Vô Sắc Vô Hoan

Chương 53



Yêu cầu nhiều hơn

Thạch Đầu nhanh như chớp chui vào, bĩu môi, không kiên nhẫn hỏi:“Kêu lớn tiếng như vậy làm cái gì? Không nửa điểm nhã nhặn!”

“Thúi lắm!” Ta hổn hển xoa thắt lưng, trừng mắt nhìn hắn chất vấn,“Ngươi mới vừa ở bên ngoài nói bậy ta câu tam đáp tứ? Con mắt nào của ngươi thấy ta liếc mắt đưa tình?”

“Ta cũng tùy tiện nói nói, tùy tiện đoán đoán,” Thạch Đầu sờ sờ cái mũi, chột dạ , theo sau hắn lại vịt chết còn mạnh miệng nói,“Ngươi ngày thường còn không phải cứ nói ta tứ chi phát đạt ý nghĩ đơn giản? Ai gả cho người đó xui xẻo?!”

Hắn không ý nghĩ đơn giản có thể thông đồng nhiều cầm thú như vậy, còn cùng bọn họ xưng huynh gọi đệ sao? Ta tức giận đến nhéo cánh tay hắn:“Ta cũng chỉ là lén chửi, ngươi không thể ở trước mặt người khác nói ta lung tung a! Thật sự là không đầu óc Thạch Đầu ngốc.”

“Dù sao ngươi lại không lấy đại ca của ta làm chồng, khẩn trương như vậy làm cái gì?” Thạch Đầu xem thường,“Ta vẫn kỳ quái ngươi không câu tam đáp tứ làm sao lại gặp phải đám nam nhân kia?! Bà ngoại của ngươi trước khí lâm chung kêu ta trông chừng ngươi, không cho hồ nháo ! Mau giải thích một chút! Không cho dùng nói sạo tránh né!”

Hắn ánh mắt không chỉ lé, còn mù?!

Ta nhanh chóng chỉ vào mặt mình hướng về phía hắn nói:“Ngươi xem xem, ngươi nhìn kĩ xem! Chẳng lẽ còn không rõ sao?!”

“Hiểu được cái gì?” Thạch Đầu cúi người, tỉ mỉ nhìn nửa ngày, cuối cùng vươn ngón tay chọc chọc má phải,“Chỗ này còn có vết màu vàng chưa rửa.”

Ta một lần nữa cầm lấy gương đồng soi soi, lấy khăn tay chà xát chà xát, lộ ra một cái tươi cười sáng lạn lộ tám cái răng, hỏi lại:“Hiện tại đâu?”

Thạch Đầu kiểm tra xong, gật gật đầu:“Sạch sẽ .”

“Còn gì nữa?” Ta thấy Thạch Đầu không phản ứng, đành phải nói,“Ngươi nhìn thất mặt ta không dịch dung, chẳng lẽ khôngcó cảm tưởng gì khác?”

Thạch Đầu ôm bả vai, nhìn chằm chằm mặt của ta, cố gắng tìm điểm bất đồng:“Nhìn so với trước kia trắng nõn rất nhiều, lông mi cũng dài trở lại……”

Ta hỏi:“Còn gì nữa?”

Thạch Đầu phát hiện:“Môi của ngươi bị xước.”

Ta:“Cứ như vậy?”

Thạch Đầu chớp chớp ánh mắt, bỗng nhiên nổi giận nói:“Ngươi còn muốn như thế nào nữa? Đúng rồi, ngươi còn không có giải thích chuyện ngươi câu tam đáp tứ đâu! Lại muốn tránh né?!”

Ta tức giận muốn phát hỏa, vội vàng bổ nhào vào trước mặt hắn, nhón mũi chân, chỉ vào chính mình hỏi:“Ngươi chẳng lẽ không cảm thấy ta khuynh quốc khuynh thành xinh đẹp sở sở động lòng người chim sa cá lặn bế nguyệt tu hoa?”

Thạch Đầu trợn mắt há hốc mồm nửa ngày, mới nhỏ giọng trả lời:“Ta cảm thấy…… Ngươi càng ngày càng không biết xấu hổ ……”

Ta nói không nên lời, hắn trở lại ở khoang thuyền lục hành lý lấy ra tờ lịch cũ gói bánh hạnh nhân, vỗ vỗ vụn bánh, chỉ vào thiên nữ tán hoa ở mặt trên, vô cùng đau đớn nói:“Đây mới là mỹ nhân, ngươi nhiều lắm là làn da trắng một chút, ngũ quan không lệch lạc! Bộ dáng còn được thông qua! Không cần tự tin làm tuyệt thế mỹ nữ như vậy? Thực nghĩ mắt mọi người bị mù? Nói ra đi cũng không sợ người chê cười?”

