luận cũng không cho tôi, còn có hứng thú nói chuyện nhân phẩm với tôi ư?

Buổi tối trước khi đi ngủ, tôi gửi tin nhắn vào số điện thoại xa lạ kia: “Đúng vậy, tôi rất hạnh phúc. Hơn nữa, hạnh phúc của tôi chẳng liên quan đến anh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.