Vô Sắc Vô Hoan

Chương 68



Ma quỷ

Edit: Miến Pb.M

Convert: TTV

Ta nghĩ tới trước kia xem qua một bức tranh biếm hoạ, hoạ sĩ vì vẽ tranh mà thiêu chết con gái ruột của chính mình. Khi đó liền cảm thấy người quá độ si mê vào một thứ nào đó là kẻ điên, cảm tình nóng cháy như thủy triều, tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, trên bờ cát cái gì cũng không có lưu lại. Chính như Long Chiêu Đường, hắn luôn miệng nói yêu ta, ta là niềm đam mê trong lòng của hắn. Nhưng mà hắn trái lại yêu là chính bản thân, cho nên không thể dễ dàng tha thứ chịu nhận một chút ít ngỗ nghịch cùng thương tổn.

Long Chiêu Đường thấy ta thật lâu không trả lời, giống như con mèo trêu đùa con chuột cười hỏi:“Ngươi có hối hận hay không khi không chịu nhu thuận phục tùng ở bên cạnh ta? Kỳ thật làm người vẫn là đừng quá cứng rắn mới tốt.”

Ta hít sâu một hơi, lắc đầu nói:“Người có thể khúm núm cầu nhất thời an ổn, không thể khúm núm cầu một đời sống tạm bợ, ngươi muốn thiêu liền thiêu đi.”

Long Chiêu Đường cúi đầu chăm chú nhìn ta, ta ôm Thạch Đầu, ngạo mạn ngẩng đầu, chuẩn bị anh dũng hy sinh.

Không ngờ, trong lòng Thạch Đầu bỗng nhiên giật mình, mở mắt ra nhìn ta, bên môi nhẹ nhàng phun ra:“Kéo dài……”

Ta nhìn quanh bốn phía binh sĩ, trong lòng dấy lên một con đường sống mỏng manh, chậm rãi đứng lên, thuận theo nhóm mỹ nhân của Long Chiêu Đường vào màn che chuẩn bị trang điểm, thời điểm cởi quần áo “Không cẩn thận” từ trong ngực lấy ra dược phấn dịch dung, tiếp sau đó lại “Không cẩn thận” làm đổ đầy tay, còn dính vào trên mặt, đụng tới hai mắt, nổi lên mấy chấm ban đỏ, đau đến mức kêu rống lên. Long Chiêu Đường nhìn đến độ cau mày thật chặt, đành phải sai người lấy nước ấm mau tinh tế rửa sạch cho ta. Thật vất vả rửa sạch hơn nửa canh giờ, ban đỏ rút đi, lúc mặc xong quần áo lại do “Khẩn trương” nên té ngã sấp xuống, xé rách cẩm y, giẫm vỡ ngọc trâm.

Long Chiêu Đường có chút đau đầu, sai khiến người đi lấy quần áo thay thế, thật vất vả mới thay xong quần áo. Cánh tay áo màu trắng rộng của ta, mang vô số dải băng mà phi thiên tiên nữ trên tranh hay dùng, đơn giản thắt búi tóc kiểu đoạ mã, hai cây trâm bạch ngọc cắm nghiêng, chân trần mang theo lắc vàng, trang phục lộng lẫy đứng ở trước xe ngựa của Long Chiêu Đường, nháy mắt hấp dẫn tầm mắt mọi người, liền ngay cả thủ vệ binh lính cũng nhịn không được quay đầu nhìn lén vài lần.

Thạch Đầu nhân cơ hội lay động lắc lư đứng lên, tựa như sư tử vọt tới hướng Long Chiêu Đường, chưa chạy vài bước đã bị bọn thị vệ một phen ngăn lại, cả người bị quẳng sang bên cạnh, xô đổ túi Bát Bảo bên trong xe, trên mặt đất sư tử làm bằng bạch ngọc, hộp nhạc của Tây Dương, đồng hồ báo giờ, chim điêu bằng thạch đá đen bóng, bồn cảnh san hô, tất cả cùng bị liệng vỡ thành mảnh nhỏ.

