Vô Sắc Công Tử

Chương 44



Người đến là Lương Hữu, cổ tay trái của hắn bị bó bột, dẫn theo mấy chục gia đinh bao vây toàn bộ Vân phủ. Theo sau bọn chúng là một chiếc xe ngựa quý phái, một người nhảy từ trên xe xuống, đó chính là Hồ Thông.

Cách biệt đã hai năm, vật đổi sao dời, Hồ Thông khi xưa đâu bằng ngày nay. Năm đó Nam Tuấn vương phế bỏ thế lực của Tam đại gia tộc, tuy Phương gia thất thế, nhưng gia nghiệp vẫn còn lại khá lớn. Vì cha của Hồ Thông có quan hệ họ hàng với Phương gia, gần quan thì được ban lộc, hắn mượn tiền tài của cải của Phương gia bợ đỡ bên trên, hối lộ xin được một chức quan tam phẩm nhàn rỗi. Cho nên Hồ Thông làm ác bá từ nhỏ, nay trở thành Đại thiếu gia.

Hồ thiếu gia miệng ngậm một cây nhân sâm, lắc lư đi qua đi lại. Đến trước mặt Thư Đường, hắn liếc mắt đánh giá nàng và Vân Trầm Nhã từ trên xuống dưới một hồi rồi "Xì" một tiếng cười rộ lên: "Ta tưởng là ai ghê gớm lắm? Hóa ra lại là khuê nữ của Thư gia – Thư tiểu Đường đã đính hôn với cái tên họ Vân hai năm trước? Sao vậy, không chịu nổi cô đơn, lại tìm một tên lớn gan lớn mật nào đó ra mặt giùm ngươi nữa hả?"

Thư Đường biết rõ bản tính của Hồ Thông, nói chuyện đạo lý với hắn cũng như đàn gảy tai trâu. Thư tiểu Đường cũng không thèm quan tâm đến hắn, ngược lại, ánh mắt của nàng lại rơi xuống cổ tay trái của Lương Hữu. Trên mảnh vải bố trắng lấm lem vết máu, nhưng Thư Đường chẳng thấy thương hại hắn một chút xíu nào. Nàng ngẩng đầu lên nhìn Lương Hữu, hỏi: "Vậy giờ ngươi muốn sao?"

Thật ra Lương Hữu là một tên hống hách ngang ngược, thuộc loại ăn no rửng mỡ, cơm đến thì há mồm, đừng nói phế đi tay trái của hắn, cho dù phế hết hai tay cũng chả ảnh hưởng gì đến cuộc sống của hắn cả. Nhưng hắn lại thuộc loại tiểu nhân giỏi nhất là sinh sự.

Lương Hữu liếc mắt một cái dò xét Vân Trầm Nhã, cười lạnh một tiếng, nói: "Cũng không có gì nhiều, chỉ cần phế đi đôi tay của hắn, Lương gia ta sẽ bỏ qua chuyện cũ."

Thư Đường vừa nghe xong liền nổi nóng, còn chưa kịp trả lời thì Vân vĩ lang bên cạnh đã cười một tiếng, mở quạt ra phe phẩy, nói: "Muốn phế thì ngươi đến đây mà phế a."

Vừa nói dứt lời, Lương Hữu liền nháy mắt ra ám hiệu với bọn gia đinh xung quanh. Hơn mười người xông lên, nhưng vì mới vừa rồi bọn chúng đã được chứng kiến qua bản lĩnh của Vân Trầm Nhã, trong lúc nhất thời đều không dám động đậy gì. Lúc này, đám Tư Không Hạnh cũng nghe được động tĩnh, vừa ra khỏi phủ đã nhìn thấy tình cảnh này, tất nhiên là hiểu được nguyên nhân trong đó.

Lương Hồ hai tên nghĩ bọn chúng người đông thế mạnh, dù đối phương thêm mấy người nữa cũng không thể so bằng, Hồ Thông bèn quát lớn nói: "Còn thất thần ra đó làm gì ?!"

