Vô Sắc Công Tử

Chương 37



Sau đó, hoa mai nở đầy cành, liễu rũ xanh mượt.

Hai năm trôi qua một cách khó nhọc.

Xuân năm nay đến sớm, khí lạnh mới vừa rút đi, sau hậu viện khách điếm Thư gia, giàn nho bắt đầu thay lá. Thư Đường ngồi xổm bên giàn nho đếm từng vò rượu, hương rượu nồng đậm bay xa hơn mười dặm. Không nhiều không ít vừa đúng hai mươi bảy vò.

Ngoài phòng có tiếng xe ngựa lộc cộc dừng lại, phu xe cao giọng gọi một câu "Tiểu chưởng quỹ", Thư Đường lên tiếng đáp lại. Mở cánh cửa nhỏ ra, mấy người tiến vào chuyển vò rượu ra ngoài, Thư Đường theo thường lệ cùng phu xe tán gẫu vài câu, sau đó tiễn hắn ra con ngõ nhỏ.

Phu xe kia nguyên họ Tào tên Thăng, hơn ba mươi tuổi, đã thành gia lập thất. Vì hắn đảm nhiệm vai trò cung ứng hàng cho tửu lâu nên có giao dịch mua bán với khách điếm Thư gia, vài lần qua lại gặp gỡ, trở nên quen biết khá thân thiết với Thư tiểu Đường. Hắn gọi Thư Đường là tiểu chưởng quỹ. Thư Đường gọi hắn là Tào đại ca.

Ra khỏi con hẻm nhỏ Đường Hoa, Tào Thăng vỗ ót, buồn bực nói: "Coi trí nhớ của ta kìa..." Nói xong, lấy trong lòng ra tờ đơn đặt rượu lần tới, cười ha hả nói: "Tửu lâu buôn bán rất khá, lần sau đặt thêm bảy vò, tổng cộng là ba mươi bốn vò, làm phiền tiểu chưởng quỹ."

Thư Đường "À" một tiếng, nhận lấy đơn đặt rượu, cẩn thận xếp lại cất vào trong tay áo.

Tào Thăng nhìn Thư Đường, thấy nàng da trắng như tuyết, đôi mắt đen như mực, nốt ruồi son đỏ chói như uyển chuyển lưu động loang loáng.

Thật là nữ tử mười tám có khác.

Tào Thăng kềm lòng không nổi, cuối cùng lên tiếng: "Tiểu chưởng quỹ, lão bà nhà ta lại tìm được một mối hôn nhân giúp ngươi rồi, ngươi cũng nên nghĩ lại mà đi xem mắt đi a? Tiểu tử đó, năm ngoái trúng tú tài, tuy gia cảnh đơn chiếc nhưng cũng mở được một khách điếm, không tệ đâu a."

Thư Đường sửng sốt, gục đầu xuống lắc nguây nguẩy, nói: "Không cần." Một lát sau, nàng lại nhỏ giọng nói: "Cám ơn Tào đại ca, nhưng không cần phiền như vậy đâu."

Đây cũng không phải là lần đầu tiên Tào Thăng làm mai cho Thư Đường. Mấy lần trước, lần nào Thư tiểu Đường cũng khéo léo từ chối, Tào Thăng vốn tưởng rằng vì nàng chê nhà trai không tốt. Gần đây vất vả lắm lão bà của hắn mới tìm được một nhà có chút danh giá, ai ngờ Thư Đường vẫn cự tuyệt.

Chuyện trước kia của Thư tiểu Đường, Tào Thăng cũng có nghe thấy. Nghe nói Thư Đường là một người bị ruồng bỏ. Hai năm trước, trong Kinh Hoa thành có một gã công tử tuyên bố trước mặt mọi người là muốn cưới nàng. Ngay cả đồ cưới Thư gia cũng đều đã chuẩn bị sẵn sàng chu tất, không ngờ vị công tử kia vì trong nhà xảy ra chuyện, chưa kịp nói lý do đã bỏ Thư Đường mà đi, suốt hai năm nay bặt vô tin tức.

