Vô Sắc Công Tử

Chương 56



Chiếc xe lừa lộc cộc dừng trước cửa Đường Tửu hiên, Vân vĩ lang bày ra vẻ mặt phúc hậu tiến lên chào đón: "Tiểu Đường muội đến giao rượu a?"

Thư tiểu Đường thò đầu vào tiệm xem, thấy bên trong chỉ có mỗi một mình Vân Trầm Nhã, bèn hỏi: "Bạch lão tiên sinh bọn họ đâu?"

Vân vĩ lang giắt quạt lên thắt lưng, nhiệt tình xắn tay áo: "Hôm nay chỉ có ta trông tiệm."

Thư Đường nhìn hắn "Ờ" một tiếng.

Sói lại nói: "Tiểu Đường muội, chuyển rượu vào nhé?"

Thư Đường lại liếc hắn "Ờ" thêm tiếng nữa.

Vì mấy ngày trước Thư Đường đã giao một đợt rượu rồi nên hôm nay cũng không phải chuyển nhiều lắm. Vả lại, hễ là rượu Trầm Đường thì trực tiếp trưng bày trong cửa tiệm, không cần phải chuyển ra hầm trữ rượu sau hậu viện, cho nên Vân vĩ lang và Thư tiểu thỏ chỉ chốc lát là đã xong việc.

Vào giờ Thìn, ánh mặt trời mùa hạ chói chang tỏa ra tứ phía. Từ trong tiệm nhìn ra, ngoài đường nắng chói cả mắt, người đi đường ai nấy đều tranh thủ chen đi dưới tàng cây. Thư tiểu Đường lướt ánh mắt từ người đi đường nơi đầu phố đến bụi hoa dâm bụt trước cửa tiệm thì ngừng lại trong khoảnh khắc rồi nhìn về phía Vân vĩ lang.

Vân Trầm Nhã châm trà vào tách, thấy Thư Đường nhìn mình, tươi cười đưa tách trà cho nàng, hòa nhã nói: "Gần đây trời nóng, nên uống nhiều nước một chút."

Thư Đường cầm lấy tách trà, uống được hai ngụm, cúi đầu xuống nghĩ nghĩ, rồi lại nhìn Vân vĩ lang.

Lúc này Vân Trầm Nhã tựa lưng vào trường án, nheo mắt lại như đang suy tư chuyện gì. Ánh nắng rọi lên một bên khuôn mặt của hắn, trông vừa anh tuấn vừa dịu dàng. Vài tia sáng phủ trên hàng mi dài cong vút, rót vào đôi mắt sâu như hồ không đáy của hắn. Cảm nhận được ánh mắt của Thư Đường, đôi mắt hắn chợt động, như mặt hồ bỗng nhiên gợn sóng.

"Sao thế?" Vân Trầm Nhã quay đầu lại hỏi.

"Không, không có gì." Tim Thư Đường đập bình bịch, đỏ mặt gục đầu xuống, trông vẻ như không biết phải làm sao. Sau một lúc lâu, nàng thấy sói không có động tĩnh gì, lại thật cẩn thận giương mắt lên lén nhìn hắn.

Vân vĩ lang nhìn điệu bộ này của nàng mà cảm thấy vô cùng thú vị. Hắn đứng thẳng dậy, nhàn nhã đến quầy thâu ngân, vừa mở sổ sách ra vừa lơ đãng nói: "Có việc gì cứ nói thẳng đi. Còn nếu muốn ngắm ta..." Hắn cong môi cười, ánh mắt dừng trên chiếc ghế dựa ven tường "thì lại đằng kia ngồi nhìn cho rõ hơn..."

Thư tiểu Đường nghe vậy mặt càng đỏ hơn. Nàng nuốt một ngụm nước miếng, thành thành thật thật đáp: "Không, ta không phải, ta không phải muốn ngắm ngươi." Nói xong, nàng lại lén liếc mắt nhìn Vân Trầm Nhã một cái nhanh như chớp.

Vân vĩ lang càng hứng chí hơn, dứt khoát gập sổ sách lại, tò mò hỏi: "Nàng cảm thấy mắt ta đẹp, hay là mũi ta đẹp?"

Thư tiểu Đường nghe xong chợt sửng sốt, trong đầu hiện lên nét mặt Cảnh Phong, nàng lại ngập ngừng nhìn lên mặt Vân Trầm Nhã.