Không đợi đối phương ra tay, Tư Không Hạnh đã nhanh tay lẹ mắt tiến lên đón đỡ, giao đấu với hơn mười tên gia đinh của đối phương.

Thật ra, với bản lĩnh của Tư Không Hạnh, cho dù đối phó với mấy chục, thậm chí mấy trăm tên gia đinh công phu mèo quào như thế này cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì. Nhưng vì hắn đang dịch dung, không tiện bại lộ thân phận, nên chỉ đành xuất ra chưa đến ba phần bản lĩnh, vây khốn đám gia đinh kia.

Xe lừa đậu bên đường, chuồng thỏ đặt trên xe, hai con la không màng thế sự, mặc kệ cảnh tượng rối loạn trước mắt, chỉ chăm chú tự tìm cỏ xanh dưới phiến đá mà ăn. Thư Đường đứng bên cạnh con la, mặt mày khẩn trương lo lắng, nàng thấy Tư Không Hạnh đang giao đấu, không khỏi áy náy nói với Vân Trầm Nhã: "Vân công tử, thật xin lỗi, hại ngươi bị cuốn vào chuyện này."

Vân vĩ lang chợt nhìn nàng rồi cười. Hắn vẫy tay ra hiệu cho Bạch Quý, trong giây lát Bạch lão tiên sinh đã vui vẻ chạy đến.

Vân Trầm Nhã nói: "Xem chừng tiểu Đường cô nương."

Nói xong, hắn liền xoay người lại, liếc mắt nhìn Lương Hữu, Hồ Thông, tựa tiếu phi tiếu nói: "Không phải muốn phế tay ta sao? Còn chưa lên?"

Ngoài bọn gia đinh đang giao đấu với Tư Không Hạnh, bên này còn lại không đầy hai mươi tên gia đinh, bọn chúng nghe xong đều trố mắt nhìn nhau.

Đột nhiên một tiếng leng keng vang lên, ánh kim loại sắc bén lấp lánh chói lòa. Cây quạt trong tay Vân Trầm Nhã tùy ý xoay tròn, mười hai nan quạt đột nhiên lộ ra mười hai lưỡi dao sắc bén dài chừng một tấc. Vân vĩ lang cầm cây quạt, vẻ mặt ung dung tiến lên phía trước từng bước, bọn gia đinh xung quanh lui thẳng về phía sau.

Hồ Thông là một tên lớn mật, hắn thấy tình cảnh này, trong lòng biết nếu không trí trá sẽ bị thất bại thảm thiết. Hắn linh cơ chợt động, hai mắt nhìn về hướng Thư Đường, tức thì nghĩ ra một kế.

Giây lát sau chỉ nghe Hồ Thông lạnh lùng nói: "Phí bạc nuôi dưỡng các ngươi hay sao? ! Bao vây hắn lại cho ta!"

Bọn gia đinh xung quanh nghe thấy, hung hăng cắn răng xông lên tấn công Vân Trầm Nhã. Đồng thời ngay lúc đó, Hồ Thông lại rút ra một thanh trủy thủ từ bên hông, hướng Thư Đường và Bạch Quý đâm tới.

Hồ Thông có bao nhiêu bản lĩnh, Vân Trầm Nhã rõ như lòng bàn tay. Cho dù trong tay hắn có binh khí, hắn cũng đánh không lại ba chiêu của Bạch Quý. Huống chi, còn có Tư Đồ Tuyết đang đứng cách đó không xa. Tuy lúc này Tư Đồ Tuyết vì che giấu thân phận nên không thể ra tay, nhưng nếu bức nàng, loại bỏ Hồ Thông chỉ là việc trong nháy mắt.

