Vô Sắc Vô Hoan

Chương 29



Tuy rằng hiện giờ nhân phẩm của Nam Cung Minh tốt lắm, ta cũng không chán ghét hắn.

Nhưng là, nếu kết cục còn cùng một chỗ với hắn, ta tân tân khổ khổ trốn tránh nguyên tác nhiều năm như vậy đến tột cùng là vì cái gì?!

Không, phải cự tuyệt!

Đáng tiếc ta bảo trì khoảng cách, uyển chuyển cự tuyệt, lời lẽ lạnh lùng, giả ngây giả dại hết thảy đều không có hiệu quả. Nếu thực sự tìm một“Ý trung nhân” nguyện ý cưới ta, nhanh chóng thành thân…… Cũng không biết là sẽ khiến hắn đánh mất ý niệm cuồng dại trong đầu, hay là sẽ làm cho hắn trực tiếp “thú hóa”.

Ta lo lắng làm thí nghiệm, nơi nơi tìm nam nhân, điều kiện thấp xuống đến mức chỉ là nam nhân là được.

Đáng tiếc, không có nam nhân dám tới gần ta trong phạm vi ba bước, còn thiếu chút nữa gánh cái danh sắc nữ!

Khiến ta quẫn bách hận không thể lấy tay quệt nước mắt bôn ba ngàn dặm.

……

Tuy rằng niệm tình từ nhỏ cùng nhau lớn lên, ta tai họa ai cũng không đi tai họa Thạch Đầu. Không nghĩ tới hắn nghe xong tiếng gió, thực đủ lá gan, đầu tiên là không hiểu vì sao lại chạy tới hướng về phía ta cười khờ vài tiếng, sau đó ngẩng đầu, bày ra thần sắc ngạo mạn:

“Tuy rằng ta không quá thích quái nhân nhà ngươi, nhưng nếu là hảo hảo cầu ta, thề cả đời đối ta nói gì nghe nấy, về sau không câu tam đáp tứ, không trêu hoa chọc cỏ, không tranh luận, không để ý thiếu chủ, cam đoan lấy phu làm thiên, như vậy có thể miễn miễn cưỡng cưỡng suy nghĩ cưới về, tốt xấu ngươi cũng biết giặt quần áo may vá, nấu ăn đúng khẩu vị của ta, đỡ phải về sau gả không được, cho người khác thêm phiền toái.” (nino: lời tỏ tình hết nói nổi!!!)

“Biến! Lão nương không có kiên nhẫn hầu hạ đại gia nhà ngươi! Không được ba ngày sẽ tức chết!” Ta một cước đá vào mông hắn.

Thạch Đầu vỗ vỗ bụi trên mông, không đi, chỉ vươn tay về phía ta:“Đưa đây.”

“Đưa cái gì?” cơn giận của ta còn sót lại chưa tiêu.

Thạch Đầu trừng mắt nhìn ta liếc một cái, nhắc nhở nói:“Lần trước ta không phải đã nói hà bao bị rách rồi, nhờ ngươi làm cái mới sao? Hiện tại đều đã qua hơn mười ngày , ta mỗi ngày dùng miếng vải rách cất bạc, thật mất mặt …… Uy, đồ ngốc nhà ngươi không phải đã quên rồi chứ?”

Ta nghĩ đến Tiểu Vưu, càng cảm thấy Thạch Đầu tính tình kiên cường, chủ nghĩa đại nam nhân mười phần, mà Tiểu Vưu dịu dàng hiền thục, biết vâng lời, thực sẽ vì người khác suy nghĩ, cũng không khắc khẩu, hai người tính cách đúng là trời đất tạo nên một đôi. Liền nhanh chóng từ trong lòng lấy ra hà bao thêu trúc nàng làm, cười tủm tỉm đưa qua.

Thạch Đầu nhanh chóng đoạt lấy, vui vẻ lật tới lật lui nhìn lại xem:“Ngươi không phải nói phải làm hoa mai sao? Như thế nào thay đổi thành cây trúc? Cây trúc cũng tốt, ta càng thích.”

“Ánh mắt của ngươi có sao không? Ngay cả tay nghề tốt xấu đều phân không ra? Ta có thể thêu ra cây trúc đẹp như vậy sao? Tự nhiên là người khác làm đưa cho ngươi. Chính là Tiểu Vưu nha đầu ở Lâm Hương Các, bộ dạng thanh thanh tú tú, tính tình tốt lắm, luôn thích cười, ngươi hẳn là đã gặp qua .Taynghề nàng là nhất đẳng hảo, trong viện nam hài người người đều cướp, nàng có thể giúp ngươi làm, quả thực là phúc khí đời trước đã tu luyện.” Ta bất đắc dĩ nhu nhu cái trán, tự hỏi như thế nào uyển chuyển ám chỉ hắn cùng Tiểu Vưu tìm cơ hội tiếp xúc nhiều một chút.

“Nha đầu nhà ngươi như thế nào lại lười như vậy? Ta thật vất vả nhờ ngươi làm một lần, cũng giao cho người khác làm?” Thạch Đầu không quá để ý nhớ người khác, suy nghĩ nửa ngày cũng không nhớ tới ai là Tiểu Vưu, chỉ là bất mãn nói với ta,“Ngươi biết rõ chính mình tay nghề không được tốt, nên luyện nhiều một chút, quay về làm lại một cái cho ta đi.”

Ta biện bạch nói:“Không phải ta nhờ nàng làm, là đứa nhỏ này thiện lương thận trọng, nhìn thấy hà bao của ngươi bị hỏng rồi, cố ý làm đưa cho ngươi. Hơn nữa nàng làm được so với ta đẹp hơn, tự nhiên là có thể đưa? Ngươi thực cho rằng ta mỗi ngày ăn no không có chuyện gì ngồi luyện thêu hoa a?”

“Thực không hiền lành……” Thạch Đầu buồn bực than thở hai câu, nhíu mày hỏi,“Cái người tên Tiểu Vưu kia, không có việc gì làm hà bao cho ta làm cái gì?”

Ta đắn đo ngôn ngữ một chút, hàm súc nhắc nhở cái tên dây thần kinh còn thô hơn so với dây cáp điện này (nino: còn tỷ chắc là cỡ đường ống dẫn dầu >_

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.