Vô Sỉ Đạo Tặc

Quyển 5 - Chương 4: Đạo đạn



Trải qua mấy ngày ở chung khi mà Hạ Hầu Cẩn bụp banh bảy cái bàn, luyện kim thuật sĩ thí nghiệm thất bại bốn lần làm nổ um sùm, đối với hai vị xá hữu Cổ Diêu đã hiểu biết chút đỉnh.

Nguyên lai Cổ Diêu cứ tưởng mấy tên hậu duệ của các đại gia tộc đều là mấy tên tự cao tự đại, tự sướng điên cuồng, song Hạ Hầu Cẩn làm thay đổi ấn tượng của hắn, anh chàng này tuy có hơi lỗ mãng nhưng lại dễ nói chuyện không có chút gì gọi là ra vẻ danh giá, không chỉ vậy hắn đặc biệt chăm chỉ, học kỳ chưa bắt đầu, mỗi ngày khi sáng sớm hắn đã dậy rồi kéo theo cái áo giáp bằng hợp kim đặc biệt đến khu trung tâm học viện chay bộ, cái áo đó cỡ hơn ngàn cân làm cho Cổ Diêu lắc đầu le lưỡi.

Cổ Diêu đoán Hạ Hầu Cẩn ít nhất là có số tuổi tối đa của học viện là 20, nhưng từ khi tiếp xúc thì mới biết Hạ Hầu Cẩn cũng không có lớn như vậy, kém hai tuổi so với Cổ Diêu đoán chỉ có 18, nhưng mà nhìn thì quả thật là già trước tuổi.

Tới cái vị xá hữu thứ hai là tên thanh niên gầy nhỏ kia là Tạp la là luyện kim thuật sư.

Luyện kim thuật sư vốn là một loại nghề nghiệp kỳ quái nhất, bọn họ không tu luyện đấu khí, mà la chuyên môn nghiên cứu vật tạo phản ứng, cũng thông qua phản ứng bất đồng mà chế tạo công kích. Có nhiều kết quả kỳ quái khác nhau như làm địch thủ mê man, bị tê tê, không rõ ràng, mất khả năng nói, hay là không trọng lượng, sinh ra ảo giác, hành động bị trì hoãn, cảm quan phạm sai lầm…….

Luyện kim thuật sư dù không phải nhiều lắm nhưng trong quân đội Áo La là không thể thiếu.

Trừ khả năng phát huy tác dụng của họ trên chiến trường, luyện kim sư còn mang đến cho cuộc sống dân gian nhiều tiện ích như là ma pháp tạo ra ôn tuyền là do luyện kim sư làm nên mà những thứ như vây họ còn chề tạo nhiều lắm.

Bởi vì cả ngày chỉ có thể đối mặt với công thức phản ứng buồn tẻ, đổ hết tinh lực vào luyện chế cái mới, cho nên nếu không có hứng thú trời sanh với nghề, không có thiên phú sáng tạo sẽ không thể đi theo nghề nghiệp này được.

Trong mắt mọi người luyện kim thuật sĩ chính là khoa học cuồng nhân dù ăn cũng tự hỏi, uống cũng tự hỏi, ngũ cũng thế thậm chí lúc đi tiểu trung đại tiện gì gì đó cũng tự hỏi, mơ cũng mơ thấy vật chất phản ứng, khi hắn mà lâm vào trạng thái tự hỏi, trên cơ bản là không để ý hết thảy bên cạnh, dù là thiên thạch rơi cũng không chú ý, nếu đang đi trên đường mà gặp 1 người đập đầu vào cây côi hắn 8 9 phần 10 là luyện kim thuật sư.

Nguyên tố cũng chính là 1 loại vật chất , hơn nữa các nguyên tố cũng có phản ứng chỉ là tỉ lệ thành công có khác mà thôi, cho nên còn có 1 bộ phận nghiên cứu chuyên môn về nguyên tố chế thành ma pháp đạo cụ, nếu có thể nắm được phương pháp cái gì hỏa cầu băng tiễn mọi ma pháp đều có thể mô phỏng, người ta gọi loại này nguyên tố luyện kim thuật sư.

Muốn trở thành nguyên tố luyện kim thuật sư còn phải tu luyện đấu khí mà không phải 1 loại mà là mấy loại thậm chí càng nhiều càng tốt như vậy mới làm phản ứng nguyên tố càng phức tạp, chế ra đủ kiểu đủ loại ma pháp đạo cụ.Mà bởi vì kiêm tu cho nên mỗi đấu khí không phải là mạnh mẽ, cho nên thuần túy nói thể lực chiến đâu so với cường giả của các chức nghiệp khác, khi khai chiến chính là kém hơn không ít .

