Vô Sắc Vô Hoan

Chương 20



Dù bi thương đến thế nào, cuộc sống vẫn cứ tiếp tục.

Nam Cung thế gia chỉ cho nghỉ một ngày, Thạch Đầu muốn làm một cái tang sự mĩ mãn cho phụ thân cũng cần ít nhất 12,13 ngày, ta cũng không muốn Thiết Đầu đại thúc xuống mồ một cách qua loa, cho nên tự nguyện nhận giúp Thạch Đầu tìm tổng quản xin nghỉ dài hạn.

Hai đứa lưu luyến chia tay, cậu cả đưa ta lên xe ngựa về chân núi của Nam Cung gia. Ta một hơi leo lên bậc thang, xoa xoa bắp chân vừa đau vừa mỏi, tìm Tiểu Vương quản sự nói rõ nguyên nhân.

Tiểu Vương quản sự đang ngáp ngắn ngáp dài xem sổ sách, nghe xong ý đồ của ta liếc mắt một cái:“Thạch Đầu bây giờ là người chúng ta có thể quản sao? Tìm chủ tử đi.”

Ta sợ hãi:“Mấy chuyện này cũng phải tìm Hoán chủ tử?”

“Đã vào đây lâu như thế, đầu óc ngươi có thông minh lên chút nào không vậy?” Tiểu Vương quản sự đeo vẻ mặt “ trẻ con khó dạy bảo “, nề hà giải thích cho ta,“Chuyện của phó dịch hạ đẳng bình thường mới báo cho ta, nha hoàn phòng trên cùng cơ thiếp do Vương tổng quản quản lý, Các đệ tử sẽ do chủ tử tự quyết định , đứa nhỏ Thạch Đầu kia thiên phú cực cao, tiền đồ vô lượng, đặc biệt được Hoán chủ tử ưu ái, hắn muốn xin nghỉ lâu như vậy, dĩ nhiên phải nói cho chủ tử .”

Ta đau khổ cầu xin:“Ta mà thấy chủ tử chân sẽ phát run, nói không nên lời, xin tiểu Vương quản sự chuyển một tiếng được không?”

“Ngươi không thấy ta đang bận rộn sao?” Tiểu Vương quản sự mất hứng , phất tay đuổi ta đi.

Thạch Đầu a…… Ngươi hại chết ta .

Ta kéo hai chân nặng trĩu, nhìn ra Vãn Phong lâu xa xa, trong lòng hiện ra 1 cái cân một đầu đặt Đại cầm thú, một đầu khác đặt Thạch Đầu mới mất cha, lúc lắc cân bằng hồi lâu, rốt cục cắn răng một cái, đâm đầu nhảy vào khu vực sấm sét.

Vãn Phong lâu có ba tầng, trang trí một màu thanh nhã, là chỗ cao nhất trên núi, gió rất lớn, bên ngoài có chu dương liễu đón gió đung đưa, cách đó không xa là hồ nước, có Uyên Ương thác cao đến mười thước tung bọt nước ẩn ẩn mờ sương, đẹp không sao tả xiết. Phía dưới lại là một cái thác nước nho nhỏ, dòng nước chảy chậm, hai bên sườn trồng kỳ hoa dị thảo, tỏa ra mùi hương thơm ngát, không ít đóa hoa rơi vào trong nước, theo mười tám loan thủy đạo, chậm rãi chảy vào Lâm Hương các.

Ta cẩn thận bước từng bước, giống như trộm lén lút đi đến bên ngoài Vãn Phong lâu, ngồi xổm bên cạnh thác nước suy tới nghĩ lui, muốn dùng một trăm lượng ngân phiếu, tìm một nha hoàn quen thay ta đi nói chuyện này.

Đợi rồi lại chờ, mấy tiểu nha đầu bình thường hay đến phòng bếp quấy rầy lừa đảo một người cũng chưa xuất hiện, nhưng lại nhìn thấy nha hoàn xinh đẹp lần trước đi theo Nam Cung Minh, cầm trong tay mấy quyển sách vội vàng đi đến.

