Vô Sỉ Đạo Tặc

Quyển 8 - Chương 5: Thú liệp



Nằm ẩn ở bên bờ khu nguy hiểm cao là một cái hồ nước tất cả thành viên của tổ A đều điều hòa hơi thở. Chờ con mồi xuất hiện.


Cái hồ bạc này là nơi trọng côn thường xuyên xuất hiện, dễ dàng phát hiện tung tích của nó.



Đợi chừng hai canh giờ, lúc tất cả mọi người sắp mất kiên nhẫn thì một con trọng côn rốt cục xuất hiện.


Đó là một đầu ma thú, hai mắt tròn lồi giống như cóc, bốn chân có vây, hình dáng cùng bích hổ (thằn lằn) có vài phần tương tự, chỉ là lớn hơn không ít.


Trọng côn toàn thân bóng loáng không có long, nhìn qua có chút mỡ, bên ngoài thân mỡ là có một loại vật phân bố trên thân thể nó, theo Áo Bố Lý cung cấp tư liệu đã nói, phân bố vật của nó có tính chất đặc thù, đó là giảm bớt đại bộ phận lực công kích từ bên ngoài đến, giảm thấp thương tổn trên diện rộng, bảo vệ thân thể hữu hiệu, đồng thời cũng làm cho nó chạy trốn nhanh hơn.


Trọng côn quả thật là loại ma thú sợ chết, rất nhanh xuyên qua ven hồ cái đầu nhỏ hết nhìn đông tới nhìn tây, tùy thời quan sát tung tích địch.


Ngả Trạch Lạp Tư là thế giới kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, trọng côn gần bị coi là thức ăn tầng trung, ngoại trừ nhân loại ra, còn có thể bị ma thú mạnh ăn thịt, cho nên nó luôn cẩn thận.


Đây là một đoạn lộ trình nguy hiểm, từ lúc nó lộ thân đến chỗ bụi cỏ vốn là một tiểu đạo, trọng côn cẩn thận hơn, hơi có tí gió là nhìn quanh hồi lâu.


Bỗng nhiên cảm thấy cái gì đó trọng côn quay đầu lại chạy nhanh như gió.



“Hát!” tiếng châm phá không bay ra,chuẩn xác đâm trúng trọng côn.


Đang lúc Đông Phương Lộ vui mừng, châm bay ra chạm vào người nó bị thay đổi quỹ đạo, trọng côn thì lao bào bụi cỏ mất dạng.


Đông Phương Lộ ngây người, phi châm này từ tay nàng phóng ra có lực xuyên thấu rất cao, vậy mà không làm gì được con mồi, bị đồ vật phân bố trên người nó cùng vòng bảo vệ phong hệ cải biến quỹ đạo thứ này quả thật là khó chơi.


“Ai, thất bại, bà nội nó, thứ này quả là giảo hoạt!”Hạ Hầu Cẩn đứng lên,buồn bã nói:”xin lỗi,đây là lỗi của ta.”



Dù sao hắn cũng là người luyện ngoại công, thu niễm khí tức không bằng các thành viên khác trong tổ, hắn tuy có nghị lực nhưng là thiếu kiên nhẫn,đợi lâu không thấy con mồi, khi nhìn thấy quá đỗi hưng phấn khiến khí tức lộ ra, làm cho cảm giác linh mẫn của trọng côn phát hiện, tránh thoát khỏi cạm bẫy trốn đi lập tức.



Những người khác đều rời chỗ núp hiện thân, Hách lien kiếm không nóng không lạnh nói:”Có những người luôn không được viêc, thất bại có thừa! Lại là đội trưởng, loại biểu hiện này làm sao mọi người phục?”



Đối với việc huấn luyện viên chọn Hạ Hầu Cẩn,hắn vẫn canh cánh trong lòng, Bây giờ có dịp liền mượn cớ nói ra.


Hạ Hầu Cẩn vừa nghe xong phát hỏa, hai mắt trừng lớn nhìn Hách Liên Kiếm.Hai tay nắm chạt:”Hách Liên Kiếm ngươi nói vậy có ý gì?”


Hách Liên Kiếm hừ lạnh nói:”ta nói sai sao, nếu không phải tại ngươi,chúng ta bây giò đã có một viên tinh hạch rồi!”


