Vô Sắc Vô Hoan

Chương 69



Tuyệt mệnh

Edit: Miến Pb.M

Convert: TTV

Ta bị ném phịch vài cái ở trong không trung, bị quất dài một vùng, rơi vào vòng tay ôm ấp ấm áp, mùi huân hương quen thuộc truyền đến, ta kinh ngạc mở mắt ra, kêu lên:“Nam Cung Minh?”

Nam Cung Minh mang theo bảy tám mươi người, mặc quần áo nịt màu xanh lam kín mít, mặt che miếng vải đen, cưỡi tuấn mã. Hắn dựng ngón trỏ chạm chạm vào môi ta, ý bảo không cần kêu lộ ra thân phận, sau đó giải thích nói:“Thác Bạt Tuyệt Mệnh tìm ta cầu viện.”

Ta càng kinh ngạc:“Nam Cung thế gia cách nơi này tời hai ngày lộ trình, Thác Bạt Tuyệt Mệnh như thế nào có thể đi tới rồi quay lại trong một ngày được?”

Nam Cung Minh cười nói:“Long Chiêu Đường động, ta đi theo hắn động, ở trên đường gặp nhau. Hắn ngăn cản ta lại rồi nói ngươi sắp chết, cầu ta tương trợ, ta liền cho hắn mượn con ngựa Ô Vân Chuy(1) tốt nhất, đồng hành suốt đêm, đánh ngựa tới để cứu người.”

(1) Ô Vân Chuy: con ngựa lông trắng lẫn xanh tên Ô Vân- Mây Đen

“Thạch Đầu! Thạch Đầu còn ở bên trong!” Ta nắm lấy vạt áo của hắn, cầu xin công đạo.

Nam Cung Minh khóe mắt cong cong, tiếc hận nói:“Long Chiêu Đường quyền thế cao tận trời, nhân mã đông đảo, không thể đối phó từ chính diện. Ta chỉ dẫn theo mấy chục người, còn không dám bại lộ thân phận, nay có thể cứu nàng đi ra đã là vạn hạnh, Lạc Nhi muội muội đừng nóng vội, sự tình phía sau ta sẽ tận lực xử trí……”

Hắn chỉ huy mọi người bắn tên yểm hộ, bắn ngã vài tên thị vệ, lại co đầu rút cổ ở phía sau, ta biết bọn họ về công lẫn tư đều không có lý do liều mạng cứu Thạch Đầu, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thác Bạt một mình nhảy vào tên trận, lo lắng suông.

May mắn nhất là, đêm qua Long Chiêu Đường hung bạo giết người bừa bãi, người thị vệ tốt bụng kia bị chết quá oan uổng, khiến cho lòng những người khác có bất mãn, không ít người đều xuất công không ra lực, tên thế tuy mạnh, độ chính xác cũng không cao, hơn phân nửa lệch khỏi quỹ đạo mục tiêu, bay cao bay xa, rụt rè lẩn tránh, bắn mây bắn chim bắn cây, chính là không bắn người, khiến Long Chiêu Đường tức giận đến mức giậm chân.

Thác Bạt Tuyệt Mệnh áo và ngựa màu đen, một cưỡi ngựa xông thẳng vào lòng địch, coi hơn một ngàn thị vệ như không là cái gì. Tay phải của Hắn khua tròn dây chão dài trên không trung, ngăn cản mũi tên bay tới, kẹp bụng ngựa nghiêng người nằm đổ, một đầu khác của dây chão dài cuốn lên trên chân Thạch Đầu, dùng sức kéo lên, nhấc lên lưng ngựa, trong thời gian ngắn quay đầu ngựa lại, nhảy qua đỉnh đầu của thị vệ, cố gắng xuyên qua vòng vây mà đi.

