Vợ Quan

Chương 10: Thí tốt giữ xe (5)



Không ngờ khi tâm trạng của Lâm Như nhẹ nhõm được một chút thì Hứa Thiếu Phong lại lo lắng trăm bề.

Trận hỏa hoạn này gây ra cho Cục Văn hóa Truyền thông Nghe nhìn không ít phiền phức. Thứ nhất là vì ông chủ vũ trường Chim Thiên Đường - Hoàng Đắc Tài - tạm thời chịu trách nhiệm chi trả tiền phí mai táng cho hai nạn nhân tử vong và tiền viện phí cho những người bị thương. Lãnh đạo thành phố quyết định, để ổn định tình hình, Cục Văn hóa Truyền thông Nghe nhìn phải chi trả một phần, sau khi giải quyết xong tình trạng khẩn cấp sẽ bắt Hoàng Đắc Tài bồi thường lại cho Cục. Chỉ mỗi việc này thôi cũng mất 3, 4 trăm nghìn tệ, còn sau này Hoàng Đắc Tài liệu có thể bồi thường không lại là một vấn đề khác. Cứ thế này, nội bộ nhiều lời ra tiếng vào, có người nói một số cá nhân được lợi, bắt Cục phải chịu trách nhiệm là không hợp lý. Có người lại nói, trách nhiệm của ai người đó chịu, Cục không có trách nhiệm phải bồi thường thiệt hại kinh tế cho một người cá biệt. Hứa Thiếu Phong thấy chuyện này rất phiền toái, ở dưới đẩy lên ở trên ép xuống, nếu anh không phối hợp tích cực, làm cho một số vị lãnh đạo tức giận, họ sẽ nhân cơ hội phát sinh sự cố này mà loại trừ anh luôn, anh cũng chẳng còn nơi nào mà đến để minh oan. Còn nếu chịu trách nhiệm, những người ở dưới nhất định sẽ có ý kiến.

Cân nhắc được mất, Hứa Thiếu Phong cảm thấy thà đắc tội với bên dưới chứ không được chọc tức cấp trên, đành phải vui vẻ đáp ứng bên dưới. Thứ hai là Tổ Điều tra Sự cố muốn lật lại vấn đề tại sao vũ trường Chim Thiên Đường về cơ bản không trang bị đầy đủ thiết bị phòng cháy chữa cháy an toàn lại vẫn có được giấy chứng nhận độ an toàn phòng cháy chữa cháy và giấy phép của Sở Công thương và Sở Văn hóa? Phải truy cứu trách nhiệm của đơn vị liên quan. Về vấn đề truy cứu trách nhiệm trong việc cấp giấy phép của Sở Văn hóa, Hứa Thiếu Phong lại rất yên tâm, bởi vì giấy phép của Sở Văn hóa chỉ dựa vào điều lệ quản lý văn hóa, trong phạm vi nghiệp vụ cho phép, hạng mục kinh doanh văn hóa không đề cập tới nội dung an toàn phòng cháy chữa cháy. Nếu chỉ nói từ góc độ này, họ không hề có bất cứ trách nhiệm gì.

Điều khiến Hứa Thiếu Phong lo lắng nhất là trần bị rơi xuống làm chết hai người, nhưng không ngờ mọi người lại chỉ tập trung chú ý vào bản thân sự cố hỏa hoạn, không ai đưa ra dị nghị gì đến chất lượng vấn đề hoàn thiện công trình xây dựng, điều này cũng khiến anh ta đỡ lo phần nào.

Buổi sáng, Hứa Thiếu Phong họp trên tỉnh xong vừa về đến cơ quan, Vương Chính Tài liền tìm đến. Hứa Thiếu Phong biết là Vương Chính Tài có chuyện, liền gật đầu nói: “Vào đây, nói chuyện một lát”.

Vương Chính Tài ngồi đối diện với Hứa Thiếu Phong nói: “Cục trưởng Hứa, tiền an ủi và trợ giúp thân nhân người chết tôi đã tận tay đưa cho họ rồi, cũng đã đến bệnh viện chi trả viện phí cho những người bị thương rồi, công việc có thể nói là tạm ổn, xin anh yên tâm”.

Hứa Thiếu Phong nghe xong rất hài lòng, liền gật gù nói: “Chính Tài, tôi luôn cảm thấy việc này hình như vẫn chưa dừng lại ở đây, trong lòng vẫn cảm thấy không yên tâm. Chú thử nói xem, liệu còn có phiền phức gì khác nữa không?”

Vương Chính Tài nói: “Anh ạ, tôi e rằng lần này chức vụ của Trần Nghệ Lâm không giữ được nữa”.

Hứa Thiếu Phong ngạc nhiên, vội vàng hỏi: “Tại sao?”

Vương Chính Tài nói: “Tổ Điều tra Sự cố có tay Tiểu Trương là bạn học ở trường Đảng của tôi, để moi được một chút tình hình từ cậu ta, tối hôm qua tôi đã phải mời cậu ta đi mát xa chân, nói chuyện với cậu ấy tôi mới biết được, hình như trong tổ ấy có người đề nghị phải truy cứu trách nhiệm của Trần Nghệ Lâm, nói ông ta làm lãnh đạo của đơn vị chủ quản thì đương nhiên phải chịu trách nhiệm”.

