Võ Tướng Cướp Cô Dâu

Chương 28



Sau khi trở lại Trường An, cuộc sống liên tiếp bận rộn chiếm cứ hầu hết thời gian của Trầm Lâu Đậu, ngày thành thân, từ ngàn chọn trăm chọn, trong trăm ngày có duy nhất một ngày lành là một tháng sau.

Thời gian một tháng quá mức ngắn ngủn, nhưng Tống gia cùng Uất Trì gia hai nhà đều hết sức chuẩn bị hôn sự, mà Trầm Lâu Đậu cả ngày bị người ta kéo qua đến, kéo lại chuẩn bị gả, nhiều việc đến độ không có thời gian rảnh suy nghĩ đến tột cùng Trầm gia sau này ra sao.

Kết cục của Trầm gia, cũng chỉ có một chữ thảm có thể hình dung.

Từ sau khi chuyện Trầm Lâu Đậu bị buộc gả truyền ra sau, mọi người ở Giang Ninh chán ghét Trầm gia chức phường, rất nhiều nhà giàu thậm chí khởi xướng câu Không dùng hàng dệt Trầm gia, trong khoảng thời gian ngắn, hàng hóa Trầm gia hoàn toàn không đường tiêu thụ, cho dù hàng giới bán rẻ cũng không có người muốn mua.

Trần gia cũng như thế, bởi vậy người của hai nhà suốt ngày khắc khẩu không ngớt, trách tội đối phương, cảm thấy đều là lỗi của đối phương mới có thể tạo thành cục diện hôm nay.

Dựa vào danh vọng Uất Trì gia , tứ phương các nơi đều có người tới cửa chúc mừng hôn sự Uất Trì Tú .

Tống Khải tuy rằng là một vị tướng nhỏ, nhưng hắn tùy tính không kể công, tính tình lại rất tốt, cũng làm cho các đại tướng quân đối với ông rất cảm mến, lễ vật đưa lên, nhiều đến mức Tống gia đều nhanh không bỏ xuống được.

Lúc Uất Trì Tú đến Tống gia tìm Trầm Lâu Đậu, nàng liền khẩn cấp kéo hắn xuất môn, suốt ngày vẫn không ngừng bị người ta chăm bẳm như một đứa trẻ, nàng cũng sắp chịu không nổi nữa rồi.

Đi trên đường cái, tuấn nam mỹ nữ tự nhiên khiến cho không ít người chú mục, người có chút mắt sắc, lập tức nhận ra bọn họ là Uất Trì Tú cùng Giang Ninh huyện quân Trầm Lâu Đậu sắp thành hôn.

Kỳ thật, cho tới nay, Trầm Lâu Đậu cũng chưa thực sự đi dạo trong thành Trường An, thật sự rất khó tin, một người ở Trường An ở gần hai tháng, ngay cả món ăn vặt nổi tiếng trong thành nhất là cái gì cũng không biết.

Chuyện này cũng không thể trách nàng, ai bảo sau khi đi vào Trường An, nàng đầu tiên là số khổ ở trong thành bôn ba chung quanh, tiếp theo Trần gia đuổi khỏi nhà, thời gian sau nàng đều tránh ở trong phủ Uất Trì, địa phương duy nhất lúc xuất môn đi qua là tòa mỹ mãn trấn kia mà thôi.

Vì thế, nàng mở to tròng mắt, bên đường thấy cái gì đều cảm thấy thú vị, cái gì đều cảm thấy rất vui, mà Uất Trì Tú cưng chìu nàng, mặc kệ nàng làm cái gì, đều chính là cười bồi ở bên người nàng.

“Oa, tướng quân đại nhân thực yêu thương phu nhân tương lai của ngài ấy a......”

Một đám cô nương tụ cùng một chỗ, đồng thời hâm mộ nhìn đôi phu thê kia.

Nhìn kìa, Trầm tiểu thư cúi đầu chọn vật phẩm trang sức, Uất Trì tướng quân liền canh giữ ở một bên, chờ nàng chọn vừa lòng cao hứng mới thôi, nói cái gì cũng chưa nói, còn vẻ mặt sủng ái cứ mãi gật đầu.

Ăn thức ăn cũng thế, canh nóng là tướng quân đại nhân thổi nguội chút mới đưa cho nàng, đồ ăn vừa lên bàn, Trầm tiểu thư không cần động ngón tay, ngồi ở chỗ chờ, tướng quân đại nhân tự động liền giúp nàng chia thức ăn, như thế tự nhiên toát ra đủ loại che chở, nửa điểm đều không lừa được người, liếc mắt một cái có thể nhìn ra được tướng quân đại nhân có bao nhiêu yêu tiểu thư Trầm gia.

“Này, tướng quân đại nhân, không biết ngài có thiếu thiếp thất hay không?”

Trong đó một cô nương nhịn không được bật thốt lên, nàng không cầu làm chính thê, chỉ cần có thể lên làm thiếp của nam nhân này, hẳn là cũng thực hạnh phúc.

“Ngươi nằm mơ đi thôi!” Chúng nữ đồng thời trợn trắng mắt liếc nàng một cái, trăm miệng một lời nói.

Câu chuyện tình yêu của Uất Trì tướng quân cùng Trầm tiểu thư, trải qua bao gian truân khổ sở, đã sớm truyền khắp toàn bộ Trường An thành, không biết có bao nhiêu người ủng hộ một đôi uyên ương này của bọn họ! Nếu ai dám chia rẽ bọn họ, xác định vững chắc là đang đối địch với tất cả dân chúng ở thành Trường An!

Cũng nhiều gin khổ như thế, bằng không Hoàng Thượng vốn dĩ còn có ý định, bằng lúc trước đại nhân tình mà ông ta cho Uất Trì Tú, để cho hắn cưới công chúa hẳn là không thành vấn đề… Hiện tại xem nhóm dân chúng ủng hộ bọn họ như vậy, ông có muốn tứ hôn, khẳng định sẽ khiến cho bạo động, Hoàng Thượng nghĩ nghĩ, ông vẫn là đừng không có việc gì tìm phiền phức vào mình là tốt nhất.

“Ăn ngon sao?” Uất Trì Tú yêu thương dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán nàng, cười xem bộ dáng nàng tham ăn .

Trầm Lâu Đậu miệng cắn một ngụm lại một ngụ bánh bao thơm ngon, luyến tiếc nhả ra: “Muội chưa từng ăn qua bánh bao ngon như vậy nha!”

Bánh bao lớn như vậy, nàng chưa ăn qua, thật sự rất không giống người thường, mới làm cho nàng “Yêu thích không buông tay” như thế. Chỉ là cầm đến, còn có một mùi hương ngọt ngấy xông vào mũi, một ngụm cắn đi xuống, trong miệng tư vị lại dầy đặc, hương vị ngọt ngào, thật sự là ăn quá ngon!

“Ăn chậm một chút, không có người tranh với nàng đâu.” Hắn yêu thương lắc đầu, sờ sờ mặt của nàng, thổi bát canh nóng đưa cho nàng.

“Ừ.” Bởi vì bánh bao thật sự ăn quá ngon, nàng hai ba miếng liền ăn sạch, còn muốn ăn tiếp.

“Bánh bao này ăn ngon như vậy, đợi lát nữa chúng ta mua mấy cái đem về cho cô, dượng cùng Uất Trì bá phụ ăn nhé.” Nàng tò mò nhìn gian đại tửu lâu này buôn bán thật tốt! Đông nghẹt dưới lầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.