Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà

Chương 53



Giang Ly nói: “Quên mất không nói với cô, tên hành tẩu giang hồ của tôi chính là AD.”

Tay tôi run run, suýt chút nữa làm rơi cả cuốn tạp chí xuống đất. Thần kỳ quá, Giang Ly, loại người này lại có thể lên thời trang ZZ? Anh ta ngoại trừ thông minh hơn người thường một chút, hiểu biết hơn người thường một chút, hình như cũng chẳng có chỗ nào hơn người nhỉ?

Tôi không can tâm, chăm chú đọc bài phỏng vấn đặc biệt trong cuốn tạp chí, khi nhìn thấy chữ lớn “Mạng XQ”, tôi nhất thời há hốc miệng không nói nên lời

Mạng XQ, một mạng phát triển mạnh mẽ trong thời gian mấy năm ngắn ngủi, tuy không có thực lực tổng hợp mạnh như mấy mạng lớn khác, nhưng lại là một trong những mạng có tốc độ phát triển nhanh nhất, tiền đồ phát triển được đánh giá cao nhất. Tôi la một người ngoài ngành, đối với các lĩnh vực ưu thế của mạng XQ cũng không hiểu rõ lắm, nhưng từ góc độ của một dân mạng bình thường mà nói, mạng XQ thực sự không tồi. Con mắt nhìn của mạng này rất độc đáo, ví dụ, bây giờ trong nước có mấy trang wed trò chơi, bắt đầu lưu hành sớm nhất, hình như đều là ở mạng XQ. Hơn nũa, diễn đàn của mạng này rất sôi nổi, rất nhiều bài viết hoặc ý kiến ở các mạng khác có thể bị cấm, trong diễn đàn của mạng này đều được phát tán như không có chuyện gì.Ngoài ra, công cụ phục vụ của mạng này rất mạnh, tốc độ truy cập siêu nhanh, từ trước đến nay chưa từng bị lỗi. Ngoài những thứ này ra tôi còn thích một số công năng nhỏ tương đối độc đáo của nó, sử dụng rất thuận tiện. Blog của tôi được lập trên mạng XQ, hơn nữa tôi còn có không ít đồ đều là mua từ trang mua bán của mạng XQ này.

Mà trong cuốn thời trang ZZ số mới nhất này, câu đầu tiên trong chuyên mục nhân vật phỏng vấn đặc biệt chính là: “Người sáng lập mạng XQ, AD….”

Thế là không cần nghĩ cũng biết tôi bị chấn động như thế nào.

AD là người sáng lập của mạng XQ, mà Giang Ly đưa ra chứng cứ nói, AD chính là biệt danh của Giàng Ly. Vậy thì Giang Ly, anh ta chính là người sáng lập XQ…

Thế là, thế giới này huyền ảo rồi…

Tôi nhìn chết trân vào hàng chữ tren cuốn tạp chí, sau đó véo vào cánh tay Giang Ly một cái. Giang Ly kêu lên một tiếng thảm thiết. Tôi ném cuốn tạp chí đi, nhìn Giang ly, từ từ thốt lên: “Hóa ra không phải là hoang tưởng.”

Giang Ly xoa xoa cánh tay, giả vờ như chẳng biết làm sao, lắc lắc đầu: “Quan Tiểu Yến, ngoan ngoãn chấp nhận hiện thực đi.”

Tôi đột nhiên nhào đến bóp cổ anh ta, vừa lắc lắc vừa đau đầu nhức óc nói: “Anh nói đi, anh nói đi, anh nói đi, vì sao lại thế này, sao đột nhiên anh lại biến thành người sáng lập mạng XQ…”

Giang Ly bình than, nhẹ nhàng gạt hai tay tôi ra, chậm rãi nói: “Tôi vốn là người sáng lập ra nó mà.”

Tôi: “Vậy trước đây sao anh không nói chứ?”

Giang Ly: “Cô không hỏi”

Tôi: “…”

Tôi vặn tay, lửa giận trong lòng cháy rừng rực. Tên này là cố ý, tuyệt đối là như thế! Là người sáng lập mạng XQ, hơn nữa anh ta lại có ngoại hình đẹp như thế này, còn biết làm bộ làm tịch, anh ta muốn lên thời trang ZZ đơn giản là chuyện dễ dàng như trở bàn tay! Thế là anh ta cố ý giăng bẫy, nói muốn cùng tôi đánh cược, đợi tôi sa chân vào!

