Vô Sỉ Đạo Tặc

Quyển 16 - Chương 1: Tổ chức tà giáo



"Nghịch Thiên Giáo?" Vừa nghe đến danh từ này thì nét mặt của sư nãi liền biến đổi.

Từ cái tên của giáo phái đó thì có thể xác nhận được đó không chỉ là một tà giáo đơn giản mà là một đại tà giáo, trong những cấm kỵ của thánh điện thì nó được liệt vào cấp bậc A, chỉ thấp hơn cấm kỵ cấp S là ma giới.

Bất luận là lúc nào, đề tài này cũng không nên nhắc đến, đụng với thánh điện và tông giáo tài phán sở là chuyện không nên làm, đây là triết lý cơ bản để bảo vệ bản thân.

"Tiểu huynh đệ, ngươi hỏi cái này để làm gì?"

"Cũng không có gì, chỉ là lần này chuyện trong nhà của đệ phát sinh là có chút liên quan đến nghịc thiên giáo cho nên mới muốn tìm hiểu về nó. Nghe nói Nghịch Thiên Giáo tiếng xấu đồn xa, hơn nữa giáo đồ của giáo phái cũng vô cũng tà ác, nhất nhiều kẻ không có trái tim, ăn tươi nuốt sống người khác, thậm chí có những giáo đồ còn chuyên giết các phụ nữ có mang, mổ bụng để lấy thai nhi ra mà tu luyện tà công, hầu hết giáo đồ đều biết các yêu thuật độc ác, lòng dạ lại hẹp hòi, chỉ vì một cái liếc mắt mà cũng có thể giết người. Nếu như thật sự là như thế thì đệ cần phải báo lại cho người nhà cẩn thận đề phòng bọn họ báo thù."

Cổ Diêu nói xong thì giả bộ như vô cùng lo lắng.

" Ay da, cũng không hẳn là thế, lời đồn thì không thể nào tin hoàn toàn được." Tôn chỉ của chém gió chính là tìm hiểu cặn kẽ chân tướng của sự việc, dưới sự hành hạ của cơn nghiện, sư nãi không nhịn được mà chen vào nói.

Cổ Diêu nghi hoặc:" Quoa, đại tỷ, người nói là lời đồn có vẻ quá phóng đại?"

" Đâu chỉ là phóng đại, căn bản à Bóp Méo Sự Thật!" Đã ra chiêu rồi thì khó mà thu chiêu được, sư nãi thấy thế thì cũng không ngậm miệng lại được, dù sao thì Nghịch Thiên Giáo cũng chỉ là cấm kỵ cấp A, không có như cấm kỵ cấp S vô cùng nghiêm ngặt, kín đáo không có kẻ hở, cũng có rất người thỉnh thoảng lén lút thảo luận về các cấm kỵ cấp A.

Vì thế dưới cơn nghiện sư nãi nói tiếp:" Không sai, Nghịch Thiên Giáo quả thật là tà giáo, giáo lí của bọn họ chính là phản thánh điện, tông giáo tài phán sở, nhưng mà hành vi ăn thịt người, uống mau tươi thì lại hoàn toàn không có, ít nhất trong tư liệu mà ta nắm được thì không có những vấn đề đó, nếu như nó có thật thì đã sớm có bằng chứng rồi."

Tin tức của đạo tặc công hội là đảm bảo uy tín và chất lượng. Hơn nữa sư nãi lại là nguyên lão của công hội, lời nói của nàng có độ chính xác rất cao, nhưng như thế thì lại làm cho Cổ Diêu khó hiểu thêm:" Nếu như vậy thì tại sao lại có lời đồn như thế?"

" Điều này cũng đơn giản thôi. Suy nghĩ một chút là sẽ biết được thôi." Sư nãi bĩu môi, động tác trông như một thiếu nữ xuân thì:" Giống như Nghịch Thiên Giáo, nó là một tà giáo siêu cấp. Thánh điện đương nhiên là muốn gia tăng tội trạng lên người của nó. Khiến cho cả đại lục đều kiêng kỵ và căm ghét, và sẽ không muốn tiếp xúc đến Nghịch Thiên Giáo, tránh bị họa sát thân. Hơn nữa mỗi người đề muốn diệt trừ Nghịch Thiên Giáo. Và tông giáo tài phán sở khi truy bắt cũng sẽ dễ dàng hơn."

Cổ Diêu cau mày nói:" Tỷ nói là thánh điện cố tình tung tin đồn xấu lên người của nghịch thiên giá? Thánh điện cũng có hành động lừa gạt thế nhân như vậy sao?"

" Ay, cái này không hẳn thế. Là ... Là bọn họ tìm những người khác làm, và có lẽ cùng có nguyên nhân khác." Danh tiếng của thánh điện đều ảnh hưởng đến tâm lý của mọi người ở đại lục, sư nãi cũng không ngoại lệ. Phỉ báng thánh điện là hành vi không tốt. Vì đã lỡ lời cho nên nàng vội vàng chuyển sang đề tài khác:" Mặc dù phản lại quanh minh thần và thánh điện nhưng Nghịch Thiên Giáo lại tự xưng là Nghịch Thiên Thần Giáo. Đệ nói xem có phải rất là buồn cười không? Ha ah."

Cổ Diêu cũng cười khan mấy tiếng rồi nói:" Đại tỷ, kết cấu bên trong của Nghịch Thiên Giáo như thế nào?"