Nhưng nghe nói phía sau tin đồn trên còn có một sự thật khác. Nếu tập hợp hết những người ngồi lê đôi mách nơi đầu đường xó chợ lại một chỗ, sẽ dễ dàng tìm ra nhiều suy đoán khác nhau.

Có người nói Thư Đường là nữ nhi thân sinh của kỹ nữ, công tử kia là đệ tử con nhà thế gia vọng tộc, hắn nói cưới nàng chỉ là vì hắn nhất thời động tình, sao có thể thật sự cưới nàng. Lại có người nói Thư Đường nhìn thành thật, nhưng bản tính lại lẳng lơ dâm đãng. Năm đó khi vị công tử kia còn ở tại Kinh Hoa thành, nàng lén lút thông đồng qua lại với Nguyễn Phượng công tử, là con ruột của Lục Vương gia. Vị công tử kia biết được nổi giận, nên mới bỏ rơi nàng.

Lời đồn không đáng tin cậy, Tào Thăng cũng không hề tin một chút nào, càng tiếp xúc với Thư tiểu Đường càng dễ dàng nhận thấy nàng là một vị cô nương thật thà. Ủ rượu để bán, nếu người khác đưa dư nàng ba đồng tiền, nàng cũng sẽ vội vã tự mình rượt theo mà trả lại, còn nếu người khác thiếu nợ nàng, nàng lại dễ dàng bỏ qua coi như không có chuyện gì quan trọng. Quen lâu, Tào Thăng mới biết Thư Đường và Nguyễn Phượng là huynh muội kết nghĩa, mặc dù không cùng huyết thống, nhưng cũng không phải hoa bướm ám muội như người người đồn đãi.

Biết rõ điều này, Tào Thăng liền nảy ý lo chuyện ruồi bu kiến đậu, muốn làm mai cho Thư Đường. Thứ nhất là vì thấy đau lòng giùm vị tiểu muội tử thật thà này, thứ nhì là vì cảm thấy nàng năm nay đã hai mươi tuổi, nếu bây giờ không gả, sau này sẽ không gả đi được nữa.

Chuyện này đúng là hoàng đế không vội mà thái giám đã gấp đến nháo nhào lên. Tào Thăng thấy Thư Đường lại cự tuyệt, không khỏi hỏi: "Tiểu chưởng quỹ, ngươi không hài lòng mối này sao? Hay là không muốn gả đi? Nếu không hài lòng mối này, ta sẽ tìm một nhà khác tốt hơn. Nếu không muốn gả, hay là vì ngươi tự mình chấm trúng mối khác rồi?"

Thư Đường nghe xong vô cùng sửng sốt, do dự sau một hồi lâu mới nói: "Ta không có để ý mối nào cả!"

Chọn tới chọn lui, không phải Giáp thì là Ất.

Tào Thăng bừng tỉnh đại ngộ. Nếu không muốn gả, có lẽ là vì trong lòng có người, không quên được. Nếu lời đồn đãi nơi phố phường không sai, bất quá cũng chỉ có hai người có liên hệ với Thư tiểu Đường, một là vị công tử hai năm trước, hai là con của Lục Vương gia - Nguyễn Phượng công tử.

Hai người đều là danh môn vọng tộc, không thích hợp.

Tào Thăng nghĩ đến đây, không nhịn được ra vẻ kẻ cả lão thành, khuyên giải an ủi nói: "Nữ nhi lớn rồi phải gả đi, chuyện này hễ là cô nương thì ai cũng phải hiểu. Thật ra lập gia đình, không nói chi cao xa, thực tế là để lúc già có con cái, có phu thê đỡ đần cho nhau. Người ta thân phận cao quý, chưa nói đến chuyện mình với không tới, sau này sống với nhau, quy củ quá nhiều, nhất định sẽ không thoải mái, ngươi nói có đúng không?"

