Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà

Chương 62



Tôi hỏi Giang Ly: “XQ và Ngải Thụy rốt cuộc có qua lại làm ăn gì vậy? Có cần đến mức thần bí như vậy không?”

Giang Ly khinh thường nhìn tôi một cái, nói: “Có nói em cũng không hiểu đâu.”

Tôi rất buồn bã, nhưng sau một tuần, tôi đã biết được cái gọi là “làm ăn”

này rốt cuộc là gì, hiểu ra vì sao Giang Ly không nói với tôi.

Trong diễn đàn của XQ, có một bài viết được truy cập với tốc độ đáng kinh ngạc hiện ngay ở trang chủ. Tiêu đều của bài viết đó là: tin nội bộ động trời! Ngải Thụy có ý mua lại XQ!

Chủ nhân của bài viết này tự xưng là một nhân viên của Ngải Thụy, anh ta đưa ra một số chứng cứ, manh mối tập hợp lại, kết luận đưa ra là, Ngải Thụy thực sự dự định mua XQ, hơn nữa lần này còn bỏ ra một khoản tiền lớn. Các phản hồi bên dưới có rất nhiều, có người tin, có người không tin, nhưng đa số đều là đang nghe nghóng tin tức, số còn lại chỉ nói linh tinh.

Tôi cũng không tin lắm, nhưng hễ nhớ đến gần đây hành tung của Giang Ly bất thường, nụ cười mệt mỏi, trong lòng tôi lại hoài nghi.

Tôi lật tìm số điện thoại của trợ lý Giang Ly, gọi điện. Tôi không kịp hỏi thăm, hỏi thẳng trợ lý: “XQ có phải là bị Ngải Thụy mua không?

Trợ lý phủ định ngay, hơn nữa gắng sức an ủi tôi không cần nghĩ nhiều, còn mắng chửi thậm tệ những người tạo ra tin đồn kia. Vốn dĩ tôi suýt chút nữa đã tin rồi, nhưng người trợ lý này biểu hiện khoa trương quá, khiến người ta nghi ngờ lạy ông tôi ở bụi này, thế là tôi bắt đầu dọa dẫm.

Tôi nói với anh ta: “Nếu như anh không nói sự thật với tôi, tôi sẽ nói với Giang Ly là anh vô lễ với tôi, khiến anh mất đi bát cơm đấy.” Tôi thực sự bội phục bản thân mình, thủ đoạn bỉ ổi như thế này cũng nghĩ ra được, nhất định là bị Giang Ly làm hư rồi!

Người trợ lý bị tôi giày vò có chút bối rối, anh ta nói: “Chị dâu, chị bảo em nói thế nào đây!”

Giọng tôi nghẹn ngào: “Tôi là vợ của Giang Ly, lẽ nào đến quyền biết chút chuyện tôi cũng không có sao? Các cậu coi tôi là gì chứ? Bình hoa di động sao? Tôi trong mắt các cậu vô dụng như vậy sao…” Tôi cảm thấy tài ăn nói của mình càng ngày càng tốt, đều là Giang Ly huấn luyện tôi.

Trải qua sự cứng rắn áp bức, uy hiếp của tôi, trợ lý kia bị tôi giày vò đến sợ hãi. Anh ta cuối cùng cũng đem sự thực nói với tôi, hơn nữa cường điệu hơn một chút, anh ta nói sự thực với tôi không phải vì tôi dọa dẫm, mà là hy vọng tôi đi ăn ủi Giang Ly.

“Giang ca gần đây thực sự rất mệt!” Anh ta nói như vậy.

Lúc này tôi một câu cũng chẳng nói ra được.

Hóa ra, XQ thực sự đang phải chịu áp lực sắp bị người ta ác ý thu mua. Mà kẻ đang thò móng vuốt về phía XQ chính là Ngải Thụy.

