Vô Sỉ Đạo Tặc

Quyển 10 - Chương 8: Tình lang



Đạo tặc thất thủ hậu quả vô cùng nghiêm trọng, đây là thường thức mà ai cũng biết, mỗi một đạo tặc cũng đều lo lắng thất thủ, cho dù là đạo tặc cao minh nhất cũng không ngoại lệ.

Rất nhiều đạo tặc lớn tuổi cảm giác thân thủ phản ứng đều bắt đầu chậm chạp thoái hóa, đều lựa chọn bước chân ra khỏi dòng nước xiết.

Nhưng, với một ít đạo tặc mà nói, trộm cắp đã trở thành một bộ phận sinh mệnh của họ, bọn họ mê luyến cái quá trình kích thích kia tựa như nghiện thuốc phiện vậy.

Tâm lý này phi thường mâu thuẫn và thống khổ, thích trộm cắp mà lại không thể không ly khai.

Bộ phận đạo tặc khuya khuya đắm chìm trong ‘Đạo’, không cách nào tự kiềm chế được đạo tặc sẽ lựa chọn vì công hội mà gắng sức, như vậy cho dù sau khi kim bồn tẩy thủ ( rửa tay chậu vàng- ý nói quy ẩn) bọn họ cũng có thể tiếp xúc với bảo vật cùng bí mật, cho dù không có cách nào tự mình ra nhưng cũng qua đó mà đỡ vật vã hơn.( đói thuốc mà ^^)


Cán bộ đạo tặc công hội chỉ là danh xưng rất dễ nghe, trên thực tế thù lao ít đến đáng thương, công hội trả tiền lương là 5 thủy tinh, đối với một A cấp đạo tặc mà nói, quả thực có thể nói là mang tính tượng trưng, thuần túy để thỏa mãn cơn nghiện trộm cắp của đạo tặc về hưu.

Như Cổ Diêu tuổi còn ít mà tấn thăng A cấp đạo tặc cũng không nhiều, mà tuổi còn trẻ rời khỏi tiền tuyến đảm nhiệm vai trò cán bộ lại càng ít, tầm tuổi này của đạo tặc là lúc khí huyết cương phương, không sợ trời cũng chẳng sợ đất.

“Hắc, tiểu tử, ngươi mới có hai mươi tuổi đầu, sao lại không muốn xông xáo nữa? Thật là đánh tiếc!”

Cùng Cổ Diêu nói chuyện chính là một nữ đạo tặc đã hơn năm mươi tuổi, trên mặt trát một lớp phấn dày, trên tóc cài một đáo hồng hoa, nhìn thật có điểm chướng mắt. Thích đẹp không phải là sai, vấn đề là lão nhân gia nàng phải biết tuổi của mình, trang phục phải thích hợp thân phận mới được, nữ nhân năm mươi tuổi lại làm cái bộ dáng ngây thơ thì thật là chẳng ra gì.



Cổ Diêu mỉm cười nói: “Đại tỷ, ngươi không phải cũng trên dưới ba mươi đã không còn hành nghề nữa sao?”

“Cái gì? Đại tỷ ta cũng hơn bốn mươi rồi!” Sư nãi đạo tặc giống như thiếu nữ, che miệng cười đến run rẩy cả người, phấn sáp trên mặt từng mảng từng mảng rớt thẳng xuống.

Tình hình này có thể làm rất nhiều nam nhân mất hứng. Nhưng Cổ Diêu lại không giống vậy, ngược lại kinh hô:” Cái gì? Đại tỷ, tỷ không nói đùa chứ? Tỷ mà hơn bốn mươi thì thiếu phụ ba mươi tuổi trên đại lục chả phải muốn đi nhảy lầu hết hay sao?”


“Tiểu huynh đệ, mồm miệng thật là ngọt, trách không được nhanh như vậy đã thành A cấp đạo tặc rồi.” Sư nãi tâm hoan nộ phóng nếp nhăn trên mặt tựa hồ cũng ít đi mấy cái, hiển nhiên lời nói của Cổ Diêu làm cho nàng phi thường khoan khoái, xưng hô cũng sửa lại, càng thêm thân thiết.



Muốn nịnh một người phụ nữ, từ góc độ tuổi tác mà ra tay đúng là không có cách nào tốt hơn.

Không có việc gì Cổ Diêu cũng sẽ không vuốt mông ngựa như vậy, hắn khẳng định có dụng tâm khác, thấy thời cơ đã chín muồi, hắn hỏi:“Đại tỷ, không phải hôm nay tỷ nhận được tin tức nhiệm vụ sao?”

Bởi vì vừa mới vào công hội lịch duyệt chưa lâu, hôm nay Cổ Diêu mới chỉ là sơ cấp cán bộ mà thôi, nói trắng ra là làm chân sai vặt, chỉ được phân phối toàn là nhiệm vụ phi thường phổ thông, tin tức trọng yếu được tiếp nhận cũng rất có hạn.