Không ngờ, Bạch Quý vừa dắt Thư Đường rời khỏi nơi đó thật xa, Hồ Thông đột nhiên chuyển bước, vọt người đến chuồng thỏ trên xe lừa. Lúc này Bạch Quý lại không rảnh bận tâm đến chiếc xe lừa. Tim Thư Đường đột nhiên đập thình thịch, nàng kinh hãi trừng lớn mắt, còn chưa kịp quát to ra tiếng, đã thấy bóng áo màu xanh thấp thoáng vụt qua dưới ánh mặt trời mùa xuân. Một tiếng hô vang lên, ngay sau đó, máu tươi văng ra tung tóe khắp nơi.

Mặc dù Vân Trầm Nhã nhanh hơn một bước bảo vệ được chuồng thỏ, nhưng hắn lại không kịp gạt lưỡi trủy thủ của Hồ Thông. Tay trái hắn ôm lấy chuồng thỏ, đồng thời cánh tay phải hắn bị đâm một lỗ. Vân Trầm Nhã nhíu mày lại, cây quạt trong tay xoay tròn, mạnh mẽ chém một nhát trước ngực Hồ Thông.

Hồ Thông trúng đòn, kêu to một tiếng ngã xuống đất nằm bẹp dí. Còn Tư Không Hạnh và Tư Đồ Tuyết chưa xem rõ tình trạng, chỉ biết là Vân Trầm Nhã bị trọng thương. Dưới tình thế cấp bách, hai người bằng tốc độ nhanh nhất giải quyết hết bọn gia đinh đang bao vây chung quanh, một người phi thân đến trước mặt Vân Trầm Nhã, bóng đao loang loáng vung lên, ngay tức khắc đánh bại những tên gia đinh có liên quan.

Nhưng bọn họ không nhìn thấy, có một người đang đứng cách đó không xa quan sát, chứng kiến cảnh tượng như vậy, người đó vô cùng sửng sốt.

Nguyễn Phượng vừa biết được chuyện Lương Hữu, bèn lập tức đến tìm Thư Đường. Nhưng hắn vừa đến ngã tư đã chứng kiến được võ nghệ phi phàm của bọn người Vân Trầm Nhã. Không kể Vân vĩ lang, chỉ riêng võ công của Tư Không và Tư Đồ cũng đã đủ hơn hộ vệ cấm cung Nam Tuấn quốc.

Nguyễn Phượng giật mình, lại liếc mắt nhìn Vân Trầm Nhã, trong lòng lập tức phát sinh nghi ngờ.

Hồ Thông ráng bò dậy, thấy bọn thuộc hạ quanh mình đều té ngã chỏng vó trên mặt đất, nhất thời mặt mày kinh hoàng. Giây lát sau, hắn còn đang tính kêu người đỡ dậy, đột nhiên thấy cần cổ chợt lạnh buốt, tê rần.

Vân vĩ lang kề quạt vào cổ hắn, lưỡi đao nơi nan quạt cứa một đường khá sâu, một chất lỏng âm ấm chảy xuống, trong lòng Hồ Thông hoảng sợ, đang muốn há miệng mắng chửi, không ngờ Vân Trầm Nhã lại nói: "Ngươi thử kêu lên một tiếng xem, chỉ cần động đậy một chút, ta sẽ không chỉ cắt một lớp da trên cổ ngươi như thế này đâu."

Hồ Thông bị hắn dọa, đành ngậm miệng lại mà không dám nói năng gì. Lương Hữu đột nhiên kéo kéo ống tay áo của hắn. Chỉ nghe một tràng tiếng vó ngựa, ngẩng đầu lên, thấy trước mắt đã là tiểu vương gia Nguyễn Phương đang lộ vẻ tức giận.

Nguyễn Phượng xuống ngựa, vốn muốn trách mắng đám người Hồ Thông vài câu, nhưng hiện tại bọn chúng đang hỗn loạn bừa bộn. Lại nghĩ, lúc này chuyện của Thư Đường quan trọng hơn, sau này vẫn còn nhiều thời gian để giáo huấn bọn Hồ Thông Lương Hữu. Thế cho nên Nguyễn Phượng không thèm nhiều lời, chỉ lạnh giọng bảo bọn chúng rút lui.

