Vô Tính - Giới Tính Thứ Tư

Chương 15: Có những chuyện không thể ngờ tới



Gió giữ Quỷ Con ở lại vài ngày ở nhà cô để nghỉ ngơi cho khỏe hẳn nhưng cậu bé không chịu, muốn trở về kí túc xá để mai thứ hai bắt đầu đi học lại, cậu không muốn bỏ lỡ thêm một buổi học nào nữa.

Về tới phòng, Quỷ Con đẩy cửa nhè nhẹ đi vào, mọi người ngước ra nhìn cậu một chút, có tiếng người hỏi cho có: “Mới về à”, rồi ai nấy lại tiếp tục việc họ đang làm. Quỷ Con leo giường của mình, ngủ một giấc tới tối, mở mắt ra thì thấy một bịch cháo vịt để trước mặt, một cậu bạn cùng phòng thấy cậu dậy thì ra rổ cầm vào hai cái tô, đổ một tô nhiều đẩy về phía Quỷ Con và phần mình phần ít ỏi còn lại:

- Ăn đi cho mau khỏe, bệnh gì mà nghỉ học lâu vậy? Hôm bữa tao thấy mày về chùm mền kín mít là tao nghi rồi, tao nhắc mày mà mày không nghe tao. Giờ để ốm như vầy nhìn xấu quá.

Ra là hôm bữa câu nói “có bệnh đừng giấu’’ của cậu bạn này là như vậy, lần này Quỷ Con tự cốc đầu mình, toàn do cậu tự dọa bản thân thái quá không à, nhìn đâu cũng nghĩ mọi người nghĩ xấu cho mình. Yên tâm rồi, Quỷ Con ngoan ngoãn ăn hết tô cháo vịt. Cậu bạn cùng phòng chăm chú nhìn gương mặt Quỷ Con một lúc xong, thở phào nói:

- Mày xấu bớt đi như vầy bọn tao đỡ khổ hơn không. Bọn tao hay chọc mày một phần do mày ẻo lả, một phần là do lúc trước mày còn xinh hơn cả con gái. Ở với mày riết, đứa nào mắt cũng kén chọn, nhìn đứa con gái nào cũng thấy xấu hơn mày, riết trong phòng chẳng thằng nào có bồ. Một, hai đứa may mắn có bồ cũng chẳng dám dẫn ra mắt, vì biết dẫn về cũng sẽ bị đem ra so sánh với mày, sợ bị chê bồ xấu. Đã thế bọn tao lên lớp học, suốt ngày bọn con trai, con gái trong lớp suốt ngày hỏi han về mày, nghe riết cũng thấy nhức đầu.

Mấy người còn lại trong phòng nãy giờ cũng đang chăm chú lắng nghe đoạn đối thoại, giống như có người nói lên nỗi lòng của mình, nghe cậu bạn kia nói xong với Quỷ Con liền vỗ tay ủng hộ.

Quỷ Con vẫn chưa hiểu lắm, phán một câu xanh rờn:

- Chuyện mọi người có bạn gái hay không thì liên quan gì tới tao. Sao bọn mày cứ đánh đồng tao với con gái vậy, rõ ràng tao là con trai mà. Thậm chí “chỗ đó” của tao còn to hơn của bọn mày nhiều.

Vừa nói Quỷ Con vừa thành thật đứng lên chỉ vào đũng quần mình. Một cậu bạn giường trên nghe thấy ngứa tai quá, phóng từ trên giường xuống đất, tính chơi ác Quỷ Con, từ đằng sau tụt quần cậu bé xuống:

- Nổ hả mày?! Cho chừa nha con.

Sau đó đắc chí chờ đợi tràng cười chọc quê của những người còn lại nhưng anh chàng đợi mãi vẫn không có tiếng động gì cả, chỉ có Quỷ Con vừa xấu hổ hét lên chí choé vừa kéo quần lên bỏ chạy vào phòng tắm (Phát biểu câu xanh rờn không thấy xấu hổ, vừa bị tụt quần liền xấu hổ, vô lý nhưng đó mới đúng là Quỷ Con của chúng ta). Anh chàng chơi xấu lúc này thấy được ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người trong phòng, liền hỏi gì vậy, có một người gật đầu với anh ta, những người còn lại đang rơi vào trạng thái ngạc nhiên tột độ và ghen ăn tức ở. Từ giây phút Quỷ Con bước ra từ phòng tắm, không ai trong phòng còn dám trêu ghẹo và coi thường cậu bé nữa, dù sau đó cậu bé có thú nhận rằng thật ra mình chẳng phải anh hùng bắt cướp gì như Công chúa đã nói và cậu cũng không biết võ gì cả, chỉ biết chạy trốn mà thôi. Trong mắt họ, cậu bé vẫn là một người đàn ông đích thực.