Nguyên tố luyện kim sư càng cao cấp càng làm ra ma pháp đạo cụ cao cấp có thể bình khởi với ma kỹ cực mạnh của các ma pháp sư đứng đầu, hơn nữa khi phóng không cần chú ngữ hổ trợ phóng ra chính là nhanh hơn nhiều.

Có thể luyện ra nhiều loại đấu khí chính là điều kiện vô cùng khó khăn rồi cũng vì thế là cho nguyên tố luyện kim thuật sư càng ít hơn trong số ít luyện kim thuật sư tồn tại. Nguyên tố luyện kim thuật sư, danh hào này đại biểu cho cường đại, chỉ cần nhiều loại đầu khí đã khiến cho hắn bước vào hàng ngũ cường giả còn chưa nói thuật luyện kim kỳ diệu kia.

Tạp la cũng là 1 nguyên tố luyện kim thuật sư, nghe nói tại trung tâm thần thánh học viện có có cao tinh tài liệu và phòng thí nghiệm nhưng sao lại tơi đây.

Nhưng mà luyện ma sư đều phân vào khu ưu tú nhưng mà Tạp la cũng là tự nguyện vào khu bình thường, không phải ảnh hưởng thần tượng như Hạ Hầu Cẩn mà là vì luyện kim thuật sư chính là càng ẩn dấu càng ít người chú mục càng ít bị ngoại giới quấy nhiễu chính là càng dễ chuyên chú nghiên cứu.

Tại khoảng thời gian này Cổ Diêu khi rãnh đều tìm Hàn Đan, dạy nàng 1 chút lý luận võ học, dù không thể dạy Tiêu Dao Vô Ảnh cho nàng nhưng mà bản thân dù sao cũng đã được sự chỉ dạy của một siêu cấp cao thủ nên hắn cũng có chút kiến thức, giúp hàn đan thu nhiều ích lợi.

Hàn đan không chỉ là người kiều sinh quán dưỡng, chỉ hiểu được cuộc sống có cung phụng, nàng thích nghi với cuộc sống độc lập rất nhanh, nghe nói hai vị nữ sanh xá hữu đối với nàng tốt lắm, phi thường chiếu cố cái này làm Cổ Diêu yên tâm.

Công tác chiêu sinh của thần thánh học viện đã xong, bây giờ là chuẩn bị khai giảng.

Tại ngày đầu tiên khai giảng Cổ Diêu bò trên giường từ sáng sớm, chuẩn bị đối mặt cuộc sống hoàn toàn mới, tâm hắn có chút chờ mong lại có chút khần trương.

Mở cửa ra, thấy Hạ Hầu Cẩn sau khi khổ luyện trở về, dù là ngày khai giảng hắn cũng không bỏ quá trình tu luyện hàng ngày.

“Lão nhị, sớm nhỉ!”

Tại ký túc xa Cổ Diêu với Tạp la đều là 16, Cổ Diêu lớn hớn 1 tháng, mà Hạ Hầu Cẩn 18 tuổi chính là lão đại , rất chiếu cố hai vị tiểu đệ.

Cùng lúc nói chuyện với Cổ Diêu, hắn cởi cái áo giáp ra đặt lên mặt đất, hơn 1000 cân làm cho mặt đất chấn động 1 hồi.

Lúc này 1 cửa phòng khác cũng mở ra, tạp la bước ra uể oải, vẻ mặt mệt mỏi, lộ ra hai con mắt thâm đen tức cười cứ như là hôm qua không có ngủ ngon.

Cổ Diêu và Hạ Hầu Cẩn đối với việc này cũng quen quá rồi, cuộc sống của luyện kim thuật sư chính là như thế rối loạn, chỉ cần nghĩ ra cái quỉ gì hay hay thì nửa đem có làm thí nghiệm cũng là bình thường thôi.

Tạp la cầm trong tay 1 quyển sách nhỏ, thì thầm học thuộc lòng.

Quyển sách đó luôn được hắn mang theo bên mình cứ như là hình với bóng, Hạ Hầu Cẩn có điểm tò mò :”Lão tam, cái kia là cái gì sao mà cả ngày đều cầm.”

“Là công thức luyện kim, huynh muốn coi không?” Tạp la nói xong đem quyển sách trưng bày trước mặt Hạ Hầu Cẩn.

Hạ Hầu Cẩn hạ đầu nhìn hắn chỉ thấy các tên vật loại thí nghiệm chưa từng biết còn có các hình thù kì quái, các dạng ký hiệu quái lạ, trong đầu hắn truyền tới 1 trận huyễn tượng, vội váng nói :”Thôi thôi thôi, thu lại nhanh đi.”