Đợi đám người Hồ Thông biến mất, Vân Trầm Nhã mới hạ thấp chiếc chuồng thỏ trong tay, đang muốn đặt lại trên tay Thư Đường, không ngờ Nguyễn Phượng đã bước lại, phủi phủi vài sợi tóc rối của Thư Đường, dịu dàng hỏi: "Không sao chứ?"

Thư Đường mím môi, vùi đầu suy nghĩ một hồi rồi lắc lắc đầu. Nàng đang muốn nói gì đó, không ngờ Nguyễn Phượng lại nâng tay lên vỗ ba cái. Một chiếc xe ngựa từ ngõ hẻm gần đó chạy đến, Nguyễn Phượng nói: "Chuyện hôm nay, ta nhất định sẽ bắt bọn Hồ Thông cho muội một lời giải thích thỏa đáng. Giờ trời đã tối rồi, để ta đưa muội về nhà. Còn xe lừa của muội, ta sẽ cho bọn thủ hạ đưa về khách điếm Thư gia."

Lại trầm ngâm một hồi, bỗng Nguyễn Phượng nói tiếp: "A Đường, xảy ra chuyện như vầy, chi bằng muội và Thư bá bá đến phủ của ta ở tạm mấy ngày nhé?"

Thư Đường ngẩn người, lắc đầu nói: "Không thể được, Nguyễn Phượng ca, hôm nay, hôm nay Vân công tử đã giúp ta giáo huấn bọn họ, sau này bọn họ nhất định sẽ không dám trêu chọc ta nữa."

Nguyễn Phượng nghe vậy, làm như sực nhớ ra chuyện gì đó, kinh ngạc quay đầu lại liếc nhìn Vân Trầm Nhã.

Lúc này Vân vĩ lang cũng đang trố mắt đứng sững với chiếc chuồng thỏ trong tay, thấy Thư Đường nhìn mình, không khỏi khẽ giật mình.

Nguyễn Phượng nói: "Chuyện hôm nay, đa tạ Vân công tử đã ra tay tương trợ."

"Gặp chuyện bất bình thôi." Vân Trầm Nhã nói. Trầm mặc trong chốc lát, hắn nói tiếp "Nhưng đám Lương Hữu Hồ Thông là bọn vô lại nơi phố phường, nếu tiểu vương gia lo lắng an nguy cho tiểu Đường cô nương như vậy, chi bằng sắp xếp vài người đến ngầm bảo vệ khách điếm Thư gia."

Nói xong, hắn cũng không nói thêm câu nào, chỉ đặt chuồng thỏ lên xe ngựa của Nguyễn Phượng, lại dắt xe lừa ra giao cho bọn thủ hạ của Nguyễn Phượng.

Vết thương nơi cánh tay không sâu lắm, chỉ lát sau đã ngưng chảy máu. Nhưng trên vạt áo màu xanh của hắn vẫn lem luốc vết máu, Thư Đường nhìn mà cổ họng nghẹn lại, hô lên: "Vân công tử..."

Vân Trầm Nhã nở nụ cười nhẹ, hắn nói: "Ngày sau có đi xem mắt cũng nên tự đề phòng một chút."

Rõ ràng dung mạo không phải là tuấn nhã xuất chúng gì lắm, nhưng khi cười rộ lên, lại giống như tiên nhân hạ phàm, tương tự như Vân quan nhân khi trước.

Thư Đường vội vàng trả lời: "Ừ, ừ..."

Vân Trầm Nhã lại cười, dõi mắt nhìn theo nàng bước lên xe ngựa.

