Vợ Quan

Chương 20: Món quà thần bí (9)



Sự tự tin này, Hứa Thiếu Phong chỉ có thể thể hiện được một cách đầy đủ nhất qua cơ thể của Trần Tư Tư.

Thực ra, trên cơ thể của Lâm Như anh cũng muốn thể hiện, nhưng anh không thể nào thực hiện được. Đây không phải là do Hứa Thiếu Phong không cố gắng, mà là không có sự kích thích về tình cảm, cuộc sống vợ chồng lâu dài, đã sớm làm anh thấy tê liệt, sự mệt mỏi về thẩm mỹ, không có sự kích thích về thị giác, không có sự quyến rũ lẫn nhau về mùi vị. Sau khi không có tất cả những cái đó, anh ta không thể trở thành nghệ sĩ âm nhạc ưu tú, thậm chí còn trở thành căn hộ của người nông dân bị ép phải thuê với nhau. Từ khi gặp Trần Tư Tư, ngửi thấy mùi hương hoặc nghe thấy tiếng của cô ta, Hứa Thiếu Phong mới có thể có được sự kích thích không cách gì khống chế được, một sức mạnh bột phát không có cách nào kìm hãm được, giống như trở về thời mười tám đôi mươi của anh.

Hứa Thiếu Phong vừa làm động tác, vừa hỏi: “Được không?”

Trần Tư Tư nói: “Được! Rất tốt!”

Anh ta nói: “Có còn muốn đi làm món kia không?”

“Không làm nữa”, Trần Tư Tư trả lời.

Hứa Thiếu Phong đắc ý cười phá lên.

Tư Tư giơ tay ra, đặt vào mông ông ấy nói: “Em cho anh cười trộm, nhìn vẻ mặt đắc ý của anh kìa”.

Anh ta cười điên dại: “Đương nhiên, đương nhiên rồi”.

Họ cứ như thế, sau khi thực hiện một loạt động tác khởi động ở phòng khách, lại đi vào phòng ngủ.

Phòng ngủ rất ấm áp, giường rất to và cũng rất chắc chắn, đủ cho họ thỏa sức mà thể hiện tài năng và sức lực của mình. Ở sân khấu này, bọn họ đã diễn nên rất nhiều câu chuyện kinh thiên động địa, điên sóng đảo gió, từng chết đi rồi lại sống lại. Mồ hôi của họ ở rải rắc khắp nơi, tưới tắm cho những bông hoa xinh đẹp của tấm ga trải giường.

Bây giờ, bọn họ đi vào phòng ngủ, lại bắt đầu một loạt động tác mới, khởi đầu họ đứng ở trên nền nhà, sau đó là lên giường, sau trận điên sóng đảo gió chết đi sống lại, mới giống như những chú bò nghỉ ngơi trong ruộng, cùng nhau yên lặng trên giường.

Rất lâu sau, Trần Tư Tư mới đưa tay ra, vuốt ve khuôn mặt Hứa Thiếu Phong và nói: “Đói rồi đúng không? Anh nghỉ ngơi một chút, em đi hâm lại đồ ăn”.

Anh nói: “Ừ”.

Cô trườn qua người anh, ánh mắt Hứa Thiếu Phong dõi theo cô, nhìn thấy bóng dáng của cô rất đẹp, đùi và thân trên rất hài hòa, eo lại thóp vào, tạo nên hình một quả dưa xinh đẹp, mông thì nở ra. Sau khi ra khỏi cửa, ánh đèn ở ngoài chiếu vào qua hai đùi cô, tạo thành luồng ánh sáng tròn tròn, kích cỡ như là quả trứng gà, giống như đang kẹp ở bẹn giữa hai đùi cô.

Hứa Thiếu Phong bèn nghĩ ngay tới có một tài liệu đã từng nhắc tới, hai đùi của người phụ nữ khép lại, nếu ở chỗ đùi trên có thể nhét vừa một quả trứng, thì dáng vóc của người đó là đẹp nhất. Anh nghĩ đợi hôm nào đó có thời gian thì thử một chút, xem giữa hai đùi của Trần Tư Tư liệu có thể nhét được quả trứng không? Nghĩ đến đây, Hứa Thiếu Phong đột nhiên cười phá lên, anh cười vì suy nghĩ này của chính mình, cũng cười vì sự phát hiện của bản thân mình.

Nhưng, Hứa Thiếu Phong không thể ngờ được, anh ta phát hiện ra giữa hai đùi của Trần Tư Tư có thể nhét vừa quả trứng thì cũng có người phát hiện ra anh ta đến hoa viên Di Tình. Phát hiện ra Hứa Thiếu Phong không phải ai khác, chính là cô em vợ Hồ Tiểu Dương.

Vào lúc hơn 6h tối, cũng là lúc sau khi Hứa Thiếu Phong vừa vào tới hoa viên Di Tình, Hồ Tiểu Dương đã biết. Tin tức này có được là do người bảo vệ khu này đã gọi điện nói cho cô biết. Hồ Tiểu Dương không quen người bảo vệ đó, nhưng phong bì có thể làm quen với bảo vệ, người bảo vệ không biết Hứa Thiếu Phong, nhưng có thể nhận ra được biển số xe mà Hồ Tiểu Dương nói cho anh ta, vấn đề gắn kết với nhau là ở chỗ đó.