Trợ lý nói, Ngải Thụy có nguồn tiền thực sự hung hậu, khí thế hung mãnh, hơn nữa còn nhất định muốn có XQ, bây giờ XQ sắp không chống đỡ được rồi…

Tôi thật sự hận bản thân mình, Giang Ly đối mặt với áp lực lớn như vạy, tôi không an ủi anh ấy, không cùng anh ấy gánh vác, lại vô lý gây sự, hoài nghi anh ấy và Tuyết Hồng có gian díu… Quan Tiểu Yến, mày chính là một kẻ khốn nạn!

Buổi tối, Giang Ly quay về nhà sớm hơn bình thường một chút. Tôi vừa nhìn thấy anh, nước mắt không kìm nén được, lại chảy ra.

Giang Ly nhìn thấy tôi khóc, có chút hoảng loạn. Anh vừa giúp tôi lau nước mắt, vừa lo lắng hỏi: “Làm sao thế? Ai lại bắt nạt em rồi.”

Tôi ôm lấy Giang Ly, dựa vào ngực anh thút thít: “Giang Ly…xin…xin lỗi anh…”

Giang Ly khẽ vỗ vào lưng tôi, dịu dàng nói: “không sao cả, em đứng khóc nữa.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nghi hoặc nói: “Anh không biết em làm gì, đã nói là không sao cả.”

Lúc này khoe mắt Giang Ly cong lên, treo một ý cười dịu dàng nói: “Chỉ cần em vui vẻ, làm gì cũng không soa cả!”

Tôi vừa nghe thấy lời này, khóc càng hăng hơn. Tôi vừa khóc vừa nói: “Giang Ly, em biết rồi, xin lỗi, em chẳng hiểu cho anh chút nào, còn vô ý gây sự.”

Giang Ly cười nói: “Còn khóc nữa sao? Em rõ ràng nói là em xin lỗi anh, sao bây giờ lại biểu hiện như anh ức hiếp em rồi.?”

Tôi lau nước mắt, ngai ngùng cúi đầu.

Giang Ly ôm lấy tôi nói: “Thực ra anh vốn dĩ không định để em biết…Anh không muốn em lo lắng quá.”

Tôi nói: “Giang Ly, em muốn ở cạnh anh.”

Giang Ly cười nói: “Được thôi, thực sự anh cũng rất muốn để em ở cạnh anh.”

Tôi ấn Giang Ly ngồi xuống ghế, xoa bóp vai cho anh. Tuy tôi sẽ ở cạnh Giang Ly, nhưng tôi cũng biết, điều tôi có thể làm cho anh ấy thực sự không nhiều. Đối với chuyện công ty bị thu mua tôi lại không hiểu gì, tôi chỉ biết, nếu như Ngải Thụy mua được XQ, vậy thì công ty do Giang Ly một tay xây dựng sẽ là của người khác.

XQ giống như là đứa con của Giang Ly, có ai muốn giao con của mình vào tay người khác chứ?

Lúc này Giang Ly thoải mái hưởng thụ sự xoa bóp của tôi, thỉnh thoảng xấu xa rên rỉ một tiếng.

Mặt tôi đỏ ửng, nhanh chóng chuyển sang chuyện khác. Tôi nói: “Giang Ly, trong công ty gặp phải chuyện buồn phiền gì, nói một chút với vợ anh đi.”

Giang Ly nhéo mắt, véo véo tay tôi. Anh thở dài thườn thượt nói: “Thực sự cũng chẳng có gì to tát, Ngải Thụy chẳng qua là dựa vào ưu thế có tiền muốn gây rối. Trên tay anh nếu như cũng có chút tiền có thể xoay chuyển được tình thế, nhất định sẽ khiến cho bọn họ thua cuộc.”

Khi Giang Ly nói những lời này, biểu hiện có chút độc ác, tôi nhìn mà sợ hãi. Thế là tôi liền tin anh không nói dối. Tôi lại hỏi: “Vậy anh cần bao nhiêu tiền?”