Thư Đường gật gật đầu, rũ mắt nhìn xuống đất mà không nói gì.

Tào Thăng biết lời của mình chưa đả động được gì đến nàng, lại biết Thư Đường là người hiếu thuận, bèn nói bóng nói gió: "Nói đến mới nói, tuy ngươi không muốn gả, nhưng sau này cha ngươi già đi, dù sao cũng phải có con rể tới lui chăm sóc cho, không phải sao? Con gái tuy là tri kỷ, nhưng sức lực sao mạnh mẽ bằng con rể, có thể đỡ đần việc nọ việc kia."

Thư Đường nghe xong, giật mình sửng sốt. Suy tư một hồi lâu, nàng mới thành thành thật thật nói: "Vậy, Tào đại ca, người lúc nãy ngươi nói, ngày mai...ta đi xem sao."

Trong lòng Tào Thăng mừng rỡ, nhếch miệng cười rộ lên: "Không vội, không vội, đợi mùng một tháng Ba, ngươi đến khách điếm Lâm giang kết sổ tiền tháng này, có bạc rồi, đi đặt may hai bộ xiêm y đẹp đẹp một chút rồi hẵng đi xem mắt."

Nói xong, Tào Thăng vung roi lên điều khiển chiếc xe ngựa đi mất.

Sắc trời nhạt nhẽo, vài áng mây bảng lãng trôi qua. Khí hậu đầu mùa xuân ở miền Nam này có chút giống như mùa thu, bên đường hoa rụng vương vãi đầy đất, tiếng vó ngựa vang lên lộc cộc.

Thư Đường dõi mắt trông theo chiếc xe ngựa đi xa dần, tinh thần hốt hoảng, nhịn không được nhớ lại chuyện năm xưa.

Năm đó, bầu trời cũng như thế này, cảnh tượng cũng như thế này. Ngoài con hẻm nhỏ cạnh Vân phủ, nàng một mình lén núp sau vách tường, dõi mắt nhìn theo Vân Trầm Nhã lên xe ngựa, chiếc xe dần dần đi xa, biến mất nơi góc đường.

Nàng đuổi theo vài bước, sau đó dừng lại, mơ hồ nhớ lại một câu mà Vân Trầm Nhã đã từng nói với nàng.

Hắn nói, tiểu nha đầu ngốc a, sau này nếu ta rời đi, ngươi đừng đuổi theo nữa.

Mãi đến khi ly biệt, Thư Đường vẫn tin tưởng hắn như cũ, cho dù nàng một mình đứng dưới trời thu, trong lòng trống rỗng, chỉ có tiếng gió nức nở khắp đất trời.

Miền Nam mùa đông không có tuyết rơi, nhưng có hương hoa mai thơm ngát.

Thư Đường nhìn đóa bạch mai úa tàn trên cành, mùa xuân năm sau nơi này lại tràn ngập hoa lê trắng như tuyết. Nhớ lại mùa hè năm nào dưới trời nắng gắt, nàng vô tình đi ngang qua một vườn đào chín mọng cách đây chừng năm dặm, lén để lại đồng tiền dưới tàng cây, hái được quả đào liền lập tức kích động chạy về nhà. Nhưng sau khi trở về nhà, mấy quả đào trong tay, lại không biết phải tặng cho ai.

Không còn ai ngồi ở góc phòng phe phẩy quạt, không còn ai ngắm cảnh đẹp mùa hè cùng nàng, không còn ai nhận lấy quả đào rồi tung hứng trong tay, không ăn mà cũng không nói gì, chỉ mặc sức cười thỏa thích.

Tương tư tận xương tủy, nhưng nàng lại không biết đây là tương tư. Chỉ phẫn nộ đặt quả đào lên chiếc bàn đá trong hậu viện, nhìn nhìn đến thẫn thờ, hốc mắt đỏ lên.

Vì thế mới có đêm hôm đó.