Ta từ trong bụi cỏ nhảy ra, khiến nàng hết hồn nhảy dựng.

Ta vội vàng nói rõ ý đồ, nha hoàn kia căn bản không muốn quan tâm tiểu nha đầu bị dán nhãn “Dụ dỗ chủ tử” là ta, hối lộ cũng không chịu nhận, lắc lắc mông đi vào Nghinh Phong các, đeo lên vẻ mặt tươi cười đi đưa sách, sau đó bước nhanh bỏ đi.

Mắt thấy mặt trời dần lặn xuống, việc này đã không còn cách nào trì hoãn nữa, ta chỉ đành từ trong lòng lấy ra cái gương nhỏ, một lần nữa sửa sang lại một chút cái đầu sọc sọc dưa hấu, chuẩn bị đi cho Nam Cung Hoán một lần gặp gỡ ấn tượng, đánh cá một phen khiến Nam Cung Hoán không dám nhìn đến mặt của ta.

Nam Cung Hoán thích yên lặng không ưa náo nhiệt, tuy rằng dưới chân núi có rất nhiều hộ vệ, nhưng chỗ ở có rất ít thủ vệ, ta báo cáo lý do, cúi đầu đi vào, chỉ gặp vài nha hoàn xa lạ, còn có hai sủng thiếp của hắn đang ngắm hoa và chim chóc. Các nàng nghe ta nói đến xin ân điển, tốt bụng đề nghị ta bây giờ đừng đi tìm xui, Minh thiếu chủ đang ở thư phòng nghe mắng……

Ta nghiêng tai yên lặng nghe, thực sự nghe được một giọng nam trầm thấp xen lẫn tiếng nước truyền đến, khẩu khí cực kì nghiêm khắc bất mãn, rất là khủng bố.

Đợi chừng đến hết canh ba chung, cuối cùng truyền đến một tiếng “Cút”, dũng khí đi tìm đại cầm thú của ta như bong bóng bể biến mất tiêu.

Thạch Đầu a Thạch Đầu, không phải ta không muốn giúp ngươi, chỉ có điều Đại cầm thú rất hung mãnh, ta sợ đến gần sẽ bị ăn sống nuốt tươi a……

Lui lại vài bước, phía sau truyền đến nhẹ nhàng tiếng nước vang động.

Ta quay đầu nhìn lại, là Nam Cung Minh cô độc một mình ngồi ở dưới cây dương liễu, ủ rũ, bảo kiếm đặt ở bên người cách đó không xa, cầm trong tay hòn đá nhỏ ném vào trong nước, thoạt nhìn đang cực kì mất hứng.

Sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn*! Hai mắt ta sáng ngời, cao hứng trở lại.

Chủ tử và thiếu chủ đều là chủ, Thạch Đầu chỉ là một tiểu đệ tử, xin phép ai không phải cũng giống nhau sao?

Trước mắt cấp độ biến thái của Tiểu cầm thú còn thấp hơn vài bậc so với Đại cầm thú ( ầy, pé í có BT chút nào âu ???), hơn nữa hắn đã gặp ta rồi, gặp một lần nữa xin phép chắc cũng không nguy hiểm nhiều lắm.

Ta đi tới đi lui, những người có nội công lỗ tai linh mẫn, Nam Cung Minh lập tức liền phát hiện sự tồn tại của ta. Ánh mắt ảm đạm của hắn lập tức sáng lên, vội vàng nhảy lên vỗ vỗ bụi đất và lá cỏ trên người, khóe miệng lộ ra mỉm cười sáng lạn, hướng về phía ta vẫy vẫy tay:“Lạc nhi, lại đây.” (aiz, ta iu tiểu Minh quá ah~)

Hắn hưng phấn như vậy để làm gì? Khẳng định không có hảo tâm! (T^T)

Ta dừng cách hắn 5 bước chân, theo quy củ cung kính lễ phép:“Ta đến giúp người ta xin phép .”