Nhìn kỹ, Vân quan nhân và Mục công tử rất giống nhau. Thư Đường càng nhìn, trong lòng càng thấp thỏm không yên. Thật ra trên thế gian này có rất nhiều người giống nhau, nhưng rất khó có ai có thể so sánh với dung mạo khí chất của Vân Trầm Nhã.

Vân vĩ lang vốn chỉ nói đùa, không ngờ Thư Đường lại làm thật. Hai người đều im lặng, hô hấp của hắn dần dần không ổn định, ánh mắt lơ đãng dừng trên chiếc mũi thanh tú của nàng, đôi môi mềm mại và làn da trắng mịn như ẩn như hiện dưới cổ áo..

Đúng lúc này, đột nhiên Thư Đường nói: "Vân, Vân quan nhân, ta hỏi ngươi một chuyện này có được không?"

Vân Trầm Nhã nghe vậy giật mình hoàn hồn, ho khan một tiếng nói: "Nàng hỏi đi."

Thư Đường do dự một lát, nói: "Vân quan nhân, vị đệ đệ nhỏ hơn ngươi nửa tuổi kia, tên hắn là gì a?"

Ánh mắt Vân Trầm Nhã lại đảo qua cổ áo của Thư Đường, trong khoảnh khắc, lòng bàn tay hắn toát đẫm mồ hôi, trong đầu loạn thành một đống. Sau một hồi lâu mới nói: "Hắn... à, tên hắn chỉ có một chữ Phong thôi."

"Vân Phong?" Thư Đường sửng sốt, rũ mắt xuống, thì thào tự nói một mình: "Mục công tử thật không phải sao..." Đuôi mắt khẽ liếc thấy sắc mặt Vân Trầm Nhã ửng hồng, Thư Đường kinh ngạc, kiễng chân, thò tay lên trán hắn thăm dò, hỏi: "Vân quan nhân, ngươi sao vậy?"

Vân Trầm Nhã từ khi thấy một khoảng da trắng kia đã trở nên choáng váng hồ đồ, trán hắn bị bàn tay ấm áp mềm mại của nàng sờ lên, không kềm được cả người run lên. Hắn lui ra sau hai bước, lúng túng nói: "Không có gì, chắc là vì trời... hơi nóng."

Thư Đường sửng sốt, vỗ ót một cái, nói: "Vân quan nhân, ngươi đợi một chút." Nói xong, nhanh như chớp nàng chạy ra khỏi cửa tiệm, đến xe lừa tìm kiếm một hồi rồi lại nhanh như chớp chạy trở lại.

Đặt túi vải bố nhỏ trên trường án, Thư tiểu Đường cởi túi, bên trong lộ ra mấy quả đào. Thư Đường vừa kiếm con dao gọt vỏ vừa giải thích: "Vân quan nhân, cha ta nói ăn trái cây sẽ giải nhiệt."

Vân Trầm Nhã im lặng nhìn nàng, qua một lát sau mới nhẹ giọng hỏi: "Nàng không giận ta nữa sao?"

Động tác gọt vỏ đào của Thư Đường chậm lại một chút, một lọn vỏ đào rơi xuống trên trường án. Nàng mím môi lại không trả lời hắn, tiếp tục gọt vỏ đào.

Mùa hè oi bức, ngoài đường tiếng ve sầu râm ran như mắc cửi, con phố dài như yên tĩnh hơn. Thư Đường gọt xong vỏ quả đào, đưa cho Vân Trầm Nhã nói: "Cho ngươi, ăn sẽ không bị cảm nóng."

Vân vĩ lang do dự một lát, đang muốn thò tay ra cầm lấy quả đào, không ngờ bỗng nhiên Thư Đường rụt tay lại, tức giận liếc hắn một cái: "Ta... ta còn một chuyện này muốn hỏi ngươi."

Vân Trầm Nhã ngây người nhìn nàng gật đầu.

Thư Đường cúi đầu xuống, mím môi, nghẹn ngào một hồi lâu rồi mới nói: "Ngươi, ngươi đã cưới thê tử rồi sao?"

Vân Trầm Nhã sửng sốt như không nghe rõ: "Cái gì?"

Thư Đường ngước mắt lên, có chút giận dữ nhìn hắn: "Hôm bữa, ngươi nói đến tiểu Mi nhi gì đó, là chuyện gì đã xảy ra?"