Giang Ly thản nhiên đáp: “Không cần quá nhiều, một hai trăm triệu là đủ.”

Một, hai trăm triệu…tôi lau mồ hôi lạnh toát trên trán, đột nhiên cảm thấy mình rất nhỏ bé…

“Quan Tiểu Yến!” Giang Ly cầm tay tôi, nắm chặt. “Em không cần lo lắng, nếu không được thì anh bán XQ đi, hai chúng ta đi du lịch vòng quanh thế giới.”

Tôi gật gật đầu, không nói gì nữa, trong lòng rất buồn. Toi biết Giang Ly thực sự cũng không muốn bỏ XQ, anh nói như vậy chỉ là đang an ủi tôi thôi nhỉ?

Đến Giang Ly cũng nói là không có cách nào, vậy thực sự không có cách nào rồi. Nhưng mà tôi không muốn nhìn thấy XQ của Giang Ly rơi vào tay người khác…

Hôm nay, Giang Ly vẫn đi làm như thường lệ, tôi ở nhà vừa lướt qua các tin đồn liên quan đến chuyện Ngải Thụy thu mua XQ trên mạng, vừa suy nghĩ buổi trưa sẽ nấu gì cho Giang Ly ăn, ừm, nhất định làm một chút đồ ăn ngon cho anh ấy ăn để bồi bổ não.

Lúc này, tiếng chuông cửa vang lên. Tôi rất thắc mắc là ai, vì khả năng Giang Ly quay về bây giờ là rất nhỏ. Tôi chạy ra cửa, từ lỗ nhìn quan sát ra bên ngoài, khi nhìn thấy người ngoài cửa kia, tôi lập tức cảm thấy dưới chân mình có hai luồng khí lạnh đang toát ra…Cô ta…cô ta sao lại đến đay?

Lúc này Tuyết Hồng giống như đang nhìn thấy tôi vậy, cúi đầu cười qua lỗ quan sát, nụ cười quái dị.

Tôi cănh thẳng vô cùng, làm thế nào đây, con người này tìm đến cửa rồi? Bỏ đi, không mở cho cô ta, giả vờ như không có nhà.

Lúc này Tuyết Hồng ở ngoài cửa đột nhiên cao giọng nói: “Quan Tiểu Yến, tôi biết cô có nhà, không định mời tôi vào trong ngồi một chút sao?”

Tôi dựa lưng vào tường, lắc đầu rất mạnh, không muốn, không muốn, một chút cũng không muốn! Cảm phiền cô nhanh chóng đi đi!

Tuyết Hồng lại nói: “Vậy thì, tôi có cách để giữ XQ, cô không muốn nghe một chút sao?”

XQ…XQ!

Tuy biết cô ta chắc chắn có âm mưu, nhưng nghe thấy XQ, tôi không kìm nén được, mở cửa, mặt không chút biểu cảm mời cô ta vào nhà.

Tuyết Hồng cười nho nhã, cất bước đi vào phòng khách, sau đó tự động ngồi xuống sofa, cứ như đây là nhà cô ta vậy.

Mặt tôi vẫn không chút biểu cảm nhìn cô ta, giống như nhìn một đống rác bên đường. Giang Ly nói rồi, khi đối diện với người phụ nữ này, nên dùng biểu cảm này, không thể biểu hiện quá kích động, càng không thể căng thẳng.

Sau một hồi im lặng khác thường giữa hai người, Tuyết Hồng lên tiếng trước: “Quan Tiểu Yến, mấy năm không gặp, cô cũng có chút tiến bộ hơn sơ với trước đây rồi.”

Mặt tôi không ngẩng lên, cười đáp: “Quá khen, cô có chuyện gì nói thẳng ra đi, tôi chẳng rỗi hơi vòng vo với cô.”