Nhìn bề ngoài thì Hồ Tiểu Dương là một người liến thoắng không biết giữ mồm giữ miệng, nhưng khi làm việc thì khá là nhanh nhạy. Lần trước khi cô tiết lộ bí mật của Hứa Thiếu Phong cho Lâm Như là vốn cô chỉ muốn cảnh báo cho chị họ, không muốn người ngoài cướp mất đi anh rể. Nhưng thật không ngờ sau khi cô nói cho Lâm Như biết, Lâm Như lại đẩy vấn đề cho cô, bảo cô đi tìm hiểu rõ xem con hồ ly tinh đó là ai?

Mặc dù Hồ Tiểu Dương không thể đồng tình với cách đề cập đến chuyện hồ ly tinh, nhưng việc chị họ giao cho, cô không thể không coi trọng. Bất cứ việc gì, chỉ cần cố gắng, một khi đã cố gắng, chỉ có nghĩ không ra, chứ không có không làm được.

Cách đây mấy hôm, nhân lúc nhàn rỗi, Hồ Tiểu Dương đã phóng xe đến khu hoa viên Di Tình một chuyến. Lần đó, khi đi qua cửa, mưu kế của cô đã nảy ra. Cô để xe một bên, gọi người bảo vệ lại, nhét cho hắn một cái phong bì kha khá là có thể sắp xếp hết mọi chuyện.

Sau khi Hồ Tiểu Dương nhận được điện thoại của người bảo vệ, vui mừng nói: “Được! Anh để ý họ thật kỹ cho tôi, tốt nhất là anh điều tra rõ giúp tôi xem ông ấy vào căn hộ nào, với ai? Anh yên tâm, điều tra rõ tôi sẽ có thưởng lớn, tuyệt đối không để anh phải thiệt. Gì cơ? Không dễ điều tra? Các anh có thể động não mà. Chẳng hạn như ở khu vực gác cổng của một số nơi khác thường bắt người qua lại phải ghi lại thông tin, bắt người đó ghi lại đầy đủ người đến thăm và người chủ nhà là ai, anh có thể học kinh nghiệm quản lý của những nơi đó. Ha ha, biết rồi à? Được, rõ rồi thì tốt, tôi đợi tin tức của anh”.

Hồ Tiểu Dương đang dặn dò rất vui vẻ, không ngờ những lời này bị chồng cô - A Xán - ở trong phòng bên nghe được, A Xán nghe thấy những điều này trong lòng đương nhiên không vui, anh ta tưởng là Hồ Tiểu Dương đã có bồ ở ngoài, đang tranh giành ghen tức với ai. Tiểu Dương vừa đặt điện thoại xuống, A Xán liền lạnh lùng bước tới trước mặt cô.

A Xán hỏi: “Lúc nãy em gọi điện cho ai?”

Hồ Tiểu Dương nói: “Gọi điện cho một người bảo vệ của một khu nhà”.

Anh ta lại hỏi: “Em bảo hắn theo dõi ai?” Khi A Xán nói câu này, sắc mặt của anh ta có sự thay đổi. Sự chuyển sắc đó Hồ Tiểu Dương nhìn một cái là đã nhận ra.

Hồ Tiểu Dương nói: “Chưa thể nói là theo dõi, mà chỉ có thể nói là để ý một chút”.

A Xán nói: “Anh ta là ai?”

Hồ Tiểu Dương vốn dĩ không muốn nói với bất cứ ai, nhưng trước vẻ điên tiết của A Xán cô lại sợ anh hiểu lầm, liền nhìn anh ta nói: “Người đó là anh rể, Hứa Thiếu Phong”.

A Xán nói: “Hứa Thiếu Phong? Em sai người đi theo dõi anh Phong có việc gì?”

Lúc này Hồ Tiểu Dương mới không thể không mang tất cả đầu đuôi ngọn ngành sự việc nói cho A Xán biết, cuối cùng nói: “Bây giờ thì yên tâm được chưa? Hứ! Nhìn dáng vẻ lúc nãy của anh, mặt còn dài hơn cả quả mướp đắng”.

A Xán liền cười hi hi nói: “Không phải, anh đâu có?”

Hồ Tiểu Dương liền đưa ngón tay ra ấn lên mặt của A Xán, nhại lại lời của A Xán nói: “Không phải, anh đâu có? Không có thì tốt”.

A Xán liền cười hi hi, cười vì sự lo lắng trong lòng mình cuối cùng đã được giải tỏa rồi, nhưng một việc khác lại xuất hiện, giờ anh đang hướng về phía Hứa Thiếu Phong trong công trình tu tạo sân vận động, nếu hai vợ chồng nảy sinh mâu thuẫn, ắt phải ảnh hưởng đến chủ thầu của công trình này.

