Vô Sắc Vô Hoan

Chương 41



Mấy ngày liền trải qua căng thẳng, loạn trong giặc ngoài, lo lắng hãi hùng, màn trình diễn kinh dị của sát thủ cầm thú rốt cục đã chặt đứt một cây rơm cuối cùng. Vì thế nữ chủ bàn tay vàng hết lực, ta bị bệnh, phát sốt, phát đến toàn thân nóng bỏng, thần trí cũng có chút hồ đồ.

Đầu sỏ gây nên bị Thạch Đầu lôi kéo, ở trước giường ta tiến hành khắc sâu kiểm điểm:“Lạc nhi tiểu muội, ta cũng không phải cố ý hù dọa muội. Tên kia là tiền trận nổi danh giang dương đại đạo, đầu có thể bán tám ngàn lượng hoàng kim, thực đáng giá, cho nên phải chú ý bảo quản. Thạch Đầu tiểu đệ lại không cho ta đặt vào khoang của mình, ta chỉ có thể để tại phòng bếp, đã quên nói với muội……”

Thác Bạt Tuyệt Mệnh khẩu khí phi thường bất mãn, tròng mắt còn thường thường chuyển hướng nhìn Thạch Đầu, tỏ vẻ hết thảy đều là lỗi của hắn.

Thạch Đầu ngồi không yên, vội vàng đứng lên giải thích:“ khoang của ngươi là xài chung với ta, hơn nữa chỉ cách khoang của Lạc nhi một tấm ván gỗ, thời tiết lại bắt đầu dần dần nóng lên, ngươi để trong phòng không sợ thối chết mọi người? Về sau để ở đuôi thuyền đi.”

“Không được!” Thác Bạt Tuyệt Mệnh nóng nảy, âm lượng cũng bắt đầu phóng đại,“Ta sợ bị người ta đánh cắp!”

Thạch Đầu buồn bực:“Ai thèm trộm một cái đầu người?”

Thác Bạt Tuyệt Mệnh lắc đầu nói:“Kia không phải chỉ là cái đầu người, là năm trăm con trâu!”

Thạch Đầu trầm mặc một lát sau nói:“Đại ca, là bốn trăm con……”

“Đúng đúng! Bốn trăm con trâu a!” Thác Bạt Tuyệt Mệnh vô cùng đau đớn nói,“Để bên ngoài gió thổi lại phơi nắng , bị hỏng rồi làm sao bây giờ? Nếu không hai ta ở đuôi thuyền? Đem đầu người để trong phòng được không?”

Thạch Đầu:“……”

Cuối cùng bọn họ cò kè mặc cả hồi lâu, áp dụng một cái biện pháp trung gian, ở đuôi thuyền làm cho người ta gắn một cái rương nhỏ có thể di động, bề ngoài đơn sơ như chuồng gà, bên trong cũng rất xa hoa mấy tầng vải dầu chống thấm nước, còn nhồi rơm vào phòng chấn động. Về sau cam đoan không cho bất kì đầu của kẻ nào xuất hiện ở trong phạm vi tầm mắt của ta, để tránh khiến “Nhát gan vô dụng nữ nhân” tạo thành kinh hách không cần thiết.

Hai nam nhân hòa bình giải quyết vấn đề, kết quả là muốn tiếp tục cùng đầu của người chết ở trên một chiếc thuyền, hơn nữa tương lai còn có thể tiếp tục xuất hiện vô số đầu người chết nữa.

Tranh cãi ầm ĩ, ta cảm thấy mình sốt ngày càng nghiêm trọng .

Thân là phạm nhân bị treo thưởng số tiền lớn, ta xuất đầu lộ diện sẽ rước lấy phiền toái, cho nên không tiện tìm đại phu, Thạch Đầu dừng thuyền ở một mảnh cỏ lau um tùm, tự mình động thủ xem bệnh cho ta, hắn đọc qua mấy chục bản y thuật, lý luận tri thức coi như dư dả. Đã có thể xem như sinh viên tốt nghiệp đại học y khoa, cũng không thể vừa cầm sách giáo khoa vừa xem bệnh cho bệnh nhân a!