Tuyết Hồng cười cười, nói: “Ngải Thụy thu mua XQ, cô cũng nghe nói rồi chứ?”

Tôi học dáng vẻ của Giang Ly, nhướn mày: “Thì sao chứ?”

Tuyết hồng: “Cô thực sự không định nghe xem làm thế nào để giữ được XQ sao?”

Tôi cười sâu xa: “Cô đến không phải là vì nói với tôi chuyện này sao? Nói đi, điệu kiện của cô là gì?” Cảm ơn ảnh hưởng của Giang Ly đối với tôi, tuy bây giờ tay tôi đã ướt sũng mồ hôi, nhưng biểu hiện lại rất bĩnh tĩnh, xem ra tiềm lực biểu diễn của tôi cũng không thể coi là kém.

Tuyết Hồng rút một điều thuốc, châm lửa, sau đó thả ra một làn khói tròn lớn. Cô ta hất cằm nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một ý cười nhạt.

Toi mặt không đổi sắc, chỉ vào chiếc gạt tàn dưới bàn gần như chưa từng được dùng qua: “Trong nhà tôi cấm hút thuốc, phiền cô dập đi.” Đùa à, lão nương ghét nhât là mùi khói thuốc, đến Giang Ly nhà tôi cũng không hút thuốc, cô dựa vào cái gì chạy đến đây hút!

Tuyết Hồng vẫn đang cười, nhưng trong đáy mắt có chút hoảng loạn và phẫn nộ, không qua được ánh mắt của tôi. Trong lòng tôi như hiện lên chữ V, cố lên nhé, Quan Tiểu Yến, tiếp tục duy trì khí thế này!

Tuyết Hồng dập tắt điếu thuốc trong tay, sau đó lạnh lùng nói: “Cô biết không, thu mua XQ là chủ ý của tôi, cô muốn biết vì sao không?”

Tay tôi khẽ run, muốn nói lại thôi. Bình tĩnh, bình tĩnh, tôi phải bình tĩnh…mặt không biểu cảm, ừm, mặt không biểu cảm!

Tuyết Hồng tiếp tục: “Quan Tiểu Yến, tôi ghét nhất người khác huênh hoang với tôi.”

Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, hỏi: “Tôi hình như từ trước đến nay chưa từng huênh hoang gì với cô.”

Trên mặt Tuyết Hồng thoáng qua vẻ hung ác, cô ta nói: “Cô còn dám nói không có? Lúc đầu khi cô và Vu Tử Phi ở cùng nhau, cô liền huênh hoang với tôi, huênh hoang mình có một người bạn trai đẹp trai thế nào. Bây giờ cô kết hôn rồi, cô có một người chồng có tiền, lại dịu dàng, còn là chủ tịch của XQ, rất giỏi sao? Được thôi, chúng ta tiếp tục nhìn xem, tôi vẫn còn chưa tin, Quan Tiểu Yến cô có thể huênh hoang đến khi nào!”

Những lời này của cô ta khiến tôi có chút bực tức: “Tôi không huênh hoang gì với cô, là tâm lý cô có vẫn đề đó, không thể chịu được việc người khác tốt hơn cô.”

Tuyết Hồng cười nhạt: “Tốt hơn tôi? Cô tốt hơn tôi ở điểm nào chứ? Quan Tiểu Yến, cô đừng đùa với tôi nữa, đến một ngón tay của tôi cô cũng không bằng!”

Nếu là trước đây, nghe thấy những lời này của Tuyết Hồng, tôi có thể sẽ rất tức giận, nổi cáu, nhưng bây giờ tôi chỉ muốn cười. Tôi cảm thấy lý do này của cô ta rất hoang đường, cô ta không hạnh phúc, lại muốn đi phá hoại hạnh phúc của người khác, đây là chuyện gì chứ?