Người hay xấu hổ và hay bị bắt nạt, chọc ghẹo chính là Quỷ Con. Người mà nghe đến những câu truyện nhạy cảm sẽ đỏ mặt cũng chính là Quỷ Con nhưng người thật thà với những hành động ngây thơ vô số tội với lực sát thương cao cũng chính là cậu. Và hôm nay Quỷ Con lại có thêm nạn nhân cho vẻ “nai tơ ngơ ngác, dẫm nát cả khu rừng” của cậu.

Sau này Quỷ Con kể cho Công Chúa nghe, cô bé cười ra nước mắt:

- Tuy có hơi vặn vẹo một chút nhưng đây cũng xem như chính cậu đã tìm ra cách để mọi người không còn dám chọc ghẹo cậu nói rồi, đã một mình giải quyết được vấn đề của bản thân ... ha ha ha ...

... ...... ...

Nói đến Gió, sau khi tìm thấy Quỷ Con cũng thở phào nhẹ nhõm, khi Khánh tổn thương cô, cô có thể nhu nhược chịu đựng được nhưng nếu làm tổn thương đến những người cô quan tâm, cô không thể ngồi im, Gió chủ động hẹn Khánh ra để nói chuyện:

- Tôi không cho phép anh làm tổn thương đến những người bạn của tôi. Và cũng không muốn anh tới tìm tôi nữa. Tôi không nói suông đâu, bữa trước Công Chúa cũng đã kịp dùng điện thoại quay lại cảnh anh đánh Quỷ Con và tôi, cũng đủ để xin lệnh cách ly anh của toà án rồi đúng không.

Khánh trả lời cô bằng một cái cười khẩy và một cái hất tay, cô ngã ngồi trên mặt đường, Khánh dửng dưng đứng nhìn cô từ từ tự đứng dậy, hắn thấy cô cúi người xuống, tìm cách gỡ chiếc gót giày cao gót đang bị vướng vào nắp cống, hắn nghĩ đáng đời cô, và thầm nhủ sẽ không dễ dàng buông tha cho cô đâu, bất chợt cắt ngang suy nghĩ của Khánh là bóng một chiếc xe taxi phóng nhanh đang dần dần xuất hiện trong tầm mắt Khánh, chiếc xe đang lao về phía Gió, còn cô thì đang mải gỡ giày nên không hay biết, hắn chẳng kịp suy nghĩ gì cả, hành động của hắn đi trước cả tư duy của đầu óc, tất cả diễn ra rất nhanh chóng như một cái chớp mắt.

Chớp mắt một cái Gió thấy Khánh đưa tay đẩy mạnh cô ra ...

Chớp mắt một cái cô thấy mình đang ngã ngồi trên mặt đất, còn Khánh thì người đầy máu đang nằm trên lề đường ở cách đó không xa ... trong đầu Gió hoàn toàn trống rỗng.

Khi mở mắt ra, Gió thấy mình đang đứng ở ngoài nghĩa địa tham dự việc chôn cất Khánh. Lần thứ nhất Khánh đẩy cô ra giữa đường làm cô suýt bị tông xe, lần thứ hai Khánh đẩy cô ra để cứu cô và Khánh chết thay cho cô. Ba mẹ Khánh dù vẫn biết là tai nạn nhưng trong lòng họ vẫn rất giận Gió vì con trai của họ đã chết vì cô, họ làm như không thấy Gió và không nói với cô một lời nào cả.

Gió đau khổ, cô đã từng rất hận và ghét Khánh nhưng chưa từng muốn Khánh chết. Khánh có lỗi với cô nhưng chính Khánh cũng là người cứu cô. Những ngày sau đó Gió cũng xin công ty nghỉ phép một thời gian. Ở một mình trong căn nhà vắng, Gió đã suy nghĩ rất nhiều về cô, về Khánh, về mọi người, về tất cả. Cô cảm thấy mình thật vô dụng, cô đã tưởng rằng mình đã mạnh mẽ hơn nhưng thật ra từ trước đến giờ cô vẫn luôn nhận sự giúp đỡ và che chở của mọi người.