Mà vị sư nãi này lại khác, đừng nhìn bộ mặt phấn son ngồn ngộn, nàng chính là S cấp siêu cấp đạo tặc. Trong công hội đảm nhận chức vụ cán bộ cao cấp cấp bậc nguyên lão, thông tin tiếp nhận được tự nhiên cũng rất nhiều, vì vậy mà Cổ Diêu đành mặt dày mà nịnh nọt.

Trong nội bộ đạo tặc công hội thường xuyên tiến hành trao đổi tin tức. Vì bảo vệ chính mình, đạo tặc không thường xuyên tiếp xúc với đồng bạn, nhưng sau khi quy ẩn liền bắt đầu sinh ra lắm mồm, có lẽ là vì phát tiết buồn bực lúc trước, mới có thể cực đoan như vậy.

Công hội có nhiều Đại lão gia là đàn ông lưỡi dài, tám rất nhiều, nữ cán bộ thì càng không phải nói.

Làm cho phụ nữ vui vẻ rồi, nan đề gì cũng có thể giải quyết. Sư nãi đạo tặc bây giờ chính là ví dụ tốt nhất.

“Ai nha, nhiều chuyện lắm, nghe nói thiếu tá đô úy Lam Phong quận bị nhiễm bệnh hoa liễu, hào môn đãng nữ ( cô gái nhà giàu mà dâm đãng) của Cách Nạp thành vừa câu dẫn được một tên gian phu mới, đừng nhìn đại công tước đất Tư Thản đô Ai Đức Mông làm ra bộ dạng thân sĩ chánh nhân quân tử , thực ra hắn là kẻ điên có xu hướng bạo dâm, còn có … “

Sư nãi đạo tặc thao thao bất tuyệt, đáng tiếc đều là chút chuyện không đâu, hơn nữa sư nãi hình như thích tin tức loại này, nói không biết chán,có lẽ trong lòng các nàng loại tin này so với tin tức khác có lực hấp dẫn hơn, hơn nữa những tin tức nàng mang tới cũng có chút liên hệ.

Đều nói phụ nữ ba mươi như hổ, bốn mươi như lang, năm mươi như báo đốm, xem ra không phải là giả.

Cổ Diêu nhẫn nại nghe xong, sau đó phát hiện cũng không có gì đáng giá lưu ý, vừa định mượn cớ lén đi, sư nãi đạo tặc dột nhiên nói: “ Úc, được rồi, còn có một tin nữa, cũng là có liên quan đến tiểu thư nhà giàu.” Kháo, chẳng lẻ lại là chuyện tình tươi mát của đãng nữ nữa sao?”

“Hả, đại tỷ, ta có việc phải đi…”

“Tiểu thư nhà giàu có kia vốn là tiểu thư của Đông Phương gia tộc trong bát đại cổ tộc Đông Phương Lộ…”

Hai người cơ hồ là đồng thời nói ra khỏi miệng, sau đó sư nãi đạo tặc vẻ mặt tiếc nuối nói: “Thật đáng tiếc, vậy lần sau nói tiếp đi.”

“Cái gì, Đông Phương Lộ?”

Cổ Diêu đột nhiên hiểu ra sư nãi đang nói cái gì, dừng bước hỏi.

Nữ hài tóc đỏ mạnh mẽ hỏa bạo kia, không phải nói là nữ tử, hắn cũng đã lâu không được thấy rồi.

Lại nói, Đông Phương Lộ cùng mình có chút điểm quan hệ, bởi vậy Cổ Diêu đối với tin tức có liên quan đến nàng cũng không khỏi có chút hứng thú, không nhịn được nói:“ Đông Phương Lộ làm sao?”

“Tiểu huynh đệ, ngươi không phải nói có việc sao?”

“À, không quan hệ, sự việc kia có thể chờ, làm sao ta có thể không nghe đại tỷ nói hết được?”

“Ha ha, tiểu đệ, ngươi thật là, được rồi, ta nhân tiện cùng ngươi nói một chút. Hôm nay có một người tới ủy thác công hội hỗ trợ tìm kiếm một vị nam tử!”

“Ủa, Đại tỷ, điều này cũng có quan hệ tới Đông Phương Lộ sao?”

“Đương nhiên có, bởi vì người ủy thác nói nếu như có thể tìm được nam tử đó, chuyển cho hắn một câu: Lập tức đi Đông Phương gia tộc Linh Tiểu quận tìm Đông Phương Lộ, nếu không sau này ngươi sẽ hối hận! Câu này thật là ái muội mà, ta xem nam tử kia tám phần là tình lang của Đông Phương Lộ !”

Mỗi lần nói tới đề tài dính dáng đến loại chuyện này, sư nãi đạo tặc liền đặc biệt hưng phấn.

Hắc, Đông Phương Lộ cũng có tình lang rồi? Nữ nhân như nàng cũng có thể tìm được bạn trai sao? Thật là nghĩ không ra!

Xem ra nam nhân kia cũng là nhất thời bị vẻ xinh đẹp bề ngoài của nàng che đậy, dần dần phát hiện ra tính tình nàng rất xấu, rốt cục không nhịn được len lén bỏ đi, nhất định là vậy.