Tôi thực sự không giấu được vẻ khinh thường của mình, chỉ cười cười, bình tĩnh nói: “Cô đừng nói với tôi là vì nguyên nhân này, cô mới chạy đến đây làm loạn? Nói thực lòng, nếu như thật sự chỉ có như vậy, tôi khuyên cô hãy buông tay đi. Giang Ly, anh ấy không phải là người dễ gây sự như vậy, không cẩn thận cô sẽ tức chết đó.” Tôi nói những lời này chỉ là muốn dọa dẫm Tuyết Hồng một chút, dù gì Giang Ly cũng sắp không có cách gì rồi. Nhưng không ngờ, sau đó, lời của tôi lại ứng nghiệm…Đây là chuyện sau này, tạm thời không nhắc đến.

Tuyết Hồng “hừ “ một tiếng lạnh lùng, không nói gì. Tôi lại khẩu xà tâm phật khuyên bảo cô ta: “Giang Ly, anh ấy giống như loại Boss cấp cao nhất trong trò chơi, nếu như cô không động đến anh ấy, anh ấy sẽ không chủ động tấn công cô, mọi người sẽ được bình an vô sự. Nhưng nếu như có dám chém anh ấy một dao, anh ấy lập tức một tay bóp chết cô, đến thở cũng không cho cô kịp thở. Tuy tôi không thích cô, nhưng xét trên khía cạnh cô có vướng mắc tâm lý, tôi không muốn nhìn thấy cô đổ máu tại trận.”

Tuyết Hồng kỳ quái nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, cười nhạt nói: “Giang Ly nếu như thực sự giỏi như vậy, cô sẽ không run rẫy nói với tôi những thứ này mới phải chứ?”

Tôi: “…”

Hỏng rồi, vừa rồi chỉ chú ý khinh bỉ cô ta, tôi lại bỏ qua mất sự thực “Tuyết Hồng cũng là cô gái thông minh.” Thiện tai, tôi quả nhiên không thích hợp để diễn khí chất nữ vương.

Lúc này Tuyết Hồng lại nói: “Trứng gà có thông minh hơn nữa cũng vẫn là trứng gà. Đá có ngu hơn nữa cũng vẫn là đá.”

Tôi lườm cô ta một cái, chẳng thèm để ý. Cô chẳng phải chỉ muốn Giang Ly “lấy trứng chọi đá” sao, còn phải phí sức lớn như, thật đáng khinh thường!

Tuyết Hồng: “Sao, cô có ý kiến gì không?”

Tôi lại lần nữa trưng ra bộ mặt không chút cảm xúc, nói: “Cô hôm nay đến là muốn nói với tôi điều này ư?” Chẳng phải muốn nói với tôi làm thế nào để giữ XQ sao? Chị à, chị lạc đề rồi…

Tuyết Hồng: “Tôi đang muốn nói chuyện này. Quan Tiểu Yến, cô không cảm thấy người đàn ông tốt như Giang Ly kia đặt trên tay cô là lãng phí sao?”

Tay tôi hơi run, nói: “Cô có ý gì?”

Tuyết Hồng cười nói: “Chẳng có ý gì cả, chỉ là tôi đột nhiên nảy sinh chút hứng thú với Giang Ly.”

“Thì sao chứ?” Tôi nghe thấy giọng nói của mình cũng có chút thay đổi, nhưng đụng đến vấn đề của Giang Ly, tôi thực sự không bình tĩnh được, giả vờ cũng không được.

“Thì sao?” trong mắt của Tuyết Hồng ý cười càng sâu hơn “Thì sao, tôi hy vọng anh ta là của tôi.”

Tôi kích động đến mức hơi thở cũng không bình thường được nữa, phẫn nộ nhìn Tuyết Hồng: “Nhiều mới mẻ nhỉ? Những gì tốt cô đều muốn có, trước đây là Vư Tử Phi, bây giờ là Giang Ly, từ trước đến nay sao cô không chịu hỏi xem mình thực sự có thích bọn họ không?”

