Vô Sắc Vô Hoan

Chương 19




“Không…… Không phải……” trên mặt của Minh Nhị thúc lộ vẻ không đành lòng, muốn nói lại thôi.

“Ai nha, chuyện này tóm lại là…,” Minh nhị thẩm xoa xoa hai bàn tay, liền nói,“Thạch Đầu, cha ngươi đã đi.”

Thạch Đầu ngẩn người:“Đi đâu ?”

Mọi người ai cũng không biết làm thế nào có thể tàn nhẫn mở miệng nói với một đứa nhỏ 9 tuổi, phụ thân của nó đã qua đời, từ nay về sau nó phải làm cô nhi.

Thạch Đầu thấy tất cả mọi người không nói lời nào, rốt cục hiểu ra, bất an hỏi:“Hắn đã đi ? Cha ta khỏe như trâu, các người không nói giỡn chứ?”

Minh Nhị thúc lắc đầu, quay sang nói với vợ:“Ngày thường ngươi không phải rất biết ăn nói sao? Ngươi tới giải thích đi.”

Thạch Đầu không tin, quay đầu cầm tay ta tìm kiếm đồng minh, nói:“Ta đã lớn như vậy , còn muốn gạt ta.”

“Ngươi mau về nhà đi.” Ta nhìn qua bốn phía, thấy không khí trầm trọng, biết chuyện này không phải giả, vội vàng kéo tay áo hắn, nhỏ giọng khuyên.

Thạch Đầu quýnh lên, túi đồ trên vai tuột xuống, rơi thẳng vào chân ta.

Ta chưa kịp kêu đau, hắn đã giống như trâu điên xông thẳng vào thôn, kéo theo từng trận gà bay chó sủa.

Ta cố nén đau, giao đồ cho cậu cả đem về, sau đó chạy tới nhà Thạch Đầu.

Tại cửa tụ tập rất nhiều thôn dân, ở chính sảnh là một quan tài chưa đóng nắp, một mảnh vải trắng phủ lên một thân người cao lớn, không vạch ra cũng biết là người nào.

Thạch Đầu đứng ở bên cạnh yên lặng thật lâu, mới run run vươn tay, vạch miếng vải nhìn thoáng qua, sau đó biến thành đầu gỗ ngồi trên ghế, không động đậy.

Ta thấy hắn như thế, liền tự giúp hắn hỏi thăm sự tình. Thôn dân trả lời thất chủy bát thiệt, sau gần nửa canh giờ, mới có thể khái quát sự tình.

Ngày hôm qua Thiết Đầu đại thúc đi lên trấn trên mua đồ, có một hộ nhà giàu muốn làm vài món đồ sắt đặc thù theo yêu cầu, hắn liền đi theo đến nhà người ta. Không ngờ hộ nhà giàu kia đúng là nhân sĩ giang hồ đã thoái ẩn nhiều năm, đúng lúc kẻ thù tới cửa, muốn huyết tẩy cả nhà. Thiết đầu đại thúc thân cao cường tráng, diện mạo hung hãn, trong tay lại có đao, nên lại bị lầm là người trong võ lâm, mới ra cớ sự.

“Thiết Đầu là người tốt, chỉ là lần này thật xui xẻo. Đúng lúc đó lại tới cửa, có lẽ là trúng kiếp nạn này a.”

“Nghe nói lúc hắn chết, còn che chở cho một đứa trẻ 3 tuổi của nhà đó, có lẽ là vì như vậy nên mới bị giết đi?”

“Hắn sống là hảo hán, chết cũng là hảo hán.”

“Đứa nhỏ Thạch Đầu này, mới 9 tuổi không cha không mẹ, lại không có họ hàng gần để dựa vào, về sau này cũng không biết như thế nào đây……”

“Nhà bọn họ cũng không có bao nhiêu gia sản đi?”

“Thật đáng thương a……”

Tiếng của thôn dân nghị luận lọt vào tai, có thở dài , có đồng tình , có dối trá , có cảm thán …… cái gì cũng có.

Nhưng dù sao không phải chuyện nhà bọn họ, an ủi bao nhiêu cũng thế, sau khi nói xong tiếp tục về nhà nấu cơm chăm đứa nhỏ.

Ta nhớ tới rất nhiều năm trước, vào buổi tối lúc mẹ rời đi, ta vẫn còn là đứa nhỏ sáu tuổi, chỉ biết ôm con thỏ bông, ngoan ngoãn ngồi chờ ở bên ngoài phòng cấp cứu của bệnh viện, không rõ vì sao mọi người lại dùng ánh mắt thương hại nhìn ta, càng không ngừng nói đứa nhỏ đáng thương.

