Vô Sắc Vô Hoan

Chương 79



Mười năm

Edit: Miến Pb.M

Cặp mắt của lão sư thái không tốt, nhưng tim lại không mù, sau khi bà hỏi rõ nguyên do, không chịu thu nhận ta nhập môn. Cho dù ta đủ ngàn cầu vạn cầu, bà luôn nói:“Con vì tình mà đau buồn, sống không thể yêu, thật sự không phải là chặt đứt hết lục căn[1] , nhìn thấu sinh tử, chỉ là vì trốn tránh thế tục phàm trần mà nhập vào cửa phật môn của ta, mà không thật tình hướng phật, cho nên ta không thể thu nhận con. Con tốt hơn nên ở lại hồng trần thế tục, ăn chay hướng thiện, làm tục gia đệ tử thôi.”

[1] Lục căn 六根 (thuật ngữ Phật giáo): gồm nhãn 眼 mắt, nhĩ 耳 tai, tị 鼻mũi, thiệt 舌 lưỡi, thân 身 thân, ý 意 ý.

Năm đó, hoàng tử Tất Đạt Đa từ bỏ hoàng vị, đắc ngộ chân lý cuối cùng , sáng lập Phật giáo. Đường Tam Tạng bỏ qua bản thân, đi Thiên Trúc lấy kinh, tạo phúc lộc cho chúng sinh. Vị sư thái của Yên Tử am này cũng rời nhà tu hành từ nhỏ, ý chí kiên định. Bọn họ đều là người chân chính đại thấu đại ngộ[2] , từ bỏ hết thảy, bước vào cửa phật. Sao có thể là ta, cái loại người cùng đường tuyệt vọng, mới nhớ tới đi ôm chân phật, nào có thể sánh bằng?

[2] Đại thấu đại ngộ: đạt đến tầng cao nhất của giác ngộ hay đắc đạo, đạt đến niết bàn.

Nếu mỗi người đều vì thất tình, đau lòng mà tùy ý xuất gia, dựa vào tôn giáo phù hộ để hàn gắn miệng vết thương, thật sự là ô miệt tín ngưỡng của bọn họ, ô miệt phật môn Niết bàn.

Rất ít người đạt đến đại thấu đại ngộ, trách không được Yên Tử am chỉ có duy nhất một ni cô là Diệu Thiện.

Ta trải qua bất hạnh to lớn, đau thương chia xa người yêu dấu, lòng mang phẫn hận. Mặc dù có thể ăn chay niệm kinh, nhưng trong xương tuỷ vẫn không tin thiện ác có báo, cho nên không thể làm một ni cô đủ tư cách. Diệu Thiệnsư thái thiện tâm, thương tình ta không nhà để về, không nơi nương tựa, liền thu lưu lại, mỗi ngày ở trong am quét dọn tưới nước, làm đệ tử tục gia ký danh. Mỗi ngày khi nhàn hạ, bồi nàng niệm Phật tụng kinh, tích thiện hành đức.

Trong Yên Tử am, chỉ có hai người, động vật lại rất nhiều. Chó có bốn năm con, miêu có bảy tám con, còn có một bầy gà, một đàn vịt và một con la gia không đi đứng được nữa. Tất cả đều là động vật bị thương mà Diệu Thiện sư thái cứu từ ven đường mang về, cho nên cuộc sống của chúng ta rất là khốn quẫn.

Sau khi ta tự tay giết người, lại không có thể chạm vào đồ ăn dầu mỡ, càng không thể ăn thịt, đồng thời lòng như tro tàn, đối với mỗi ngày rau xanh củ cải không hề có ý kiến gì.

Sau đó, nghe sư phụ giảng đạo, giảng đến là nhiều, cũng dần dần tin vào luật nhân quả một chút. Chỉ sợ Thạch Đầu sát nghiệt quá nặng, phải xuống địa ngục gặp bất hạnh lớn, căn cứ trên tinh thầnthà tin rằng có việc gì đó không thể không tin bất cứ cái gì. Ta lén lút chạy về hang động ở Độ Ách sơn trang, đem hòm vàng đáng giá, tráp bạc, đèn ngọc lưu ly, gương thủy tinh, độc dược trân quý gì đó, hết thảy đóng gói giấu đi, chia ra thành từng nhóm nhỏ để dễ dàng xử lý trao đổi. Được không ít tiền, một phần để cải thiện cuộc sống, giữ lại một phần, một phần đưa giúp sư phụ làm việc thiện, tích đức cho Thạch Đầu.

Nói thật ra, thần y chết rồi, tất cả mấy thứ kia đều là vô chủ, ta cũng không biết như vậy có tính là hành vi ăn cắp tội lỗi hay không.

Phật nói: Ta không xuống địa ngục thì ai xuống địa ngục……

Ta giúp cầm thú làm việc tốt.