Đêm hôm đó mưa gió bão bùng, mấy quả đào hái đã lâu, da nhăn lại khô quắt. Thư Đường đột nhiên khổ sở đứng dậy, nàng hỏi Thư Tam Dịch, vì sao đợi lâu như vậy, cũng không thấy Vân quan nhân trở về.

Lúc đó Thư Tam Dịch choáng váng, nhìn thấy ánh mắt vô vọng của Thư Đường, lão cũng thật bất ngờ.

Thư Tam Dịch sửng sốt một hồi lâu, cười ha hả hai tiếng, đột nhiên tự giễu mà nói: "Nữ nhi, ngươi thật giống ta a."

Sau đó hắn lại nói: "Nữ nhi, đừng chờ hắn nữa. Vân quan nhân là người xuất thân phú quý giàu sang, không thuộc giai cấp như chúng ta đâu."

Thư Đường thật cẩn thận hỏi: "Cha, có phải Vân quan nhân chê ta không tốt hay không?" Một lát sau, nàng lại than thở: "Thật ra dẫn theo ta đi thì có gì mà không được cơ chứ? Ta đi theo hắn, cho dù có làm nha hoàn cũng được. Hiện giờ ta thực không, thực không dám hy vọng xa vời là được gả cho hắn nữa."

Từ nhỏ đến giờ, Thư Tam Dịch chưa bao giờ thật sự nổi giận với nàng. Nhưng hôm đó, lão lại sầm mặt xuống hỏi: "Nếu hắn không trở lại, chẳng lẽ cả đời này ngươi sẽ sống hồ đồ như vậy hay sao? Nếu hắn không trở lại, chẳng lẽ mấy chục năm sau ngươi cũng chỉ nghĩ đến chuyện làm nha hoàn cho người ta hay sao? Nếu hắn không trở lại, chẳng lẽ ngươi cảm thấy bởi vì bản thân mình không tốt, nên bị người ta ghét bỏ hay sao?"

Đó là lần cuối Thư Đường nhắc đến ba chữ "Vân quan nhân". Từ đó về sau gần hai năm nay, người này như chưa bao giờ xuất hiện qua trong cuộc đời của nàng, tên của hắn cũng không bao giờ được nhắc đến nữa.

Thật ra, thời gian hai năm, nhật nguyệt không dời, càn khôn không chuyển, nhưng cuộc sống vô cùng náo nhiệt này lại phát sinh đủ chuyện khiến người ta phải gặm nhấm lại chuyện cũ.

Lại nói về cuộc chiến giữa Thần Châu Đại Anh Triêu quốc và Oa Khoát quốc ở Bắc Hoang, kết quả lưỡng bại câu thương, ngàn vạn tướng sĩ bị chết, ngay cả Nhị hoàng tử Anh Cảnh Phong cũng đã qua đời trong trận chiến này.

Nhưng vừa may là tiểu mỹ nhân danh chấn Vĩnh kinh thành Anh Triêu quốc – con gái của Hộ Bộ Thượng Thư - Thẩm Mi, lại được Đại hoàng tử Anh Cảnh Hiên tìm ra trong trận chiến Bắc Hoang.

Thẩm Mi mê man hơn một tháng. Sau khi được đưa về Vĩnh kinh, nàng vừa tỉnh lại đã khóc làm loạn lên đòi gả cho Anh Cảnh Hiên, nói là nếu không được, nàng sẽ tự tử. Quả thật Anh Cảnh Hiên tướng mạo tựa thiên tiên, văn võ lại song toàn, nhưng đó cũng không phải là cái cớ để nàng Thẩm Mi này không biết xấu hổ mà đòi trèo cao như vậy. Càng thêm ly kỳ nữa là, vị Đại hoàng tử xưa nay tính tình thâm sâu khó lường, ánh mắt cao cao tại thượng, nghe được chuyện này, ấy vậy mà lại chịu đáp ứng.