"Tiểu Mi?" Lúc này Vân Trầm Nhã mới kịp phản ứng. Nhưng quan hệ giữa hắn và Thẩm Mi thật khó giải thích, suy nghĩ một hồi lâu sau, hắn ngập ngừng nói, "Ừ, tiểu Mi nhi nàng, tuy danh nghĩa là cùng ta thành thân, nhưng nàng ấy... mà nàng ấy sau khi thành thân ba ngày sau... cũng vẫn chưa lại mặt, nên vẫn chưa..."

Hắn nói thật không rõ ràng chút nào, mà Thư Đường chỉ chăm chăm nghe được một câu quan trọng là "thành thân ba ngày sau...". Nàng không khỏi lui ra sau vài bước, trừng lớn hai mắt nhìn Vân Trầm Nhã một cách khó tin, hốc mắt nàng cũng dần dần đỏ lên.

Vân Trầm Nhã thấy Thư Đường như vậy, trong lòng căng thẳng vội vã muốn giải thích tiếp. Nhưng đột nhiên Thư tiểu Đường giậm chân, hai mắt ánh lệ, nức nở nói: "Ta, ta thả Măng Tây Cải Trắng ra cắn chết ngươi!"

Vân vĩ lang tim đập loạn nhịp, bước lên phía trước hai bước nói: "Tiểu Đường, ta không có...chuyện đó, tiểu Mi nhi nàng và ta thật ra... thật ra không phải là phu thê."

Thư Đường vẫn tức đến ngạt thở, không thèm tin hắn, xoay người muốn bỏ đi.

Vân Trầm Nhã vội vàng nói: "Lúc đó tình hình rắc rối phức tạp, nhưng ta thành thân với tiểu Mi nhi không phải vì tình, mà chỉ vì cứu tính mạng mấy người thôi, vì xử lý một việc. Ở Anh Triêu quốc chúng ta, sau khi thành thân ba ngày có thể thuận lợi trở về nhà phụ mẫu thân sinh mới tính là thật sự chân chính hoàn tất lễ. Lúc đó mặc dù nàng ấy có trở về nhà phụ mẫu thân sinh nhưng từ đó về sau không có trở về nhà bên ta, cho nên ta và nàng ấy cũng không tính là phu thê."

Thư Đường nghe vậy, ngừng chân lại, ngập ngừng xoay người, hỏi: "Thật sao?"

Vân Trầm Nhã trầm giọng, nhìn nàng nói: "Huống chi lúc đó, ta và tiểu Mi nhi đều đã sớm có người trong lòng. Ta và nàng ấy, ngay cả động phòng cũng không có. Đều là vì... đều là vì để dành cho nàng thôi..."

Lời vừa thốt ra, mặt Thư Đường bỗng đỏ lên. Vân Trầm Nhã sửng sốt một lát cũng đột nhiên đỏ mặt. Trong tiệm yên lặng đến nỗi tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Vân Trầm Nhã nghĩ Thư Đường da mặt mỏng, chắc nàng đang tức giận, vừa tính nói thêm gì đó, đã thấy Thư Đường cúi đầu, đưa quả đào mới gọt vỏ vừa rồi cho hắn, nói: "Ăn đi!"

Vân Trầm Nhã cầm lấy quả đào, trầm mặc một lúc lâu, lại gọi: "Tiểu Đường..."

Ánh mắt Thư Đường ngây ngẩn nhìn mũi chân mình, qua một lát sau nàng nói: "Ta tin chàng."

"Hễ là lời Vân quan nhân nói, ta đều tin."

Trong phút chốc, trong lòng Vân Trầm Nhã như có trăm mối cảm xúc ngổn ngang, ngón tay của hắn vô ý thức giật giật, cảm thấy ngực thật khó chịu.

Sau một lúc lâu, Vân Trầm Nhã ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: "Ừ, tiểu Đường, hãy tin ta một lần nữa, ta nhất định sẽ không để nàng phải thất vọng."

Không khí có chút ám muội, có chút xấu hổ. Trong lúc nhất thời, hai người cũng không biết phải nói gì. Ánh mắt Vân vĩ lang lại dừng trên một khoảng da trắng mịn lộ ra dưới cổ áo Thư Đường, trong đầu hắn lại rối loạn, lui vài bước nói: "A, đúng rồi, mới vừa rồi dường như nàng có vẻ thích hoa dâm bụt trước tiệm, chi bằng chút nữa nàng hái mang về nhé?"