Ta vội vàng tiến lên muốn giúp, lại bị Long Chiêu Đường một phen ngăn lại, lạnh lùng quét mắt nhìn ra phía bên ngoài, vài cái thị vệ tự biết thất trách, hoảng sợ xông lên, lập tức đưa hắn lôi xả ra bên ngoài, ném thật mạnh lên nền đất . Bọn thị đồng và mỹ nhân luống cuống tay chân thu thập mấy món trân bảo bị đập nát, sau đó nhất tề quỳ xuống cầu chủ nhân thứ lỗi cho hành vi sơ sẩy.

Long Chiêu Đường căm ghét nhìn Thạch Đầu mắt không hề nhúc nhích, cũng không để ý một loạt người đang quỳ trên mặt đất, xoay người vươn tay về phía ta, ôn nhu tinh tế cẩn thận chỉnh trâm gài tóc, ở mai tóc gạt ra vài lọn tóc dài, sau đó mở ra hộp sứ uyên ương, từ bên trong lấy ra một ít son hồng, ở trên trán ta điểm ra một đóa hoa mai nở rộ, sau đó đứng sau nhìn nhìn, vừa lòng vỗ tay nói:“Tốt lắm, mau đi đi, trời sắp tối rồi.”

Hắn hướng về đài hoả hình bĩu môi, thật giống như làm cho ta đi lên tùy tiện nhảy một điệu múa. Ta lại nhìn quanh bốn phía, vẫn không nhìn thấy tia hy vọng sống sót gì, đành phải chết tâm bước từng bước một lên đài xử hình, chuẩn bị nhận lấy nỗi khổ liệt hỏa thiêu thân.

Long Chiêu Đường hưng trí bừng bừng lấy bút vẽ ra, trước tiên vẽ mấy tờ tranh kí hoạ trước khi chưa thiêu, đang muốn hạ lệnh đốt lửa, bỗng nhiên phát hiện trên mặt ta không có huyết sắc, vội vàng dừng bút, lại lấy phấn son thoa lên mặt với môi ta, miễn cưỡng trang điểm ra vài phần khí sắc tốt.

Có lẽ là ông trời tỏ ra thương tình,lúc tô son, vừa mới tà dương vẫn còn từng tấc cách rời bầu trời, chớp mắt nhưng lại mưa, làm ướt mấy bó củi lớn đã được bố trí tốt. Long Chiêu Đường dù có ngang ngược thô bạo hơn cũng không vượt được ông trời, đành phải dừng tay, tạm gác lại sáng ngày mai trời tạnh mưa lại thiêu.

Ta cảm thấy thần kinh chính mình đã muốn căng thẳng, tùy thời sẽ đứt mất.

Thạch Đầu lưu lại nửa cái mạng, ở bên ngoài bị mưa bão dầm ướt, bên người đều là máu loãng.

Lòng ta đau đến đòi mạng, kéo váy liền đi ra phía bên ngoài.

Long Chiêu Đường nói:“Ngươi đi qua, ta liền chặt từng khúc tay chân của hắn xuống.”

Ta nói:“Ngươi chặt tay chân của hắn, ta liền làm cho mặt gãi ra hoa, ngươi cũng khỏi phải vẽ cái gì liệt hỏa phi thiên, vẽ người đàn bà chanh chua nhảy xuống giếng đi nhé.”

Long Chiêu Đường lạnh nhạt nói:“Ta có là biện pháp không tổn thương mặt cùng thân thể ngươi, lại khiến cho ngươi thống khổ.”

Cằm ta vừa nhấc, ngạo mạn nói “Lão tử ngay cả lửa thiêu còn không sợ, còn sợ ngươi cầm thú cái chim*!”

Long Chiêu Đường tức giận đến một phen nắm cằm của ta, vặn xương cốt từng trận phát đau.