Không khí tràn ngập mùi hỏa dược. Độc Cô Phượng đi ra giảng hòa:”Thôi đừng vì một lần thất bại mà phá hỏng đội ngũ. Chúng ta phải thông cảm cho đồng đội.Hơn nữa Hạ Hầu Cẩn đâu phải cố ý!”


Mặc dù đợi rất lâu mới có cơ hội, cuối cùng lại thất bại làm cho mọi người có chút tiếc nuối, nhưng dù sao ai lần đầu làm nhiệm vụ chẳng có sai sót, Hạ Hầu Cẩn cũng không cố ý.Tình thế như vậy, nhắc nhở là được, Hách Liên Kiếm lại còn châm chọc, chế nhạo khiến mọi người khó chấp nhận.


Một khối hỏa dược này chôn trong tổ đội làm ảnh hưởng đến sự đoàn kết của tổ đội, rốt cuộc khiến mọi người có cảm giác muốn nổ tung. Đây chỉ là lần đầu làm nhiệm vụ mà thôi, sau này phải cố chịu đựng.Tất cả mọi người cảm thấy áp lực, nếu như sai lầm, Hách Liên Kiếm có thể sẽ kiếm chuyện, phỏng chừng muốn nổi loạn.



“Độc Cô Phượng nói không sai. Mỗi......


người đều có thể phạm sai lầm, nếu chúng ta hoàn mĩ căn bản không cần làm nhiệm vụ, ít nhất chúng ta cũng thu được kinh nghiệm phải không? Huống chi lần này cũng không phải không có thu hoạch. Phong vương của ta đã nhớ kĩ mùi của trọng côn, hình dáng đặc thù. Giờ chúng ta không cần chờ đợi nữa mà là chủ động truy tìm.”


Sau ba ngày bắt đầu nhiệm vụ thực tập, tuần thú sư Lang Kỳ cùng với Hách Liên Kiếm tại Ngả Trạch Lạp Tư xông xáo nên vẫn rất buồn bự, lúc này cũng đứng ra vì Hạ Hầu Cẩn nói.


Trái ngược với Lang Kỳ, Tắc Tây Nhĩ cùng Hạ Hầu Cẩn cộng tác được chiếu cố không ít,tự nhiên là hướng hắn nói:”thất bại không tính là cái gì, chủ yếu là chúng ta nhận được bài học gì từ đó.Chức trách của thành viên tổ cũng không có cái gì hay.”


Những người khác cũng hướng Hạ Hầu Cẩn giải vây. còn hơn Hách Liên Kiếm. Hắn cương trực đôn hậu.Mọi người tự nhiên tốt hơn nhiều.


Rõ ràng, Hạ Hầu Cẩn phạm sai lầm, nhưng không ai đứng về phìa mình, Hách Liên Kiếm phát hỏa nói:”tốt lắm, chỉ mong loại sai lầm này không tái diễn, ta không mong muốn nhiệm vụ thứ nhất dừng lại mười ngày tám ngày. Nếu không thì nhiệm vụ lần này trắng tay!”


“Nghe này, ta sẽ không, nhất định sẽ không!”


Lần đầu hành động. Lại không thế nào kết thúc trong không khí vui vẻ, cũng không thể tại ven hồ mai phục. Vì khi con trọng côn kia gặp tao ngộ này nó sẽ thông báo cho đồng loại, sẽ không có con thứ hai đến đây nữa.


Cũng may tuần thú sư lang đám kỳ. Cũng là Hách Liên Kiếm vẫn xem thường mà hợp tác, lúc này nổi lên tác dụng trọng yếu, rất nhanh điều tra mùi của trọng côn nhờ tin tức của sủng vật phong vương mới thu phục tại đây, dẫn một bộ phận đàn ong làm trinh sát.


Có mấy sinh vật bản địa thông hiểu hoàn cảnh này hỗ trợ, không cần ôm cây đợi thỏ, hiệu suất so với chính mình truy tìm cao hơn nhiều, rất nhanh có tin tức, phát hiện ra mấy nơi có trọng côn.


Bình thường trọng côn đều là hành động đơn lẻ, trừ khi có phối ngẫu, chọn nơi có cả con đực và cái. Vì nguyên nhân địa hình bất đồng mà thay đổi kế hoạch. Rất nhanh mọi người liền chuẩn bị hành động lần hai.


Lần hành động này không phải là thành viên trong tổ. mà là một sủng thú của Lang Kỳ là một thiểm điện điêu tên là Chiêu Chiêu.