Long Chiêu Đường nổi giận, đoạt lấy trường cung bên cạnh dẫn đầu bắn tới một mũi tên, Thác Bạt Tuyệt Mệnh quay đầu tiếp được mũi tên, phản thủ ném ngược lại. Long Chiêu Đường kinh hãi, hướng bên cạnh nghiêng người, mũi tên đã xuyên qua xương bả vai, ghim đóng hắn chắc chắn lên trên cửa xe. Long Chiêu Đường đau đến kêu thảm thiết một tiếng, cũng rất mau trấn định xuống, hắn mạnh mẽ rút tên ra, bưng miệng vết thương không ngừng chảy máu, cắn răng phát lệnh với thị vệ:“Nếu để cho bọn chúng chạy! Toàn bộ các ngươi liền đừng nghĩ sống!”

Chủ tử trọng thương, ai cũng trốn không thoát khỏi trách nhiệm. Bọn thị vệ buông oán niệm, đồng tâm hiệp lực, đem mũi tên phóng chuẩn, phóng xoàn xoạt thẳng về phía chúng ta, giống như phải đem mọi người chọc thành cái tổ ong vò vẽ.

“Rút lui!” Nam Cung Minh gấp gáp quay đầu ngựa lại, vội vàng rời đi.

Bên trong mưa tên đầy trời, ta thấy Thác Bạt Tuyệt Mệnh liều mạng giục ngựa, điên cuồng chạy tới. Hắn tận lực nắm lấy dây cương, dùng phi tác quấn Thạch Đầu lên trên ở bụng ngựa thượng. Ô Vân Chuy tuy là con ngựa thần tuấn, lại cõng không nổi hai người đàn ông to lớn, sau lưng nó đã bị thương, khóe miệng phun ra bọt mép, như trước vẫn trung thành tiếp tục chạy, nhưng vẫn theo không kịp đội ngựa của Nam Cung Minh, dần dần biến mất ở trong phạm vi tầm mắt của ta.

Điên cuồng mà chạy ước chừng hơn một giờ, thị vệ của Long Chiêu Đường không có đuổi theo, Nam Cung Minh rốt cục dừng ngựa lại, nhẹ nhàng nói:“Lạc Nhi muội muội, nơi này là giao giới Lạc Hà, gần nhất hoàng đế sẽ đi nam tuần, mấy ngày nay sẽ đi theo đường thuỷ nơi này, toàn trấn Lạc Hà giới nghiêm nghênh giá, Long Chiêu Đường lại làm càn nữa, cũng không dám mang theo ngàn binh lính tiến đến nơi này quấy rầy, nếu không bị Ngự Sử hặc tội tạo phản, hắn cũng không trải qua được ngày lành, cho nên chúng ta an toàn .”

Ta nhìn bụi cát bị vó ngựa bốc lên ở phía sau, lo lắng hỏi:“Thạch Đầu cùng Thác Bạt đâu? Bọn họ như thế nào còn chưa có tới?”

Nam Cung Minh ôn hòa nói:“Ta cùng Thác Bạt Tuyệt Mệnh nói rõ rồi, ta chỉ phụ trách cứu nàng, dù sao Thạch Đầu cũng là phản đồ của Nam Cung gia, ta không lấy mạng của hắn đã là khoan hậu khai ân .”

Ta nói:“Hắn phản Nam Cung thế gia…… Cũng là vì ta bị đưa cho Long Chiêu Đường.”

Nam Cung Minh nói “Hắc vệ phải đoạn tuyệt thất tình lục dục.”

Ta hỏi:“Kẻ trong cuộc thì u mê, người ngoài cuộc thanh tỉnh, người có cảm tình, thất tình lục dục là không đoạn tuyệt được, nếu không ngươi vì sao phải tới cứu ta?”

Nam Cung Minh há miệng, muốn phủ nhận, cuối cùng vẫn là ngậm miệng lại, bồi ta chờ đợi.

Ta đứng thẳng tắp ở ven đường, mỗi khi lo lắng sắp phát điên, liền nhẹ ấn ngón út đã bị gãy giấu ở trong tay áo, dùng các đốt ngón tay với từng trận đau nhức đến thanh tỉnh ý nghĩ hỗn loạn. Ta từng nghĩ đến chính mình tại cái thế giới mạc danh kỳ diệu (2) này, chỉ cần không giao ra cảm tình gì, không thích bất luận kẻ nào, là có thể chỉ vì chính mình mà sống. Ta nghĩ làm những người ngoài cuộc thanh tỉnh đứng xem, nhưng không biết khi nào đã lặng lẽ nhập cục, lại cũng không rút mình ra được.

