Vợ Yêu Bé Nhỏ

Chương 18



-A… a… không… Đừng mà…

-Aha…

Cung Tường Âm cởi bỏ quần sịp, tách hai chân Tiêu Nham ra để đôi chân trắng nõn đó quấn quanh thắt lưng hắn, mà dục vọng trướng đại của hắn nhắm ngay cửa huyệt của cậu, chuẩn bị muốn tiến công chiếm đảo Hoàng Long, đang định thúc vào…

Cốc cốc!

-Cậu chủ, tiệc sắp bắt đầu, mời cậu xuống dưới chủ trỉ.

-Đáng chết!

Cung Tường Âm mắng một tiếng

-Hư ưm… Âm… Nhanh… em muốn…

Tiêu Nham đã bị *** bao phủ, cũng không nghe thấy tiếng gõ cửa, tiếp tục xoay thắt lưng như cũ, thúc giục Cung Tường Âm tiến vào.

Cung Tường Âm như cung đã lên dây, hơn nữa lại gặp Tiêu Nham dụ hoặc, cuối cùng cũng buông vũ khí đầu hàng, bắt đầu thúc vào bên trong Tiêu Nham.

Dù sao bữa tiệc tối nay trễ chút cũng không vấn đề gì, cùng lắm là để cho mấy lão già ngoài kia chờ lâu một chút.

Cung Tường Âm vừa suy nghĩ, từng cú thúc vào lại càng thêm mạnh mẽ.

-A… a… Hô… Ưm…

Tiêu Nham bị Cung Tường Âm mãnh lực ra vào, chỉ có thể vô lực ôm chầm lấy hắn, tùy ý Cung Tường Âm làm mình tới cao trào.

Lão quản gia ngoài cửa nghe được bên trong truyền tới tiếng thở dốc ám muội, gương mặt già nua không khỏi đỏ bừng lên.

Ai~~~~ cậu chủ thật đúng là gấp gáp quá, không đợi đến khi tiệc kết thúc đã vội vã bắt đầu động phòng, sau này cô chủ tương lai phải chịu nhiều vất vả rồi!

Lắc lắc đầu lão quản gia đi xuống lầu, xem ra muốn thiếu gia xuống chắc là phải chờ thêm một lúc nữa, lão phải đi báo cáo ngay mới được.

Hai người ở trong phòng làm tới cuồng nhiệt, hoàn toàn không biết tới tâm tư của lão quản gia, chờ đến khi bọn họ chấm dứt dây dưa, tiệc cũng đã gần tàn.

Cung Tường Âm ôm Tiêu Nham hai má ửng hồng, cùng với một thân lễ phục hồng nhạt xuất hiện trước mặt mọi người, lập tức trở thành tiêu điểm nổi bật.

Ông nội của Cung Tường Âm cũng là người sáng lập ra Cung thị — Cung Chi Giới cùng với song thân của Tiêu Nham đi về phía hai người họ.

-Thằng nhóc, cuối cùng cũng biết đường mò xuống rồi hả, tiệc mà không có nhân vật chính còn ra gì nữa?

Cung Chi Giới phẫn nộ trừng mắt nhìn Cung Tường Âm.

-Ông nội, tụi con không phải đã xuống rồi sao?

Cung Tường Âm cười hì hì đáp lại Cung Chi Giới, không hề cảm thấy tí xíu áy náy nào, ngược lại Tiêu Nham ở bên cạnh lại đỏ bừng mặt.

-Con xin lỗi!

Tiêu Nham nhỏ giọng giải thích.

Cung Chi Giới nhìn về phía Tiêu Nham, liền chuyển sang vẻ mặt trưởng bối hiền lành thân thiện, cùng với thái độ vừa rồi quả thực khác xa một trời một vực.

-Nham Nham à, không ngờ mấy năm không gặp con lại trở nên xinh đẹp thế này.

Mấy năm không gặp? Cậu đã từng gặp qua ông nội Cung Tường Âm rồi sao? Tiêu Nham ngơ ngác nhìn Cung Chi Giới.

-Nhìn con xem, vẻ mặt ngu ngơ như vậy, con thực sự đã quên hết rồi sao? Vốn dĩ lúc Tường Âm nói chuyện này với ta, ta còn không dám tin!

Cung Chi Giới ngạc nhiên nhìn Tiêu Nham.

-Con xin lỗi! Nhưng mà ông nội à, chúng ta từng gặp qua rồi sao?

Cậu thật sự nghĩ không ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.