Chiêu Chiêu là một đầu sủng thú một sừng đáng yêu, bình thường thích ghé vào vai Lang Kỳ mà ngủ, chính là khi tỉnh dậy vẫn có bộ dáng buồn ngủ.





Nhưng đừng coi thường vẻ ngoài lười biếng của nó, chính là giống tên thiểm điện điêu. Nó có tốc dộ như thiểm điện, còn nhanh hơn cả trọng côn.


Con sủng thú này cùng với trọng côn, tương đương như mèo với chuột, nguyên là không cần mọi người cố sức. Chiêu chiêu dễ dàng bắt được trọng côn, nhưng đáng tiếc đây là Ngả Trạch Lạp Tư, Chiêu Chiêu không quen hoàn cảnh, trừ lần đó ra. Trọng côn cũng không ngu. Đụng vơi thiểm điện điêu này, loài thiên địch của chúng càng nhanh và mạnh hơn, không cách nào thoát được, sẽ dẫn dụ tới bẫy rập hoặc chỗ ma thú cường đại, khiến cho sủng thú của Lang Kỳ gặp nguy hiểm.


Bởi vậy, phải đem trọng côn hạn chế trong một phạm vi nhất định, không cho nó cơ hội toát khỏi, như vậy chiêu chiêu có thể thỏa mái chơi trò mèo vờn chuột.


Nhận được bài học lần trước, lần này hành động rất thuận lợi, cho đến khi tiến vào mai phục, hai con trọng côn mới phát hiện ra. Nhưng tất cả đã là quá muộn.


Mười ba người, tính cả sủng thú của Lang Kỳ làm thành một vòng. Đem phương viên năm mươi thước chung quanh bao vây nghiêm mật.


Ma pháp sư Tắc Tây Nhĩ đầu tiên sử dụng thuật “Băng Phong Địa Địa”. Thuật này có thể công kích quần thể, nếu như đối phương thực lực không mạnh, lập tức có thể bị đông lạnh.Tại La Áo đế quốc cũng không biết có bao nhiêu binh lính cấp thấp bị đóng băng chết.


Tuy vậy đối với cao thủ mạnh mẽ mà nói, đóng băng mặt đát tác dụng không lớn. Đơn thể công kích còn kém cả băng tiễn. Tắc Tây Nhĩ cũng không dùng nó để kết liễu con mồi. Nếu đơn giản vậy không cần tốn nhiều công phu ma pháp chỉ là tác dụng phụ trợ mà thôi.



Phương viên phòng ngự năm mươi thước bên trong bị đóng băng. Mặt đất phi thường trơn. Khiến trọng côn hành động bị giảm mà những người ở ngoài vòng phòng ngự, hành động không bị ảnh hưởng gì.


Ngoài ra, trọng côn còn là ma thú sợ lạnh, mặt đất đóng băng như vậy có thêm tác dụng, căn cứ tập tính của trọng côn mọi người bình tĩnh xử lý.


Sau khi hình thành vong vây, nữ thần quan Athena cấp cho Hạ Hầu Cẩn và chiến sĩ Ma Lý Tư một cái phòng ngự thuật cùng với tấn tiệp thuật.


Mặc dù chỉ là thuật phụ trợ bình thường của thần quan, bất quá trong tay thần quan mạnh nhất năm nhất thi triển có bất đồng, Hạ Hầu Cẩn hai người tốc độ phản ứng tăng mạnh, hữu hiệu bù vào khuyết điểm.


Sau khi cấp Chiêu Chiêu một cái tấn tiệp thuật, Athena hướng trọng côn thi triển trì hoãn thuật, đáng tiếc trọng côn mặc dù bị nguy vẫn chạy rất nhanh nên không thể thành công.


Vì vậy Athena đổi lại sử dụng trọng lực thuật, tuy hiêu quả hạn chế không bằng trì hoãn thuật nhưng lại có thể bao trùm phạm vi lớn, tại tác dụng của trọng lực thuật tương đương với sân huấn luyện trọng lựuc năm lần của học viên. Áp lực gia tăng. Nhưng đối với bên ngoài không ảnh hưởng.


Đúng là thi triển trọng lực thuật năm lần trong phạm vi năm mươi thước đối với Athena là cố hết sức, vì thế trận chiến rất nhanh kết thúc.