Cổ Diêu cảm thấy buồn cười liền thuận miệng hỏi một câu: “Nam tử kia là ai?”

“Tên của hắn , hình như gọi là Cổ Diêu “

“Cái gì?”

Cổ Diêu bị dọa đến nhảy lên, thânh âm không để ý mà đề cao mấy chục đề xi ben (nguyên tác: phân bối), người Đông Phương Lộ muốn tìm lại là mình?

Sư nãi đang lúc triển khai sức tưởng tượng phong phú, phán đoán quan hệ ái muội của Đông Phương Lộ cùng nam tử thần bí, như vừa tỉnh mộng che miêng nói: ”Ai nha, cố chủ nói chuyện này phải được giữ bí mật, tiểu huynh đệ, ta và ngươi hợp ý mới nói cho ngươi, ngươi ngàn vạn lần nhớ giữ bí mật nha!”

“Ta sẽ giữ bí mật, ngươi yên tâm đi.” Cổ Diêu gật đầu.

Hắn đầy bụng nghi vấn không nhịn được hỏi: “Đại tỷ, Đông Phương Lộ tìm Cổ Diêu làm gì?”

Dù sao cũng đã lỡ miệng rồi, Hơn nữa cứ để trong lòng cũng khó chịu, vì vậy sư nãi đạo tặc dứt khoát nói ra: ”Cụ thể nguyên nhân cố chủ không nói đến, bất quá căn cứ tư liệu cung cấp, nam tử gọi là Cổ Diêu kia vốn là tốt nghiệp sinh ban chín, tự do hệ, vũ áo bộ thần thánh học viện, cùng khóa Đông Phương Lộ. Ta nghĩ bọn họ trong học viện nảy sinh tình cảm ( Bùn cười thật. “sát xuất liễu ái tình đích hỏa hoa” bản dịch phiên âm đại ý là “cọ xát tình yêu tóe lửa”. Haha, mạnh vậy ta! Ta hâm mộ- nd), sau đó không biết vì sao mà lại phải li khai, rồi Đông Phương Lộ không chịu nổi nhớ mong, nhờ công hội đi tìm kiếm tình lang ở nơi nào! Ai, nếu như không tìm được nam tử kia hay là nam tử kia không nguyện ý đến, Đông Phương lộ có khả năng tự sát không nhỉ?”

Xem ra nàng đem chuyện này suy đoán theo phương hướng phim truyền hình rồi, đây là bệnh chung của các sư nãi.

Bất quá nếu đổi lại thành những người khác, chỉ sợ cũng đều nghĩ vậy, Đông Phương lộ lấy danh nghĩa cá nhân tiến hành ủy thác, Đông Phương gia tộc giống như là không biết chuyện, hơn nữa nàng để cho người khác chuyển cáo nói thật rất dễ làm cho người khác tưởng tượng.

Đương nhiên Cổ Diêu tuyệt đối không giống thế, bởi vì hắn là người trong cuộc.

Tuyệt đối không có khả năng, quỷ mới có thể cùng ác nữ này nảy sinh tình cảm.

Trong lòng nghĩ vậy nhưng Cổ Diêu lại nói:” Ha ha, đại tỷ, tỷ phán đoán rất có đạo lý, ta nghĩ nhất định là như vậy rồi.”

Dừng lại một chút hắn lại nói:”Ừm, đại tỷ, trong công hội còn cần tỷ chiếu cố nhiều hơn, mỗi lầm nhìn thấy tỷ, ta thấy thân thiết như thân tỷ tỷ của mình vậy.”

Trên mặt sư nãi liền xuất ra nụ cười như hoa nở:”Từ sau hôm nay, ngươi chính là đệ đệ của ta rồi, hai ta còn khách khí làm gì?”

Sau khi cùng với vị “tỷ tỷ” hơn năm mươi tuổi phấn son đầy mặt kia cáo biệt, Cổ Diêu trong lòng vẫn nghĩ tới lời nói của nàng.

Đông Phương Lộ như thế nào lại đột nhiên tìm mình? Hơn nữa còn công bố nếu không đi sẽ hối hận.

Xem ra là chuyện rất là khẩn cấp trọng yếu đây!

Đông Phương Lộ vẫn có thành kiến với mình, hai người cũng chỉ có quan hệ đồng học không rõ ràng, nếu như nghĩ sâu hơn thì nhiều nhất cũng chỉ là bốn năm tiến hành thực tập nhiệm vụ cùng tổ, trừ cái đó ra thật sự không nghĩ ra điều gì khác, bởi vậy tin tức này làm cho Cổ Diêu rất là nghi hoặc.

Bất quá, sau khi cân nhắc mãi, Cổ Diêu quyết định đến Linh tiểu quận một chuyến.

Hắn thật sự rất tò mò, đến tột cùng là chuyện gì khiến cho Đông Phương Lộ khẳng định nếu mình không đi sẽ hối hận?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.