“Ai? Cần gì?” Nam Cung Minh mơ hồ một lát, lại cười lên,“Mấy ngày nay ta luôn luôn tìm muội, muội trốn ở chỗ nào vậy?”

Ta kinh ngạc:“Tìm ta làm gì?”

Hắn từ trong lòng lấy ra một cái hộp gỗ cực kì tinh xảo, nhét vào trong tay ta, sau đó ngượng ngùng nhu nhu cái mũi nói:“Hôm trước ta đi Phong Lâm thành, thấy vật nào thú vị, liền mua trở về cho mọi người, cái này là cố ý để lại cho muội .”

Ta kinh ngạc nhìn hắn, liên tưởng đến tình tiết của nguyên tác, trong đầu nháy mắt xẹt qua rất nhiều đồ vật lộn xộn: Xiềng xích, dây thừng, roi, ngọc thế, châu xuyến,OOXX……(bạn “chong xáng” ghê nhỉ)

Tiểu cầm thú chờ mong thúc giục:“Mở ra nhìn xem, muội thích không?”

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, ta khẩn trương mở hộp gỗ ra.

Trong hộp là một đôi hoa tai hình con thỏ bằng ngọc, màu xanh ôn nhuận, khéo léo đáng yêu không hề giống hoa tai bình thường.

“Ta thấy các nữ tử khác đều mang hoa tai, chỉ mình muội không có, liền tự ý chọn một đôi đưa muội.” Nam Cung Minh nhẹ nhàng cầm lên 1 cái, kéo vai ta lại, vui vẻ nói,“Đến đây, ta giúp muội đeo vào.”

“Không!” Ta vội vàng đẩy tay hắn ra, đang muốn cự tuyệt, đã thấy thần sắc vui sướng của hắn ngay lập tức trầm xuống, thật giống như đứa nhỏ làm chuyện tốt còn bị vô cớ trách cứ, tràn đầy ủy khuất cùng thất vọng. Làm cho ta cảm thấy chính mình giống ác bá khi dễ tiểu hài tử, không khỏi trở nên chần chờ.

Không ngờ, Nam Cung Minh thừa dịp lòng ta đang phân vân, trong nháy mắt, bỗng nhiên xuất thủ, vén mái tóc dài đang che một bên mặt của ta, tìm được vị trí xỏ, nhanh chóng đem hoa tai đeo lên, sau đó xoay người ra sau, cẩn thận gài lại. (^_^)

Người tập võ dĩ nhiên có sức mạnh, ta không thể giãy, tay hắn ấm áp cọ qua gáy của ta, có chút ngứa ngứa, mang đến dự cảm nguy hiểm.

Ta xoay người muốn chạy trốn, lại bị hắn giữ chặt, ôn nhu đeo lên một bên nữa, sau đó chậm rãi đưa tay di tới trên trán, vén lên tóc mái thật dày, hai mắt nhìn thẳng vào ta, tựa hồ như si mê.

“Muội như vậy thật là đẹp.” Mặt của hắn càng dựa càng gần, hơi thở của hắn quấn quanh bên tai. Ta sợ muốn chết, nhưng e ngại tôn ti trật tự, dùng một tay cản mặt của hắn, sống chết hướng ra xa, lại không dám lên tiếng kêu to, e sợ Đại cầm thú cũng tới.

Nam Cung Minh phục hồi tinh thần, vội vàng buông tay, ngượng ngùng giải thích:“Thực xin lỗi, muội đừng giận, ta không có ác ý, chỉ là……”

“Chỉ là cái gì?” Ta tức giận vừa sửa sang lại tóc vừa lui ra sau, bảo trì khoảng cách an toàn với cầm thú.