" À, thì cũng giống như các giáo phái thông thường thôi. Bọn họ có một vị giáo chủ. Nhưng mà nghe nói mấy năm trước giáo chủ đã bị thánh điện bắt là phán quyết rồi. Nghe nói là cho đến nay vẫn chưa tìm được người thay thế vì thế chức vụ này vẫn còn khuyết."

" Nếu như vậy thì bọn họ không phải đã trở thành quần long vô thủ sao?"

Sư nãi lắc đầu nói:" Cũng không hoàn toàn như vậy, ngoài giáo chủ ra thì trong Nghịch Thiên Giáo còn có một vị thánh nữ, thực lực của nàng không nhất định là phải mạnh nhất. Nhưng mà ở bên trong giáo thì có địa vị dưới một người trên vạn người, trước khi tìm được người xứng đáng cho chức giáo chủ thì nàng chính là thủ lĩnh của Nghịch Thiên Giáo. À còn có một điều nữa, thánh nữ phải là xử nữ, he he..."

Mẹ, môn phái nào cũng có quy tắc cổ quái, trưởng môn tương lai của tiêu dao môn thì không được là xử nam mà thánh nữ của Nghịch Thiên Giáo thì phải là xử nũ.

Suy nghĩ một chút rồi hắn nói:" Cái cô thánh nữ kia, thực ra là ai?"

" Thân phận thật sự sao? Cũng không ai biết được." Sư nãi nhún vai:" Sự bí ẩn của Nghịch Thiên Giáo sợ rằng cũng không kém hơn so với công hội của chúng ta, giáo đồ cũng không nhận ra được chân diện của đối phương. Chỉ dùng danh hiệu để xưng hô. Dưới thánh nữ là sáu vị đại pháp vương, nghe nói đều là tuyệt thế cao thủ vạn người có một, ngoài ra, còn có rất nhiều cao thủ khác. Tóm lại, đây là một tà giáo có thực lực hùng hậu, danh tiếng thậm chí còn hơn cả Bái Nhật Giáo năm xưa!"

Cổ Diêu nói:" Tại sao có nhiều người như thế, thậm chí là cả các tuyệt thế cao thủ cũng muốn gia nhập Nghịch Thiên Giáo? Những người đó hẳn là không biết sử dụng yêu thuật."

Sư nãi thở dài:" Sự tình này thì biết nói thế nào cho rõ đây, ví dụ như chúng ta, tại sao lại muốn trở thành đạo tặc, cho dù là buôn bán kiếm sống thì chúng ta cũng dư sức sống nửa đời còn lại nhưng mà vẫn không thể nào thoát khỏi cái nghề này được, và sợ rằng cũng không ai giải thích được. Mỗi người đều có lý tưởng để theo đuổi, và cũng có thể là bất đắc dĩ."

Dừng một chút nàng lại nói:" Bất quá, Nghịch Thiên Giáo ngoại trừ phản lại thánh điện và tông giáo tài phán sở ra thì cũng không có đi theo trả thù ai, trừ khi người đó là người của thánh điện hoặc là bán đứng giáo đồ, mới bị đuổi tận giết tuyệt. Điều này thì đệ đệ có thể yên tâm.

Cổ Diêu cười nói:" Nghe tỷ nói thì đệ không còn lo lắng nữa rồi." Không lo lắng là đương nhiên rồi, hắn vốn nói xạo mà.

Sư nãi nói:" Đúng rồi, tiểu đệ đệ, mọi chuyện của ngày hôm nay không được nói ra ngoài, tỷ thấy chúng ta rất thân lại có liên quan đến người thân của đệ cho nên mới phá lệ mà tiết lộ ra đấy."

Cổ Diêu cười nói:" Đó là đương nhiên rồi. Đại tỷ, tỷ cũng biết đệ không phải là loại người không làm việc lớn được."

Sau khi cáo biệt sư nãi thì Cổ Diêu rời khỏi đạo tặc công hội, hắn đã ở đạo tặc công hội vài ngày rồi, cần phải đi xem duy khắc mới được. Tiểu tử kia mấy ngày gần đây hình như là gặp phải chướng ngại trong việc tu luyện, cần phải đi chỉ điểm một chút mới được. Tại sao lại vô duyên vô cớ hỏi thăm về Nghịch Thiên Giáo chứ, có lẽ là bị ma thần ảnh hưởng nhưng là Cổ Diêu không thể nào át chế được ý niệm này trong đầu.

"Sư đệ, đang suy nghĩ cái gì thế?"

Đang lúc Cổ Diêu trầm tư thì một người từ từ hạ xuống trước mặt hắn, đó là Christie

"Y, sư tỷ?"

Cổ Diêu hơi kinh ngạc, vị sư tỷ này của hắn quả thật là có chút thần bí, ngoại trừ biết dược tên của nàng và biết nàng là người của tiêu dao môn ra thì, thân thế và hành tung của nàng vẫn là ẩn số, nàng luôn ra ngoài mấy tháng rồi mới quay lại đạo tặc công hội một lần.

Cái ý niệm trong đầu của Cổ Diêu vừa được đè nén xuống lại xông lên:" Sư tỷ, tỷ có nghe nói qua về Nghịch Thiên Giáo chưa?"

"Nghịch Thiên Giáo?" Một người luôn trầm ổn như Christie khi nghe được danh từ kia thì trong mắt hiện lên một cái nhìn rất kỳ dị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.