Vợ, Sao Em Quậy Quá Vậy?

Chương 16



Bịch....Bịch....Bịch.... Tiếng đánh nhau vang lên. Sau 30s thì không nghe nữa, nó từ từ mở mắt ra thì thấy mình đang được chiếc áo khoác bao lấy, còn người đối diện là...... Hắn. Ba tên đó thì đang bất tỉnh nằm dài dưới đất.

-Bảo!_nó nói rồi chạy đến ôm hắn, khóc nức nở

-Không sao! Ổn rồi, đừng khóc nữa_hắn an ủi nó.

Thấy hắn chảy mồ hôi rất nhiều lại thở hộc hộc.

- Anh chạy bộ đến đây hả?_nó

-Ừ! Thấy cô bị ba tên đó bắt đi nên tôi chạy theo!_hắn

-Gì? Ba tên đó chạy mô tô, anh thì chạy bộ đấy?_nó

-Tôi là vận động viên bóng đá xuất sắc đấy. Chạy nhanh tất nhiên bắt buộc phải có trong mỗi vận động viên!_hắn

Nó rất khâm phục hắn, từ tiểu học tới bây giờ nó vẫn rất yếu môn chạy. Nó sực nhớ đến thân thể chỉ bao bọc áo khoác hắn của nó thì đỏ mặt.

-Này! H...Hồi nãy ba tên đó có thấy không?_nó đỏ mặt ấp úng

-Thấy gì?

Hắn biết nó nói đến cái gì nhưng vẫn cố tình trêu chọc nó.

-Ng..ng...!_nó xấu hổ

-Yên tâm đi! Lúc đó tôi lấy lưng của tôi che lại rồi!

Hắn vừa nói vừa xoa đầu nó. Nó thở phào nhẹ nhõm nhưng...... Mấy tên kia không thấy vì hắn đã che lại, vậy có nghĩa là hắn thấy rồi.

-V...Vậy anh thấy rồi hả?

-Ờ...!_hắn trả lời tỉnh bơ

-Ááá! Vậy là tôi mất giá rồi!

-Cái giá của cô đã thuộc về tôi rồi, mất đâu mà mất.

Hắn cười nham hiểm bước tới gần nó, hai tay chống vào tường, khuôn mặt hắn từ từ tiến lại nó, nó đang nằm trong thế bị động, đành nhắm mắt chịu trận.

-Giỡn thôi! Làm gì diễn sâu vậy?_hắn

-Hứ!!

Hắn nắm tay nó kéo ra khỏi ngõ cụt đen tối này, ở đây thêm chút lỡ có chuyện gì thì sao. Nó nhanh chóng cài áo khoác lại. Đi ra ngoài đường nó cảm thấy xấu hổ vì ở dưới mặc váy, ở trên thì trống lốc, chỉ có cái áo khoác che lại.

-Hanna nói cô mệt mà?_hắn

-À.. Ờ!

Nó trả lời đại cho qua chuyện vì nó không muốn làm rầm chuyện đó lên.

-Bảo! Còn... Phần thi?

-Yên tâm đi! Tụi nó sẽ giành giải thay chúng ta!

Hắn móc điện thoại ra nhắn tin cho tụi nó biết để mọi người yên tâm. Tại chỗ mọi người khi nhận được tin nhắn từ hắn......

-Bảo và Nhi đang ở nhà. Nhờ chúng ta phải dành được giải. Đi nào, sắp tới giờ rồi!_Minh

Lúc hắn thấy nó bị bắt lên xe lòng hắn chợt thấy rất lo lắng, giờ nó đang đi kế bên hắn làm cho hắn yên tâm được một phần. Nó vẫn còn rất sợ, một tay choàng qua tay hắn, một tay lau lau những giọt nước mắt còn động lại trên khóe mắt khi nãy.

-Nè! Cô làm vậy người ta tưởng tôi làm cô khóc đấy!_hắn nói

-Xin lỗi...!

Nó khi ở bên hắn cảm thấy rất an toàn ấm áp, buông tay hay rời xa hắn thì cảm thấy nguy hiểm, cô đơn và lạnh lẽo.

"Ở bên anh tôi cảm thấy rất an toàn"

Câu nói này nó định nói từ nãy giờ nhưng vì xấu hổ nê không dám nói. Về tới nhà nó liền phóng như bay lên phòng để tắm rửa, hắn ở nhà dưới coi ti vi.

Khoảng 2 tiếng đồng hồ mọi người về. Nhóm của tụi nó được giải nhất phần thi văn nghệ, Hanna thì giải ba. Về phần COUPLE thì Mai và Minh được giải nhất, Khánh và Chi cũng đồng giải nhất luôn.

-Tao đem giải về cho tụi bây đây!_Khánh

Lúc này hắn vẫn đang ngồi xem ti vi, nó thì ở trong bếp tìm đồ ăn. Hanna nhân dịp nó ở một mình bước nhanh vào nhà bếp.