Nghĩ đến đây, tôi không bình tĩnh nổi, tóm lấy cổ áo của Giang Ly, hung dữ nói: “Anh! Anh có phải là muốn đánh cược với tôi không?!”

Giang Ly lúc này chống hai tay xuống sofa, không phản kháng. Anh ta đắc ý nhướn mày nói: “Tôi còn nhớ, là cô chủ động muốn đánh cược với tôi.”

Tôi ngẩn ra, tiếp đó nghĩ đến một điểm khác: “Vậy vì sao anh giả vờ mình không có thực lực được lên tạp chí?”

Giang Ly mỉm cười nói: “Đây gọi là đánh nhau không ngại dối trá, tôi nói là cô tin ngay ư?”

Tôi: “…”

Tôi lại câm nín hỏi trời xanh, nước mắt chảy thành hàng, thế giới này đen tối quá rồi, sinh ra một loại người nham hiểm như Giang Ly thế này, anh ta chính là một con rắn độc!

Giang Ly gỡ tay tôi ra, cười híp mắt: “Quan Tiểu Yến, cô còn nhớ chúng ta đánh cược thế nào không?”

Đến rôi! Tôi bi phẫn nhìn anh ta, tôi nói tôi quên mất rồi, anh có tin không?

Giang Ly gật đầu nói: “Tôi biết cô không quên. Vậy thì bắt đầu từ bây giờ tất cả tiền trong ngân hàng của cô đều là của tôi, cô có ý kiến gì không?”

Tôi uể oải lắc đầu.

Giang Ly tiếp tục ung dung tự tại nói: “Còn nữa, ngày kia đừng quên đi từ chức, cần tôi đi cùng cô không?”

Tôi càng uể oải: “Anh muốn đi thì đi.” Tôi biết anh muốn đi gặp Vương Khải.

Giang Ly lắc đầu, thở dài nói: “Quan Tiểu Yến, thực sự nếu như lần này đánh cược cô rút hết tiền trong ngân hàng, thì bất luận kết quả như thế nào, cô cũng sẽ không tổn thất về kinh tế.”

Toát mồ hôi, đúng thật là một cách hay, sao tôi lại không nghĩ đến nhỉ? Giang Ly à Giang Ly, anh không nói sớm. đợi đến bây giờ khi tôi thua rồi anh mới nói, để khiến tôi hối hận ư? Anh không thành tâm thế này để khiến tôi tức sao?...

Tôi ngồi xuống sàn nhà, dựa lưng vào sofa, đến sức để ngẩng lên cũng chẳng có.

Giang Ly nghịch nghịch một lọn tóc của tôi, tâm trạng vô cùng thoải mái. Anh ta nói: “Quan Tiểu Yến, mau đi nấu cơm.”

Tôi thảm hại rồi, tiền cũng không, công việc cũng không, còn nấu cơm cái gì! Chết đói là xong!

Giang Ly thấy tôi chẳng động tĩnh gì, thế là nói: “Vậy được, cô không làm, tôi làm.”

Tôi rùng mình, chẳng biết phải làm thế nào, nói: “Được, được, được, tôi làm chẳng phải là được sao? Giang Ly, anh thực là ông lớn của tôi!” Tôi nói rồi, gắng sức đứng dậy khỏi sàn nhà, đi về phía nhà bếp.

Giang Ly ở phía sau đột nhiên lên tiếng: “Tôi già như vậy sao?”

Tôi quay người lườm anh ta: “Im miệng! Giang Ly, anh quá khốn!”

Cơ thể của Giang Ly thực sự không phải là tầm thường, được tôi hầu hạ một ngày, đến ngày mùng Bốn tháng Một đã khỏe như rồng, như hổ rồi. Thế là, anh ta có thể ngang tang áp giải tôi đi từ chức.

Tôi từ trước đến này chưa từng nghe thấy ái phải từ chức vì đánh cược cả, vì vậy tôi thực sự muốn nhỏ nước mắt cảm thông cho chính mình.

Vương Khải đang nhàn nhã ngồi trong chiếc ghế siêu lớn của anh ta sau bàn làm việc. Khi tôi đi vào trong phòng làm việc của anh ta, nhe răng cười cười, sau đó anh ta nhìn thấy Giang Ly đứng phía sau tôi, thế là nụ cười của Vương Khải cứng đờ trên mặt…

Tôi cố trưng ra một nụ cười miễn cưỡng, đặt đơn từ chức lên trên bàn của anh ta.