Chỉ là ta có làm việc tốt nhiều hơn nữa, Thạch Đầu cũng cũng không trở về, sau đó ta lại dần dần không tin tưởng nữa.

Sư phụ dùng mõ gõ lên đầu ta:“Trẻ con không được dạy bảo!”

Thời gian từng ngày từng ngày trôi qua.

Trải qua tra tấn, thân thể của ta hoàn toàn suy sụp. Dùng trứng gà mộc nhĩ cực lức dưỡng trong ba năm, mới một lần nữa tăng thêm chút thịt, khuôn mặt xinh đẹp ở trong gương kia vẫn như trước nhìn liền chán ghét. Dáng người thực gầy, phát dục vẫn dừng lại ở giai đoạn thiếu nữ mười bốn mười lăm tuổi, hơn nữa yếu đuối, thời tiết thoáng chuyển lạnh, liền cảm mạo sinh bệnh.

Hai năm đầu, ta lo sợ Long Chiêu Đường đuổi bắt, ngoại trừ đầu cơ trục lợi bán đổi tang vật và chọn mua đồ dùng sinh hoạt tất yếu, cửa chính không ra cửa phụ không đi, mỗi ngày vùi đầu vào thiêu thùa may vá.

Khu phế tích của Bạch gia ở trấn trên được xây dựng thành ngôi miếu lớn để trấn tà, mỗi ngày đầy ắp hương khói, dòng người phồn đa, ta không dám bước tới. Chỉ đơn giản vào tiết thanh minh lén lút đi tới bãi tha ma bái tế Thạch Đầu, cũng không khắc mộ bia, chỉ ở trên mộ của hắn gieo trồng rất nhiều hoa nhỏ màu trắng làm kí hiệu, mùa xuân vừa đến, nở rộ ra cực kỳ xinh đẹp.

Vào năm thứ ba, sư phụ viên tịch. Ta kế thừa truyền thống tốt đẹp của bà, làm việc thiện tích đức, ở trấn trên thu nhặt một cô bé bảy tám tuổi bị thương mang về, cô bé tên là Lý Phàm Nhi, quê nhà gặp nạn, cha mẹ đều mất. Ta thấy họ của bé cùng với Thạch Đầu giống nhau, tâm huyết dâng trào, liền thu nhận làm dưỡng nữ, giữ ở bên người chiếu cố, cứ như vậy tiêu trừ nỗi cô đơn tịch mịch.

Năm thứ sáu, An lạc Hầu Long Chiêu Đường trên đường hồi kinh, ở quán rượu gặp thích khách ám sát mất mạng, triều đình tức giận, hạ chỉ tróc nã bắt hung thủ, bắt lầm không ít người, trở thành vụ án không có kết thúc. Ta nghe nói kẻ thù gặp phải báo ứng, cao hứng uống đến bảy chén rượu, hát đến nửa đêm [ Hỉ xoát xoát ][3] , ồn ào nháo loạn đến mức dưỡng nữ tưởng ta mắc chứng động kinh, oán hận trong lòng cuối cùng đã giải, lá gan cũng lớn lên không ít, thỉnh thoảng sẽ dịch dung thành già nua xấu xí, mang Phàm Nhi đi lên trấn trên tản bộ hai vòng, nghe một chút lời kể truyện xưa, xem kịch dân dã, tìm hiểu một chút chuyện đương thời.

[3] Xem thêm

Năm thứ bảy, Ma giáo rầm rộ, nghe nói Mộc giáo chủ võ công cực cao, tính cách tàn nhẫn thô bạo, làm việc hung ác thâm độc vô tình, rất nhiều võ lâm thế gia cùng chính phái phải chịu đòn độc thủ. Hắn còn phái người ở chỗ ở của ta tại phụ cận Bạch trấn ngang ngạnh tìm kiếm, tựa hồ là đang tìm bảo bối gì đó mà thần y lưu lại. Ta sợ gặp phải rủi ro, rơi vào trong tay tên cầm thú khủng bố bậc nhất kia, trong mỗi lần tìm kiếm đều mang theo Phàm Nhi trốn đến hang động sau núi, may mắn bọn họ đối với quả phụ và đứa bé gái vừa già lại xấu cũng không có hứng thú, trong hai lần lục soát Yên Tử am đều mang vẻ qua loa lơ là, chưa bao giờ chạm mặt.

Năm thứ tám, Ma giáo xâm chiếm, Nam Cung thế gia bị giết, Nam Cung Minh không rõ tung tích, sinh tử không biết. Từ nay Ma giáo dùng thủ đoạn lôi đình, thống nhất giang hồ. Rất có khí thế, thiên hạ chống đối ta thì chết, thuận theo ta thì sống. Giang hồ chính đạo, đều phải cúi đầu. Dân chúng yếu kém không có hứng thú đối với giang hồ tranh đấu ai thắng ai thua, phố phường chợ búa, kể truyện xưa và hí kịch, đàm luận say sưa đều là sự tích uy phong của Mộc giáo chủ, mọi người đều cho rằng từ xưa tới nay, không có người nào võ công có thể xuất ra uy thế như vậy.