Thư Đường nghe vậy, trả lời: "Không phải ta thích, là Mục công tử thích."

"Mục công tử?" Ánh mắt Vân Trầm Nhã chợt động, trong lòng nghi ngờ.

Thư Đường gật gật đầu: "Mục công tử cũng như Vân quan nhân, đều đến từ Anh Triêu quốc, hiện nay hắn ở một tòa nhà mà trước cửa cũng có trồng dâm bụt, còn có một hàng liễu rũ."

"Liễu rũ, dâm bụt?" Vân Trầm Nhã nghe đến đây, trong lòng đã sáng tỏ.

Thư tiểu Đường nghĩ nghĩ, lại thành thành thật thật nói: "Hôm nay ta nhìn chằm chằm Vân quan nhân là vì dung mạo của Mục công tử giống Vân quan nhân đến năm sáu phần. Trước đây Vân quan nhân nói có một vị đệ đệ nhỏ hơn mình nửa tuổi, lúc ta mới gặp Mục công tử còn tưởng rằng hắn chính là đệ đệ của Vân quan nhân, đáng tiếc không phải vậy."

Thật ra chuyện này Vân vĩ lang đã nghi ngờ từ sớm. Lúc này, hắn gom những chi tiết khả nghi lại, cẩn thận suy nghĩ lại, lại nhớ đến vẻ mặt Bạch Quý mới vừa rồi, trong lòng hoàn toàn sáng tỏ.

"Sao hắn lại không phải?" Vân Trầm Nhã gõ cán quạt trong lòng bàn tay, cong môi cười nói "Tiểu Đường, nàng đến Vân phủ chờ ta một chút, giờ ta có việc, đi một lát sẽ trở lại."

Đối diện với Đường Tửu hiên có một con hẻm nhỏ, nối liền với phố Lâm Giang, thông ra hai con đường cái. Vì con hẻm nhỏ này tối tăm ngột ngạt nên mùa hè ít ai đến. Bạch Quý thấy Vân vĩ lang đi gặp mặt Thư tiểu thỏ ngoài cửa tiệm, nhân lúc rảnh rỗi, lão bèn vội vàng đến chỗ này.

Trong con hẻm nhỏ đã sớm có một thân ảnh trong bộ y phục màu xanh đang chờ sẵn.

Bạch Quý tiến lên hai bước, chắp tay chào, gọi: "Nhị công tử."

Cảnh Phong gật đầu nói: "Bạch lão tiên sinh, làm phiền ngài ."

Bạch Quý giận dữ nói: "Nhị công tử, lão nô thật không hiểu nổi, ngài hẹn lão nô ra, tốt xấu gì cũng kiếm chỗ nào xa một chút. Ở đây cách Đường Tửu hiên có một dãy phố, bình thường Đại công tử rảnh rỗi hay đi vòng vòng ngang đây, nếu lỡ bị hắn nhìn thấy...Aizz, thủ đoạn của Đại công tử chắc Nhị công tử ngài cũng biết đó."

Cảnh Phong nói: "Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, tâm nhãn của Đại ca quá lớn, ta chỉ có thể lén đánh từ bên hông thôi."

Bạch Quý lắc đầu nói: "Ngươi nghênh ngang đến Nam Tuấn quốc, có thể giấu diếm được hắn nhiều ngày như thế này cũng coi như là rất có bản lĩnh rồi." Ngừng một lát, lại nói "Nhưng ngươi tội gì phải gạt hắn chứ, sao không thử tự mình nói chuyện với hắn xem sao?"

Cảnh Phong nói: "Không được, chuyện này... Hắn sẽ không dễ dàng đáp ứng, nếu ta không nắm dao đằng cán, chỉ sợ sẽ bị thất bại trong gang tấc."

"Không nói với ta, sao ngươi biết sẽ thất bại trong gang tấc?" Đột nhiên, một thanh âm vang lại từ đầu khác của con hẻm nhỏ.

Hôm nay Vân Trầm Nhã cũng mặc y phục màu xanh, cầm trong tay cây quạt mười hai nan, nhàn hạ cười: "Phong nhi, đã lâu không gặp."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.