Vương Khải nhìn thấy đơn từ chức, sắc mặt tái đi. Nhìn lướt qua Giang Ly một cái, lạnh tanh nói với tôi: “Thư ký Quan, cô thực sự muốn từ chức sao?”

Tôi do dự gật đầu, cúi đầu không dám nhìn Vương Khải, Vương Phó tổng, thực ra tôi thực sự không muốn từ chức…Khó khăn lắm tôi mới bịp bợm lừa đảo kiếm được công việc lương cao như thế này…

Vương Khải: “Vì sao?”

Tôi: “trong đơn từ chức có viết rồi.”

Vương Khải: “Tôi muốn nghe lý do thực sự.”

Lý do thực sự chính là, tôi thua cược. Nhưng mà lý do mất mặt như thế này có đánh chết tôi cũng chẳng thể nào nói ra được…

Lúc này, Giang Ly vẫn đứng im lặng bên cạnh lên tiếng: “Đơn từ chức đã giao rồi, Tiểu Yến, chúng ta có thể đi rồi.”

Tôi cảm thấy cũng đúng, thế là gật gật đầu có ý xin lỗi Vương Khải, quay người cùng Giang Ly rời đi.

“Giang Ly!” Vương Khải đột nhiên đạp bàn một cái, làm tôi giật thót mình, quay đầu lại nhìn, anh ta đã đứng dậy, vẻ mặt vô cùng giận dữ, khiến người ta không dám nhìn. Anh ta nhìn Giang Ly, nói: “Anh có tư cách gì mạng lại hạnh phúc cho cô ấy?”

Giang Ly nhìn khuôn mặt đẹp đẽ kia củ Vương Khải, im lặng một hồi, đột nhiên chẳng nói tiếng nào cười cười. Ý cười đó giống như không thèm để ý hoặc là không thèm chấp.

Giang Ly khoác một cánh tay lên trên vai tôi, nói với Vương Khải: “Vậy anh thì có tư cách?”

Vương Khải tái mặt đáp: “Tôi đương nhiên có, ít nhất tôi không phải là gay!”

Giang Ly: “Vậy được, chúng ta so sánh với nhau xem. Đầu tiên, điều kiện phần cứng. Nghĩ lại chắc anh đã sớm biết tôi là ai? Nam Tinh hình như thực sự nhiều tiền hơn XQ, nhưng mà anh hình như quên mất rồi, Nam Tinh là của bố anh, nếu so sánh với tôi, cũng là Vương Thành Hải lão già kia so sánh với tôi nhỉ?”

Trên mặt của Vương Khải treo nụ cười giễu cợt: “Có lẽ ông ấy thực sự hơn anh.”

Giang Ly cúi đầu nhìn tôi một cái, lại nói tiếp: “Huống hồ Quan Tiểu Yến lại chẳng có hứng thú với những thứ này. Cô ấy chỉ cần mỗi ngày có cơm ăn là được, nếu như một năm có thể có thêm được tiền lương mười mấy hai chục vạn, cô ấy nằm mơ cũng sẽ cười mà tỉnh. Còn anh có phải là người thừa kế của Nam Tinh không, tôi có phải là người sáng lập XQ không, cô ấy chắng thèm quan tâm.”

Tôi toát mồ hôi, bởi vì anh ta là người sáng lập XQ, tất cả tiền của anh ta đều bị anh lừa sạch, anh còn không biết ngại mà nói!

Giang Ly hình như thấy sự bất mãn của tôi, vỗ vỗ vai tôi để biểu thị an ủi, tiếp đó lại nói với Vương Khải: “Bỏ đi, chúng ta vẫn là so sánh chỗ then chốt nhé! Anh nói có thể mang lại hạnh phúc cho Quan Tiểu Yến, anh lấy cái gì để chứng minh? Lây những chiêu thức đào hoa với phụ nữ của anh kia sao? Bất luận tôi có phải là gay không, ít nhất tù trước đến nay tôi đều không chơi đùa với phụ nữ.”

Vương Khải: “tôi chơi đùa những người phụ nữ khác không có nghĩa là tôi sẽ chơi đùa với cô ấy, tôi đối với cô ấy là thật lòng.”