(2) Mạc danh kỳ diệu: Bí ẩn, không hiểu ra sao

Đợi non nửa canh giờ, tiếng vó ngựa nhẹ nhàng từ xa xa truyền đến. Ô Vân chuy mang theo vết thương đầy người, giống như thiên thần xuất hiện ở trước mặt chúng ta, mặt trên là Thác Bạt Tuyệt Mệnh và Thạch Đầu đang nằm úp sấp.

Tảng đá lớn ở trong lòng ta rơi xuống đất, vui vẻ vọt đi qua, ở trước ngựa lo lắng hỏi:“Các ngươi không có việc gì chứ?”

Thác Bạt Tuyệt Mệnh không có trả lời.

Ta bỗng nhiên nhớ tới chuyện cũ, xấu hổ không thôi, vội vàng cúi đầu xin lỗi:“Thác Bạt đại ca, trước đó vài ngày là chúng ta thực có lỗi với ngươi . Sau khi Thạch Đầu lành thương, chúng ta nhất thiết cho ngươi dập đầu châm trà tạ lỗi.”

Thác Bạt Tuyệt Mệnh vẫn là không có trả lời, nhưng thật ra Thạch Đầu ở dưới thân hắn phát ra thanh âm yếu ớt:“Đại ca, đến rồi sao? Lạc Nhi đâu?”

Ta cảm thấy không quá thích hợp, lấy tay kéo Thác Bạt Tuyệt Mệnh, hắn không chút sứt mẻ, ta lại dùng lực kéo vài cái, bỗng nhiên cả người hắn rơi xuống lưng ngựa, trong tay còn gắt gao nắm dây cương. Lúc này ta mới nhìn thấy trên lưng hắn, cắm bốn năm mũi tên dài, trong đó một mũi đã đâm vào tim.

Máu tươi ẩn vào hắc y, tim hắn đã ngừng đập.

Ta ngã ngồi trên mặt đất, che miệng ngây người một lúc, lại điên cuồng xông lên liều mạng lắc, hy vọng có thể được đến một tia đáp lại. Nam Cung Minh bước nhanh tiến lên, dò xét hơi thở của hắn, lại xem xét một chút mạch đập, sau đó lắc đầu.

“Hắn…… Hắn……” Ta không thể tiếp thu cái sự thật này, lắc đầu hỏi,“Nói giỡn phải không? Hắn…… Hắn như thế nào có khả năng chết? Hắn võ công cao như vậy.”

Nam Cung Minh hỏi:“Ta vừa mới quan sát động tác hắn không đủ lưu loát, công lực tựa hồ cũng vận chuyển không lưu loát, không biết tại sao?”

Ta đột nhiên nhớ tới Phương Phượng Tường hạ độc, hốc mắt nhất thời đỏ, lắp bắp đem tiền căn hậu quả đơn giản nói một lần:“Hắn nói độc đã giải hết.”

“Không có khả năng giải hết,” Nam Cung Minh nhíu mày, cũng có chút hoang mang nói:“Sau khi hắn tìm được ta, chưa nói chuyện bản thân bị trúng độc, chỉ nói Thạch Đầu nhất định biết hắn sẽ trở về cứu nàng, đến lúc đó ta ở bên ngoài cùng hắn nội ứng ngoại hợp, đem nàng đoạt lấy rồi vứt cho ta, sau đó hắn một người một ngựa, dựa vào tốc độ của Ô Vân chuy, lường trước tốc độ của thị vệ của Long Chiêu Đường hẳn là đuổi không kịp, lại chưa từng nghĩ hắn công lực vận chuyển không lưu loát, còn ngốc như vậy đi cứu Thạch Đầu.”

“Hắn…… Hắn……” Ta lại không thể nói cái gì thêm được nữa.

Nam Cung Minh hạ thấp người ngồi xổm, duỗi tay sửa lại tóc bay rối ở bên mai của ta, một bên nhẹ nhàng sửa sang, một bên nhẹ nhàng mà nói:“Hắn nói nàng thực sự đáng giá, so với chính mình càng đáng giá hơn, cho nên phải cứu nàng.”