Tuyết Hồng cứng đầu cứng cổ, thiếu kiên nhẫn nói: “Tôi đương nhiên thích, nếu như không thích làm sao có thể muốn có được bọn họ?”

Tôi bị cô ta làm cho tức sắp phát điên rồi: “Xin cô đó! Giang Ly, anh ấy không phải là một miếng socola, cũng không phải là một chiếc quần, phiền cô tôn trọng anh ấy một chút, được chứ? Cứ coi như cô thích anh ấy, nhưng anh ấy không thích cô, anh ấy dựa vào cái gì phải ở cùng cô chứ? Tuyết Hồng, bệnh công chúa của cô đã nghiêm trọng đến mức ảnh hưởng đến IQ rồi, cần phải chữa đi!”

Tuyết Hồng đứng dậy khỏi sofa, từ trên cao nhìn xuống tôi. Cô ta nói: “Tôi mặc kệ, thứ tôi đã thích, tôi nhất định phải giữ trong tay!”

Tôi uể oải cười khổ: “Vậy cô định làm thế nào? Bắt cóc anh ấy? Hay là hủy diệt tôi?”

“Quan Tiểu Yến, tôi trịnh trọng nói cho cô biết, tôi có thể không thu mua XQ, nhưng điều kiện là…” Tuyết Hồng từ từ khom lưng xuống, ác động mà quái dị cười với tôi. “Cô rời xa Giang Ly.”

Tôi phẫn nộ nhìn cô ta: “Cô – nằm – mơ – đi!”

Tuyết Hồng cười nói: “Được thôi, vậy cô cứ đợi XQ vì cô mà bị hủy đi.”

Tôi không nhịn được nữa, ôm đầu hét lớn: “Tuyết Hồng, cô cút đi cho tôi! Cút!”

Sau khi Tuyết Hồng đi, tôi nhảy vào nhà tắm, vã nước lạnh lên mặt, ép bản thân mình bình tĩnh lại. Có rất nhiều vấn đề tôi cần phải nhìn thẳng vào.

Nói thật lòng hành vi của Tuyết Hồng khiến tôi không biết làm thế nào, rất khinh bỉ còn rất buồn nôn, tôi thực sự nghĩ không thông, trên thế giới này lại có người như vậy chứ. Dựa vào cái gì, người hạnh phúc hơn cô ta, cô ta lại muốn chen chân vào? Dựa vào cái gì, cô ta nhìn một người đàn ông ưu tú thì nhất định phỉa giành lấy? Thời gian dạy dỗ của gia đình cô ta đều bị bố cô ta dùng để uống trà bao phụ nữ rồi sao?Suy nghĩ của người bình thường sao lại biến dạng và quái dị như thế này?

Cô ta rõ ràng cái gì cũng có, xinh đẹp, thông minh, học thức, gia thế, nhưng vì sao còn đi đố kỵ với hạnh phúc của người khác chứ? Cô ta rõ ràng có thể tiếp xúc được với rất nhiều người đàn ông ưu tú, nhưng vị sao cô ta lại không buông tha cho Giang Ly chứ? Vì sao cô ta không buông tha cho những thứ mình không đạt được chứ, lẽ nào quả của người khác nhất định sẽ ngọt hơn sao?

Còn nữa, cứ coi như quả của người khác là ngọt, dựa vào cái gì quả ngọt kia nhất định phải thành của cô ta chứ?

Tôi bóp đầu, bất lực cười khổ. Nghĩ không thông, nghĩ không thông, xem ra vấn đề này cũng chỉ có thể dùng câu “trên thế giới rộng lớn không có thứ kỳ lạ gì không có” để giải thích thôi.

Tôi còn nói gì được đây!

Nhưng mà…nhưng mà…tuy con người cô ta chẳng thế nào hiểu được, tôi lại không thể không nhìn thẳng vào một vấn đề khác.