Ta gian nan đọc nhấn rõ từng chữ phản bác nói:“Lão…… Lão tử đời này cuối cùng hối hận là, lúc ấy…… Mềm lòng, không có thiên đao vạn quả xử lý ngươi tên cầm thú này.”

Long Chiêu Đường gắt gao nhìn chằm chằm ta, bỗng nhiên mãnh liệt cúi đầu, cắn lên môi ta. Ta không chút do dự vung một cái tát lên trên mặt hắn, móng tay vừa cắt tỉa tốt kéo dài ra bốn vệt thật dài vết máu, chiếu trên khuôn mặt trắng nõn sạch sẽ của hắn, đặc biệt chói mắt.Trong con mắt hắn là ngọn lửa phẫn nộ, cơ hồ có thể cháy lan cánh đồng cỏ.

Ta tiếp tục mắng chửi:“Tương lai cho dù mọi người thừa nhận tác phẩm của ngươi, cũng sẽ cộng thêm lên trên một câu gọi là ‘Hoạ sĩ ma quỷ’, thanh danh để lại tiếng xấu muôn đời! Tất cả lời bình luận giới thiệu về ngươi trên sách đều phải bổ sung thêm, tác giả là cái loại biến thái! Là tên ác ma! Là thằng điên! Là thằng ngu! Là tên tiện nhân! Thuận tiện nhắc tới, tất cả hoạ sĩ điên đều bị chết rất sớm, hơn nữa đa số mắc chứng bệnh cuồng loạn, cuối cùng đều vào bệnh viện tâm thần, bị nhốt cả đời, ngươi cũng kém không nhiều lắm .”

Long Chiêu Đường tức giận đến xanh mặt, trong lòng bàn tay dùng sức, vặn gãy xương ngón út của ta, mười ngón tay nối liền tới trái tim, chuỳ tim khắc cốt đau đến mức khiến ta nhe răng nhếch miệng, lại vẫn không ngừng chửi rủa, từ cổ chí kim, gộp cả tiếng trung lẫn tiếng tây, các loại lời thô tục chợ búa mắng hắn sắc mặt một trận xanh một trận trắng, cuối cùng một cước đá ta ra ngoài xe dầm mưa.

Ta khập khiễng đi tới bên cạnh Thạch Đầu, sờ sờ cái trán, phát hiện hắn đang phát sốt, lại không thể có cách đối phó, đành phải nuốt nước mắt ngồi ở dưới lộ thiên hoang dã, dùng cơ thể chính mình giúp hắn bao bọc che chắn mưa, chung quanh là vô số thị vệ không chút sứt mẻ, lại tĩnh lặng không tiếng động, tựa như trên thế giới chỉ có hai chúng ta cuộn mình ở trong góc tựa sát bên nhau. Ở bên cạnh, hạt mưa rét lạnh thanh thanh khóc khóc, kể ra nỗi cô độc cùng bất lực.

Có một cái chân của thị vệ nhẹ nhàng hoạt động, lặng lẽ đá sang bên cạnh một khối vải dạ trơn không thấm nước, những người khác đều giả bộ nhìn không thấy, không có lên tiếng.

Ta cảm kích nhìn hắn một cái, muốn nhặt lên vải dạ trơn không thấm nước từ mặt đất, vây che Thạch Đầu.

Tiếng hét to của Long Chiêu Đường truyền đến:“Đem tên chân ngoài dài hơn chân trong tha đi chém.”

Ta chạy nhanh nắm lấy mảnh vải dạ trơn, lắc đầu giải thích:“Là bản thân ta làm.”

Thị vệ tốt bụng như trước vẫn bị tha nơi đi xử tử, hắn trước khi đi nói:“Tiểu muội muội, đừng khóc, ngươi cũng thực đáng thương, ta không trách ngươi.”

Hắn không trách ta, vẫn vì ta mà chết.