Dưới song trọng hiệu quả của băng phong đại địa cùng trọng lực thuật,mọi người khó khăn lắm mới vây khốn được trọng côn,


Lấy tốc độ của trọng côn cùng ma sủng thiểm điện diêu đuổi bắt trong vòng phòng ngự, làm cho mắt mọi người có chút khó theo kịp, chính là đã chịu hạn chế mà vẫn còn nhanh như vậy, nếu bình thường tốc độ sợ rằng có thể so với nhất lưu thích khách hoặc đạo tặc.


Trọng côn tựa hồ ý thức được mạt lộ, bị thiểm điện điêu đuổi bắt, chúng như con chó muốn tìm phương hướng chạy trốn.



Lúc này đặc điểm của các thành viên đã lộ ra. Đội trưởng Độc Cô Phượng kiếm pháp vô cùng đơn giản. trảm, phách, tước, khảm, điểm, thiết, thiêu, Cách. Thứ…, là phương thức công kích bình thường nhất. không có nửa điểm hoa mỹ, nhưng mỗi kiếm đều tùy thời điểm mà sử dụng.


Ví như chém ngang. Mỗi lần cũng không sai biệt lắm, chỉ là nhìn kĩ tháy góc độ hay tốc độ có điểm bất đồng, chỉ cần hơi lệch, hoặc hơi chậm một chút.


không hổ là Độc Cô Cửu Kiếm, đem kiếm pháp nâng lên đến cảnh giới ”đạo” tuyệt thế kiếm kỹ, địa phương nàng trấn thủ một giọt nước không lọt, một con ruồi cũng không bay qua.


Huynh muội Đoan Mộc Tích, thần mộc đấu khí vốn là lấy linh hoạt làm đầu, còn có thể khống chế thực vật. đem mộc hệ tính chất phát huy vô cùng nhuần nhuyễn.


Hách Liên Kiếm mặc dù thực khiến người chán ghét, nhưng cũng không thể phủ nhận thiên phú của hắn và Bát Kỳ Kiếm Pháp cao minh. Thủ cũng là thập phần chặt chẽ.


Đông Phương Lộ thì thỉnh thoảng thi phát lãnh tiễn, trợ giúp thành viên khác ngăn cản con mồi chạy trốn.


Lang Kỳ thân mình thực lực so với mọi người không tính là quá mạnh mẻ, thân thủ cũng không quá linh hoạt. vấn đề là hắn mang theo một đám, muốn thực lực có thực lực, muốn tốc độ có tốc độ. Trên không là đầy trời ong, dưới đất có bẩy tám con xuyên sơn giáp ma thú. Hải lục không ba chủng loại bộ đội khí thế. Cũng là nhân vật khó giải quyết.


Cổ Diêu không cần phải nói, trong số người ở đây. nếu luận tính linh hoạt ngoại trừ độc kiếm pháp cô phượng không có bất luận kẻ nào có thể so sánh được huống chi hắn sau khi tại phá rồi sau đó lập cảnh giới kể cả lực lượng, linh giác mọi phương diện đều tăng lên thật lớn.


Tại khi chế tạo đạo cụ, luyện kim thuật sư cùng ma pháp sư thi phóng kỹ năng ma pháp đều phải thời gian chuẩn bị. Nhưng đừng quên hắn là một vị nguyên tố luyện kim thuật sư. Người mang nhiều loại thuộc tính đấu khí. Không cần đạo cụ hỗ trợ, bằng vào vài loại đấu khí có thể tự mình trấn thủ phương vị.


Athena phòng ngự quá yếu, chỉ đứng tại phía sau Hạ Hầu Cẩn cùng Ma Lý Tư duy trì trọng lực thuật. cũng thỉnh thoảng thi triển tấn tiệp thuật lên người họ nhưng hiệu quả đã yếu dần.


Như vậy, chính thức bao vậy vòng phòng ngự cũng chỉ có mười hai người.


Không ai chủ động công kích, nếu không sẽ gây ra hỗn loạn, lúc này mọi người tốt nhất chính là làm tốt nhiệm vụ của mình. Tập trung vào chức trách của mình.


Trọng côn rất nhanh phát hiện bốn nơi phòng thủ yếu nhất. Kỵ sĩ Giang Nhã Tĩnh, ma pháp sư Tắc Tây Nhĩ, chiến sĩ Ma Lý Tư và Hạ Hầu Cẩn.


Cho dù dưới tác dụng của tấn tiệp thuật, phương diện linh hoạt của Hạ Hầu Cẩn và Ma Lý Tư cũng không thể đạt đến cảnh giớ của nhóm Đoan mộc tình.