Cứ nghĩ thế, thì không thể không nói cho Hồ Tiểu Dương biết: “Nhưng, anh có một kiến nghị, hy vọng em đừng xen vào tình cảm của hai vợ chồng họ”.

Hồ Tiểu Dương sôi máu: “Xen gì mà xen? Làm như tôi trở thành người thứ ba không bằng”.

“Không không không, anh không có ý đó. Ý anh là, giữa hai vợ chồng đôi khi cũng cần sự mơ hồ, không nên quá rõ ràng, quá rõ ràng e sẽ ảnh hưởng tới sự ổn định của gia đình họ. Hơn nữa, người như anh rể, có người bên ngoài cũng là chuyện bình thường, nói không chừng chị gái em đã biết từ lâu rồi, bà ấy chỉ là mắt nhắm mắt mở thôi, không chừng, em làm như thế này, họ vốn dĩ không có mâu thuẫn tự nhiên thành có mâu thuẫn”.

Hồ Tiểu Dương nói: “Anh nói cái gì thế? Cái gì mà vốn dĩ không có mâu thuẫn tự nhiên thành có mâu thuẫn, đây không phải đổ lỗi sang cho em sao? Hơn nữa, em cũng không thể giương mắt ra nhìn người đàn bà khác phá hoại hạnh phúc gia đình chị gái mình mà không động tĩnh gì? Chị gái em không phải là anh không biết, rất hiền lành, chị ấy là tiêu chuẩn của người vợ đảm đang hiền hậu, chưa bao giờ mất mặt đi tranh giành với kẻ khác, em không tìm cách cứu vãn cuộc hôn nhân của họ, đợi đến khi sự việc vỡ lở thì gương vỡ khó lành”.

A Xán nói: “Tiểu Dương à, anh hiểu em nghĩ gì, anh hoàn toàn đồng ý với ý kiến của em. Nhưng nhất định phải cực kỳ chú ý đến cách làm. Em đừng vội tức giận với anh, em nghe anh nói, anh nói xong rồi em hãy nói ý kiến và cách làm của em. Anh là đàn ông, anh biết bệnh của đàn ông là gì, Hứa Thiếu Phong cũng chỉ là tìm sự mới lạ ở bên ngoài, anh ấy không như những người đàn ông bình thường khác, có người thà là ly hôn, anh ấy sẽ không như thế, anh ấy còn phải để ý đến danh dự và địa vị của mình, còn muốn leo lên vị trí cao hơn nữa, cho nên anh ấy tuyệt đối sẽ không chia tay với chị gái em đâu. Có cơ sở này, thì sao em cứ phải làm mọi chuyện trở nên rạch ròi chứ? Nếu làm cho mọi chuyện rõ ràng hơn, áp lực trong lòng của chị gái em sẽ càng lớn hơn, làm không tốt còn gây ra náo loạn trong nhà, như thế gia đình không phải sẽ mất đi sự ổn định và đoàn kết hay sao?”

Hồ Tiểu Dương nói: “Được rồi, được rồi, được rồi! Đàn ông các anh lúc nào cũng nhìn từ góc độ của đàn ông, chẳng có ai chịu nghĩ cho người phụ nữ chúng tôi cả? Hơn nữa, chị gái tôi cũng không phải là người phụ nữ không có giáo dục, chị ấy làm rõ chuyện thì cũng không giống như những người đàn bà khác đến đó mà làm toáng lên, chị ấy sẽ nghĩ cách trị người đàn bà đó, bảo vệ gia đình mình. Được rồi, được rồi, đừng nói nữa, canh nấu xong rồi, anh hãy ăn canh trước đi, tôi đi làm thêm cho anh hai món nữa. Trương Ái Linh từng nói, dạ dày của đàn ông nối liền với trái tim, muốn giữ được trái tim của một người đàn ông, thì phải nuôi tốt dạ dày của họ. Nếu tôi cũng muốn giữ được anh bên mình thì phải cho anh ăn thật ngon mới được”.

A Xán vốn dĩ còn muốn khuyên giải thêm một hồi nữa, không ngờ bị Hồ Tiểu Dương bịt miệng, chỉ biết cười gượng nói: “Em không sợ anh ăn no rồi sẽ đi ra ngoài tìm hoa ghẹo nguyệt sao?”

Hồ Tiểu Dương đột nhiên giơ nắm đấm lên nói: “Anh dám?”

A Xán liền cười vang khắp nhà.

Hồ Tiểu Dương nói: “A Xán, em cảnh cáo anh, không cần biết các bà vợ khác có khái niệm mơ hồ hay không, em thì không được. Nếu để em biết được anh có người khác bên ngoài, không nói đến lần thứ hai, lập tức bye bye anh luôn”.

A Xán không chút ngượng ngùng nói: “Nhìn kìa, không phải anh đùa với em đó sao, anh đâu dám?”. A Xán nói rồi đưa mắt nhìn, nhìn Hồ Tiểu Dương đã quay người đi, thoáng thấy cô ấy cười thầm, anh cũng cười theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.