Giang Ly, XQ, Giang Ly, XQ…

Tuyết Hồng nói, cô ta có thể không thu mua XQ nhưng điều kiện là , tôi bắt buộc phải rời xa Giang Ly..

Giang Ly nói, nếu như anh ấy có tiền, anh ấy nhất định sẽ không thua. Nhưng mà anh ấy không có tiền.

Rất lâu trước đây tôi từng thêu một bức tranh, khi đó tôi rất ngốc, một bức tranh thêu rất đơn giản, tôi lại thêu mất gần nữa năm. Sau đó, mẹ tôi cảm thấy hay, cướp của tôi chơi. Không cẩn thận làm đổ sinh tố lên, khi đó tôi rất tức giận, mấy ngày liền không nói chuyện với mẹ tôi.

Bởi vì đó không chỉ là bức tranh thêu, đó là tâm huyết nữa năm của tôi.

Mà XQ đối với Giang Ly, đó e rằng là tâm huyết nửa cuộc đời của anh ấy nhỉ?

Nếu như…nếu như thực sự có thể giữ được XQ, vậy thì tôi có cần rời xa Giang ly không vậy?

Hễ nghĩ đến rời xa Giang Ly, tôi thấy buồn khủng khiếp, nhưng hễ nghĩ đến Giang Ly phải mất XQ, tôi không chỉ buồn, còn sẽ đau, trái tim đau dữ dội.

Tôi bắt đầu cân đo, trong trái tim Giang Ly, tôi và XQ, bên nào nặng bên nào nhẹ?

Nếu như là trước đây, tôi chắc chắn hy vọng, đối với Giang Ly, tôi quan trọng hơn XQ một chút. Nhưng mà bây giờ…nếu như tôi không quan trọng bằng XQ của anh, vậy thì Giang Ly buông tay cũng rất nhanh nhỉ? Nhưng nếu như tôi không quan trọng bằng XQ, tôi sẽ buồn, buồn vì tình yêu Giang Ly đối với tôi không sâu đậm…

Tôi uể oải kéo tóc, mệnh đề này đơn giản là không có lời giải mà!

Bỏ đi, tôi không cần đặt giả thiết nữa, tôi tự kết luận đi. Kết luận chính là: Trong mắt Giang Ly, XQ quan trọng hơn tôi. Chứng cứ như sau:

Đầu tiên, XQ bên cạnh Giang Ly bao lâu rồi nhỉ? Ít nhất cũng có đến bốn, năm năm nhỉ? Còn tôi thì sao? Vẫn chưa đầy một năm. Thứ hai, XQ là một tay Giang Ly sáng lập, còn tôi thì sao? Tôi chỉ là không cẩn thận vướng vào cuộc sống của anh ấy mà thôi. Thứ ba, đối với đa số đàn ông, sự nghiệp quan trọng hơn phụ nữ, Giang Ly … chắc cũng không phải ngoại lệ nhỉ? Thứ tư , trên thế giới này, XQ chỉ có một, XQ không còn nữa thì sẽ mãi mãi không còn nữa. Mà một Quan Tiểu Yến ngã xuống, còn có thể có cả triệu Quan Tiểu Yến khác đứng lên. Đây là so sánh giữa tài nguyên tái sinh và tài nguyên không thể tái sinh.

Tóm lại, chúng ta đưa ra những kết luận, XQ là gốc mạng của Giang Ly, còn Quan Tiểu Yến miễn cưỡng coi là một đĩa rau nhỉ…

Tôi thở dài thườn thượt. Được rồi, tuy tôi rất buồn, nhưng mà kết luận này coi như là ý muốn của tôi…

Tôi thu dọn hành lý đơn giản một chút, sau đó chuồn đến một khách sạn. Không thể đến chỗ mẹ tôi được, chỗ của Hạp Tử cũng không thể đến, những chỗ đó đều bị Giang Ly giám sát, khống chế rồi. Tôi co rúm, trốn trong khách sạn ngẩn ra hồi lâu, đoán rằng lúc này Giang Ly chắc đã về đến nhà rồi, liền lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho anh: “Giang Ly, em đã nghĩ rồi, em không thể sống cả đời cùng với một người đàn ông thất bại. Muốn trách thì trách anh tự mình không có năng lực nhé!”.