Ma pháp sư công mạnh thủ yếu là sự tình ai cũng biết. Giang Nhã Tĩnh là kỵ sĩ thân thể tuy linh hoạt, nhưng kỵ sĩ chủ yếu là chú trọng xung phong và lực công kích. Vũ kỹ không am hiểu biến hoán.


Cũng may những người này không phải ngốc. Ở cạnh ba người, đội trưởng đã bố trí một thành viên có vũ kỹ linh hoạt. sau khi ý thức được ý đồ của trọng côn. Lặp tức ra tay trợ giúp.


Trận vây khốn này diễn ra giằng co gần năm phút. Ngay lúc Athena lực lượng sắp cạn kiệt, trọng lực thuật dần dần suy yếu, một số nơi trong sân băng đã bắt đầu tan, Chiêu Chiêu cuối cùng cắn một phát vào cổ con trọng côn đực, mà con cái cũng không chống được bao lâu. Rất nhanh chết dưới móng vuốt của thiểm điện điêu.


Thành viên trong tổ không nhịn được dứng lên hoan hô, chúc mừng trận đấu thắng lợi.


Mười ba đệ tử giỏi nhất học viện thần thánh năm nhất liên thủ, mới miễn cưỡng hạ sát được hai con trọng côn. Thật mất mặt, cũng may cuối cùng vẫn thành công.


Trong Học viện từng có kinh nghiệm thực tập nhiệm vụ Ma Lý Tư thuần thục đem hai con trọng côn lột da. Lấy ra hai khối tiểu thạch hình lăng trắng noãn. Đây là tinh thạch của trọng côn rồi.


Giá cả của nó là sáu thủy tinh tệ, nhưng quan trọng hơn, nó là bằng chứng nhiệm vụ.


Tiếp nhận chúng từ tay Ma Lý Tư. Đội trưởng Độc Cô Phượng bắt lấy cẩn thận cất đi.


Lần đầu tiên thắng lợi làm cho thành viên trong tổ tăng thêm tin tưởng, vui mừng qua đi, lại tiếp tục hướng nơi ẩn thân khác của trọng côn phóng tới.


Sau khi có kinh nghiệm, hơn nữa chiêu chiêu cũng bắt đầu hiểu rõ về trọng côn, lần thứ hai đơn giản hơn rất nhiều, sau khi tiến vào bẫy rập ba phút. Lại có thêm một đôi tinh hạch trọng côn.


Như vậy đến tối tổ A đã có mười viên tinh hạch trọng côn, chỉ cần ba khối nữa. là có thể hoàn thành nhiệm vụ trở về giao nộp.


Đạt được mỗi lần thành công lợi ích các thành viên thu được khiến cho không còn cảm thấy nhiệm vụ thực tập là cái gì khó sống.Nngược lại còn chưa muốn dừng, chỉ tiếc là trời đã tối, rất nhiều ma thú ở ẩn ban ngày đã bắt đầu hoạt động. Vì đảm bảo an toàn, hôm nay chỉ có thể dừng tại đây.


Đây là căn cứ Ngả Trạch Lạp Tư sổ tay sinh tồn điều thứ tám. Lựa chọn xuyên qua nơi bi thương tô cách đến ven sông tô cách liệt tư làm nơi dừng chân.

Trong nhiệm vụ thực tập không cho phép tự mang lương thực, bữa tối là phải tự giải quyết.


Trong Ngả Trạch Lạp Tư loài phi cầm tẩu thú không ít. Săn được một con hươu, một con heo rừng, ba con thỏ nhỏ. Năm con gà rừng, tại tô cách liệt tư hà bắt được hơn mười con cá, lúc này bữa ăn tuy có hơi kém nhưng cũng tính là thịnh soạn.


Đồ ăn chủ yếu của bữa tiệc là thịt trọng côn, thịt của nó chắc mà ngon miệng, mùi vị rất ngon, cũng là thực vật không tồi.



Dương nhiên nó thành đồ ăn chính chủ ý là đại biểu. vốn là thành quả cố gắng của mọi người, còn nếu muốn dung để chống đói thì không có khả năng, một con trọng côn cũng thật là nhức đầu, sau khi lột da bỏ xương chỉ còn lại một chút, cũng không đủ cho Hạ Hầu Cẩn nhét răng.