Mới nhìn 1 chút đã như vậy coi nhiều chắc nổi điên không biết tạp la thế nào mà cầm cả ngày cũng không sao.

Cổ Diêu cũng không nhịn nổi hỏi :”Tạp La, mấy ngày nay ngươi nghiên cứu cái gì vậy, tạc đạn sao?”

Tạc đạn là 1 loại hình chế tạo của luyện kim thuật sư được quân đội La Áo đế quốc dùng, là 1 loại ma pháo đạo cụ, sau khi ném có kỹ năng phá hủy, công kích quần thể có hiệu quả nhất định.

Nhắc tới bất kỳ cái gì liên quan tới luyện kim thuật là Tạp la sửa đổi hình thái ngay, tinh thần phấn chấn :”Ta nghiên cứu 1 loại chưa từng ai nghiên cứu, ma pháp đạo cụ này kêu là đạo đạn <@tên lửa>”

“Đạo đạn?” cái danh từ văn sở vị văn làm cho Cổ Diêu và Hạ Hầu Cẩn có chút lo lắng.

Tạp la mi phi sắc vũ nói:”Đây là 1 loại mà uy lực phá hoại khủng khiếp hơn tạc đạn do luyện kim thuật sư chế tạo vài lần, thậm chí mười lần hay mấy chục lần.”

Hạ Hầu Cẩn cáu mày :”Cuối cùng là bao nhiêu lần ?”

Tạp la khụ 1 tiếng :”Trên lý luận, cao nhất là mấy trăm lần, ừ , uy lực có nó có thể phá nát đông khu , san thành bình địa!”

Hạ Hầu Cẩn càng thêm hoảng sợ :”Ngươi không nói giỡn chứ hả Chính là dù lấy thiết khu của hắn, xét tới tính phá hủy, cũng khó mà may mắn thoát khỏi.

Tạp la cười nói:”Huynh chắc biết, thái độ của luyện kim thuật sư chúng ta luôn là nghiêm cẩn, không bao giờ thổi phồng, mấy ngày nay các người cũng thấy mấy ngày nay ta chỉ đưa vào rất ít nguyên tố, chúng nó đã phản ứng phi thường kịch liệt, đều là phản ứng hiếm thấy trong luyện kim, chỉ cần nắm chặt phương pháp, làm cho phản ứng duy trì liên tục, chính là rất kỳ diệu, nói xạo cũng như không, ta thí nghiệm cho các ngươi coi..”

Nói xong tạp la vươn tay phải, dùng phong nguyên tố lấy 1 cái chai như lá mỏng chuẩn bị thí nghiệm.

“Đừng đừng chúng ta tin ngươi mà!” Cổ Diêu và Hạ Hầu Cẩn gần như đồng thời ngăn cản, mấy ngày nay Tạp La làm thí nghiệm còn không lần nào thành công, bọn họ chưa muốn “Trở Về Cát Bụi”.

Tạp La thấy thế thu tay cười:”Đạo đạn chỉ là chế tạo phức tạp phi thường , ta mới khởi đầu dã gặp nhiều khó khăn vô cùng, chỉ hi vọng điển tịch trong thần thánh học viện có thể giải cái nan đề này,đây cũng chính là điểm trọng điểm nghiên cứu của ta trong mấy năm tới rồi .”

Trước khi cái khóa đó xong, có khi nào mình bị nổ banh xác? Đó là tiếng lòng chung của Cổ Diêu và Hạ Hầu Cẩn.

Xem ra lời đồn đãi không sai, chơi với mấy người luyện kim thuật sư chính là người nguy hiểm. Tùy thời có thể mang tới tai nạn bất ngờ cho cho người bên cạnh, nhớ tới cái loại đạo đạn kinh khủng mà Tạp la miêu tả, ngay cả Hạ Hầu Cẩn cũng lo ngay ngái, chỉ cầu cho thí nghiệm của hắn mãi mãi không hoàn thành, không tiến bộ, Cổ Diêu còn lo lắng không biết có nên hướng học viện năn nỉ đổi túc xá.

Hai người cũng không có ý khuyên can, xác thực là không muốn phí thời gian làm chuyện không thể, luyện kim thuật sư đã có hứng thú với thí nghiệm của họ thì có lấy chín trâu mười bò kéo cũng không ra.

Hạ hấu cẩn mặc lại cái bộ giáp hợp kim kia rồi xoay người:”Tốt lắm chúng ta đi thôi còn có giáp hội, ngày đầu tiên cũng không nên đi muộn.”

======

Hum nay bận nên chỉ có 1 chương!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.