-Sao? Bị hiếp rồi phải không?_Hanna

-Cô lo lắng cho tôi à? Tôi không sao đâu, cô đừng lo vì có Khánh Bảo cứu tôi rồi!_nó cười, một nụ cười đểu.

-Hừ!! Đáng ghét!_Hanna

-Cô liệu hồn đó! Hên là tôi không có nói vụ này cho mọi người biết đấy!_nó

-Hahaha! Vân Nhi à! Tôi sẽ chối nếu có nói, làm gì có bằng chứng buộc tội tôi!_HANNA

Nó chẳng đoái ngoài tới nhỏ đó, đem bánh kẹo qua phòng khách ngồi ăn.

-Vậy là được thưởng chuyến đi chơi rồi! Yeah!!?!!!_nó phấn khởi

You were the shadow to my light

Did you feel us

Another start

You fade away

Afraid our aim is out of sight

Wanna see us

Alive

Where are you now

Where are you now

Where are you now

Was it all in my fantasy

Where are you now

Were you only imaginary

Tiếng chuông điện thoại của hắn vang lên, hắn đi ra ngoài để nghe máy.

-Alo?_hắn

-Chào con trai!

-Ba???

Phải, người đầu dây bên kia là ba hắn.

-Lại chuyện gì nữa vậy ba?_hắn nhăn nhó

-Lần này là tin tốt đây. Hợp đồng ta đã làm xong hết rồi. Con của đối tác đó sắp chuyển đi rồi đó!

Vừa nghe tin đó xong hắn mừng rỡ. Vì còn khoảng một tuần nữa nhỏ Hanna mới về nước. Hắn cúp máy rồi đi vào nhà. Đi vào phòng khách thì không thấy nhỏ Hanna đâu, hắn hỏi:

-Nhỏ đó đâu rồi?

-Đi nghe điện thoại rồi!_Chi

Hắn ngồi vào kế bên nó. Vẫn ăn như cách cũ, khi miếng bánh đưa gần môi nó thì hắn tiến lại dành miếng bánh đó rồi hôn nhẹ vào môi nó. Nó đỏ mặt, đánh hắn một cái rõ đau. Về phần nhỏ Hanna.......

-Ba nói sao? Con mốt con về rồi à?_nhỏ Hanna tức giận

-Đúng vậy con yêu! Sắp về rồi con không cần lo nữa_ba nhỏ Hanna

-Không! Con muốn ở lại đây à ba!_Hanna

-Sao mà được chứ? Nhà ta ở xa lắm với lại mẹ con sẽ không cho đâu!_ba Hanna

-Ba à con muốn ở lại. Con rất thích con trai của tập đoàn X. Hay ba nói chuyện với chủ tịch tập đoàn X cho con kết hôn với con trai ông ta đi ba! Như vậy, để con ở lại đây cho con trai ông ta chăm sóc ạ!

-Con trai của chủ tịch tập đoàn X là ai?

-Thì là Khánh Bảo đó ba!

-À... Để ba thử nói chuyện xem sao?

-cám ơn ba!

Nhỏ Hanna hớn hở cười đắc chí.

"Rồi Khánh Bảo sẽ là của tôi, Vân Nhi à!"_hanna nghĩ

Tối đó nó vẫn ngủ một mình. Nó nhìn vào chiếc đồng hồ điện tử.

-Haizz! 11 giờ 55 rồi mà vẫn không buồn ngủ!_nó thở dài

Bỗng nó nghe tiếng bước chân vào phòng nó, cánh của chợt hé ra. Nó sợ quá đắp mền lại kính mít.

-Chẳng lẽ ăn trộm?_nó nói thầm

Do tối quá nó chẳng thấy gì cả, mà cũng không dám lại mở đèn lên.

-Á á á á!

-Im coi!

Nó nghe giọng lạnh băng thì biết là hắn nên thở phào nhẹ nhõm.

-Anh làm gì ở đây?_nó

-Ngủ!

-Sao không qua phòng nhỏ đó ngủ?

-Thích! Xích qua coi!

-Không!

-gì? Có ngon nói lại coi.

Hắn đè nó, cười nham hiểm.

-À không....không có gì!

Nói rồi nó xích qua cho hắn ngồi. Hắn rất đẹp trai, ban đầu gặp hắn nó tưởng hắn là người đàng hoàng nhưng ai ngờ đâu....!

"Không biết có bao nhiêu người thấy được bộ mặt biến thái của hắn. Chắc là chỉ có mình mình"_nó nghĩ

Hắn choàng tay qua ôm nó.

-Bảo?

-Gì?

-Cám ơn anh!

-Hả?

-Cám ơn anh!

-Gì?

-Hứ!

Hắn cười mỉm rồi quay nó lại cho mặt đối mặt. Hắn kiss nhẹ lên trán nó.

-Ngủ ngon.

-Ngủ ngon.

------------------END--------------------

Cho Au ý kiến đi ạ, mấy bữa nay ít bạn cmt cho ý kiến quá. Nản thiệt =((((

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.