Long Chiêu Đường mặc hoa phục, đơn độc đứng trong bóng đêm, như bậc vương giả hung bạo cuồng vọng tuần thị lãnh thổ của hắn. Nơi ánh mắt lướt qua, chung quanh thị đồng cúi đầu, mỹ nhân rủ mắt, thị vệ quỳ gối, đều không dám ngẩng đầu nhìn hắn thêm một cái, không dám nói thêm một câu, hắn nhìn quanh bốn phía, cuối cùng một mình chậm rãi đi vào bên trong xe, nằm ở trong giường mỹ nhân, nghe vô số lời ngon tiếng ngọt, ôm tác phẩm hội hoạ không người thưởng thức của chính mình, chậm rãi xem, chậm rãi xem……

Dưới đèn thân ảnh, so với ta càng cô độc.

Mưa tạnh rồi, bóng tối tờ mờ sáng dần dần rút đi, ánh sáng mặt trời sẽ chiếu đến.

Long Chiêu Đường phái người một lần nữa dựng đài hoả hình, một lần nữa cho ta chỉnh sửa trang phục diện mạo. Ta không thể kéo dài, ủ rũ cáo biệt Thạch Đầu, chậm rãi bước lên đài cao, dùng dây thừng cố định hai chân của ta.

Gió thổi lên dải băng quanh người, bay múa hỗn độn, ánh lửa mang theo khói đặc dâng lên. Trong hoảng hốt, ta nghe thấy xa xa truyền đến tiếng vó ngựa. Ta mở mắt ra, thấy con ngựa đen to lớn đạp qua sông nhỏ, nhảy qua cây cối, mạnh mẽ chạy như bay. Lập tức Thác Bạt Tuyệt Mệnh một thân hắc y trang phục,lọn tóc dài hơi uốn bị gió thổi tới sau tai, sợi dây thừng đỏ bên hông bay múa ở phía sau người, tốc độ của hắn so với lúc trước nhanh hơn, giống như tia chớp thẳng tắp vọt tới phía chúng ta.

Thạch Đầu vốn dĩ vẫn hôn mê bỗng nhiên mở mắt ra, đột nhiên giãy thoát trói buộc, mấy sợi dây thừng thô to bằng ngón cái cùng với một mảnh thạch đá nhỏ đen bóng sắc bén, đồng thời rơi trên mặt đất. Hắn không chút do dự rút ra đao từ thắt lưng của thị vệ bên cạnh, nhảy người lên, ở không trung giẫm lên đầu của thị vệ, nhảy lên đài hoả hình, như bồ câu xoay mình một đao chém đứt dây thừng trên chân của ta, sau đó bồng ngang giơ lên, dùng hết toàn thân khí lực ném về phía Thác Bạt Tuyệt Mệnh. Sau đó chính mình thẳng tắp rơi vào trong lửa.

Ta còn chưa kịp phản ứng lại, ngay tại không trung xẹt qua một đạo đường cong, phóng qua đám người, bay qua hơn hai mươi thước, như tàu lượn siêu tốc quanh co nhảy vào trong lòng Thác Bạt Tuyệt Mệnh.

Thạch Đầu lăn ra từ trong lửa, trên mặt đất xoay vần vài vòng, toàn thân đau đến run rẩy không thể nhúc nhích, vẫn hô lớn:“Đại ca! Mau dẫn nàng đi!”

Long Chiêu Đường từ trong kinh biến phục hồi tinh thần lại, mệnh lệnh:“Bắn tên! Giết bọn chúng!”

Nháy mắt, Thác Bạt Tuyệt Mệnh đạp xuống hai bàn đạp ngựa, không có quay đầu, cũng không có giảm tốc, hắn nâng thắt lưng của ta lên lại một lần nữa ném ta đi, chính mình lập tức rút ra phi tác, thẳng tắp vọt tới phía Thạch Đầu.

Trăm ngàn mũi tên nhọn, gào thét xẹt qua trường không.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.