Thế là, một cuộc nhân duyên tốt đẹp được xúc tiến.

Đại hoàng tử cưới Đại hoàng phi, khắp nơi đều vui mừng, cuối cùng bóng ma cuộc chiến loạn Bắc Hoang cũng đã được xóa tan. Nhưng Thẩm Mi này quả thật kỳ lạ, gả cho Anh Cảnh Hiên chưa đầy ba ngày, bỗng dưng tự nhảy sông chết đuối.

Đây vốn là chuyện bi thương, nhưng vì phát sinh quá đột ngột nên bá quan văn võ cả triều, kể cả lão Hoàng đế đều chẳng hiểu gì cả, cứ ù ù cạc cạc. Mãi đến ngày hôm sau, Anh Cảnh Hiên nghiêm chỉnh mặc một thân tang phục xuất hiện trong triều, chúng triều thần mới kịp phản ứng là lão bà của hắn đã chết, ai nấy đều bước đến an ủi.

Vì triều thần Anh Triêu quốc đều là đồ tồi, nên lời an ủi người khác nghe cũng chẳng lọt lỗ tai. Cứ luôn miệng lập đi lập lại những câu đại loại như "Cái cũ không đi, cái mới làm sao mà đến được", rồi nào là "mất của thì tiêu trừ được tai họa nhỏ, mất người thì tiêu trừ được tai họa to". Nếu là người thường, nghe xong mấy lời an ủi này chắc đã sớm tức ói máu.

Nhưng, Đại hoàng tử Thần Châu Anh Triêu quốc cho đến bây giờ vẫn chưa bao giờ là người bình thường.

Hắn mở quạt ra phe phẩy, hướng về tiếng khóc than bốn phía nói: "Vốn trong lòng ta rất là bi thương, nghe chư vị khuyên giải an ủi như vậy, cảm thấy đỡ hơn nhiều lắm."

Hắn nói như vậy, người ngoài ai nấy đều nhất mực tin tưởng. Ai ngờ mấy ngày sau, Anh Cảnh Hiên đột nhiên cáo ốm không lên triều, nói bản thân hắn tích tụ trong lòng, đau buồn thành bệnh, sợ là đại nạn sắp đến.

Chỉ trong vòng một năm, Anh Cảnh Phong bị đồn đãi là đã qua đời. Chiêu Hòa đế dưới gối đơn bạc đến cực điểm, ngoại trừ Anh Cảnh Hiên còn ra hồn chút đỉnh, hoàng tử còn lại tuổi còn quá nhỏ, ngay cả Đông cung đồ mà cũng chưa từng xem qua. Chiêu Hòa đế bất đắc dĩ, đành phải theo ý con, nói: "Vậy ngươi muốn như thế nào mới chịu khỏe lại?"

Lúc đó Anh Cảnh Hiên liên tục ho khan, làm như sắp ho văng cả phổi ra.

Diễn đủ trò đã rồi hắn mới nói: "Nhi thần, nhi thần... sợ là cho dù có làm như thế nào đi chăng nữa cũng không thể khỏe lại, nhưng ..."

Quan trọng là ở cái chữ "nhưng" này. Hắn nói tiếp, "Nhưng giang sơn to lớn, núi sông đồ sộ, nhi thần thân là hoàng tử long tôn, lại chưa được xem hết. Nếu phụ hoàng cho phép, nhi thần nguyện đi thăm giang sơn các nơi, vừa ngắm cảnh, vừa trải nghiệm..."

Sang ngày hôm sau, Anh Cảnh Hiên "hồi quang phản chiếu", thần thái sáng láng cất một bọc ngân phiếu, y phục gọn nhẹ đi ngao du thiên hạ.

Lần này, đi theo bên cạnh hắn ngoại trừ Tư Không Hạnh, còn có hai người nữa. Một là một vị quan tinh thông y thuật, dùng tên giả là Bạch Quý Bạch quản gia. Hai là một nữ ảnh vệ dung mạo xinh đẹp nhưng vô cùng lạnh lùng, tên là Tư Đồ Tuyết.