Tôi cảm thấy đoạn tin nhắn này vô cùng hoàn hảo, một mặt có thể kích thích ý chí chiến đấu của Giang Ly, mặt khác lại có thể khiến anh ấy căm ghét tôi, như thế này, hai người chúng tôi đều có thể yên tâm thoải mái. Nếu như nói là một môn nghệ thuật, vậy tôi không còn nghi ngờ tôi là một nghệ thuật gia! (haizz).

Chẳng mấy chốc, Giang Ly gọi đến. Tôi nhìn điện thoại ngẩn ra hồi lâu, cuối cùng vẫn run rẩy nghe máy.

“Quan Tiểu Yến?” Cảm xúc của Giang Ly hình như chẳng tốt gì, chỉ ba chữ này, tôi giống như có thể nhìn thấy các miếng băng bắn ra từ khóe miệng của anh.

Tôi vê vê áo, lắp bắp gọi một tiếng “Giang Ly”.

“Quan Tiểu Yến, gan của em càng ngày càng lớn rồi, hử?”

Lại là giọng lạnh băng.

Tôi rụt cổ lại, nói: “Chuyện đó…Giang Ly, em…những gì em muốn nói…đều đã nói rồi…”

“Quan Tiểu Yến!” Giang Ly hoàn toàn không che dấu sự phẫn nộ nữa, nói: “Trong vòng nữa giờ đồng hồ phải xuất hiện trước mặt anh, nếu không thì ngày mai anh sẽ bán XQ!”

Tôi cười không nổi khóc chẳng xong: “Giang Ly, anh hà tất phải khổ như vậy…”

Giang Ly không chút khách khí nói: “Đến khi đó XQ mất rồi cũng là do em, em tự mình xem là thế nào nhé, anh dám nói dám làm.”

Tôi cười khổ, các người sao mà đều thích dùng phương pháp này để uy hiếp tôi vậy…

Giang Ly lại nói: “Còn hai mươi chín phút nữa, vận mệnh của XQ nằm trong tay em.”

Tôi cầm điện thoại, hành lý cũng không thèm lấy, chạy như bay ra khỏi khách sạn.

May mà tôi không nỡ đi quá xa, khách sạn cách nhà Giang Ly không xa lắm, may mà không tắc đường, may là Giang Ly nói nữa tiếng chứ không phải mười lăm phút…

Tóm lại, tuy gần đây tôi tương đối xui xẻo, những cũng được thần số mệnh quan tâm đến một lần, thế là tôi về đến nhà trong vòng nữa tiếng, không thể không nói đây là ký tích!.

Tôi vừa mới cắm chìa khóa vào ổ khóa, cửa đột nhiên “cạch” một tiếng mở ra, Giang Ly đứng ở cửa, có chút sốt ruột lại có chút phẫn nộ nhìn tôi, anh mím chặt môi lại không nói, để mặc cho hai ngọn lửa nguy hiểm trong mắt kia thiêu đốt tôi.

Tôi rụt cổ lại, ngượng ngùng vẫy vẫy tay, cười nịnh bợ: “Hi, Giang Ly…”

Giang Ly đột nhiên lôi tôi vào phòng, rồi “rầm” một tiếng đóng cửa lại. Sau đó anh ấy ấn tôi lên cánh cửa, dùng lực ép tôi vào tường.

Anh giữ lấy vai tôi, nhìn chăm chăm vào tôi, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Quan Tiểu Yến, em bại não vì xem quá nhiều phim truyền hình rồi sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.