Ta bắt đầu sợ hãi, liên tục hỏi pa pa:“Ma ma khi nào thì tỉnh lại? Mama nói sẽ mua thỏ mới cho con mà.”

“Pa pa sẽ mua cho con.” Pa Pa dùng bàn tay to lớn không ngừng vuốt đầu của ta, thở dài, một câu cũng không nói.

Thật lâu về sau, ta mới biết được mama sẽ không bao giờ trở lại, bà sẽ không đưa ta đi Disneyland nữa.

Papa không mua cho ta con thỏ mới, lại đem về cho ta một người mẹ mới.

Người mẹ mới này rất đẹp, nói chuyện luôn khách khách khí khí, không giống dì ghẻ ác độc trong cổ tích suốt ngày đánh chửi ta, chỉ có điều sau khi ta có em trai mới, bọn họ vui mừng mua cho ta áo váy xinh đẹp, sách vở mới tinh, sau đó đưa ta đi học trong trường có ký túc xá.

Pa pa nói với ta thực xin lỗi.

Ta có thể hiểu được ông, cũng không oán hận, nhưng từ đó về sau rất ít về nhà, cũng không thích cùng mọi người thân cận.

Mọi người đều nói ta quái gở, nhưng bọn họ không biết, ta chỉ là một người nhát gan, luôn sợ hãi sẽ mất đi vật mình thích, càng sợ hãi lại một lần nữa thừa nhận sự đau đớn đến vậy.

Nhìn Thạch Đầu vẫn đứng ở chỗ cũ không hề nhúc nhích, tựa như ta năm đó, giống một con mèo nhỏ bị bỏ rơi, bất lực, lại không biết hướng ai cầu cứu. Lòng ta hoang mang, giống như một lần nữa trải qua kí ức đau lòng không hề muốn nhớ lại kia, suy nghĩ một lát, thân mình từ từ dựa vào tường đất, ngồi bên cạnh chậm rãi cùng hắn khổ sở.

Trong nhà không có người lớn, tang sự của Thiết Đầu đại thúc do các trưởng bối trong thôn an bài, bọn họ nói một đống lời an ủi, sau đó thuần thục phái người đi mua quan tài, chọn mộ phần, thu thập đồ dùng, Thạch Đầu chỉ biết gật đầu như một cái máy.

Cậu và mợ đến kêu ta trở về ăn cơm, ta không tiện cự tuyệt, xoa xoa đôi mắt đỏ hoe, bị nửa kéo nửa lôi đi về. Sức khỏe của bà ngoại cũng tốt lên một chút, có thể nằm ở trên giường khâu giày, thêu thùa, thấy ta trở về thập phần vui mừng, cầm mấy đồ vật ta đưa xem một hồi khen một hồi, mợ bày ra bàn ăn không những gà vịt thịt bò thật phong phú, trả còn gắp cho ta 1 cái đùi gà thật lớn.

Ta miễn cưỡng cười vui, trong miệng vô vị, trong đầu chỉ có chuyện của Thạch Đầu.

Đến tối, ta cùng bà ngoại nói chuyện phiếm, kể Nam Cung thế gia đãi ngộ giống như tiên cảnh. Sau khi trở về phòng thuần thục nhảy ra cửa sổ, trèo tường, chạy tới nhà Thạch Đầu.

Chung quanh im ắng , chỉ có tiếng dế mèn kêu vang, tang sự ở thế giới này có rất nhiều tục lệ, hơn nữa mấy ngày sau phải thủ bên linh cữu 3 ngày liên tục, cho nên các trưởng bối đều kêu Thạch Đầu đi nghỉ ngơi giữ sức. Nhưng Thạch Đầu không hề đi nghỉ, cũng không có canh giữ ở bên cạnh phụ thân, mà là một mình ngồi ở ngoài phòng thợ rèn, hai mắt đỏ bừng, nhưng không hề chảy ra một giọt nước mắt, chỉ không ngừng lật tới lật lui những dụng cụ rèn đúc.

Ta đi đến bên người hắn ngồi xuống, trong lòng đã nghĩ sẵn vài lần, vẫn không thể quyết định phải nói gì.

Thạch Đầu mở miệng trước:“Ngươi đã đến rồi?”

Ta gật đầu.