Vốn Anh Cảnh Hiên cũng không muốn dẫn theo Tư Đồ Tuyết, nhưng nếu đi một đám ba người toàn là nam nhân, sẽ khiến người ta sinh lòng nghi ngờ.

Còn một nguyên nhân khác cũng không tiện đề cập, đó chính là chuyện liên quan đến nữ nhân. Năm nọ, khi Anh Cảnh Hiên còn ở Kinh Hoa thành của Nam Tuấn quốc, vốn đã hứa hẹn với Tư Không Hạnh, nói là đợi khi trở về Vĩnh Kinh thành, nhất định hắn sẽ tìm cách gả Thẩm Mi cho Tư Không Hạnh. Không ngờ, Anh Cảnh Hiên quả thật tìm được cách gả đi Thẩm Mi, nhưng lại gả cho chính bản thân hắn mà không phải Tư Không Hạnh. Tìm cách gả cho bản thân hắn thôi cũng được đi, nhưng không hiểu hắn tìm cách như thế nào mà chỉ ba ngày sau, người ta phải nhảy sông tự tử.

Nhưng cho dù Thẩm Mi có thật sự chết đuối hay không, chuyện này đã sớm tạo nên một vết thương trong lòng Tư Không Hạnh, không thể lành được. Hắn hiện giờ làm việc vẫn nhanh nhẹn hăng hái như cũ, nhưng ngoài công việc, hắn không còn quan tâm đến Anh Cảnh Hiên như trước nữa. Anh Cảnh Hiên rất tán thưởng bản lĩnh của Tư Không Hạnh, càng coi trọng tính tình của hắn, nên lần này xuất hành, không những dẫn hắn đi theo, mà còn dẫn theo một nữ ảnh vệ cho hắn hợp tác, để làm dịu đi bầu không khí.

Nhưng mà, một nhóm bốn người, tuy mang tiếng là đi du sơn ngoạn thủy, nhưng thực sự lại mang chính sự trong người.

Dạo chơi mười tám châu thuộc Anh Triêu quốc hơn một năm. Ngày hôm nay, Anh Cảnh Hiên nheo mắt nhìn lên trời, phát hiện trời đông giá rét đã qua, ánh thái dương ấm dào dạt đã có thể hun tan băng tuyết.

"Phạch" một tiếng, xếp cây quạt lại gõ vào lòng bàn tay, Anh Cảnh Hiên nói: "Tư Không, đã bao lâu rồi chúng ta chưa đi Nam Tuấn quốc?"

Tư Không Hạnh như thường lệ, bất động đứng bên cạnh, không để ý nhìn nhõi gì đến hắn.

Bạch Quý Bạch quản gia là một người nhu nhược, cảm thấy không thể trêu vào vị chủ nhân này, vội vàng lấp liếm câu chuyện, nói theo: "Theo thần...theo lão nô nghe thấy, Đại công tử đã rời khỏi Kinh Hoa thành của Nam Tuấn quốc hơn hai năm nay rồi."

"Hơn hai năm rồi a..." Khẽ vuốt ve mặt quạt, nhìn lên bầu trời: "Cũng không biết tiểu nha đầu ngốc kia..."

Khóe miệng nở ra một nụ cười thâm sâu khó lường, đột nhiên Anh Cảnh Hiên "soạt" một tiếng, giương quạt lên, phe phẩy phe phẩy, nói: "Đi xem một chút."

Xa xa, trong màn tuyết trắng xóa nơi thành trấn có bốn chấm đen. Đến gần một chút mới thấy rõ một người tùy tiện tiêu sái bước phía trước, ba người còn lại lảo đảo đi theo sau lưng.

Đó là Vân vĩ lang như trong đồn đãi, mang theo nhóm nhân tài mưu sĩ của hắn đi về phía Nam kiếm chuyện hại người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.