“Thật lòng?” Giang Ly cười lạnh lùng. “Thật long là phải làm được, không phải là nói được. Nếu như lời ngon tiếng ngọt được coi là thật lòng, vậy thì thật lòng trên thế giới này cũng mất giá rồi nhỉ? Quan Tiểu Yến tuy ngốc nhưng cũng không phải là dễ bị làm mờ mắt như vậy!”

Tôi kéo kéo áo của Giang Ly, ngẩng đầu nhìn chiếc cằm gợi cảm của anh ta…Giang Ly à, anh thật là có tài ăn nói…

Giang Ly cúi đầu mỉm cười với tôi, tiếp đó lại nói với Vương Khải: “ Tôi không lãng phí lời với anh nữa. Sự thực bay giờ chúng ta bây giờ đã năm chắc, đã đủ để chứng minh, đối với phụ nữ, loại người như anh mới ẩn chứa tai họa âm ỉ lớn nhất cho bọn họ!

Lùi lại một chút nói, cứ coi như anh thực sự thích Quan Tiểu Yến một chút xíu, anh có thể thích cô ấy bao lâu? Một tuần lễ? Một tháng? Hay là một năm? Vậy sau một năm thì sao? Anh đã nghĩ tới lúc anh không thích cô ấy nữa chưa? Anh sẽ gây ra sự tổn thương gì cho cô ấy? Nếu như anh không thể tự mình đặt vòa vị trí của cô ấy để nghĩ cho cô ấy, vậy thì phiền anh hãy tránh xa cô ấy ra.

Muốn chơi đùa phụ nữ thì quang minh chính đại mà chơi, đừng dùng chiêu bài tình cảm…Đương nhiên tôi không thể mặc kệ cho Quan Tiểu Yến bị anh chơi đùa.

Quan Tiểu Yến, cô ấy sống là người của Giang Ly tôi, chết cũng là người của Giang Ly tôi!”

Giang Ly nói xong, không đợi cho Vương Khải đáp lại, dẫn tôi quay người đi ra khỏi cửa. Xem ra Vương Khải cũng có cảm giác nhất thời đại não đột nhiên vận hành chậm chạp như vậy nhỉ…Dù gì chúng tôi đều là người phàm, còn Giang Ly, anh ta là một con rắn độc…

Còn tôi…đại não của tôi đã hoàn toàn chết rồi, trên màn hình màu đen chỉ nhảy nhót một câu: “Quan Tiểu Yến, cô ấy sống là người của Giang Ly tôi, chết cũng là người của Giang Ly tôi!

Quan Tiểu Yến, cô ấy sống là người của Giang Ly tôi, chết cũng là người của Giang Ly tôi!...

Tôi được Giang Ly lôi ra khỏi tòa nhà làm việc của công ty quảng cáo XXX, trên cả đoạn đường thu hút ánh mắt của vo số người, trong đó hính như còn pha trộn tiếng kêu thấp giọng không được tự nhiên lắm của một số phụ nữ. Đương nhiên tôi lúc này về cơ bản đã chẳng còn cảm giác gì nữa rồi, trong đầu đều là tiếng vọng lại của câu nói cuối cùng của Giang Ly kia, hết lần này đến lần khác.

Trong lòng tôi đột nhiên trào lên sự bi thương nhàn nhạt, Giang ly, anh ta, anh ta làm sao có thể tùy tiện nói lời như thế này chứ! Anh ta có biết như thế này rất dễ gây ra hiểu nhầm cho tôi không?

Nhưng mà, vì sao trong đáy lòng của tôi lại dường như đang trào dâng một loại …Sao, cảm động?

Tôi nghiêng đầu nhìn Giang Ly, trong lòng nghĩ, nếu như Giang Ly không phải là gay, nếu như anh ta không phải là gay…

Tôi lắc đầu cười khổ, nếu như Giang Ly không phải là gay, vậy Quan Tiểu Yến tôi cũng sẽ không có cơ hội lại gần anh ta nhỉ?

Đến lúc Giang Ly nhét tôi vào trong xe, tôi vẫn còn đang đờ đẫn. Giang Ly giúp tôi thắt xong dây an toàn, vỗ vỗ vào mặt tôi, kỳ quái hỏi: “Quan Tiểu Yến cô làm sao vậy, sắc mặt trắng bệch như vậy?”

Tôi cụp mắt xuống không nhìn anh ta, hờ hững nói: “Tôi không sao, cảm ơn anh!!”