Lòng Gió trở nên an tĩnh hơn bao giờ hết, đã đến lúc, cô là người bảo vệ cho người khác.

Ngoài cửa nghe thấy tiếng chuông cửa kêu inh ỏi, Gió chạy ra mở cửa cổng, đêm đã khuya, cô chỉ kịp trông thấy một bóng đen nho nhỏ vụt chạy thật xa rồi bất chợt biến mất. Gió nghe thấy tiếng khóc của trẻ em và phát hiện một đứa bé sơ sinh đang được bọc gọn gàng trong khăn, được cố tình đặt trước cổng của cô. Gió vội bế đứa bé lên, nó không ngừng khóc oa oa vì không còn cảm nhận được hơi ấm của mẹ nó ở bên cạnh nữa, cô đưa mắt tìm kiếm xung quanh nhưng cũng không thấy ba mẹ của đứa bé đâu cả. Trước ngực đứa bé là một bức thư gửi cho Gió. Cô vội bế đứa bé vào nhà, và cũng hiểu phần nào rằng không phải có ai “để quên” em bé ở trước cửa nhà cô.

Bức thư gửi cho Gió:

Ngày ... Tháng ... Năm

Gửi chị Gió

Xin chị cho phép em được gọi chị một tiếng CHỊ thật lòng. Đây là con của em và anh Khánh, khi biết có con, em đã có ý định phá thai vì một đứa làm gái như em, sinh con ra thì biết nuôi nó như thế nào hả chị, để nó trở nên giống em hay những người đàn ông xung quanh em?

Khi đến tháng thứ sáu, em đã đến bệnh viện để phá thai, lúc đó em rất sợ chị à, em thật sự rất sợ. Bỗng nhiên có một cô gái mặc váy trắng xuất hiện ở trước cổng bệnh viện, cô gái túm lấy một vài người và đuổi họ về, khi đến phiên em bị cô gái đó túm lấy và cô ấy hét vào mặt em rằng: “Cô có biết đứa bé trong bụng cô cũng là một sinh mạng, khát khao được sống. Nó là con của cô, cô không yêu thương nó thì không có quyền tước đi mạng sống của nó. Đó là tội ác, cô về đi ...”.

Có một cậu trai ra ôm lấy cô gái ấy đi rồi nhưng em vẫn đứng im ở đó, em đã nghĩ có phải con em cũng không muốn em vào đó, có phải cô gái đó là thiên thần đến cảnh báo cho em không chị? Em muốn con em được sinh ra, em muốn con em có một cuộc sống tốt hơn em.

Em đặt tên con bé là Tươi Sáng, để cuộc đời nó tươi sáng như tên gọi của mình. Hiện tại lúc này em không đủ tư cách làm mẹ của con bé, anh Khánh cũng đã mất, người tốt duy nhất em biết chỉ có mình chị mà thôi. Em xin chị, nếu có thể em xin được quỳ lạy trước mặt chị, xin chị hãy làm mẹ con bé thay cho em, em không xứng đáng, nhưng em tin chị xứng đáng làm mẹ con bé và sẽ chăm sóc tốt cho nó. Xin chị hãy trở thành mẹ đẻ của con bé, em sẽ không bao giờ có ý định giành giật con bé từ tay chị. Em chỉ xin chị, sau này khi em lành lặn hơn, không còn bẩn thỉu như bây giờ nữa, xin chị cho em được gặp con gái của chị một lần, chỉ cần con gái chị kêu em là cô hay dì thì với em là quá đủ rồi.

Em của chị ....

Đọc thư của cô gái nhảy xong, Gió đã hiểu mọi chuyện, cô ôm bé Sáng trong lòng, cô quyết định sẽ chăm sóc và trở thành mẹ của con bé, yêu thương con bé như là mẹ cô yêu thương cô hồi xưa, cô và con bé sẽ cùng chờ một người mẹ nữa của nó quay lại với nó. Và cô cũng sẽ thường xuyên bế con bé tới thăm bên nhà nội của con bé.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.