Hai chúng ta cùng nhau trầm mặc rất lâu, Thạch Đầu cầm lên một cây đại thiết chùy mấy chục cân, thấp giọng nói:“Cách đây không lâu ta cảm thấy cầm cây chùy này đánh lên rèn sắt thật đặc biệt uy phong, luôn muốn thử, nhưng cha không cho, nói phải chờ ta đến 12 tuổi mới dạy ta rèn sắt, tay nghề của ông rất giỏi……”

Ta phụ họa:“Mọi người đều nói ông là thợ rèn tốt nhất mười dặm bát hương, nông cụ và thái đao của nhà chúng ta đều là do ông ấy làm .”

“Đúng vậy, cha rất lợi hại ,” Thạch Đầu giơ lên cây chùy, ở không trung dễ dàng quơ vài cái, bắt chước tư thế rèn sắt, bỗng nhiên quay đầu nói với ta,“Lạc nhi, bọn họ đều bảo ta đi nghỉ, nhưng ta ngủ không được, nhắm mắt lại chợt nghe thấy tiếng đinh đinh đang đang rèn sắt vang lên như trước, cha còn có thể nửa đêm đẩy cửa tiến vào đắp cho ta cái chăn; Mở mắt ra sẽ thấy cha ngồi ở ngoài phòng rèn mở mồm to uống rượu, uống xong, sẽ cười mắng ta là thằng khỉ con. Ngươi có biết loại cảm giác này sao?”

“Ta biết đến.” Hết thảy ta đều trải qua.

Thạch Đầu tiếp tục nói:“Nguyện vọng lớn nhất của cha là thấy ta có tiền đồ, kế thừa nghề rèn. Sau đó cưới 1 cô dâu tốt, sinh cho hắn một đứa cháu, nhưng tất cả ta cũng chưa làm được.”

“Ngươi sẽ làm được .”

“Cha cao như vậy, cường tráng như vậy, ngồi ở trên vai có thể nhìn rất xa. Ta đã nghĩ cha vững chắc tựa như ngọn núi, vĩnh viễn có thể che chắn cho ta, cho ta che gió đụt mưa, nhưng là chưa từng nghĩ tới cha sẽ rời đi đột nhiên như vậy, ta chưa học được một chút tay nghề nào, cũng chưa kịp hiếu thuận cho cha ngày nào.” Thạch Đầu buông cây chùy, lò rèn vốn đỏ lửa nay đã trở nên lạnh như băng, “Ngày hôm qua cha đi lên trấn trên là vì mua hạt dẻ ngào đường ta thích ăn nhất, trên đường gặp được khách quen, cho nên……”

“Chuyện này không phải lỗi tại ngươi.” Ta biết cứ tiếp tục trầm mặc không được, nhanh chóng khuyên bảo,“Nếu cha ngươi biết ngươi suy nghĩ lung tung như vậy, sẽ rất tức giận.”

Thạch Đầu tự giễu cười cười:“Cha ta? Cha ta đã mất rồi.”

Ta nói:“Nói hưu nói vượn, người chết còn hồn, hắn còn ở đây nhìn ngươi!”

Thạch Đầu hỏi lại:“Hồn ở chỗ nào?”

Ta không cần nghĩ ngợi đi ra ngoài phòng, ngẩng đầu lên, vươn ngón trỏ, cao cao chỉ hướng bầu trời đầy sao, khẳng định:“Mẹ của ta hồi còn sống đã nói, linh hồn sẽ trở thành sao! Bà đi rồi sẽ ở trên trời nhìn ta, bảo hộ ta cả đời bình an, sung sướng vui vẻ.”

Thạch Đầu cứng ngắc bĩu môi, phản bác nói:“Người khi chết hồn sẽ mất, ta không tin có quỷ thần, hơn nữa sao ngươi biết trên đó có gì?”

“ Thạch Đầu nhu ngốc, nói ngươi ngoan cố còn không tin,” Ta mắng hai câu, sau đó ngồi ở trên cỏ, nhìn bầu trời sao sinh động như thật nói,“Sau khi mẹ ta đi, bà thấy ta khổ sở, có một đêm đi vào giấc mộng mang ta đi chơi. Nơi đó thật sự là tiên cảnh. Bốn mùa hoa tươi cùng nở, phòng ở nguy nga cao ngất, tầng tầng điệp điệp hơn một ngàn thước, đường bốn phương thông suốt, chạy trên đường không phải ngựa, mà là quái thú. Quái thú làm bằng sắt mạnh vô cùng, lì lợm không ăn thịt, chỉ uống một loại nước có hương vị kỳ quái tên là xăng. Trên bầu trời còn có chim to màu trắng, chở người ta bay tới bay lui, mọi người ăn mặc giống như thần tiên, có thể nói chuyện với người cách xa ngàn dặm, còn có rất nhiều đồ chơi……”

“Điều đó không có khả năng! Trên thế giới không có quái thú bằng sắt, hơn nữa có sao băng rơi xuống đấy thôi.” Thạch Đầu nghe được sửng sốt sửng sốt.