Giang Ly: “Đừng khách sáo, thực ra thất nghiệp cũng không phải là chuyện gì quá lớn, cô không cần ủ rũ như vậy.”

“Ờ…” tôi đáp lại một tiếng, do dự một lát, lấy hết dũng khí nói: “Giang Ly, anh…” Anh có phải là thực sự có một chút thích tôi không? Nhưng mà làm sao có thể chứ, anh ta rõ ràng là gay…Nhưng mà anh ta là gay thì sẽ không biểu hiện ra bộ dạng giống như có chút thích tôi chứ nhỉ? Tôi vô cùng căng thẳng, tự mình cũng cảm thấy không đến mức tim đập nhanh, nhưng mà tôi muốn nói lại thôi, vẫn chẳng nói được câu nào.

Giang Ly có chút kỳ quái: “Tôi làm sao chứ?”

Tôi dựa vào ghế ngồi, cẩn thận cụp mắt xuống, nhỏ tiếng nói: “Thực sự không cần anh phải đối tốt với tôi như vậy.”

Im lặng.

Vẫn là im lặng.

Tôi cho rằng Giang Ly không nghe thấy lời của tôi, càng hay, tôi cũng cảm thấy rất là ngượng ngùng, coi như không có gì xảy ra nhé, những suy nghĩ tự yêu mình kia tất cả đem đẩy hết ra khỏi đầu, tôi tự nói với mình: Giang Ly thích đàn ông, phụ nữ tránh xa ra…

Chính vào lúc này, giọng nói lanh lạnh của Giang Ly từ bên cạnh truyến đến: “Tôi thấy vui.”

Tôi cảm thấy Giang Ly chắc là cầm nhầm kịch bản rồi, căn cứ vào lối suy nghĩ trước đây, anh te nên rất có hứng thú với Vương Khải mới đúng, nhưng mà bây giờ…tuy tôi không dám nói anh ta hình như là có hứng thú đối với tôi, nhưng anh ta đối đãi với Vương Khải không hề khách khí. Nghĩ đến đây, tôi lại cẩn trọng hỏi Giang Ly: “Giang Ly, anh nói thật với tôi nhé!”

Giang Ly lúc này đang ăn cơm trưa do tôi nấu, dáng vẻ không tồi. Anh ta nhìn miếng sườn chua ngọt trong đĩa, chẳng ngước lên nhìn, trả lời tôi: “Nói đi.”

Tôi ấp úng hồi lâu, cuối cùng lấy hết dũng khí nói: “Giang Ly, anh thực sự không thích Vương Khải sao?”

Giang Ly: “Thừa lời, chẳng lẽ cô thích sao?”

Tôi giải thích: “Tôi nói không phải là loại thích kia, mà là loại thích đó, ấy, chính là loại thích của đàn ông đối với đàn ông, anh hiểu mà…”

Giang Ly gắp một miếng sườn nhét vào miệng tôi, sắc mặt không tốt nói: “Quan Tiểu Yến, cô đừng ép tôi.”

Vì còn một tháng nữa là đến tết rồi, vì vậy tôi cũng không vội tìm việc. Tuy tiền trong ngân hàng của tôi mất sạch rồi, nhưng Giang Ly nói, chỉ cần tôi ngoan ngoãn nấu cơm, làm việc nhà cho anh ta, anh ta chưa biết chừng sẽ còn cho tôi chút tiền tiêu vặt, nếu như biểu hiện tốt còn có tiền thưởng.

Tôi nói: “Hay là tôi đến XQ của bọn anh làm việc nhỉ?” XQ à, một trong những mạng tôi thích nhất, nghĩ cũng thấy hưng phấn.

Giang Ly, mặt không chút biểu cảm, trả lời: “Tôi cảm thây cô thích hợp để làm một thái thái hơn.”

Thế là tôi liền bi phẫn, lắc mình biến hóa thành bảo mẫu của Giang Ly, hơn nữa đến cơm trưa của anh ta tôi cũng phải đưa, hơn nữa còn phải cùng ăn với anh ta…bởi vì Giang Ly không thích ăn cơm một mình. Tôi bị anh ta giày vò đến mức có chút bi phẫn, tiểu tử này ức hiếp người quá đáng…

Tôi thực sự nghĩ không thông, sự việc sao lại thành ra thế này, phải biết là, lúc đầu khi mới kết hôn, Giang Ly muốn ăn cơm tôi nấu, còn phải xem sắc mặt của tôi, được chưa nào!