Chỉ biết lý luận suông, không có thực tiễn kinh nghiệm Thạch Đầu là đại phu đi chân trần! Được xưng hiểu được hái thuốc, lại chỉ nhận thức thảo nguyên dược liệu Thác Bạt Tuyệt Mệnh lại là cái giết người đại phu! Bọn họ lang băm thêm lang băm hợp tác không chỉ tăng cường một cấp bậc, một chén dược đi xuống, sốt của ta không giảm, bụng lại kéo đến đây! Không đến hai ngày, đã bị ép buộc lại càng trở nên không giống như hình người……

Bọn họ hai người càng thêm áy náy, chiếu cố ta càng thêm chu đáo. Thạch Đầu lại mười hai cái canh giờ đều canh giữ ở ta bên người không chợp mắt, ân cần dùng nước lạnh đắp cái trán cho ta hạ nhiệt độ.

Lúc ta thanh tỉnh, trước theo gối đầu lấy ra thuốc bột dịch dung, một lần nữa chà xát lên cái trán.

Thạch Đầu thấy ta tỉnh, lại đây bắt mạch, thở dài, cau mày bay nhanh chạy, nói muốn đi vào thành trấn tóm một cái chân chính đại phu đến xem bệnh, trước khi đi phân phó Thác Bạt Tuyệt Mệnh hảo hảo chiếu cố ta.

Thác Bạt Tuyệt Mệnh sảng khoái đáp ứng, sau đó xoay quanh, vừa tay chân vụng về nấu thuốc quạt lửa, vừa thường thường thấp giọng an ủi, quan tâm bệnh tình, vẻ mặt tràn đầy ưu sắc, cực kì lo lắng.

Ta mơ mơ màng màng trở mình.

Thác Bạt Tuyệt Mệnh vội vàng cầm chén cháo thịt lại đây, kéo cái gối đầu, nâng dậy thân mình, sau đó thử độ ấm của cháo, rất kiên nhẫn một ngụm thổi lạnh rồi đút ta ăn. Muỗng thứ nhất hắn múc quá đầy, ta nuốt khó khăn, muỗng thứ hai hắn múc phân nửa, chậm rãi chờ ta nuốt vào, tái chậm rãi múc, chậm rãi thổi.

Tuy rằng chén cháo để muối quá nhiều, thịt có chút cứng, không tính rất ngon, nhưng hắn cẩn thận lại làm cho ta có chút cảm động, âm thầm suy nghĩ soái ca cầm thú kia có thể không có phá hư như trong nguyên tác vậy, hắn làm người giảng nghĩa khí, hơn nữa cùng Thạch Đầu là huynh đệ, tương lai chưa chắc sẽ đối xử Lâm Lạc Nhi tàn nhẫn như thế, nói không chừng còn có thể tính là người tốt.

Nửa chén cháo nuốt xuống, ta không chịu ăn nữa. Thác Bạt Tuyệt Mệnh nhẹ nhàng giúp đỡ ta nằm xuống, sau đó thu hồi cái chén, ở trước giường bồi hồi nửa ngày, có chút ngượng ngùng hỏi:“Lạc nhi tiểu muội…… Có một cái vấn đề ta nghĩ hỏi muội một chút.”

Ta nhẹ nhàng gật gật đầu.

Thác Bạt Tuyệt Mệnh lập tức cúi xuống, đau lòng vô cùng nhìn xem thân mình suy yếu của ta, nhỏ giọng hỏi:“Nếu muội đã chết…… Còn có thể bán được năm ngàn con trâu không?”

Ta trợn mắt há hốc mồm mà nhìn hắn, hoài nghi bản thân mình bị bệnh hồ đồ sinh ra ảo giác.

Thác Bạt Tuyệt Mệnh thấy ta không trả lời, vươn ba ngón tay hỏi lại:“Chiết khấu, bán ba ngàn được không? Nếu không…… Một ngàn con cũng có thể a, An Nhạc Hầu phú khả địch quốc, hẳn là sẽ không keo kiệt đi……”

Ta:“……”

Ta thề, đời này tuyệt không thể chết sớm hơn hắn!

Đại khái đến chạng vạng, Thạch Đầu trói một ông lão râu bạc bị bịt mắt trở lại, sau đó một phen hung hăng đem lão nhân đẩy vào phòng ta, ra lệnh cưỡng chế bắt đầu xem bệnh. Tuổi lớn, kinh nghiệm nhiều, lão đại phu hình như thường gặp loại sơn đại vương này, cho nên vẫn chưa thực kích động, hắn trước trấn định vuốt vạt áo, mở ra cái hòm thuốc, sau đó bắt đầu bắt mạch cho ta.

Thạch Đầu ấn đao, nhìn chằm chằm động tác của đại phu, Thác Bạt Tuyệt Mệnh thủ sẵn ám khí, tựa hồ không sao cả dựa vào tường, đã có ý vô tình nhìn gió thổi cỏ lay ngoài cửa sổ.