Ta đưa tay tiếp nhận tờ lịch cũ kia, thiên nữ tán hoa mang đầy phong vị quê cha đất tổ, bộ dạng mập mạp, mặt cực giống trăng tròn, cái miệng nhỏ nhắn, cằm ba ngấn, ánh mắt nhỏ như cái khe, bộ ngực to như trái đu đủ, thắt lưng thô mông nở nang, cả người đeo đầy vàng vòng chuông nhỏ, trang điểm xinh đẹp……

Thạch Đầu rất kiên nhẫn giáo dục ta:“Biết cái gì là mỹ nhân chưa?”

Ta ước lượng một chút bộ ngực của mỹ nữ trong bức họa, lại cúi đầu nhìn xem bánh bao nhỏ của bản thân, hoảng hốt ……

Thạch Đầu vừa lòng đem bức họa đặt sang bên cạnh, tiếp tục thẩm vấn:“Nói đi, vì cái gì Long Chiêu Đường cùng Nam Cung Minh sẽ coi trọng ngươi?”

“Ta oan a, ta cái gì cũng không biết, đại khái chắc não bọn họ bị hư……”

“Ngươi là không phải luôn dùng ánh mắt loạn ngắm người ta?”

“Hẳn là không có……” Có như vậy một hai thứ cũng là vì muốn thấy rõ ràng cầm thú hình dạng gì.

“Đúng rồi, ta nhớ rõ ngươi trước kia ngay cả A Sơ đổ bô cũng không buông tha! Còn nhận hoa hắn đưa?”

“Ta…… Ta……” Ta nhiều miệng cũng giải thích không rõ .

“Xem! Chính là ngươi gây chuyện!” Thạch Đầu nổi giận đùng đùng vỗ cái bàn, thay ta làm quyết định,“Về sau không cho tùy tiện loạn ngắm nam nhân! Ánh mắt thành thật một chút, lão tử không nhiều khí lực như vậy thay ngươi thu thập hiện trường!”

Ta khóc không ra nước mắt, chỉ có thể gật đầu đáp ứng.

“Nữ nhân a nữ nhân, không nhìn chằm chằm chính là không được……” Thạch Đầu cảm khái hai câu, rung đùi đắc ý xoay người rời đi.

Ta chưa từ bỏ ý định, truy vấn lần cuối cùng:“Ta thật sự khó coi?”

Thạch Đầu một cước đạp ở trên tấm ván, quay đầu lại nhìn hai mắt, tỏ vẻ rèn sắt không thành thép nói:“Nữ nhân trọng đức không trọng sắc, bộ dạng đẹp mặt hay khó coi có cái gì? Ngươi cứ nghĩ nhiều làm gì?”

Ta không để ý đến hắn, một lần nữa cầm lấy gương nhìn trái nhìn phải, người trong kính mỹ mạo như trước, lòng ta lại bắt đầu hoài nghi, hay là hết thảy đều là ảo giác, Lâm Lạc Nhi bộ dạng không như chính mình trong tưởng tượng hại nước hại dân như vậy? Đám cầm thú kia thích mình bất quá là bàn tay vàng của nguyên tác?

Sau đó ta lại nhặt lên tranh tết đi ra so sánh, bỗng nhiên phát hiện bộ dạng của tán hoa thiên nữ kia cùng dung mạo của Kha Tiểu Lục ta khá giống, hai người mặt đều tròn giống nhau, nói không chừng ta cả người xuyên qua, mới là chân chính mỹ nữ……

Ta không phải thật sự rất tự kỷ, rất không biết xấu hổ ?

Hoảng hốt, ngoài cửa truyền đến thanh âm có đồ vật rớt xuống.

Ngẩng đầu nhìn ra, là Thác Bạt Tuyệt Mệnh vẫn giữ tư thế đẩy cửa cuốn rèm, giống hệt tượng đá, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm ta, liền ngay cả bát đũa đang cầm trong tay rớt xuống đất cũng không biết.

Ta cũng lăng lăng nhìn hắn, không biết phải phản ứng ra sao.

“Đại ca, ngươi làm sao vậy?” Thạch Đầu bưng đồ ăn tiến vào, kéo hắn hai cái,“Ăn cơm a.”