Lúc này lại là hoàng hôn. Hắn thật không đếm xuể bọn họ đã gặp nhau và ly biệt trong bao nhiêu buổi hoàng hôn như thế này, khi rạng mây đỏ ối bảng lãng trôi trên không trung, khi bầu trời nhuộm đỏ rực thứ ánh sáng như phát hào quang kia, khi đáy lòng tha thiết muốn cật lực bảo vệ người trong lòng được an toàn lúc nàng đang gặp nguy hiểm.

Tiếng vó ngựa cất lên, Thư Đường lắc lư ngồi trên xe ngựa, đột nhiên nhớ lại năm đó khi Vân Trầm Nhã tặng hai con thỏ đã vỗ béo cho nàng. Hắn xưa nay tính tình tùy tiện như thế, thì ra cũng có lúc nói không nên lời, vừa ngồi một bên xem nàng chơi đùa với thỏ, khóe môi vừa nở nụ cười tươi rói.

Vẻ mặt ấy của hắn, suốt cả đời nàng cũng không thể quên được.

Mà hôm nay, dường như....dường như nàng nhìn thấy vẻ mặt ấy...trên gương mặt của Vân Diệp.

Trong lòng Thư Đường chùng xuống, đột nhiên hô to "Ngừng...” nàng nhảy xuống xe ngựa, vội vã ôm chuồng thỏ chạy đến trước mặt Vân Trầm Nhã.

Vân vĩ lang giật mình ngẩn người nhìn nàng.

Thư Đường ngẩng đầu, thở hồng hộc hỏi: "Vân công tử, ngươi có thích thỏ không?"

Vân Trầm Nhã trả lời: "Cũng thích."

Thư Đường lại vội vàng nói: "Vậy, vậy còn chó thì sao? Nhà ta có hai con chó ngao, bọn chúng tên là Măng Tây Cải Trắng. Chủ nhân thật sự của Măng Tây Cải Trắng đã rời khỏi nơi này lâu rồi, tuy bọn chúng lớn nhanh như thổi, nhưng vẫn rất nhớ hắn."

Vân Trầm Nhã trong lòng trống vắng, ngón tay giật giật, cây quạt trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

Thư Đường lại thật cẩn thận hỏi: "Vân công tử, bữa nào ngươi rảnh rỗi, đến thăm bọn chúng được không?"

Yết hầu Vân Trầm Nhã giật giật, một lát sau, tươi cười tùy tiện nói: "Được."

Thư Đường ngẩn ngơ.

Vân Trầm Nhã nói: "Nhưng Vân mỗ không có kinh nghiệm nuôi chó ngao, đến lúc đó mong tiểu Đường cô nương chỉ giáo thêm cho."

Thư Đường nhìn hắn một cách khó tin nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, một lát sau lại hỏi: "Vân công tử... sau này ta gọi ngươi là Vân quan nhân được không?"

Bàn tay trái giấu sau lưng của hắn siết chặt đến mức các ngón tay trắng bệch, nhưng bàn tay phải vẫn ung dung phe phẩy như bình thường, nét mặt tươi cười hiền hoà.

Hắn vẫn như thế, không để người khác nhìn thấy trách nhiệm gánh vác trên vai hắn, cũng không muốn hứa hẹn vu vơ nếu không rõ mình có thể đảm nhận nổi hay không.

"Chỉ là xưng hô mà thôi, tùy ý tiểu Đường cô nương." Vân Trầm Nhã nói, "Nhưng Vân mỗ nhớ rõ, trong lòng Thư cô nương đã có một vị Vân quan nhân, cần gì... miễn cưỡng cố chấp như thế."

Lời nói nhẹ nhàng nhưng đủ để đánh lừa một người đơn thuần như nàng.

Thư Đường ngẩng đầu ngây ngốc nhìn Vân Trầm Nhã. Qua một lát sau, nàng gật gật đầu thật mạnh, thành thật nói: "Xin lỗi Vân công tử, là ta... là ta đã nhận lầm người."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.