Lão đại phu xem xong mạch, phẫn nộ mắng:“Phong hàn chủng loại hay thay đổi, nàng là biểu chứng thực trạng, đại phu trước lại làm biểu hư trị liệu, nấu thuốc bên trong cư nhiên còn có Mã Hoàng thảo, cái này có bộ dạng tương tự với Tích Thực, cũng là thuốc xổ…… Đến tột cùng là lang băm ở đâu ra xem bệnh? Quả thực hại người a!”

Ta xem xem Thạch Đầu cùng Thác Bạt Tuyệt Mệnh, hai người tầm mắt mơ hồ dời đi, không dám nhìn ta, cũng không dám nhìn đại phu.

Lão đại phu thực chuyên nghiệp hùng hùng hổ hổ nửa ngày, viết đơn thuốc, sau đó tiếp tục bị Thạch Đầu bịt mắt tiễn bước . Thác Bạt Tuyệt Mệnh một lần nữa nấu thuốc, thuốc lần này rất hiệu quả, một bộ đi xuống, ta bắt đầu ra mồ hôi, nửa đêm thời gian đầu óc liền thanh tỉnh rất nhiều, mông lung, tựa hồ nghe gặp bên ngoài khoang thuyền hai người ở nhỏ giọng nghị luận cái gì.

Thác Bạt Tuyệt Mệnh:“Hai tấc khoan tế kiếm, mềm mại dịch chiết, trên giang hồ dùng chỉ có ba người, năm năm trước Hồ lão nhân bị thương, không có khả năng đi Kim Thủy trấn, còn lại là…… Đều thực hung hiểm, ngươi không bằng bỏ qua đi.”

Thạch Đầu:“Thù cha không đội trời chung, cơ hội giây lát rồi biến mất, ta đã muốn đợi lâu lắm.”

Thác Bạt Tuyệt Mệnh:“Nàng làm sao bây giờ?”

Thạch Đầu:“Nàng ở thời điểm nguy hiểm nhất cũng không buông bỏ ta, ta cũng không thể bỏ lại nàng……”

Thác Bạt Tuyệt Mệnh:“Nếu ngươi chết thì sao?”

Thạch Đầu trầm mặc một hồi:“Đại ca, ngươi giúp ta chiếu cố nàng được không?”

Thác Bạt Tuyệt Mệnh:“Có thể.”

Thạch Đầu:“Đừng bán nàng, An Nhạc Hầu không phải thứ tốt.”

Thác Bạt Tuyệt Mệnh trầm mặc càng lâu, cuối cùng vẫn là đáp:“Hảo……”

Thạch Đầu:“Cám ơn .”

Thác Bạt Tuyệt Mệnh:“Ngươi đã cứu mạng ta, chúng ta huynh đệ không nên khách khí……”

Bên ngoài không thèm nhắc lại, ta không biết Thạch Đầu đến tột cùng muốn làm cái gì nguy hiểm, càng muốn kinh hãi.

Trở lại gian phòng, một mũi tên mang theo lửa theo ngoài cửa sổ bay vụt tiến vào, chặt chẽ cắm cách trên đầu ta ba thước, theo sau lại có vô số tên phóng tới, thuyền hung hăng nghiêng một chút, bốc cháy, mấy gã Hắc y nhân theo bụi cỏ lau tiến vào.

Tiếng đao kiếm chạm nhau nổi lên bốn phía.

========================================================

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đêm qua 0 giờ, Quất Hoa ngồi xe máy, chở Gấu mèo, sung sướng đi về nhà.

Lúc rẽ sang đường, một chiếc xe máy bỗng nhiên đâm vào…… Hung hăng đánh vào thân xe của Quất Hoa.

Quất Hoa lập tức lấy một cái xinh đẹp đường vòng cung, hoa lệ lệ bay ra đi, cả người nằm úp sấp, rơi thất vựng bát tố.

Đứng lên cả người đều mộng , xe máy kia nhân cơ hội chạy trốn……

Quất Hoa trầy da nhiều chỗ, xanh tím nhiều chỗ, kính mắt cùng quần áo mới toàn bị hỏng, mặt cũng bị thương. Gấu mèo té bị thương mông, vạn hạnh là hai người cũng chưa bị thương đến xương cốt.

Nguyền rủa gã vô lương kia xuyên qua vào ngược văn thành tiểu thụ đi!!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.