“Phải, ăn cơm ăn cơm……” Thác Bạt Tuyệt Mệnh si ngốc nhìn ta, trả lời giống như phụ hoạ, bị Thạch Đầu luôn mãi thúc giục, luống cuống tay chân nhặt bát đũa, ngay cả rửa cũng không liền mang lên bàn, sau đó đưa ta ba cây đũa, Thạch Đầu hai cây, chính mình một cây……

Ta bối rối một lát, bỗng nhiên sinh ra một cái ý niệm ác độc trong đầu. Dù sao Thác Bạt Tuyệt Mệnh đã sớm nhìn lén qua một lần, đã biết gương mặt thật của ta, ta không bằng thoải mái lộ ra mặt, làm cho hắn xem cái đủ, thậm chí cố ý ở trước mặt hắn nhiều đi dạo, nếu hắn thật sự là người tốt cũng vậy. Nếu hắn kiềm chế không được lộ ra bản tính cầm thú, Thạch Đầu tất nhiên giận dữ, sẽ cùng hắn đoạn tuyệt tình nghĩa huynh đệ, từ nay về sau mỗi người đi một ngả. Nếu hắn muốn giết người, chúng ta ở trên thuyền cũng chiếm hết ưu thế.

Nghĩ đến đây, ta đem chiếc đũa dư đưa lại cho hắn, không hề che lấp dung mạo, còn khẽ cười cười.

Thác Bạt Tuyệt Mệnh càng ngây ngốc.

Thạch Đầu hồ nghi nhìn huynh đệ hai cái, lại nhìn xem ta.

Ta “Hiền lương thục đức” cúi đầu ăn cơm, lại cho hắn gắp miếng cá nhất.

Thác Bạt Tuyệt Mệnh ngay cả đồ ăn cũng không cần, nhìn ta ăn cơm. Cho đến khi Thạch Đầu dùng sức “Khụ” hai tiếng, hắn mới hồi phục tinh thần lại, ngượng ngùng nói:“Muội muội bộ dạng thực đẹp, đối đãi ngươi lại chân tình thực lòng, tiểu đệ ngươi rất có phúc……”

Thạch Đầu nghe thấy ca ngợi liền lên mặt, hắn rất giống đại gia khoát tay nói:“Phúc khí cái gì, nàng này người quái dị có cái gì hảo? Ai thèm a?!”

Ta hung hăng một cước đạp lên bàn chân hắn!

Thác Bạt Tuyệt Mệnh cười gượng hai tiếng, hỏi lại:“Kia tiểu đệ ngươi thích nữ nhân như thế nào?”

Ta vểnh tai nghe.

Thạch Đầu nghĩ nghĩ:“Diện mạo là sau, tính tình nhất định phải tốt, phải biết quản gia, biết nấu cơm thêu hoa quét tước trồng cây.”

Ta đều biết!

Thạch Đầu còn nói:“Không thể câu tam đáp tứ thủy tính dương hoa, phải hiểu được biết lạnh biết nóng.”

Ta cũng làm được!

Thạch Đầu:“Cần phải hiếu thuận trưởng bối, giáo dục đứa nhỏ……”

Ta sẽ! Nhưng mà hắn có trưởng bối sao?!

Thạch Đầu:“Phải tam tòng tứ đức, lấy phu vì cương.”

Trước đáp lời, tương lai lại quỵt nợ……

Thạch Đầu cuối cùng liếc ta hai cái,“Ngạo mạn” nói:“Không nghe lời nữ nhân, ta là không cần .”

Ta bị tên ngu ngốc này tức đến đòi mạng, lại vẫn là biết vâng lời giả làm tiểu bạch thố, lại gắp cho hắn hai miếng cá.

“Là như vậy sao?” Thác Bạt Tuyệt Mệnh nhìn ta, buông bát đũa, không biết suy nghĩ cái gì.

Ăn cơm xong, ta đi thu dọn bát đũa, Thạch Đầu bỗng nhiên tiến đến bên người ta, lười biếng nghiêng người ngồi xuống, đầu tiên là kéo kéo mái tóc của ta, sau đó lôi kéo góc áo của ta, lúc ta quay đầu lại, hắn lại dời tầm mắt, nhìn xa xa non nước xanh xanh, vò hai tay, giống như lơ đãng nói:“Nếu thích ai, ta liền cả đời chỉ đối xử tốt với một mình nàng.”

Tim của ta, đập mạnh một cái.

==============================================

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thạch Đầu tên thật là Lí Thạch Đầu……

Cha hắn tên Lí Thiết Đầu, ông của hắn tên Lí Đồng Đầu…… Hắn giác ngộ cao một ít, tương lai đại khái sẽ đặt tên con là Lí Kim Đầu đi……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.