Hứa Thiếu Phong “ờ” một tiếng rồi nói: “Chú có nghe thấy tin gì khác nữa không?”

Vương Chính tài nói: “Những cái khác thì không rõ. Có điều, tôi có ý thăm dò một chút thực hư xem lãnh đạo Cục chúng ta có bị liên lụy gì không?”

Hứa Thiếu Phong nói: “Thế hắn nói như thế nào?”

Vương Chính Tài trả lời: “Hắn không trực tiếp trả lời câu hỏi của tôi, chỉ nói phải xem ý của cấp trên, nếu như cấp trên muốn trừng trị để răn đe, thì nhất định có liên lụy đến cấp trên cùng của Cục, thậm chí còn liên lụy tới cả lãnh đạo cấp thành phố. Nếu cấp trên không muốn làm to chuyện, làm rõ nguyên nhân của sự cố hỏa hoạn, trực tiếp trừng phạt những người có trách nhiệm liên quan, thì có lẽ đến đây có thể kết thúc được rồi”.

Hứa Thiếu Phong thở phào một tiếng thật dài nói: “Đây chính là điều tôi lo lắng nhất, vì việc như thế này mà bị liên lụy thì thật là không thỏa đáng”.

Vương Chính Tài nói: “Anh Hứa, tôi có cách, cứ ngồi đợi một cách thụ động như thế này, thà tích cực ứng phó còn hơn”.

Hứa Thiếu Phong hồ hởi: “Thế ứng phó bằng cách nào?”

Vương Chính Tài nói: “Bỏ xe giữ tướng, hy sinh Trần Nghệ Lâm”.

Hứa Thiếu Phong không bình tĩnh nổi đứng phắt dậy, đi đi lại lại một vòng rồi lại ngồi xuống, tiếp tục nói: “Nếu không bỏ quân xe, thì kết quả sẽ như thế nào?”

Vương Chính Tài nói: “Thì tai ương sẽ đổ lên đầu anh!”

Hứa Thiếu Phong thở một hơi dài nói: “Nghiêm trọng đến thế sao?”

“Xảy ra chuyện lớn như thế này, Cục chúng ta vì hỏa hoạn mà chi ra một khoản lớn đến mấy trăm nghìn, Trần Nghệ Lâm nhất định là không giữ được chức vụ rồi. Anh không xử lý, chỉ e là khi cấp trên xử lý Trần Nghệ Lâm thì sẽ liên lụy tới anh. Nếu bên chúng ta xử lý Trần Nghệ Lâm trước một bước, có thể cắt đứt được phiền toái của sự việc. Với cấp trên, chúng ta cho Thành ủy một lời phúc đáp, đối với bên dưới, cho dư luận xã hội và hệ thống công chức toàn Cục một câu trả lời”.

Hứa Thiếu Phong châm một điếu thuốc, chầm chậm hút, cảm thấy Vương Chính Tài nói có lý. Trong thời khắc cấp bách này, chủ động đối phó và chấp nhận tiêu cực sẽ dẫn đến hai kết quả hoàn toàn không giống nhau.

Đương nhiên, một khi tích cực ứng phó, lại có can hệ đến một mặt khác của vấn đề, Trần Nghệ Lâm biết là ta khử hắn, liệu có tức giận mà đổ hết trách nhiệm lên đầu ta không? Nếu như thế, chẳng phải là tự mua dây buộc cổ mình sao, vẽ hổ không thành lại thành chó? Nghĩ đi nghĩ lại, cách tốt nhất là mượn đao giết người, mượn tay của Trương Minh Hoa, trừ khử Trần Nghệ Lâm. Như thế thì một mũi tên trúng được hai đích, vừa có thể hóa giải được mối quan hệ vốn căng thẳng giữa ta và Trương Minh Hoa, vừa có thể khiến cho Trần Nghệ Lâm chĩa mũi giáo thẳng về phía Trương Minh Hoa, bản thân ta có thể lặng lẽ yên chuyện. Nghĩ thế liền nói: “Có lý. Nói rất có lý”.

Vương Chính Tài nói: “Trần Nghệ Lâm bên đó… vẫn cần có người làm việc”.

Hứa Thiếu Phong nghĩ một lát rồi nói: “Như thế này vậy, tôi tìm Trương Minh Hoa bàn bạc một chút, chú có thể tìm Trần Nghệ Lâm nói rằng việc của anh ta tôi đã cố gắng hết sức rồi, bảo anh ta hãy chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi một thời gian, đợi khi sự việc lắng xuống tôi sẽ tìm cậu ấy nói chuyện”.

“ Vâng ạ! Bây giờ tôi sẽ đi tìm Trần Nghệ Lâm nói chuyện cho anh ta biết người muốn hất cẳng anh ta chẳng phải là anh mà chính là Trương Minh Hoa”, nói xong trên mặt không khỏi để lộ vẻ vui mừng.

Hứa Thiếu Phong nhìn anh ta nói: “Chú đi ngay đi!”

Vương Chính Tài không quên cúi đầu chào: “Vâng ạ! Tôi đi ngay đây!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.