Bất luận tôi có suy nghĩ gì, dù gì đến trưa hôm sau, tôi vẫn phải xách một chiếc hộp giữ nhiệt cực đại, lật lật đến tổng bộ của XQ.

Cô lễ tân xinh đẹp có giọng nói ngọt ngào, đẹp đẽ hơn cả tướng mạo của cô ấy, cười tủm tỉm hỏi tôi tìm ai. Tôi chẳng buồn nghĩ, liền nói là tìm Giang Ly. Cô tiếp tân kia ngẩn ra.

Tôi đột nhiên nhớ ra biệt danh của Giang Ly, thế là sửa lời nói: “Tồi tìm AD, đưa cơm trưa cho anh ấy.”

Cô tiếp tân xinh đẹp nhìn hộp cơm trong tay tôi một cái, ánh mắt tuy lịch sự nhưng vẫn khó che giấu được sự khinh thường. Cô ấy lích sự hỏi tôi có hẹn trước không, sau đó lẩm bẩm trong miệng nói mấy câu, ý nghĩa đó đại thể là, người muốn tìm AD nhiều như vậy, cô là gì chứ?

Tôi cảm thấy Giang Ly làm chuyện này thật không đến nơi đến chốn, rõ ràng là muốn tôi đưa cơm, nhưng vì sao lại bị kẹt ở quầy tiếp tân không vào được? Tôi móc điện thoại ra, tức giận gọi điện cho Giang Ly, chất vấn anh ta lại muốn chơi trò quỷ gì. Giang Ly cười he he nói không sao, bảo tôi đưa điện thoại cho lễ tân. Tôi làm theo.

Sau đó, tôi nhìn thấy vào thời khắc cô gái lễ tân xinh đẹp kia đưa điện thoại lên tai, vẻ mặt đầy kinh ngạc và kích động, còn có một chút sùng bái, giống như đó thực sự không phải là một chiếc điện thoại, mà là một chiếc giày Lương Triều Vĩ bỏ lại…Sau công phu của một câu nói, tất cả cảm xúc trên mặt đó hoàn toàn biến mất, mà được thay thế bằng sự thất vọng, sợ hãi và không cam tâm.

Tôi lại rất có hứng thú nhìn sự biến hóa cảm xúc của cô ấy, trong thời gian ngắn ngủi như vậy, có thể thay đổi được biểu cảm nhiều như thế, cô gái này thật là có tài.

Cô gái xinh đẹp vâng vâng dạ dạ, chuyển điện thoại lại tôi, hơn nữa nhiệt tình chỉ cho tôi phòng làm việc của Giang Ly.

Khi tôi đi vào phòng làm việc của Giang Ly, anh ta đang xem một đống giấy tờ. Tôi đi đến đó, hòa khí ngút trời đặt hộp cơm lên bàn làm việc của anh ta, lớn tiếng nói: “Ăn cơm thôi!”

Giang Ly ngẩng đầu, nhìn thấy tôi, cong khóe môi. Anh ta vận động cánh tay một cái, nói: “Bóp vai cho tôi trước.”

Tôi thèm vào, anh thực sự coi tôi là bảo mẫu thực sự của anh rồi sao? Tôi đang muốn phản đối, Giang Ly lại nói: “Còn về tiền thưởng…”

Tôi chạy đến sau lưng anh ta, giữ lực vừa phải, bóp vai cho anh ta. Bờ vai của Giang Ly thật là rộng…Dừng lại, dừng lại, tôi đang nghĩ gì chứ…

Tôi vừa bóp vai vừa hỏi Giang Ly: “Anh vừa nói gì với tiểu muội muội ở quầy lễ tân vậy? Dọa cô ấy sợ hãi rồi.”

Giang Ly cười đáp: “Không nói gì cả, tôi chẳng qua chỉ nói với cô ta một câu nói của cô có thể khiến cô ta rời khỏi XQ.”

Tôi giật thót mình: “Tôi…tôi…tôi có thể làm được như thế sao?”

Giang Ly đắc ý hưởng thụ sự phục vụ của tôi, vừa lật xem cơm trưa có những gì, vừa nói: “Cô có thể thử.”