Đoan mộc tình đề cử cho Cổ Diêu làm bếp, kết quả thật không khiến mọi người thất vọng, cả Đông Phương Lộ người luôn có ý kiến với Cổ Diêu cũng phải công nhận, lưu manh này ở phương diện trù nghệ quả là nhất lưu.


Chiêu Chiêu sau khi hành động xong, lại híp mắt bắt đầu ngủ gật. Giang Nhã Tĩnh, đoan mộc tình chúng nữ đối với tiểu tử này rất yêu thích, thay phiên qua lại ôm nó, làm chiêu chiêu hưởng hết diễm phúc, chỉ là nó đối với ngủ còn thấy hứng thú hơn so với mấy vị mĩ nữ.


Những sủng thú khác của Lang Kỳ thì vây quanh đống lửa nhảy múa. Thỉnh thoảng lại muốn trộm thức ăn, khiến cho mọi người cười mãi không thôi. Người và thú cùng vui. Tiếng cười cũng dần lan ra.



Trong nhiệm vụ hôm nay, tác dụng đột xuất của hai người Lang Kỳ và thần quan Athena vốn không có dự tính tới. Nếu không có hai người bọn họ, nhiệm vụ lần đầu có thể gặp khó khăn rất nhiều.làm cho các thành viên ý thức được tầm quan trọng của các đồng đội. Cổ Diêu là có biểu hiện lớn nhất ngoài ý liệu mọi người. Nguyên mọi người biết đệ tử bình thường này phá cách được vào tổ A thực lực cũng không tệ lắm. Không nghĩ rằng so với tưởng tượng còn lợi hại hơn.


Ngay cả những người cùng phòng với Cổ Diêu. Hạ Hầu Cẩn cùng Tạp La vẫn thường nhìn hắn phát triển cũng có diểm không tin được, bởi vì lão nhị trong thời gian này tiến bộ quá dị thường.


Trong không khí hòa hợp, thành viên tổ A cười nói rất nhanh qua một đêm tốt đẹp, tập thể rất náo nhiệt, làm người ta thoải mái.


Sau khi sóng vai tác chiến đã cho mọi người nhanh chóng thành lập tình đồng đội, bọn họ chủ động tiến hành trao đổi, thông qua nói chuyện càng hiểu rõ hơn về những người khác. Ai cũng không nghĩ đến Tắc Tây Nhĩ còn có một bộ mặt khác, tại sau bữa cơm hắn cùng với Ma Lý Tư lắc mông nhảy bên đống lửa. mọi người cười gập cả người.



Nhiệm vụ thực tập không chỉ làm cho các học viên có thêm kiến thức, kinh nghiệm, ngoài ra còn có thể học được hợp tác ở bên ngoài. Còn làm cho họ kết giao được với càng nhiều bằng hữu.


Chỉ có một người là khác, đó là Hách Liên Kiếm.


Hách Liên Kiếm là kẻ kiêu ngạo, cho rằng trên thế giới này mình là trung tâm, mọi người phải xoay quanh hắn, hắn luôn là trung tâm, là ngôi sao!


Mà trong đám người ở đây. Ai cũng là tinh anh, là ngôi sao, mỗi người đều phát huy năng lực khác nhau. Không thể thay thế được, cho nên Hách Liên Kiếm rất khó chịu. nhất là thấy tử địch Hạ Hầu Cẩn làm phó đội trưởng, và Lang Kỳ, người vẫn luôn bị hắn xem thường thì trong nhiệm vụ này lại tỏa sáng.


Với tính cách kiêu ngạo, hắn nhất định không cùng tập thể hòa nhập.


Tác dụng trọng yếu của Lang Kỳ, trong lúc nghỉ ngơi cũng thể hiện ra, sủng thú của hắn có thể đảm nhiệm nhiệm vụ trạm gác, chỉ cần có thêm hai người luân phiên là được, như vậy. Mỗi người đều tiện nghỉ ngơi. Lấy tinh lực tràn đầy ứng phó với thử thách của ngày mới.


Tuy vậy Cổ Diêu lại không ngủ được, bởi vì nửa đêm hắn lại nghe thấy thiếng kêu kì quái:”Hãy thả ta ra. Hãy thả ta ra ………….”


Tiếng kêu như có như không sau khi hắn tỉnh dậy liền biến mất, tìm như thế nào cũng không ra. Cổ Diêu càng thêm mê hoặc, không thể nào giải thích được.


Lời kêu gọi này, cuối cùng là đến từ đâu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.