“Cho nên mới nói là tiên cảnh a, sao băng là xe ngựa chuyên chở linh hồn mới rơi vào thế gian.” Ta hoài niệm miêu tả cuộc sống ở địa cầu, thậm chí còn nói tới điện thoại,MP3, điện ảnh, ô tô, phi cơ kể thật hào hứng.

Cuối cùng, Thạch Đầu bán tín bán nghi tổng kết:“Bất quá là nằm mơ thôi.”

“Tuyệt đối không phải là mơ!” Ta kiên trì:“Cho dù thiên hạ tất cả mọi người nói người chết đi hồn sẽ mất, lấy khoa học……không phải… Đạo lý lớn đến cãi lại thiên cung địa phủ không tồn tại, ta vẫn tin tưởng mẹ ta ở trên các ngôi sao che chở ta! Nếu ta khổ sở, bà cũng sẽ thương tâm.”

Bầu trời đầy sao rạng rỡ, làm cho người ta mê say, ngân hà như dải lụa tuyệt đẹp vắt ngang trời đêm.

Kỳ thật ta cũng không phải là người mê tín, có chút chuyện lý trí hiểu được, nhưng trong lòng lại tình nguyện hồ đồ. Tin tưởng thân nhân qua đời sẽ ở trên trời, có một ngày sẽ được đoàn tụ; Tin tưởng ngẩng đầu ba thước sẽ thấy thần, thiện ác có báo; Tin tưởng luân hồi chuyển thế……

Nếu hết thảy sự tình đã không thể thay đổi, vì để được vui vẻ, không khóc, không thống khổ, không sợ hãi, cho dù lừa mình dối người cũng tốt, rất nhiều bà đồng đều là dựa vào điều này đi gạt người.

Lời nói dối nói một ngàn lần cũng sẽ biến thành chân thật.

Sau khi ta miêu tả xong, Thạch Đầu lẳng lặng nhìn bầu trời, ánh mắt tuyệt vọng rốt cục cũng nóng cháy trở lại. Hắn cũng lựa chọn tin tưởng như ta năm đó.

Ta kéo hắn lại, ôn nhu nói:“Cha ngươi vẫn còn bên ngươi, hắn sẽ nhìn ngươi lớn lên, cho nên…… không cần khổ sở.”

“Ngươi không cần phải ở chỗ này.” Thạch Đầu bỗng nhiên bỏ tay của ta ra, xoay người sang chỗ khác, thanh âm khàn khàn.

Một giọt nước, lặng lẽ xẹt qua lòng bàn tay, là nước mắt hắn.

Đây là ta lần đầu tiên gặp Thạch Đầu quật cường rơi nước mắt.

Tôn nghiêm của tiểu nam tử hán không thể bị hao tổn, ta nhanh chóng đứng dậy, không nhìn sự yếu đuối của hắn.

Bờ tường đã rất cũ, phía trên phủ đầy dây thường xuân.

Ta ở bờ tường bên này, hắn ở bên kia, hai bên không nói gì, chỉ có tiếng khóc đứt quãng trong không trung, giống như phải trút hết đau xót.

Không biết đã qua bao lâu, hắn vòng qua tường đi tới, tìm được ta đang ngẩn người, bỗng nắm chặt tay của ta.

Hắn dùng lực quá lớn, nắm thật sự chặt, làm cho xương cốt của ta có chút ẩn ẩn đau. Ta nhẹ nhàng rút vài lần, hắn mới hậu tri hậu giác chậm rãi thả nhẹ sức lực.

Hai đứa kề vai ngồi ở trên cỏ, cùng ngắm sao.

Hắn nhẹ nhàng hỏi:“Lạc nhi, ngươi sẽ vẫn ở bên cạnh ta sao?”

“Ừ, ta sẽ ở bên cạnh ngươi.” Ta gật đầu.

Cho đến khi bình minh hé mở, đến khi gà cất tiếng gáy, đến khi sương sớm làm ướt đóa hoa, đến lúc ngươi không hề khổ sở nữa mới thôi, ta đều sẽ ở bên cạnh ngươi.

=============================================

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hôm nay chương này thật dài……

Bởi vì hưởng ứng của độc giả không tốt, tiêu đề tạm thời sửa lại.

Nếu bị người khác chê bai hoặc là bị biên tập cảnh cáo sẽ nói sau……