Được rồi, tôi thừa nhận tôi không có gan thử, việc biến thái thế này Giang Ly chưa biết chừng có thể thực sự làm được. Tôi đột nhiên nhớ đến những thái giám, cung nữ thời xưa đều gắng sức muốn làm việc dưới quyền của hoàng thượng, thỉnh thoảng nói đôi ba lời bóng gió là có thể quyết định tính mạng của một người. Tuy nghề nghiệp này có chút nguy hiểm, nhưng mà cảm giác tiếp cận với cấp trên này thật sự rất sảng khoái…Đợi một chút, vì sao tôi nghĩ đến thái giám, cung nữ mà không phải là hoàng hậu, quý phi? Không đúng, không đúng, hình như tôi cũng không thể coi là hoàng hậu hay quý phi, tôi chỉ là vợ trên danh nghĩa của Giang Ly, ấy, cái này ở thời xưa chính là…hoàng hậu, quý phi không được hạnh phúc? Trời ơi, tôi đang muốn cái gì chứ, á á á á…

Ăn cơm trưa xong, tôi không lập tức về nhà, dù gì về nhà cũng không có việc gì làm, chi bằng ở trong phòng làm việc của Giang Ly chơi một chút, tham quan một chút phòng làm việc của người sáng lập XQ cũng không tồi, sau này tôi có thể ở trên diễn đàn của XQ nói linh tinh, ừm, rất hay.

Tôi ngồi trên chiếc sofa lớn, nhìn Giang Ly ở cách đó không xa. Anh ta đang làm gì đó trước máy tính, rất chuyên tâm. Làn da của anh ta trắng trẻo mà tinh tế, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, bờ môi hơi mím. Từ góc độ của tôi mà nhìn, ngũ quan của anh ta thực sự hoàn mỹ, giống như một người đàn ông từ trong truyện tranh ra vậy. Kiểu tóc của anh ta rất đơn giản, không dài, không ngắn dựng thẳng trên đầu, giống như một học sinh trung học nghiêm túc. Anh ta vẫn lười nhác kết hợp quần áo trên người, chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng, chiếc khuy đầu tiên mở ra, vẻ tùy tiện mà thông thả. Một chiếc áo sơ mi kiểu dáng rất bình thường ở trên người anh ta lại dễ dàng khiến người ta đọc ra một mùi vị khác lạ. Ánh nắng mặt trời của ngày đông chiếu vào, làm cho cơ thể của anh được bao phủ một tầng ánh sáng màu vàng kim, tôi đột nhiên nghĩ ngốc nghếch, đứng dưới tầng ánh sáng này, có phải sẽ rất ấm áp không…

Lúc này, Giang Ly đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía tôi. Tôi không kịp phản ứng, cư ngây dại nhìn thẳng vào anh.

Giang Ly đột nhiên cong khóe miệng, mỉm cười với tôi một cái, ánh mặt trời màu vàng kim chiếu lên khóe môi của anh ta, rất đẹp, cũng rất…hút hồn…

“Quan Tiểu Yến.” Giang Ly đột nhiên gọi

Tôi: “Hử”

Giang Ly: “Lau nước miếng đi.”

Tôi ý thức được sự mất mặt của mình, vội vàng đưa tay áo lên lau lau miệng…Đâu có! Tôi đột nhiên nhớ đến, chiều này Giang Ly đã sử dụng rồi, tôi lại nhớ cơ thể săn chắc của Giang Ly dưới áo tắm mỏng dính khó che đậy đó, suýt chút nữa lại chảy máu cam…

Từ đối diện truyền đến tiếng cười vui vẻ của Giang Ly. Anh vừa cười vừa nói: “Quan Tiểu Yến, cô thèm muốn sắc đẹp của tôi từ lâu lắm rồi phải không?”

Tôi: “…”

Tôi thở hồng hộc, ngã xuống sofa giả vờ làm xác chết, Giang Ly, anh không nói những lời phá hỏng không khí thì sẽ chết à?!”

Tôi nằm trên ghế sofa một lúc, lại ngủ mất. Tôi mơ một giấc mơ, hơn nữa lại là xuân mộng. Tôi mơ thấy Giang Ly cúi đầu hôn tôi đầy tình cảm, hơn nữa, tôi còn mặt dày thè đầu lưỡi liếm liếm môi, sau đó Giang Ly há miệng ngậm chặt đầu lưỡi của tôi, tiếp tục quấn quýt…

Nhưng mà từ trong đáy lòng tôi dương như có một giọng nói luôn văng vẳng: Đáng tiếc anh là gay, đáng tiếc anh là gay…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.