“Không…… Không có gì.” Nam Cung Minh ấp úng, không muốn nói rõ, sau đó lại lăng lăng nhìn ta ngẩn người, dường như đang khát vọng một cái gì vậy.

Ta không muốn để cho hắn hiểu lầm thái độ của mình, lập tức đổi thành gương mặt lạnh lùng như mẹ kế, giải quyết việc trước mắt đem lý do xin phép của Thạch Đầu nói ra.

Nam Cung Minh cũng khôi phục thái độ bình thường, khó xử nói:“Thạch Đầu không có người thân khác, trường hợp đặc biệt cho phép hắn nghỉ để an táng phụ thân cũng được. Chỉ có điều phụ thân ta ngày thường ghét nhất đệ tử xin phép nghỉ, hơn nữa gần đây ta học tập không tiến bộ, không đạt tới yêu cầu, làm cho phụ thân tâm tình không tốt. Nếu để ta đi nói, vạn nhất cơn giận còn sót lại, chắc sẽ không cho phép nghỉ nhiều ngày như vậy.”

Ta nhìn hắn từ trên xuống dưới, hỏi:“Ngươi làm biếng à ?” T^T

Nam Cung Minh lắc đầu, lại gật gật đầu nói:“Phụ thân yêu cầu ta trong vòng 3 ngày học hết 108 chiêu Triêm Hoa, tuy rằng ta luyện rất nhiều, nhưng một chiêu cuối cùng không được lưu loát, giữa chừng dừng lại một chút, cũng khó trách phụ thân sinh khí.”

Ta không có gì để nói, Đại cầm thú yêu cầu đối với con trai thật sự rất biến thái ……

Nam Cung Minh chân thành đề nghị nói:“Phụ thân từng khen Thạch Đầu, nói hắn là một cái mầm tập võ rất tốt, nếu vậy sẽ không khó xử hắn đâu. Muội đi nói đi, có thể được đó.”

Nếu ta có lá gan đi tìm đại cầm thú, sẽ không tìm đến tiểu cầm thú hắn rồi, cho nên ta sống chết lắc đầu, cầu xin Nam Cung Minh.

Nam Cung Minh hoang mang hỏi:“Thạch Đầu và muội có quan hệ tốt lắm à?”

Ta nhanh chóng trả lời:“Chúng ta cùng thôn, lớn lên cùng một chỗ.”

Nam Cung Minh mặt nhăn mày nhíu, do dự thật lâu, rốt cục đáp ứng giúp ta đi hỏi thử.

Ta tạm thời quăng đi thành kiến, đối hắn ngàn ân vạn tạ.

Nam Cung Minh đi được hai bước, lại chạy về, nghịch ngợm cười nói:“Ta giúp muội, muội phải đáp ứng ta một chuyện.”

Ta cảnh giác hỏi:“Chuyện gì?”

Hắn lại vươn hai tay vén mái tóc dài của ta ra sau vành tai, lộ ra đôi hoa tai thỏ ngọc xinh đẹp và cái trán trơn bóng, lắp bắp thỉnh cầu:“ Nếu…… Như có thể, ta…… Ta muốn ôm muội một cái.”

=============================

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Bích thủy tịch lộc phong đồ quán cấp cây quýt làm cái chuyên mục thiết kế, manh đi! Manh đi! Cây quýt cũng siêu thích miêu tiên sinh ! Cái kia biểu tình đặc đáng khinh a ~

Trực tiếp điểm đánh có thể xem đại đồ, vẫn là động thái , nhất định phải chú ý hình ảnh phía bên phải chữ úc! Này mới là mấu chốt! *mong mọi người giúp ta đoạn nì >_< ko hỉu gì hết ah~

==============================

Sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn* : Nàng NNho đã tìm bản dịch dùm ta : Đến chỗ sơn cùng thủy tận cứ ngỡ như không còn lối nữa, thì lại thấy thấp thoáng có một thôn xóm trong những rặng liễu mờ và những cành hoa sáng ^_^

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.