Hắn nói ta rất quý, hắn nói ta vô giá, luôn nhịn không được tính toán giá trị con người của ta.

Ta đã nghĩ qua, mình ở trong lòng cái tên trông mặt mà bắt hình dong kia có giá một vạn đầu bò, mười vạn đầu bò……

Thẳng đến hắn chết rồi, ta mới biết được giá trị của chính mình.

So với sinh mệnh của hắn càng sang quý.

Hai tay ấm áp đã lạnh như băng, tóc quăn mềm mại dính đầy bùn đất, con ngươi màu vàng ám kim, ám tối tựa như vầng thái dương bị mây đen che phủ, trên gương mặt xinh đẹp không có oán hận, không có phẫn nộ, chỉ có bình tĩnh.

Ta mơ hồ nhớ tới nụ cười tươi cuối cùng của hắn, đến tột là nở ra lúc nào?

Ta mông lung tư niệm tới tiếng sáo xương ban đêm của hắn, đến tột cùng là loại làn điệu nào?

Ta lờ mờ nhớ lại hắn nói cỏ dài ưng bay, đến tột cùng là bộ dáng kiểu gì?

Ta ngây ngốc trên mặt đất, ngồi hồi lâu, nhưng bất kể cái gì đều nhớ không nổi.

Hối hận cùng hối tiếc nảy lên trong lòng, đau thắt chặt.

Ta tận lực chống đỡ đứng lên, đem Thạch Đầu từ trên lưng ngựa cởi xuống, hắn ngã thật mạnh vào trong lòng ta, quàng ta ngã xuống đất, sau đó mơ mơ màng màng mở mắt ra hỏi:“Lạc Nhi…… Nàng không có việc gì là tốt rồi, đại ca đâu? Đại ca không có việc gì chứ?”

Ta nhất thời cũng không biết trả lời như thế nào, chần chờ hồi lâu, thấy hắn bị thương nặng đe dọa, e sợ cho phẫn nộ đau lòng, liền nén nhịn tiếng than khóc, lừa gạt nói:“Hắn bị thương, một chút thương……”

“Vậy là tốt rồi,” Thạch Đầu thở phào nhẹ nhõm, lại chậm rãi nhắm mắt lại,“Đại ca…… Không có việc gì thật tốt, ta bảo hắn bỏ lại ta để chạy trốn, hắn nói…… Đáp ứng nàng rồi…… Chỉ cần còn có một hơi thở, nhất định…… Nhất định phải đem ta mang về cho nàng…… Còn nói sợ ta chết đi rồi, nàng cũng không sống được……”

[ nếu Thạch Đầu chết đi rồi, ta cũng không sống!]

[ ta thề, đối đãi ngươi sau khi an toàn, ta liền trở về tìm Thạch Đầu, nếu hắn từ trong tay An lạc Hầu chạy thoát ra, còn tồn tại một hơi thở, ta nhất định đưa hắn tìm đến trả lại ngươi.]

Nguyên lai, mỗi một câu của ta ngươi đều nhớ rõ, cho dù là nói dối.

Nguyên lai, ngươi đều thực hiện mỗi một sự kiện đã đáp ứng với ta, cho dù là hung hiểm.

Ta thì sao? Ta ngay cả nụ cười của ngươi đều không nhớ rõ.

“Thực xin lỗi.”

Giọt nước mắt lớn như hạt đậu tương, rốt cục giống như mưa rải xuống dưới.

Núi hoang dã, ta ôm Thạch Đầu, cất tiếng khóc lớn.

Nhưng là cho dù khóc đến thanh âm khàn khàn, việc làm sai đã không sửa đổi lại được.

Nước mắt rơi lên mặt Thạch Đầu, hắn mấp máy môi có chút khô nứt, yếu ớt hỏi:“Lạc Nhi, trời mưa sao?

Ta một bên khóc một bên gật đầu:“Là trời mưa, mưa rất to.”

Nam Cung Minh lẳng lặng đứng ở bên cạnh, bỗng nhiên rút ra trường kiếm, đi về phía Thạch Đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.