Vợ, Sao Em Quậy Quá Vậy?

Chương 17



Sáng hôm sau..........

Hôm nay là ngày 14 tháng 2. Phải là ngày Valentine. Lúc này chỉ mới 5 giờ 30 sáng, mọi người vẫn còn say giấc ngủ. Tại phòng của nhỏ Hanna......





Mình quen nhau chưa được lâu và rồi đã yêu



Tưởng đâu duyên sẽ đậm sâu bền chặt với nhau




Anh không ngờ tình yêu đến sớm và cũng kết thúc quá vội




Vội yêu nhau và chúng ta lại vội vã rời




Từ đây em sẽ học quên những gì đáng quên




Và em vẫn nhớ về anh một người đã yêu




Khi mà cuộc tình ta dang dở chỉ biết trách bản thân mình




Quá vội vàng nên chúng ta để lạc mất nhau




ĐK:

Đặt bàn tay lên trái tim em tự biết em không quên anh được




Có thật sự là ta sẽ quên hay nghe nhắc tên thì tim lại đau




Vội vàng yêu nên đắng với cay giờ chúng ta chia hai con đường




Nếu định mệnh buộc ta với nhau thì ngày sau sẽ có khi ta quay về






Tiếng chuông điện thoại của nhỏ đó reo vang lên. Hanna vẫn nhắm mắt, tay mò mò để lấy cái điện thoại.

-Alo?

Hanna nói giọng ngái ngủ.

-Con đó hả Hanna?_ba Hanna

-Ba? Sao ba gọi con giờ này?

-Ờ! Xin lỗi con nhưng ba muốn thông báo về vụ của Khánh Bảo đấy!

-Hả? Họ nói sao hả ba? Tất nhiên là đồng ý rồi phải không ba?

Hanna hớn hở.

-Không! Con gái!

-Sao lại không??_Hanna

-Ông ta nói đã có con dâu tương lai rồi!_ba Hanna

-Là đứa nào hả ba?

-Ba không có hỏi. Thôi đi con gái. Về nước ba sẽ kiếm một người đẹp trai hơn Khánh Bảo mà. Buông đi con à! Còn về chuyến bay thì 10 giờ trưa ngày 15 tháng 2, tức là ngày mai. Con đến công ty X ba sẽ chờ con! Bye con yêu!_ba Hanna

Hanna tức giận cúp máy cái rụp. Khi tắt máy xong Hanna mới chú ý tới Khánh Bảo, không thấy hắn đâu hết.

-Bảo đi đâu rồi?_Hanna

Hanna thở dài rồi chợp mắt lúc nào không hay.

Tại phòng của Minh và Khánh thì vẫn còn ngủ say. Phòng nó.........

Không hiểu sao chỉ mới 5 giờ 30 nó đã thức dậy. Định ngủ thêm nhưng không được. Hắn thì ôm nó chặt kính, không cho nó động đậy. Nó nằm ngắm hắn mà tới 6 giờ 15 lúc nào không hay. Mọi người thường dậy 6 giờ, chắc giờ này đã tập trung ở dưới nhà hết rồi.

Hắn tự nhiên hôm nay lại không thức sớm, nó kêu mãi mà hắn không chịu dậy. Bỗng trong đầu nó loé lên một ý tưởng điên rồ, cười nham hiểm. Khó khăn lắm nó mới thoát khỏi vòng tay hắn, tắm rửa thay đồ xong xuôi rồi làm "công việc mới nghĩ ra". Xong hết thì nó phóng như bay xuống dưới nhà.

-Woa! Vân Nhi dậy sớm thế?_Khánh

-Hứ! Định móc họng nhau nữa à?_nó

-Không có... Không có!_Khánh cười "như điên"

-Bảo đâu?_Hanna

-Trên phòng!_nó chỉ chỉ

Vừa dứt lời thì hắn hét lên.

-Vân Nhi!

-Có chuyện gì vậy?_Hanna hót hoảng chạy lên coi xem

-Đừng ai lên đây!_câu nói lạnh băng của hắn làm cho nhỏ Hanna khựng lại

Haizz! Chị Nhi nhà ta chỉ lấy muối bỏ hết vào họng của hắn thôi mà! Bỏ nhiều như vậy không biết súc tới bao giờ mới hết mặn.

Hắn đang bực bội súc miệng cho hết vị mặn. Khoảng 20 phút hắn chuẩn bị xong, miệng vẫn còn vị mặn mặn. Nó đang run vì sợ, ôm chặt lấy cánh tay anh hai nó.

-Làm gì em run vậy?_Minh

-À... À .... Không có gì!_nó

-Vân Nhi đâu rồi?_hắn từ từ bước xuống

-A... Anh kêu tôi có chuyện gì không? _nó lắp bắp

-Còn sao nữa? Cô bỏ muối vào họng tôi đúng không?_hắn tức giận

-T... Tại tôi kêu hoài anh đâu có chịu dậy nên tôi mới......

-Hừ!!!

-Thôi đi! Hai người có biết hôm nay ngày gì không?_Mai

-Ngày gì?_hắn và nó đồng thanh

-Là Valentine đó!_Khánh

-Gì? Vậy tụi bây chuẩn bị bao lớn cho tao chưa?_hắn

-Ủa? Cần cái bao lớn để làm gì?_nó

-Lên lớp em sẽ biết_Minh

-Khánh Bảo à!

Nhỏ Hanna nắm lấy tay hắn.

-Gì?_hắn trả lời lạnh băng

-À... Ờ.... Ngày mai, 10 giờ trưa tớ phải về nước rồi. Hôm nay cậu có thể đi chơi với tớ không?_Hanna nói, đôi mặt thoáng đượm buồn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.