Năm thứ chín, Mộc giáo chủ không biết là tìm được thứ mình muốn rồi, hay là đã chết tâm, không phái người quấy rầy khắp nơi nữa. Trái tim treo lơ lửng của ta rốt cục cũng thả lỏng xuống dưới, thật là thích ý.

Năm thứ mười, Phàm Nhi mười lăm tuổi, đến tuổi cập kê. Thông minh hiểu chuyện, có tài khéo léo, có bản lĩn thêu hoa tài giỏi, nấu một bàn tiệc món ăn ngon, có con gái trưởng thành trăm nhà cầu kiếm, bà mối thiếu chút nữa đạp vỡ cửa miếu hoang vu của nhà ta. Ta lo sợ nàng không có nhà mẹ đẻ huynh đệ nâng đỡ trợ giúp, nếu gặp phải người không tốt, xuất giá sẽ phải chịu khổ, chịu vất vả, cho nên ngàn chọn vạn kiểm đối với những người cầu thân. Phàm Nhi chịu ảnh hưởng của ta, là một người có chủ ý của riêng mình, nàng lúc còn nhỏ ở chợ mua bán có cơ hội quen biết với con thứ hai của Dương gia, thanh mai trúc mã, tình đầu ý hợp, đợi sau khi đối phương đến cầu thân, liền xấu hổ cầu xin ta đáp ứng. Ta thờ ơ lạnh nhạt, Dương gia mẹ chồng là một người tốt ăn chay niệm phật, thái độ hiền lành đối với con dâu trưởng, xử sự rất có kiến giải, con trai cũng có rất chính trực, người có chí tiến thủ. Tuy là hộ nhà nông, cũng nhận biết vài cái chữ to, nghĩ đến sẽ không quá mức khi dễ Phàm Nhi của nhà ta, liền đồng ý cửa hôn sự này, cũng lấy ra món tích trữ giấu trộm, dùng hết khả năng phụ trợ một khoản đồ cưới thật sộp, chỉ riêng đáy hòm, mà đã nén ép hai trăm lượng hoàng kim.

Lúc xuất giá, Phàm Nhi mặc áo cưới màu đỏ thêu con dơi và thạch lựu tơ vàng, đội mũ phượng bạc với tám hạt châu mạ vàng, run run được hỉ nương dìu đến trước mặt ta, Dương Nhị lang vẻ mặt thẹn thùng đeo hoa đỏ thẫm, tay chân luống cuống đợi bên ngoài. Chung quanh tân khách từng trận cười vang, từng tiếng vui mừng, chỉ nói là một cái chú rể ngốc.

Hỉ nương cao giọng chúc mừng, nói:“Tân lang và tân nương tử trăm năm hảo hợp! Vợ Chồng kính trọng lẫn nhau! Sớm sinh quý tử!”

Ta hoảng hốt thấy được mình và Thạch Đầu ở năm đó, gặp được giấc mộng năm đó.

Chỉ là chúng ta chưa bao giờ có cơ hội mặc vào thân áo cưới màu đỏ này.

Phàm Nhi lôi kéo tay ta, thấp giọng hỏi:“Mẹ? Mẹ làm sao vậy?”

Ta thay nàng đội khăn chùm màu đỏ lên đầu, nhịn xuống nước mắt cười nói:“Không có gì, ta rất là cao hứng .”

Phàm Nhi nửa hiểu nửa không, sau đó bị hỉ nương ôm đi ra ngoài.

Ta ngây ngốc nhìn bóng dáng màu đỏ của bọn họ, không kềm chế được hâm mộ.

Vĩnh biệt tuổi mười lăm, thiếu nữ tuổi trăng rằm nháy mắt trở thành thiếu phụ.

Giọt lệ chưa từng rơi xuống trong mười năm qua, rốt cục xẹt qua khóe mắt, nhẹ nhàng nhỏ xuống mặt.

Nguyên lai, ta vẫn có thể đau?

Dưỡng nữ xuất giá, mọi việc đã xong.

Ta bỗng nhiên sinh ra một cái ý niệm điên cuồng trong đầu, muốn đi thảo nguyên, muốn đi bái tế phần mộ của Thác Bạt. Muốn đi địa phương mà ta cùng hắn đã hẹn trước, đi xem cuộc sống trong ước hẹn nguyên thuỷ của chúng ta.

Đi thôi, đi nhìn xem giác mộng đã từng trải qua.

Ý niệm này không ngừng dâng lên ở trong trí óc, không thể ngừng lại.

Rốt cục, ta an trí thỏa đáng mọi thứ hết thảy, mang theo túi bọc nhỏ, đặt chân lên hành trình xa xăm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.